Nhạc nềnBattleField4

Quân Cờ Trên Bàn Tính

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối bao phủ khu phố nghèo thành Tây như một tấm vải liệm ẩm ướt và nồng nặc mùi nước cống thải. Tiếng gió rít qua những khe hở của các gian nhà gỗ tồi tàn, mang theo hơi lạnh thấu xương của vùng biên thùy Đại lục Thánh Quang.


Tại gian phòng làm việc ở tầng hai của Văn phòng Bảo hiểm Đức tin Tô gia, ánh sáng lam nhạt từ viên lôi thạch thô gắn trên chiếc Máy đánh chữ ma pháp vẫn rầm rì tỏa ra, hắt lên những bức tường gỗ sờn cũ đầy vết ố. Tô Hoài đứng sừng sững bên cửa sổ, bàn tay trái khẽ đẩy nhẹ chiếc kính một tròng thạch anh trên mắt trái. Cơn đau co thắt từ vệt đen oán khí trên cánh tay phải của anh lại bùng lên từng đợt âm ỉ hệt như những chiếc gai sắt nung đỏ đang cắm sâu vào da thịt, lan dần lên sát khuỷu tay. Tinh thần lực tiêu hao từ cuộc giải mã cổ tự trước đó vẫn chưa hoàn toàn khôi phục, khiến khóe mắt trái của anh thỉnh thoảng lại nhói lên một vệt đau buốt lạnh lẽo.


*Cạch!*


Cánh cửa gỗ phía sau lưng anh đột ngột bị đẩy mạnh ra. Sát thủ K bước vào phòng, hơi thở dồn dập hỗn loạn, bộ đồ da ôm sát màu xám tối bám đầy bùn đất hôi hám của đường cống ngầm. Trên lưng gã, cô phù thủy nhỏ Ni Á đang lịm đi, gương mặt thanh tú nhợt nhạt không còn một giọt máu, hai tay vẫn ôm chặt lấy lồng ngực. Dưới chân trái của cô bé, lớp vải quần đã bị thiêu rụi một mảng lớn, để lộ vệt bỏng rộp cháy đen đang rỉ ra những giọt máu loãng mang theo ma lực quang minh tàn dư — hậu quả tàn khốc từ cú sượt qua của nguyền chú bảo mật Mật các Thánh Quang.


“Chủ tịch... em... em mang về được rồi...”


Ni Á khẽ hé mở đôi mắt tím tràn đầy tơ máu, giọng nói yếu ớt như sợi chỉ mỏng. Cô bé run rẩy đưa bàn tay nhỏ nhắn ra, đặt lên mặt bàn gỗ một viên Tinh thể ghi nhớ giao dịch màu xanh lam dịu nhẹ. Viên tinh thể lúc này đang bừng sáng rực rỡ, bên trong ẩn hiện hàng triệu ký tự cổ đại màu vàng kim đang xoay tròn liên tục hệt như một dải ngân hà thu nhỏ.


“Rất tốt,” Tô Hoài bước lại gần, không một chút biểu cảm thừa thãi trên gương mặt lạnh lùng. Anh cầm lấy viên tinh thể, cảm nhận được luồng thông tin khổng lồ chứa đựng bên trong — bản sao hoàn chỉnh một trăm phần trăm của Hiến chương thuế đức tin vạn năm. “Cô đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Mạc đại thúc, đưa Ni Á vào phòng trong, dùng thảo dược tịnh hóa tạm thời phong ấn vết bỏng quang minh lại.”


Lão kế toán trưởng Mạc đại thúc run rẩy bước ra từ góc tối, đẩy chiếc kính viễn thị gọng sừng lên sống mũi, cẩn thận đỡ lấy Ni Á từ lưng K. Lão nhìn vào cuốn sổ sách kế toán kép đặt trên bàn, khẽ thở dài: “Chủ tịch, quỹ vàng ròng bảo chứng thực tế của chúng ta chỉ còn đúng một trăm lượng. Nếu Giáo hội phát động phong tỏa kinh tế toàn diện ngay lúc này, chúng ta sẽ không có đủ thanh khoản để duy trì bồi thường cho Quỹ Tương Trợ thợ mỏ á nhân.”


“Họ không có thời gian để phong tỏa kinh tế nữa đâu,” Tô Hoài lạnh lùng ngắt lời, ngón tay thon dài gạt nhẹ một hạt tính trên chiếc Bàn tính nhân quả ngọc đen đặt trên bàn. Tiếng hắc ngọc va chạm phát ra một âm thanh *tách* giòn giã và dứt khoát. “Gregory đã phát điên. Khi một kẻ độc tài phát hiện ra huyết mạch cai trị của mình bị sao chép, phản ứng đầu tiên của hắn luôn là bạo lực quân sự thô bạo nhất.”


“Ý ngươi là...” K siết chặt chuôi đoản đao Ảnh Nha bên hông, đôi mắt xám sắc lạnh co rụt lại.


“Đại kỵ sĩ Garen đang dẫn đầu lực lượng kỵ sĩ thánh điện tiến về phía này.” Tô Hoài hướng mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những sợi chỉ nhân quả màu đỏ rực của sát khí đang đan xen chặt chẽ phía trên bầu trời khu phố nghèo thành Tây, hệt như một cơn bão lửa đang chuẩn bị đổ ập xuống đầu họ. “Gregory muốn dùng danh nghĩa 'tiêu diệt tà giáo' để san phẳng văn phòng bảo hiểm của chúng ta, tiêu hủy mọi chứng cứ trước khi chúng ta kịp trình lên Tòa án Vạn tộc.”


*Ầm! Ầm! Ầm!*


Tiếng móng ngựa sắt nặng nề nện xuống mặt đường đá cẩm thạch vang dội từ phía xa, phá vỡ sự im lặng tịch mịch của màn đêm. Mặt đất bắt đầu rung chuyển nhẹ. Từ đầu ngõ khu phố nghèo, hàng trăm ánh đuốc rực sáng bốc lên, nhuộm đỏ cả một khoảng trời tối tăm. Những bộ giáp sắt màu bạc sáng loáng của lực lượng kỵ sĩ thánh điện phản chiếu ánh lửa, tỏa ra một luồng áp lực quân sự khổng lồ hệt như một bức tường thép di động đang từ từ ép sát.


“Tất cả những kẻ dị giáo bên trong Văn phòng bảo hiểm Tô gia nghe đây!”


Một giọng nói uy nghiêm, cương trực nhưng đầy vẻ cuồng tín vang vọng khắp khu phố nghèo, được khuếch đại bởi ma lực quang minh mạnh mẽ. Đại kỵ sĩ Garen cưỡi trên lưng một chiến mã trắng oai phong lẫm liệt, khoác chiếc áo choàng đỏ chói bay phấp phới trong gió, tay cầm thanh đại kiếm thánh 'Thần Phán' nạm đá quang minh khổng lồ đang tỏa ra hào quang vàng rực rỡ.


“Hồng y giáo chủ đã ban sắc lệnh thanh trừng dị giáo! Các ngươi đã cả gan đột nhập đất thánh, đánh cắp tài liệu mật của Giáo hội và truyền bá tà đạo bảo hiểm! Hãy đầu hàng và giao nộp phù thủy Ni Á, nếu không, toàn bộ khu phố nghèo này sẽ bị tịnh hóa bằng lửa thánh!”


Người dân nghèo khổ và các thợ mỏ á nhân trong các gian nhà gỗ xung quanh hoảng loạn thức giấc. Họ hé cửa nhìn ra ngoài, gương mặt đầy vẻ sợ hãi tột độ trước uy thế khổng lồ của lực lượng quân sự mạnh nhất biên thùy. Phòng tuyến mỏng manh của phố nghèo dường như có thể sụp đổ bất cứ lúc nào dưới vó ngựa của kỵ sĩ thánh điện.


“Chủ tịch, chúng ta phải làm sao?” Ba Đặc bước ra trước cửa văn phòng, cánh tay phải cuồn cuộn cơ bắp siết chặt thanh trọng kiếm rỉ sét, bả vai phải bọc vải thưa vẫn còn rỉ ra vài vệt máu loãng. Phía sau gã, đội tuần tra thực địa gồm mười mấy thợ mỏ á nhân dũng cảm nhất đang dựng lên những tấm khiên sắt Thiết Bích lớn, dàn trận phòng thủ vòng ngoài đầy quyết tâm nhưng cũng không giấu nổi vẻ căng thẳng trên gương mặt.


“Giữ nguyên phòng tuyến,” Tô Hoài bước ra ngoài ban công gỗ của tầng hai, tà áo choàng xám khẽ bay trong gió đêm. Anh đứng im lặng nhìn xuống đại quân kỵ sĩ bên dưới, chiếc kính một tròng thạch anh phản chiếu ánh lửa đuốc chập chờn. “Garen, ngươi nghĩ rằng bạo lực quân sự có thể che giấu được sự thật tài chính thối nát của Gregory sao?”


“Tên phàm nhân xảo quyệt!” Garen ngước nhìn Tô Hoài, đôi mắt nghiêm nghị bừng lên ngọn lửa cuồng tín giận dữ. “Ngôn từ của ngươi không có hiệu lực trước thanh kiếm phán xét này! Chuẩn bị san phẳng văn phòng!”


Garen vung mạnh thanh đại kiếm Thần Phán lên không trung. Luồng ma lực quang minh cấp bốn cuồng bạo bộc phát từ cơ thể gã, dồn thẳng vào thân kiếm nạm đá thái dương. Một luồng sáng quang minh rực rỡ, nóng bỏng hệt như một vệt sao băng khổng lồ chém rách màn đêm, mang theo sức mạnh hủy diệt lao thẳng về phía gian nhà gỗ của văn phòng bảo hiểm.


“Kích hoạt khế ước liên đới rủi ro!”


Tô Hoài lạnh lùng quát lớn, bàn tay trái vỗ mạnh xuống chiếc Bàn tính nhân quả ngọc đen.


*Hưu...!*


Từ trong bóng tối của cánh cửa chính văn phòng, một bóng người vĩ đại bước ra sừng sững. Khí thế hoang dã, sát khí chiến trường cuồng bạo bùng phát diện rộng hệt như một ngọn núi lửa ngủ yên vạn năm đột ngột thức giấc. Cựu chiến thần Bùi Nguyên đứng chắn trước phòng tuyến khiên sắt, râu tóc rối bù bay ngược về phía sau, bộ giáp sắt rỉ sét loang lổ vết máu khô bỗng chớp lóe lên những sợi chỉ nhân quả màu xám nhạt uy nghiêm.


“Kẻ nào dám chạm vào văn phòng của thẩm định viên của ta?”


Bùi Nguyên gầm lên một tiếng như sấm sét nổ ngang tai. Ông vung thanh tàn đao rỉ sét Phá Thiên chém ngược từ dưới lên.


*Ầm... Rắc...!*


Một nhát chém 'Chiến thần nộ trảm' dệt bằng chiến ý bất diệt màu xám vàng bộc phát, va chạm trực tiếp với luồng sáng quang minh của Garen ngay giữa khoảng không gian trước văn phòng. Tiếng nổ lớn vang rền cả một vùng biên thùy, tạo ra một làn sóng xung kích khổng lồ quét qua hai bên đường.


Dư chấn từ cuộc va chạm chiến ý khiến mặt đất nứt vỡ rào rào, đá dăm bay tứ tán. Những bức tường gỗ của một vài gian nhà ổ chuột gần đó bị chấn động nứt toác, cửa kính vỡ vụn thành trăm mảnh. Đại quân kỵ sĩ thánh điện phía sau Garen bị chấn nhiếp đến mức hỗn loạn, những chiến mã trắng hoảng sợ hí vang, lùi lại mấy bước dưới uy áp thần thánh tột tột của cựu chiến thần.


“Bùi Nguyên...!” Garen bị đẩy lùi nửa bước, đôi mắt gã co rút lại đầy kinh hoàng nhìn vị cựu thần chiến tranh đang đứng sừng sững hệt như một bức tường thành không thể vượt qua. “Ngươi... thần lực của ngươi đã phục hồi đến mức này sao?”


“Chỉ số rủi ro sụp đổ của Bùi Nguyên hiện tại là bốn mươi lăm phần trăm,” Tô Hoài đứng trên ban công, giọng nói đều đều hệt như một cỗ máy tính toán vang lên giữa tiếng gió rít. “Nhờ gói bảo hiểm liên kết đức tin tinh khiết của chúng ta, thần cách của ông ấy đã được tịnh hóa mười phần trăm. Garen, đại kiếm Thần Phán của ngươi không đủ sức bẻ gãy phòng tuyến này đâu.”


“Khốn kiếp!” Garen gầm lên, lòng kiêu hãnh của một kỵ sĩ thiên tài bị tổn thương sâu sắc. Gã điên cuồng vứt bỏ chiến mã, đấu khí quang minh bùng phát rực rỡ quanh thân thể, gã nhảy vọt lên không trung, vung đại kiếm Thần Phán nhắm thẳng vào đầu Tô Hoài trên ban công gỗ mà chém xuống hòng dứt điểm kẻ cầm đầu.


“Chủ tịch!” Ba Đặc hét lớn định lao lên cứu viện nhưng khoảng cách quá xa.


Tô Hoài vẫn đứng im, không hề né tránh, thậm chí đôi mắt trái dưới lăng kính thạch anh còn không thèm chớp lấy một nhịp.


*Oành...!*


Khi mũi kiếm của Garen chỉ còn cách trán Tô Hoài đúng ba tấc, một màng bảo vệ màu xám nhạt dệt bằng các ký tự toán học và sợi chỉ nhân quả — Lá chắn từ trường nhân quả — đột ngột kích hoạt tự động xung quanh cơ thể anh. Đòn chém quang minh cuồng bạo của Garen đập thẳng vào màng bảo vệ, tạo ra một tiếng nổ đanh thép hệt như tiếng búa nện vào đe sắt.


Sức mạnh phản phệ cực mạnh từ lá chắn nhân quả chấn động ngược trở lại, khiến toàn bộ cánh tay phải của Garen tê dại hoàn toàn, thanh đại kiếm Thần Phán suýt chút nữa tuột khỏi tay. Gã bị hất văng ngược trở lại mặt đất, loạng choạng lùi lại mấy bước mới đứng vững.


“Đây... đây là tà thuật gì?” Garen thở dốc, nhìn bàn tay phải đang run rẩy của mình đầy vẻ không tin nổi.


“Đó là luật nhân quả,” Tô Hoài lạnh lùng đáp, bàn tay phải nhiễm oán độc khẽ siết chặt thành nắm đấm để nén cơn đau nhói hằng ngày. “Ngươi tấn công một thẩm định viên đang thực thi quyền bảo lãnh hợp pháp, luật pháp thế giới sẽ tự động phản phản lực tương đương với sát thương ngươi gây ra. Đây là toán học, không phải tà thuật.”


“Toàn quân nghe lệnh! Bày trận Quang Minh Phán Xét! San phẳng khu phố nghèo này!” Garen phát điên, vung kiếm ra lệnh cho hàng trăm kỵ sĩ thánh điện chuẩn bị phát động cuộc tổng tấn công tàn sát vũ trang.


Đúng lúc hai bên chuẩn bị bước vào một cuộc huyết chiến đẫm máu, một tiếng vó ngựa dồn dập vang lên từ phía sau đội hình kỵ sĩ.


“Dừng tay ngay lập tức!”


Một giọng nữ lạnh lùng, nghiêm nghị và đầy uy quyền vang lên. Thẩm phán Lâm Nhã cưỡi trên một chiến mã đen lao thẳng vào giữa hai bên chiến tuyến. Cô mặc bộ lễ phục thẩm phán màu xanh đen nghiêm nghị, mái tóc đen buộc cao bay phấp phới, tay phải giơ cao chiếc búa gõ phiên tòa bằng đá Chân Lý Thạch đang tỏa ra hào quang xám nhạt trấn áp mọi dao động ma pháp xung quanh.


“Lâm Nhã thẩm phán?” Garen khựng lại, đôi chân mày nghiêm nghị nhíu chặt. “Giáo hội đang thực thi sắc lệnh thanh trừng dị giáo của Hồng y giáo chủ! Tòa án Vạn tộc không có quyền can thiệp!”


“Ta có quyền!” Lâm Nhã lạnh lùng quát lớn, tay trái giơ cao một tấm bằng khen bằng sắt lạnh tỏa ánh sáng xám — lệnh miễn trừ ngoại giao tối cao của Tòa án Vạn tộc. “Tô Hoài đang giữ tư cách 'Đại diện pháp lý tập sự' của Tòa án Vạn tộc Biên giới dưới sự bảo hộ của Huy hiệu Thẩm phán Biên giới! Văn phòng bảo hiểm này là khu vực bảo hộ ngoại giao hợp pháp! Bất kỳ hành vi tấn công vũ trang nào nhắm vào nơi này đều là hành vi tuyên chiến trực tiếp với liên minh vạn tộc!”


“Ngươi... ngươi dám dùng luật á nhân để che chở cho lũ dị giáo này sao?” Garen siết chặt chuôi kiếm, răng nghiến chặt phát ra tiếng kêu ken két đầy phẫn nộ.


“Ta thực thi theo đúng luật hiến chương lập quốc cổ đại!” Lâm Nhã không hề lùi bước trước uy áp của đại kỵ sĩ. Cô quay sang nhìn Tô Hoài, rồi hướng ánh mắt sắc lạnh về phía Garen: “Ta chính thức tuyên bố: Tòa án Vạn tộc Biên giới sẽ mở phiên tòa tối cao phán quyết vụ kiện giữa Đại diện pháp lý Tô Hoài và Hồng y Gregory vào sáng mai tại công đường biên giới! Gregory bị cáo buộc tội danh đầu cơ đức tin phi pháp và cố ý giết hại cựu thần!”


Lâm Nhã gõ mạnh búa Chân Lý Thạch xuống không trung, một tiếng *bùng* trầm đục vang lên dập tắt hoàn toàn ngọn lửa thánh trên các thanh kiếm của kỵ sĩ thánh điện.


“Garen! Giao trả vũ khí và rút quân ngay lập tức! Trận chiến thực sự của các ngươi... sẽ diễn ra tại phiên tòa ngày mai trước mặt toàn thể bồi thẩm đoàn vạn tộc!”


Không khí khu phố nghèo thành Tây đột ngột hạ nhiệt dưới áp lực pháp lý tối cao của Lâm Nhã. Garen nhìn chằm chằm vào Tô Hoài trên ban công gỗ, lồng ngực phập phồng vì giận dữ và bất lực. Gã biết mình không thể công khai vi phạm luật miễn trừ ngoại giao của Tòa án Vạn tộc trước mặt hàng vạn người dân đang phẫn nộ hướng mắt nhìn vào, điều đó sẽ hủy hoại hoàn toàn tính chính thống của Giáo hội.


“Thu quân!” Garen gầm lên đầy uất ức, vung kiếm tra vỏ rồi quay đầu ngựa chạy thẳng vào bóng tối, kéo theo hàng trăm kỵ sĩ thánh điện rút lui trong sự hỗn loạn.


Khu phố nghèo thành Tây dần trở lại sự yên tĩnh mong manh dưới ánh trăng mờ. Lâm Nhã cưỡi ngựa lại gần ban công gỗ, ngước nhìn Tô Hoài, đôi mắt cô mang theo một sự lo âu tột độ: “Tô Hoài, ta chỉ có thể giúp ngươi trì hoãn đến sáng mai. Gregory chắc chắn sẽ chuẩn bị những chuyên gia pháp lý mạnh nhất của Giáo hội để nghiền nát ngươi tại tòa án. Ngươi đã chuẩn bị đầy đủ hồ sơ chứng cứ chưa?”


Tô Hoài khẽ đẩy chiếc kính một tròng thạch anh, nhìn viên Tinh thể ghi nhớ chứa bản sao hiến chương cổ đang tỏa sáng dịu nhẹ trong tay trái, khóe môi anh khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng, đầy tự tin chiến thuật:


“Sáng mai... ta sẽ cho Gregory biết thế nào là một cuộc sụp đổ tài chính tâm linh thực sự.”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!