Đại Đường Tranh Biện Chân Lý
Sáng sớm ngày thứ mười của thời hạn hoãn nợ, sương mù biên thùy dày đặc như một tấm lụa xám ẩm ướt bao phủ lấy đỉnh núi Phán Xét. Thế nhưng, sự lạnh lẽo của thiên nhiên không thể ngăn cản bầu không khí nóng bỏng đang cuồn cuộn bên trong Tòa án Vạn tộc Biên giới. Đây là một tòa kiến trúc khổng lồ bằng đá xám cổ kính, nằm ngay trên ranh giới mong manh giữa lãnh địa của loài người và vùng đất của các tộc á nhân. Hôm nay, các dãy ghế khán giả đã chật kín không còn một chỗ trống. Từ những thợ mỏ á nhân rách rưới, những người dân nghèo khổ ở khu phố nghèo thành Tây, cho đến các quý tộc biên thùy kiêu hãnh và các tu sĩ áo trắng của Giáo hội — tất cả đều đổ dồn ánh mắt về phía đại đường tư pháp nghiêm trang.
Trên bục cao nhất của bục xét xử, Thẩm phán Lâm Nhã ngồi sừng sững trong bộ lễ phục màu xanh đen nghiêm nghị. Mái tóc đen của cô được buộc cao gọn gàng, gương mặt thanh tú nhưng lạnh lùng như sương tuyết phương Bắc. Đôi mắt sắc sảo của cô quét qua toàn bộ đại đường, tay phải khẽ đặt lên cán chiếc búa gõ phiên tòa bằng đá Chân Lý Thạch cổ xưa. Phía dưới bục xét xử, bồi thẩm đoàn đa tộc gồm đại diện của tộc Elf thông thái, tộc Dwarf bộc trực và tộc Thú nhân lực lưỡng đang ngồi im lặng, tạo nên một áp lực tinh thần vô hình nhưng cực kỳ nặng nề.
Ở phía bên kia của hành lang đối chất, phái đoàn của Giáo hội Thánh Quang Biên Thùy xuất hiện với một sự phô trương thanh thế tột độ. Đi đầu là Hồng y giáo chủ Gregory trong bộ áo choàng đỏ thẫm thêu chỉ vàng lộng lẫy, chuỗi hạt thánh giá bọc ngọc bích lớn trước ngực khẽ lay động theo từng bước đi chậm rãi, ngạo nghễ của lão. Nụ cười từ bi giả tạo thường ngày trên gương mặt mập mạp của Gregory đã biến mất, thay vào đó là một ánh nhìn âm lãnh, khinh miệt quét qua phía Tô Hoài. Ngồi cạnh lão là Giám mục tài chính Judas-Biên, kẻ đang lạnh lùng gảy những hạt tính trên một bàn tính vàng nhỏ, và Luke — Thẩm định viên kiêm chuyên gia pháp lý hàng đầu của Giáo hội, người đang ôm cuốn sách giáo luật bọc bạc 'Thánh Luật Thư' với vẻ mặt đầy kiêu ngạo.
Đối diện với thế lực khổng lồ ấy, Tô Hoài ngồi cô độc bên bàn biện hộ của mình. Anh khoác trên mình bộ áo choàng xám giản dị của một học giả toán học, dáng người gầy gò nhưng thẳng tắp hệt như một cây tùng giữa bão tuyết. Cánh tay phải dưới lớp áo choàng thỉnh thoảng lại co thắt dữ dội, vệt đen oán khí nhói đau truyền lên tận khuỷu tay mỗi khi anh tập trung tinh thần lực, nhắc nhở anh về cái giá của khế ước liên đới rủi ro với Bùi Nguyên. Trên bàn gỗ trước mặt anh, chiếc Bàn tính nhân quả ngọc đen nằm im lìm bên cạnh cuốn Sổ tay luật khế ước cổ rách nát của tổ tiên Tô Thần.
Tô Hoài khẽ đưa tay trái lên, đẩy nhẹ chiếc Kính một tròng thạch anh trên mắt trái. Lăng kính xám nhạt lập tức kích hoạt, hiển thị những sợi chỉ nhân quả màu vàng và đỏ đang đan xen phức tạp phía trên đầu Gregory và Luke. Chỉ số Collapse Risk (Rủi ro sụp đổ) của Gregory đang dao động ở mức ba mươi hai phần trăm — một con số khá ổn định đối với một hồng y giáo chủ nắm giữ nguồn đức tin khổng lồ, nhưng Tô Hoài biết, đó chỉ là lớp vỏ bọc hoàn hảo của một bong bóng tài chính sắp vỡ.
*Cộc! Cộc!*
Lâm Nhã vung tay gõ mạnh búa Chân Lý Thạch xuống mặt bàn đá cổ xưa. Âm thanh trầm đục vang dội khắp đại đường, lập tức dập tắt mọi tiếng xầm xì bàn tán của khán giả.
“Tòa án Vạn tộc Biên giới chính thức khai mạc phiên tòa tối cao xét xử vụ kiện giữa nguyên cáo là Thẩm định viên Tô Hoài, đại diện cho Quỹ Tương Trợ phố nghèo, và bị cáo là Hồng y giáo chủ Gregory của Giáo hội Thánh Quang!” Giọng nói của Lâm Nhã vang vọng, nghiêm nghị và dứt khoát. “Nguyên cáo cáo buộc bị cáo tội danh đầu cơ đức tin phi pháp, lạm dụng khế ước thuế để cưỡng chế linh hồn thường dân, và cố ý cắt đứt nguồn đức tin để giết hại cựu thần chiến tranh Bùi Nguyên. Hai bên đã sẵn sàng chưa?”
“Nguyên cáo đã sẵn sàng,” Tô Hoài chậm rãi đứng dậy, cúi đầu chào bồi thẩm đoàn bằng một phong thái lịch lãm, điềm tĩnh đáng sợ.
“Giáo hội luôn sẵn sàng để làm sáng tỏ sự thật trước ánh sáng của Thần Sáng thế,” Luke đứng lên từ phía bị cáo, khóe môi nhếch lên một nụ cười khinh khỉnh. Hắn không thèm nhìn Tô Hoài, mà hướng thẳng về phía Lâm Nhã và bồi thẩm đoàn, dõng dạc nói: “Tuy nhiên, trước khi đi vào tranh tụng nội dung, Giáo hội chúng tôi chính thức đưa ra phản đối pháp lý tối cao về khu vực tài phán của phiên tòa này!”
Cả đại đường xôn xao. Lâm Nhã nhướng đôi lông mày thanh tú, giọng nói lạnh đi vài phần: “Giải thích đi, Thẩm định viên Luke.”
Luke kiêu ngạo mở ra một cuộn giấy da dê bọc viền vàng rực rỡ, trên đó khắc chi chít những ký tự quang minh đang tỏa ra hào quang ấm áp. Hắn giơ cao cuộn giấy trước mặt bồi thẩm đoàn và dõng dạc tuyên bố: “Đây là 'Sắc lệnh cải cách thuế đức tin mới' do Giáo hội Quang Minh Thánh Đô trung ương ban hành và có hiệu lực từ ba ngày trước trên toàn lục địa. Theo điều thứ tư của sắc lệnh này, toàn bộ tài sản tâm linh, khế ước đức tin và các tranh chấp liên quan đến nghĩa vụ tôn giáo của tín đồ đều thuộc quyền tài phán độc quyền của Tòa án Giáo hội Thánh Đô!”
Hắn quét ánh mắt đầy đắc ý về phía Tô Hoài, rồi tiếp tục ép giọng: “Tòa án Vạn tộc Biên giới chỉ là một cơ quan tư pháp địa phương, được thành lập để giải quyết các tranh chấp vật chất thông thường giữa các chủng tộc. Các ngươi không có thẩm quyền, không có tư cách pháp lý, và hoàn toàn không có quyền lực để phán xét các khế ước thần thánh của Giáo hội! Vì vậy, chúng tôi yêu cầu đình chỉ phiên tòa này ngay lập tức và chuyển toàn bộ hồ sơ vụ án về Thánh Đô!”
Những lời nói của Luke hệt như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng bồi thẩm đoàn á nhân. Đại diện tộc Elf khẽ nhíu mày, trong khi đại sư Dwarf Tát Mẫu tức giận đập mạnh tay xuống bàn bệ bồi thẩm. Dân nghèo phố Tây bắt đầu hoang mang. Nếu vụ án bị chuyển về Thánh Đô — sào huyệt của Giáo hội — thì Tô Hoài chắc chắn sẽ bị khép vào tội phản đạo và bị thiêu sống trên giàn hỏa hình mà không có bất kỳ cơ hội tranh tụng nào.
Lâm Nhã siết chặt chuôi búa Chân Lý Thạch, đôi mắt cô bừng lên ngọn lửa giận dữ trước sự ngạo mạn, dùng quyền lực trung ương để đè bẹp tư pháp địa phương của Giáo hội. Cô nhìn về phía Tô Hoài, hy vọng vị thẩm định viên trẻ tuổi này có thể tìm ra kẽ hở trong đòn tấn công phủ đầu hiểm hóc của đối phương.
Tô Hoài không hề hoang mang. Anh chậm rãi bước ra khỏi bàn biện hộ, tà áo xám khẽ lay động. Anh đeo chiếc Kính một tròng thạch anh lên mắt trái, tập trung tinh thần lực nhìn thẳng vào cuộn sắc lệnh mới đang lơ lửng giữa không trung. Dưới lăng kính thạch anh, những dòng ký tự quang minh rực rỡ bỗng chốc rã đông, để lộ ra những sợi chỉ nhân quả đan xen hỗn loạn bên dưới lớp hào quang giả tạo.
“Sắc lệnh cải cách thuế mới của các ngươi quả thực rất tinh vi, Thẩm định viên Luke,” Tô Hoài chậm rãi lên tiếng, giọng nói của anh không lớn nhưng cực kỳ rõ ràng, vang vọng khắp đại đường nghiêm trang. “Thế nhưng, dưới góc độ toán học tài chính và logic khế ước, sắc lệnh này chứa đựng một lỗ hổng mâu thuẫn tự hủy cực kỳ nghiêm trọng.”
Luke nheo mắt, lạnh lùng nói: “Ngươi dám nghi ngờ sắc lệnh của Thánh Đô sao, tên phàm nhân vô thần?”
“Ta không nghi ngờ, ta chỉ đang chỉ ra sai số hệ thống của các ngươi,” Tô Hoài bước lại gần cuộn sắc lệnh, ngón tay thon dài chỉ thẳng vào dòng ký tự thứ ba ở mặt sau cuộn giấy. “Sắc lệnh mới tuyên bố Giáo hội có quyền tài phán độc quyền đối với đức tin của người dân biên thùy. Thế nhưng, để chứng minh tính chính đáng của quyền thu thuế này tại vùng biên giới, sắc lệnh của các ngươi lại trích dẫn trực tiếp điều khoản thứ mười hai của 'Hiến chương lập quốc vương quốc vạn năm trước'. Có đúng vậy không?”
Luke khựng lại một nhịp, gương mặt kiêu ngạo thoáng qua một tia cảnh giác: “Đúng thì đã sao? Giáo hội và vương quyền lập quốc vạn năm trước đã ký kết hiến chương liên kết, đó là nền tảng của thần quyền.”
“Đó chính là tử huyệt của các ngươi,” Tô Hoài lạnh lùng nhếch môi. Anh chậm rãi quay lại bàn biện hộ, dùng bàn tay trái mở cuốn Sổ tay luật khế ước cổ rách nát của tổ tiên Tô Thần ra. Một luồng sáng xám nhạt từ cuốn sổ cổ bốc lên, phản chiếu những dòng cổ tự màu vàng kim lên vách đá của tòa án.
“Theo điều thứ bảy trong Sổ tay luật khế ước cổ của tổ tiên ta — người từng là nhà lập pháp đầu tiên của vương quốc này — hiến chương lập quốc quy định rõ ràng về 'Quyền tự trị lãnh thổ tối cao' của vùng đất biên thùy,” Tô Hoài dõng dạc đọc to, từng chữ một hệt như những nhát búa nện vào lập luận của Luke. “Quy định tối cao này nêu rõ: Mọi thực thể kinh tế, tôn giáo hay tư pháp ngoại lai muốn hoạt động tại biên thùy bắt buộc phải tuân thủ quyền phán quyết của Tòa án địa phương, trừ khi có một điều khoản ngoại lệ đặc biệt được ghi nhận trực tiếp trong bản gốc của Hiến chương thuế đức tin vạn năm!”
Anh đóng mạnh cuốn sổ cổ lại, tiếng động vang lên dứt khoát: “Nói cách khác, sắc lệnh cải cách mới của các ngươi muốn phủ nhận thẩm quyền của Tòa án Vạn tộc Biên giới, thì bắt buộc phải trình ra bản gốc của Hiến chương vạn năm để chứng minh Giáo hội có quyền ngoại lệ đó! Nếu không thể trình ra bản gốc hiến chương cổ, sắc lệnh mới của các ngươi chỉ là một tờ giấy lộn vô giá trị trước quy định tự trị lãnh thổ tối cao của vương quốc!”
“Ngươi...!” Luke biến sắc, gương mặt nhợt nhạt đi vì kinh ngạc. Hắn không ngờ Tô Hoài lại có thể tìm ra một tiền lệ pháp lý cổ xưa và hiểm hóc đến vậy trong cuốn sổ tay rách nát của dòng họ Tô gia để bẻ gãy hoàn toàn hiệu lực của sắc lệnh mới.
Cả đại đường bùng nổ tiếng hò reo của các thợ mỏ á nhân và dân nghèo. Họ vung nắm đấm lên không trung, hô vang tên Tô Hoài. Lâm Nhã khẽ thở phào nhẹ nhõm, đôi mắt cô lấp lánh sự ngưỡng mộ trước tư duy logic sắc bén của anh.
Thấy tình thế xoay chuyển, Giám mục tài chính Judas-Biên ngồi bên cạnh Gregory bỗng nhiên đứng dậy. Lão già gầy gò với đôi mắt hẹp dài sắc sảo nở một nụ cười âm hiểm. Lão không thèm tranh luận bằng lời nói, mà chậm rãi gảy một hạt tính trên chiếc bàn tính vàng nhỏ của mình.
*Rắc...!*
Một luồng ma lực tài chính và oán khí hắc ám khổng lồ đột ngột bộc phát từ cơ thể Judas-Biên, lan tỏa khắp đại đường hệt như một làn sóng áp suất vô hình cực mạnh. Bầu không khí trong tòa án bỗng chốc trở nên đặc quánh, lạnh lẽo tột độ.
Những thợ mỏ á nhân và người dân nghèo ngồi trên khán đài bỗng cảm thấy lồng ngực thắt lại, đầu óc quay cuồng, một nỗi sợ hãi vô hình đè nặng lên tinh thần họ hệt như có một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt linh hồn họ. Đây là “Thánh Quang Tiền Tệ” — một loại uy áp tinh thần đặc thù của Giáo hội, sử dụng áp lực từ các khoản nợ đức tin lũy tiến để khống chế và làm lung lay ý chí của những kẻ yếu thế.
Tô Hoài đứng ngay giữa đại đường, là người hứng chịu trực tiếp luồng uy áp mạnh mẽ nhất. Cánh tay phải nhiễm oán độc của anh co thắt dữ dội, vệt đen oán khí nhói đau như muốn xé rách lớp da thịt. Toàn thân anh run rẩy nhẹ, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán, tinh thần lực bị tiêu hao một cách khủng khiếp hệt như một dòng nước lũ đang vỡ đê. Anh phải dùng cả hai tay bấu chặt vào mép bàn gỗ để giữ cho cơ thể phàm trần không có ma lực của mình không bị quỵ xuống đất.
“Tô Hoài! Ngươi nghĩ rằng chỉ bằng vài điều luật cổ rách nát là có thể đối đầu với huyết mạch tài chính của Giáo hội sao?” Judas-Biên lạnh lùng cười gằn, giọng nói của lão vang vọng trực tiếp trong tâm trí mọi người, đầy vẻ đe dọa. “Giáo hội nắm giữ khế ước sinh mệnh của toàn bộ người dân biên thùy! Chỉ cần ta khẽ gảy hạt tính, tất cả các ngươi sẽ lập tức phá sản tâm linh và bị tịch thu linh hồn!”
Bồi thẩm đoàn á nhân bắt đầu hoang mang, một số người yếu vía đã run rẩy cúi đầu trước uy áp khổng lồ của Judas-Biên.
*ẦM...!*
Một tiếng nổ lớn vang rền hệt như tiếng sét đánh ngang tai bộc phát từ phía bục xét xử tối cao. Lâm Nhã đứng sừng sững, hai tay giơ cao chiếc búa gõ phiên tòa bằng đá Chân Lý Thạch đang tỏa ra hào quang xám nhạt rực rỡ. Cô đã vung búa đập mạnh xuống mặt bàn đá, kích hoạt hoàn toàn kết giới Chân Lý của tòa án.
“Judas-Biên! Ngươi cả gan phóng thích uy áp tinh thần ngay tại công đường nghiêm trang của Tòa án Vạn tộc!” Lâm Nhã quát lớn, giọng nói chứa đựng ma lực phán quyết uy nghiêm chấn nhiếp toàn trường. “Đây là hành vi xúc phạm tư pháp nghiêm trọng! Kết giới Chân Lý của tòa án không dung thứ cho bất kỳ hành vi gian lận hay áp chế tinh thần nào!”
Luồng hào quang xám nhạt từ búa Chân Lý Thạch quét qua đại đường hệt như một làn gió mát, đập tan hoàn toàn luồng oán khí hắc ám của Judas-Biên, giải thoát cho người dân và bồi thẩm đoàn khỏi sự bóp nghẹt tinh thần. Judas-Biên bị chấn động ngược trở lại, loạng choạng lùi lại một bước, gương mặt lão sầm xuống đầy tức giận nhưng không dám tiếp tục ra tay trước sự can thiệp của nữ thẩm phán.
Tô Hoài khẽ thở dốc, lồng ngực phập phồng dữ dội. Anh dùng tay trái lau vệt mồ hôi lạnh trên trán, ánh mắt trái dưới lăng kính thạch anh bừng lên một tia lạnh lùng, kiên định. Anh bước lên một bước, đứng thẳng người đối diện trực tiếp với Gregory đang ngồi trên ghế bị cáo.
“Thẩm phán Lâm Nhã nói đúng,” Tô Hoài dõng dạc nói, giọng nói của anh đã lấy lại sự bình tĩnh, sòng phẳng đáng sợ. “Mọi lập luận pháp lý đều phải dựa trên chứng cứ vật chất và logic khế ước, không phải bạo lực hay uy áp tinh thần. Giáo hội muốn phủ nhận quyền tài phán của tòa án này để bảo vệ Gregory, vậy thì hãy trình ra bản gốc của Hiến chương thuế đức tin vạn năm để đối chất trước bồi thẩm đoàn!”
Anh giơ cao cuốn Sổ tay luật khế ước cổ của tổ tiên lên, ép giọng đanh thép: “Hãy đưa bản gốc hiến chương ra đây! Nếu không, Gregory bắt buộc phải chịu sự xét xử của Tòa án Vạn tộc Biên giới vì tội danh đầu cơ đức tin và đầu độc thường dân!”
Cả đại đường hoàn toàn im lặng. Hàng vạn cặp mắt của người dân nghèo, á nhân và bồi thẩm đoàn đều đổ dồn về phía Gregory, chờ đợi câu trả lời từ vị hồng y giáo chủ tối cao. Sức ép pháp lý và dư luận lúc này đã hoàn toàn nghiêng về phía Tô Hoài. Gregory đã bị dồn vào góc tường pháp lý không thể lùi bước.
Thế nhưng, đối mặt với sự dồn ép đanh thép của Tô Hoài, Hồng y giáo chủ Gregory bỗng nhiên khẽ nhếch môi, nở một nụ cười nhạt đầy xảo quyệt và khinh miệt. Lão chậm rãi đứng dậy từ ghế bị cáo, tà áo choàng đỏ thẫm khẽ lay động.
Gregory nhìn Tô Hoài hệt như nhìn một kẻ ngốc đang giãy giụa vô ích, giọng nói trầm thấp, đầy vẻ chế giễu của lão vang lên giữa đại đường câm lặng:
“Bản gốc của Hiến chương thuế đức tin vạn năm sao? Ha ha ha...!”
Gregory cười lớn, tiếng cười của lão chứa đầy sự ngạo mạn và lạnh lẽo: “Tên phàm nhân ngu muội kia, ngươi quả thực đã tính toán rất giỏi. Thế nhưng, ngươi đã quên mất một sự thật lịch sử tàn nhẫn rồi. Bản gốc hoàn chỉnh của Hiến chương thuế đức tin vạn năm... đã hoàn toàn bị thiêu hủy trong một vụ hỏa hoạn thảm khốc tại Thánh đường trung ương từ nhiều thế kỷ trước! Hiện tại trên thế giới này, hoàn toàn không còn tồn tại bất kỳ bản gốc vật chất nào của hiến chương cổ đó cả!”
Gregory bước lên một bước, đôi mắt lão bừng lên tia sáng âm lãnh, nhìn thẳng vào Tô Hoài hệt như một phán quyết tử hình:
“Không có bản gốc hiến chương để đối chất, mọi lập luận lách luật dựa trên quy định tự trị lãnh thổ của ngươi... đều chỉ là một trò đùa vô căn cứ không thể kiểm chứng! Phiên tòa này... đã chính thức rơi vào ngõ cụt pháp lý rồi!”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!