Bằng Chứng Từ Bóng Tối
Tiếng cười ngạo nghễ của Hồng y giáo chủ Gregory vẫn còn vang vọng giữa những bức tường đá cẩm thạch xám của Tòa án Vạn tộc Biên giới, lạnh lẽo và sắc nhọn hệt như sương muối mùa đông tràn về từ phương Bắc. Trên bục bị cáo, lão già mập mạp khoác áo choàng đỏ thẫm thêu chỉ vàng khẽ vuốt ve chuỗi hạt thánh giá bọc ngọc bích trước ngực, đôi mắt âm lãnh híp lại đầy đắc ý. Lão nhìn Tô Hoài — chàng thanh niên gầy gò khoác áo choàng xám học giả đang đứng cô độc phía đối diện — hệt như đang nhìn một con thú săn đã hoàn toàn rơi vào bẫy sập.
“Không có bản gốc hiến chương để đối chất, mọi lập luận lách luật dựa trên quy định tự trị lãnh thổ của ngươi... đều chỉ là một trò đùa vô căn cứ không thể kiểm chứng!” Giọng nói của Gregory đột ngột trầm xuống, mang theo một áp lực thần quyền vô hình đè nặng lên không gian. “Phiên tòa này... đã chính thức rơi vào ngõ cụt pháp lý rồi!”
Bên dưới hàng ghế khán giả, tiếng xầm xì hoang mang bùng lên hệt như một tổ ong vỡ trận. Những thợ mỏ á nhân rách rưới, những người dân nghèo khổ ở khu phố nghèo thành Tây — những kẻ đã đặt cược toàn bộ hy vọng, thậm chí là cả linh hồn của mình vào Quỹ Tương Trợ của Tô Hoài — giờ đây mặt cắt không còn một giọt máu. Họ nhìn nhau, đôi mắt tràn đầy sự tuyệt vọng.
“Bản gốc đã bị thiêu hủy vạn năm trước? Làm sao có thể như vậy được...” Một lão thợ mỏ Dwarf run rẩy siết chặt nắm tay búa rèn, giọng nói nghẹn ngào.
Ngồi bên cạnh Gregory, chuyên gia pháp lý Luke khẽ nhếch môi, chậm rãi đóng cuốn sách giáo luật bọc bạc 'Thánh Luật Thư' lại. Hắn khẽ đẩy gọng kính vàng mỏng, liếc nhìn Tô Hoài với vẻ khinh miệt tột độ. Đối với một thẩm định viên lão luyện của Giáo hội như hắn, việc dồn đối thủ vào thế bí bằng cách tiêu hủy hoặc tuyên bố tiêu hủy chứng cứ gốc là một thủ đoạn quá đỗi quen thuộc, nhưng chưa bao giờ thất bại.
Trên bục xét xử tối cao, Thẩm phán Lâm Nhã siết chặt chuôi búa Chân Lý Thạch. Đôi lông mày thanh tú của cô nhíu chặt lại, ánh mắt sắc sảo nhìn về phía Tô Hoài đầy lo âu. Kết giới Chân Lý của tòa án tuy có thể ngăn chặn các hành vi gian lận ma pháp hay áp chế tinh thần trực tiếp của Judas-Biên, nhưng không thể tự động sinh ra chứng cứ lịch sử đã bị tuyên bố biến mất.
“Nguyên cáo, Thẩm định viên Tô Hoài,” Giọng nói nghiêm nghị của Lâm Nhã vang lên, phá vỡ bầu không khí ngột ngạt. “Bị cáo đã tuyên bố bản gốc Hiến chương thuế đức tin vạn năm không còn tồn tại. Theo quy trình tố tụng tối cao của Tòa án Vạn tộc, nếu ngươi không thể trình ra chứng cứ vật chất có hiệu lực tương đương để đối chất trong vòng mười phút tới, tòa buộc phải bác bỏ cáo buộc về tính phi pháp của thuế đức tin, và thừa nhận khu vực tài phán thuộc về Tòa án Giáo hội Thánh Đô.”
Tô Hoài đứng im lặng giữa đại đường nghiêm trang. Cánh tay phải dưới lớp áo choàng xám của anh bỗng co thắt dữ dội, vệt đen oán khí nhói đau truyền lên tận khuỷu tay hệt như những chiếc gai sắt nung đỏ cắm sâu vào da thịt — cái giá của khế ước liên đới rủi ro với cựu chiến thần Bùi Nguyên vẫn đang không ngừng gặm nhấm thể xác phàm trần của anh. Thế nhưng, gương mặt nhợt nhạt của Tô Hoài không hề lộ ra một chút dao động hay hoảng loạn nào.
Anh khẽ đưa tay trái lên, đẩy nhẹ chiếc Kính một tròng thạch anh trên mắt trái. Lăng kính xám nhạt lập tức kích hoạt, hiển thị thanh chỉ số Collapse Risk (Rủi ro sụp đổ) của Gregory đang nhấp nháy ở mức ba mươi hai phần trăm.
*Gregory đang nói dối.*
Tô Hoài thầm nghĩ, một tia lạnh lùng lóe lên trong đáy mắt. Dưới lăng kính thạch anh, anh nhìn thấy rõ ràng một sợi chỉ nhân quả màu đỏ sẫm, bốc lên mùi lưu huỳnh tăm tối, đang kết nối trực tiếp từ trái tim của Gregory xuống sâu dưới lòng đất — nơi đặt Mật các Thánh Quang của nhà thờ lớn biên thùy. Bản gốc hiến chương không hề bị cháy. Nó vẫn nằm yên vẹn trong chiếc rương bọc vàng ròng dưới hầm ngầm, và Gregory vừa phạm phải một tội lỗi chí mạng: nói dối trước kết giới Chân Lý của tòa án.
“Hồng y giáo chủ Gregory,” Tô Hoài chậm rãi lên tiếng, giọng nói của anh sòng phẳng, đều đều hệt như một cỗ máy tính toán, hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi sự tuyệt vọng xung quanh. “Ta muốn hỏi lại ông một lần cuối cùng trước sự giám sát của kết giới Chân Lý Thạch: Ông có chắc chắn, bằng danh dự của một hồng y và trước ánh sáng của Thần Sáng thế, rằng bản gốc của Hiến chương vạn năm đã hoàn toàn bị thiêu hủy và không còn bất kỳ bản sao hợp pháp nào tồn tại trên lục địa này?”
Gregory cười nhạt, bước lên một bước đầy ngạo nghễ, tà áo choàng đỏ thẫm rung lên: “Ta khẳng định, trước kết giới Chân Lý và trước thần linh tối cao, bản gốc đã biến mất vĩnh viễn khỏi thế giới này từ nhiều thế kỷ trước! Tên phàm nhân kia, ngươi đừng cố gắng kéo dài thời gian vô ích!”
*U u u...*
Ngay khi Gregory dứt lời, kết giới Chân Lý Thạch phía trên trần tòa án bỗng phát ra những tiếng u u trầm đục, luồng hào quang xám nhạt khẽ chao đảo hệt như một lời cảnh báo vô hình. Gregory hơi khựng lại, gương mặt mập mạp thoáng qua một tia bối rối, nhưng lão nhanh chóng trấn tĩnh, tin tưởng tuyệt đối vào việc Mật các vẫn hoàn toàn an toàn và không một ai có thể sống sót trở ra từ hầm ngầm bảo mật của Giáo hội.
“Rất tốt,” Tô Hoài khẽ nhếch môi, ngón tay trái của anh khẽ gạt nhẹ một hạt tính trên chiếc Bàn tính nhân quả ngọc đen đang đeo bên hông. Một tiếng *lách cách* giòn giã vang lên, vang vọng khắp đại đường câm lặng hệt như tiếng gõ cửa của tử thần. “Sự khẳng định của ông... chính là quân bài quyết định kết thúc phiên tòa này.”
“Cạch!”
Cánh cửa đá khổng lồ ở phía cuối đại đường tối cao đột ngột bị đẩy mạnh ra. Luồng sương mù xám lạnh từ bên ngoài tràn vào sảnh tòa án hệt như một dòng thác lũ tăm tối. Giữa màn sương mù dày đặc ấy, hai bóng người từ từ bước vào.
Đi đầu là một bóng người gầy gò ẩn sau chiếc mặt nạ vải đen che kín mặt, mặc bộ đồ da ôm sát màu xám tối bám đầy bụi đất của đường cống ngầm. Hai tay gã cầm cặp đoản đao rỉ sét Ảnh Nha phát ra ánh tím độc nhạt màu — đó là Sát thủ K, hộ vệ bóng tối bắt buộc của Tô Hoài dưới sự ràng buộc của khế ước liên đới rủi ro phụ.
Nhưng sự chú ý của toàn bộ đại đường không nằm ở K, mà đổ dồn vào cô gái nhỏ nhắn đang được gã bảo vệ phía sau.
Đó là phù thủy nhỏ Ni Á. Cô bé mặc bộ đồ đen rộng thùng lình bám đầy vết ố, chiếc mũ phù thủy quá khổ che khuất nửa gương mặt thanh tú nhợt nhạt. Chân trái của Ni Á được quấn một lớp băng gạc trắng dày cộp, nhưng máu loãng mang theo ma lực quang minh tàn dư vẫn đang rỉ ra, nhuộm đỏ một mảng vải — vết thương tàn khốc từ nguyền chú bảo mật của Mật các Thánh Quang vẫn chưa hề lành. Cô bé run rẩy bám chặt vào vai K, bước đi khập khiễng từng bước một, nhưng đôi mắt tím to tròn lại bừng lên một ý chí kiên định chưa từng có.
“Ni Á...!” Mạc đại thúc đứng ở góc tòa án bỗng thốt lên, lão kế toán trưởng run rẩy đẩy chiếc kính viễn thị lên sống mũi, đôi mắt già nua ứa lệ vì xúc động và lo lắng.
“Nguyên cáo, chuyện này là thế nào?” Lâm Nhã gõ mạnh búa Chân Lý Thạch, lớn tiếng hỏi, nhưng ánh mắt cô lại ngầm ra hiệu cho lực lượng bảo an tòa án không được phép can thiệp.
“Thưa Thẩm phán Lâm Nhã, thưa bồi thẩm đoàn đa tộc,” Tô Hoài dõng dạc nói, tay trái chỉ về phía Ni Á đang khập khiễng tiến vào bục nhân chứng. “Đây là nhân chứng đặc biệt của nguyên cáo — phù thủy Ni Á, nhân viên lưu trữ của Văn phòng bảo hiểm Tô gia. Cô ấy xuất hiện hôm nay để trình ra chứng cứ vật chất tối cao bác bỏ hoàn toàn lời nói dối của Hồng y giáo chủ Gregory!”
“Cái gì...?” Gregory biến sắc, đôi mắt lão trợn trừng lên nhìn Ni Á hệt như nhìn thấy một xác chết sống lại. Lão quay sang nhìn Judas-Biên, gương mặt mập mạp bắt đầu run rẩy nhẹ. Lão biết rõ Ni Á là kẻ đã đột nhập Mật các, nhưng lão từng tin tưởng tuyệt đối rằng cô đã chết dưới hầm ngầm dưới tay Garen và kỵ sĩ thánh điện.
“Khốn kiếp! Một con phù thủy dị giáo bị truy nã mà cũng dám bước vào công đường nghiêm trang này sao?” Luke đứng bật dậy, gương mặt kiêu ngạo biến dạng vì giận dữ. Hắn vung tay chỉ thẳng vào Ni Á, gầm lên với kỵ sĩ thánh điện đứng ngoài cửa: “Bắt lấy nó! Trục xuất con phù thủy này ngay lập tức!”
“Đứng im!” Lâm Nhã quát lớn, búa Chân Lý Thạch đập mạnh xuống bàn đá phát ra một luồng sóng xung kích xám nhạt chấn lui toán kỵ sĩ định xông lên. “Tại Tòa án Vạn tộc Biên giới, mọi sinh mệnh đều có quyền đưa ra nhân chứng và vật chứng hợp pháp! Quyền miễn trừ tư pháp của tòa án bảo hộ cho nàng cho đến khi phiên tòa kết thúc! Ai dám tự ý ra tay sẽ bị khép vào tội phản nghịch biên giới!”
Sự can thiệp đanh thép của Lâm Nhã khiến Luke phải nghiến răng ngồi xuống, đôi mắt hằn học nhìn Tô Hoài.
Ni Á đứng trên bục nhân chứng, hai vai khẽ run lên trước hàng vạn ánh mắt đang đổ dồn về phía mình. Cô bé ngước đôi mắt tím nhìn về phía Tô Hoài, thấy ánh mắt anh vẫn tĩnh lặng, ấm áp và đáng tin cậy hệt như một ngọn hải đăng giữa biển đêm, nỗi sợ hãi trong lòng cô bỗng chốc tan biến.
Ni Á run rẩy đưa bàn tay nhỏ nhắn bám đầy vết xước ra khỏi tay áo đen, đặt lên mặt bàn gỗ của bục nhân chứng một viên Tinh thể ghi nhớ giao dịch màu xanh lam dịu nhẹ. Viên tinh thể lúc này đang bừng sáng rực rỡ, bên trong ẩn hiện hàng triệu ký tự cổ đại màu vàng kim đang xoay tròn liên tục hệt như một dải ngân hà thu nhỏ.
“Thưa thẩm phán... đây là bản sao hoàn chỉnh một trăm phần trăm của Hiến chương thuế đức tin vạn năm,” Giọng nói của Ni Á nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng vang vọng khắp đại đường. “Em đã dùng ma pháp ghi nhớ sao chép trực tiếp từ bản gốc được cất giấu trong chiếc rương bọc vàng ròng tại tầng sâu nhất của Mật các Thánh Quang... ngay trước khi bị kỵ sĩ thánh điện truy sát.”
“Nói láo! Đó chỉ là một viên tinh thể ngụy tạo dữ liệu!” Luke điên cuồng gào lên. Hắn không thể để viên tinh thể đó được kích hoạt. Ngay lập tức, Luke ngầm vận động ma lực quang minh trong cơ thể, ngón tay hắn khẽ búng nhẹ dưới gầm bàn biện hộ.
*Vút...!*
Một luồng sóng ma pháp quang minh vô hình, mang theo độc tố nhiễu loạn thông tin cực mạnh, từ ngón tay Luke phóng ra hòng bắn thẳng vào viên Tinh thể ghi nhớ trên bục nhân chứng để tiêu hủy toàn bộ dữ liệu bên trong.
Thế nhưng, Tô Hoài đã dự báo trước đòn đánh lén bẩn thỉu này. Anh không hề nhúc nhích, nhưng chiếc Bàn tính ngọc đen bên hông anh bỗng chốc tự động gạt một hạt tính phát ra tiếng *cạch* trầm đục.
Ngay lập tức, kết giới bảo mật được khắc trên bề mặt Tinh thể ghi nhớ — một trận pháp phòng ngự phức tạp do đại sư Dwarf Tát Mẫu chế tạo độc quyền bằng đá ghi nhớ ma pháp — tự động kích hoạt. Một màng bảo vệ màu xanh lam nhạt hiện ra xung quanh viên tinh thể, hoàn toàn hấp thụ và tịnh hóa luồng ma lực quang minh nhiễu loạn của Luke mà không để lại một vệt rạn nứt nào.
“Thẩm định viên Luke,” Tô Hoài lạnh lùng liếc nhìn đối thủ, khóe môi nhếch lên một nụ cười giễu cợt. “Hành vi phá hoại vật chứng ngay tại tòa án của ông... đã được kết giới Chân Lý ghi nhận đầy đủ hệt như một lời thú tội gián tiếp rồi.”
Luke mặt xám ngoét hệt như tro tàn, ngồi phịch xuống ghế không nói được lời nào.
“Để chứng minh tính xác thực và nguyên bản của nội dung hiến chương được lưu trữ trong tinh thể,” Tô Hoài quay sang phía bồi thẩm đoàn, dõng dạc tuyên bố. “Tôi xin kính mời cựu Đại Thẩm phán vương quốc Arthur bước ra làm chứng!”
Cả đại đường bỗng chốc câm lặng. Từ hàng ghế khán giả ở góc tối, một lão nhân mù cả hai mắt bước ra chậm rãi. Ông mặc bộ quần áo vải thô sạch sẽ, tay phải dùng một cây gậy gỗ sồi gõ nhẹ xuống nền đá, tay trái nâng niu một chiếc cán cân đồng cổ xưa bám đầy vết rỉ sét xanh — đó chính là cán cân đồng 'Vô Tư Cân' huyền thoại.
Sự xuất hiện của Arthur hệt như một quả bom dội thẳng vào lòng bồi thẩm đoàn và Giáo hội. Arthur từng là vị thẩm phán tối cao vĩ đại nhất của vương quốc, người đã nghỉ hưu và sống ẩn dật tại phố nghèo sau khi bị Giáo hội bức hại mù mắt trong quá khứ. Uy tín và kiến thức pháp lý của ông là thứ không một ai trên lục địa này dám nghi ngờ.
“Arthur... lão già mù kia vẫn chưa chết sao?” Gregory nghiến răng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Lão cảm nhận được thanh chỉ số rủi ro sụp đổ trên đầu mình đang đột ngột tăng vọt lên mức bốn mươi lăm phần trăm.
Lão nhân mù Arthur bước đến giữa đại đường, không cần ai dẫn đường, ông đứng thẳng người đối diện với bục xét xử của Lâm Nhã, cúi đầu chào bằng một phong thái nghiêm trang, uy nghi cổ kính.
“Thẩm phán Lâm Nhã, bồi thẩm đoàn đa tộc,” Giọng nói khàn đặc nhưng vang dội của Arthur vang lên. “Ta là Arthur, cựu Đại Thẩm phán vương quốc cấp bốn. Hôm nay, ta đứng đây để dùng danh dự trọn đời và linh hồn của mình bảo chứng cho tính xác thực của tài liệu này.”
Ông chậm rãi đặt chiếc cán cân đồng Vô Tư Cân lên bàn chứng cứ, rồi hướng đôi mắt mù vô hồn về phía viên Tinh thể ghi nhớ của Ni Á: “Hãy kích hoạt tinh thể, chiếu nội dung hiến chương lên Vô Tư Cân. Ta sẽ dùng Tâm Nhãn Pháp Lý để phán xét.”
Lâm Nhã gật đầu, ra lệnh cho thư ký kích hoạt tinh thể.
*Oong...!*
Viên tinh thể ghi nhớ bùng phát hào quang màu xanh lam rực rỡ, phóng chiếu một tấm màn ánh sáng khổng lồ lơ lửng giữa không trung đại đường. Trên tấm màn sáng ấy, hàng vạn ký tự cổ đại màu vàng kim hiện ra rõ nét, xoay tròn và đan xen phức tạp hệt như một bức tranh nghệ thuật của kỷ nguyên sáng thế.
Ngay khi các ký tự xuất hiện, chiếc cán cân đồng Vô Tư Cân của Arthur bỗng tự động phát ra những tiếng chuông đồng thanh tịnh, hai đĩa cân thăng bằng hoàn hảo giữa không trung, tỏa ra một luồng sáng vàng ấm áp bao phủ lấy toàn bộ đại đường — chứng minh nội dung hiến chương hoàn toàn là thật và mang tính công bằng tuyệt đối của quy luật nhân quả cổ đại.
“Học giả Trương Vô Cực,” Tô Hoài quay sang phía lão học giả râu tóc bạc phơ đang ngồi ở hàng ghế cố vấn học thuật. “Xin mời ông giải mã trực tiếp nội dung điều khoản thứ mười hai cho bồi thẩm đoàn nghe.”
Trương Vô Cực bước lên, đôi mắt lão học giả bừng sáng sự phấn khích khi nhìn thấy các cổ tự vạn năm trước. Lão đeo kính viễn thị, tay cầm cuộn giấy da dê, bắt đầu sử dụng phương pháp Phân tích tần suất ký tự cổ để giải mã trực tiếp các dòng mật mã trên màn sáng.
“Dựa trên tần suất xuất hiện của các ký tự gốc vương quốc vạn năm trước,” Giọng nói thông thái của Trương Vô Cực vang lên đầy tự tin. “Dòng chữ thứ tư ở mục thứ hai của điều mười hai ghi rõ: 'Giáo hội Thánh Quang được cấp quyền thu thuế đức tin tại vùng biên thùy, nhưng bắt buộc phải thực hiện nghĩa vụ bảo hộ thường dân khỏi thiên tai và oán độc. Nếu thần linh không thực hiện nghĩa vụ bảo hộ, hoặc nếu Giáo hội đầu cơ tích trữ đức tin phi pháp gây hại cho lãnh địa, người dân hoàn toàn có quyền từ chối đóng thuế đức tin và thu hồi khế ước thế chấp linh hồn mà không phải chịu bất kỳ hình phạt nào!'”
*ẦM...!*
Lời giải mã của Trương Vô Cực hệt như một tiếng sấm sét nổ tung giữa đại đường. Toàn bộ bồi thẩm đoàn đa tộc đồng loạt đứng bật dậy. Đại diện tộc Elf thông thái gật đầu đồng ý, trong khi đại sư Dwarf Tát Mẫu đập mạnh tay xuống bàn bệ bồi thẩm gầm lên: “Giáo hội bấy lâu nay đã giấu nhẹm điều khoản này để bóc lột chúng ta! Lũ lừa đảo!”
Dân nghèo và thợ mỏ á nhân trên khán đài bùng nổ tiếng hò reo phẫn nộ hướng về phía Gregory. Sự thật lịch sử bị che giấu vạn năm nay đã được phơi bày hoàn toàn trước ánh sáng chân lý.
Gregory mặt xám ngoét hệt như một xác chết, toàn thân lão run rẩy dữ dội. Lão gầm lên điên cuồng, phóng thích toàn bộ thần lực quang minh cấp bốn của mình, tạo ra một luồng bão sáng rực rỡ bao phủ lấy cơ thể hòng áp chế toàn trường: “Nói láo! Tất cả các ngươi đều là lũ tà đạo dị giáo cấu kết để bôi nhọ Giáo hội! Con phù thủy kia đột nhập Mật các là tội chết! Ta sẽ dùng quyền lực giám mục để tước đoạt linh hồn và trục xuất nó ngay lập tức!”
Luồng thần lực cuồng bạo của Gregory khiến các bức tường đá của tòa án rung chuyển dữ dội, một số kỵ sĩ thánh điện định xông lên cưỡng chế bắt giữ Ni Á.
Thế nhưng, Tô Hoài vẫn đứng sừng sững, tà áo xám khẽ bay trong gió ma pháp. Anh lạnh lùng nhìn Gregory, ngón tay trái tiếp tục gạt mạnh hạt bàn tính ngọc đen phát ra tiếng *cạch* đanh thép. Chỉ số Collapse Risk trên đầu Gregory bỗng chốc nhảy vọt lên mức sáu mươi lăm phần trăm — bong bóng tài chính đức tin của lão đang ở bờ vực vỡ vụn hoàn toàn.
“Hồng y Gregory,” Tô Hoài lạnh lùng lên tiếng, giọng nói của anh xuyên qua bão sáng quang minh hệt như một phán quyết băng giá. “Ông muốn dùng bạo lực thần quyền để lật ngược phán quyết pháp lý sao? Đáng tiếc... tính hợp pháp của bản sao hiến chương này đã được bảo chứng hoàn hảo bởi quy luật vương quốc và tòa án vạn tộc!”
Luke, trong cơn tuyệt vọng cuối cùng hòng cứu vãn tình thế cho chủ nhân, bỗng đứng bật dậy, đẩy mạnh cuốn Thánh Luật Thư ra trước mặt bồi thẩm đoàn. Hắn dùng hết sức lực gào lên, cố gắng tìm kiếm một kẽ hở pháp lý cuối cùng trong hệ thống kiểm toán:
“Khoan đã! Ta phản đối!” Luke thở dốc, đôi mắt đỏ ngầu hoang dã nhìn chằm chằm vào Tô Hoài hệt như một con thú bị dồn vào đường cùng. “Theo điều thứ mười tám của luật tố tụng liên giới diện, một bản sao tinh thể ghi nhớ — dù có được bảo chứng bởi Arthur hay giải mã bởi Trương Vô Cực — vẫn hoàn toàn vô giá trị pháp lý và không thể dùng làm chứng cứ thi hành án... trừ khi nó được xác nhận và đóng dấu kiểm toán bởi một Kiểm toán viên độc lập được ủy quyền từ bên ngoài lãnh địa vương quốc!”
Hắn cười gằn điên cuồng, quét ánh mắt đầy đắc ý về phía bồi thẩm đoàn: “Tòa án Vạn tộc Biên giới chỉ là tòa án địa phương, các ngươi không có kiểm toán viên liên giới diện hợp pháp! Vì vậy, chứng cứ tinh thể này... vẫn hoàn toàn vô hiệu về mặt thực thi tài chính!”
Cả đại đường bỗng chốc khựng lại. Lời lập luận hiểm hóc của Luke hệt như một gọng kìm sắt khóa chặt lấy niềm vui chiến thắng vừa nhen nhóm của người dân. Lâm Nhã nhíu mày, cô biết Luke nói đúng về mặt giáo luật và luật tố tụng liên giới diện cổ đại — đây là một kẽ hở kiểm toán cực kỳ khó chịu mà Giáo hội luôn dùng để vô hiệu hóa các phán quyết bất lợi.
Gregory thở phào nhẹ nhõm, lão lau mồ hôi lạnh trên trán, nở một nụ cười xảo quyệt đầy ngạo nghễ: “Đúng vậy! Các ngươi lấy đâu ra một kiểm toán viên độc lập từ bên ngoài lãnh địa để đóng dấu xác nhận đây? Ha ha ha...!”
Tô Hoài không hề hoảng sợ. Anh chậm rãi buông bàn tay trái khỏi bàn tính ngọc đen, đứng thẳng người, ánh mắt trái dưới lăng kính thạch anh nhìn thẳng ra phía cửa đại đường.
“Thẩm định viên Luke,” Tô Hoài khẽ nhếch môi, giọng nói của anh tĩnh lặng đến đáng sợ hệt như mặt hồ đóng băng trước cơn bão lớn. “Ông quả thực rất hiểu luật kiểm toán của địa ngục và thần giới. Thế nhưng, ông đã quên mất một điều... ta đã chuẩn bị sẵn quân bài này từ trước khi phiên tòa khai mạc.”
Anh khẽ nâng tay trái lên, búng nhẹ một cái.
*Rắc...!*
Nhiệt độ bên trong đại đường tối cao đột ngột giảm xuống dưới độ không. Một luồng sương mù màu đen kịt, mang theo mùi lưu huỳnh rực lửa và hơi thở lạnh lẽo tột cùng của vực sâu địa ngục, từ khe nứt của cánh cửa đá khổng lồ bỗng chốc phun trào dữ dội, bao phủ lấy toàn bộ sàn nhà tòa án.
*Cộc! Cộc! Cộc!*
Tiếng gót giày cao gót bằng sắt gõ nhịp đều đặn, sắc lạnh trên nền đá cẩm thạch vang lên giữa không gian im phăng phắc, chấn nhiếp hoàn toàn mọi âm thanh bão sáng của Gregory.
Từ giữa làn sương mù hắc ám tăm tối ấy, một bóng người vĩ đại từ từ bước vào đại đường.
Đó là một người phụ nữ quý phái khoác trên mình bộ âu phục đen bó sát hiện đại cực kỳ lịch thiệp. Mái tóc ngắn cá tính của cô khẽ lay động, để lộ đôi sừng nhỏ màu đỏ sẫm ẩn hiện đầy kiêu hãnh. Đôi mắt màu đỏ ruby sắc sảo, lạnh lùng quét qua toàn bộ đại đường hệt như một phán quyết tử hình. Trên tay trái của cô, cuốn sổ da người bọc xích sắt 'Khế Ước Tử Thần' đang tỏa ra hào quang hắc ám cực mạnh, bên tay phải cầm cây bút lông vũ đen dài — biểu tượng quyền lực tối cao của Ngân hàng Địa ngục.
Nữ kiểm toán viên địa ngục Lý Lệ chính thức bước vào công đường.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!