Tìm Kiếm Tài Sản Bảo Chứng
Bóng tối buông xuống vùng ngoại ô thành Tây biên thùy tựa như một tấm màn liệm xám xịt dệt bằng tro tàn và sương độc. Trên con đường mòn dẫn vào Rừng Sương Mù Đen, chiếc xe ngựa cũ kỹ của Lão Kiệt Khắc khẽ rên rỉ mỗi khi bánh xe nghiến lên những phiến đá vụn bám đầy rêu phong.
Tô Hoài ngồi trong khoang xe chật hẹp, tựa lưng vào vách gỗ ẩm mốc. Vết bỏng do xích sắt hắc ám của Malta trên mu bàn tay phải vẫn còn râm ran đau nhức dưới lớp băng gạc thô sơ dính máu. Mỗi khi xe xóc nảy, cơn đau lại truyền thẳng lên đại não, kích thích các dây thần kinh vốn đã mệt mỏi của anh. Mắt trái của anh, nơi vừa phải gánh chịu áp lực cực hạn từ chiếc Kính một tròng thạch anh, vẫn còn vương những vệt máu loãng đỏ nhạt ở khóe mắt, tầm nhìn thỉnh thoảng lại nhòe đi trong một màn sương mờ ảo.
Nhưng tâm trí của một chuyên gia định phí bảo hiểm không cho phép anh gục ngã lúc này.
Trong đầu Tô Hoài, các con số và công thức toán học vẫn đang tự động nhảy múa, thiết lập nên một bảng cân đối kế toán vô hình. Ba mươi ngày. Ba trăm lượng vàng ròng bảo chứng. Đó là cái giá để kích hoạt giấy phép kinh doanh của Văn phòng Bảo hiểm Đức tin Tô gia, cứu mạng em gái Tô Vy và người cha đang hấp hối Tô Lâm khỏi nanh vuốt của Ngân hàng Địa ngục.
Phu nhân Mạt Lợi — góa phụ quý tộc giàu có nhất vùng biên thùy — là người duy nhất nắm giữ nguồn vốn nhàn rỗi khổng lồ đó. Con trai bà ta từng được cựu chiến thần Bùi Nguyên cứu mạng trong cuộc chiến tranh vạn năm trước. Bà ta sẵn sàng giải ngân ba trăm lượng vàng, nhưng với một điều kiện tàn nhẫn của một thương nhân lão luyện: Tô Hoài phải trình ra một "tài sản bảo chứng siêu cấp" có giá trị tương đương để thế chấp.
Trong thế giới này, thứ tài sản có giá trị thanh khoản cao nhất, vượt trội hơn cả vàng bạc hay đất đai, chính là "Chiến ý tinh hoa" — nguồn năng lượng cốt lõi của một vị thần chiến tranh.
Tô Hoài khẽ chạm vào chiếc kính một tròng đang treo trước ngực. Mục tiêu của anh nằm sâu dưới lòng đất của ngôi đền hoang phế ngoại ô: cựu chiến thần Bùi Nguyên, kẻ đang thoi thóp trong trạng thái Cựu thần Cấp 10 Sụp đổ.
“Cậu ấm nhà họ Tô, chúng ta đến rìa cấm địa rồi. Lão già này chỉ có thể dẫn cậu đến đây thôi.”
Tiếng nói khàn đặc, u ám của Lão Kiệt vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của Tô Hoài. Chiếc xe ngựa dừng lại trước một lối vào hầm mộ bằng đá xám khổng lồ, nửa phần đã bị chôn vùi dưới đất cát và rễ cây cổ thụ quằn quại. Lão Kiệt bước xuống xe, một chân đi khập khiễng do vết thương cũ, tay cầm một cây đèn bão phát ra ngọn lửa xanh lam nhạt kỳ quái — Dẫn Hồn Đăng.
Tô Hoài bước xuống xe, luồng không khí lạnh buốt mang theo mùi ozone và sắt rỉ lập tức xộc vào mũi, khiến anh không kìm được mà ho khan vài tiếng dữ dội.
“Khụ, khụ...”
Lồng ngực anh thắt lại. Hệ thống hô hấp của một cơ thể phàm nhân không có ma lực đang phản ứng gay gắt với nồng độ oán khí đậm đặc xung quanh. Lão Kiệt liếc nhìn anh bằng ánh mắt đầy hoài nghi và khinh miệt dưới chiếc mũ trùm rách rưới.
“Nồng độ oán khí ở đây đã vượt quá ba mươi phần trăm. Người thường vào đây không quá nửa giờ sẽ bị ăn mòn phổi mà chết. Cậu ấm, nếu muốn giữ mạng để trả nợ, tốt nhất nên quay về trang viên đổ nát của cậu đi.”
Tô Hoài không trả lời. Anh thọc tay vào túi áo, rút ra một tấm bùa tịnh hóa màu vàng nhạt mua ở chợ đen Sương Mù với giá năm đồng bạc ròng. Anh khẽ lầm rầm kích hoạt ma pháp trận vẽ trên giấy.
“Xèo!”
Tấm bùa vừa tiếp xúc với làn sương mù xám đen ngoài cửa hầm mộ liền bùng lên một tia lửa nhỏ, rồi lập tức biến thành một nhúm tro tàn đen kịt rớt xuống đất.
“Rác rưởi chợ đen.” Tô Hoài lạnh lùng nhận xét, gương mặt không chút dao động. Anh đã tính toán trước hiệu suất của các loại tà cụ phổ thông này chỉ đạt dưới 5% trong môi trường oán độc nồng độ cao. Đây là một thử nghiệm thất bại nằm trong dự tính.
“Ha ha, bùa chú của bọn pháp sư nửa mùa đó làm sao chống lại được oán khí của vạn binh sĩ tử trận.” Lão Kiệt cười khẩy, nhưng vẫn nâng cao cây Dẫn Hồn Đăng. Ngọn lửa xanh lam bùng lên, tỏa ra một vòng hào quang nhạt bán kính hai mét, cưỡng chế đẩy lui làn sương mù oán độc xung quanh họ.
“Đi theo sát ta. Nếu bước ra ngoài vòng sáng của Dẫn Hồn Đăng, linh hồn cậu sẽ bị oán linh xé rách.” Lão Kiệt cảnh báo, rồi khập khiễng bước vào bóng tối sâu thẳm của hầm mộ.
Tô Hoài im lặng đi sau. Anh đưa tay trái lên, đeo chiếc Kính một tròng thạch anh vào mắt. Cơn đau nhói quen thuộc lại ập đến, nhưng tầm nhìn của anh lập tức thay đổi.
Thế giới đá xám biến mất, thay vào đó là những dòng chảy năng lượng phức tạp. Dưới chiếc kính một tròng, làn sương mù oán khí hiện lên dưới dạng các sợi chỉ màu xám đen đang cuộn xoáy liên tục. Anh nhìn thấy rõ ràng dòng chảy năng lượng của trận pháp cổ đại duy trì hầm mộ này đang bị rạn nứt nghiêm trọng.
“Lão Kiệt, dừng lại.” Tô Hoài đột ngột lên tiếng.
“Cái gì?” Lão Kiệt quay đầu lại, nhíu mày đầy khó chịu.
“Bước sang trái hai bước, phiến đá trước mặt lão có một bẫy oán khí ẩn đang tích tụ áp suất.” Tô Hoài chỉ vào phiến đá xám phẳng phiu trông hoàn toàn bình thường trước chân Lão Kiệt.
“Nhảm nhí! Lão già này đã canh giữ hầm mộ này ba mươi năm, từng viên đá ở đây...”
“Lão có muốn cá cược bằng cái chân còn lại của mình không?” Giọng nói của Tô Hoài lạnh lùng, không mang theo chút cảm xúc nào, chỉ có sự chính xác tàn nhẫn của các con số, “Nồng độ tích tụ tại tọa độ đó là bốn mươi hai phần trăm, chỉ cần chịu áp lực vật lý trên năm mươi cân, nó sẽ bộc phát lực nén oán khí tương đương một phát bắn của nỏ ma pháp.”
Lão Kiệt nhìn chằm chằm vào Tô Hoài, đôi mắt đục ngầu hiện lên sự kinh nghi. Sự tự tin đáng sợ của tên thanh niên phá sản này khiến lão không dám mạo hiểm. Lão khẽ dịch chân sang trái, rồi dùng chiếc nạng gỗ gõ mạnh vào phiến đá trước mặt.
“Bùng!”
Một luồng khí đen kịt rít lên chói tai, phun trào thẳng lên trần hầm mộ từ kẽ đá, ăn mòn một mảng đá lớn rơi rụng rào rào. Sức nóng và mùi lưu huỳnh nồng nặc phả vào mặt Lão Kiệt, khiến lão đổ mồ hôi lạnh.
“Cậu... làm sao cậu biết được?” Lão Kiệt lắp bắp, nhìn Tô Hoài như nhìn một con quái vật.
“Toán học không bao giờ nói dối, Lão Kiệt.” Tô Hoài khẽ điều chỉnh gọng kính một tròng, “Oán khí vận hành theo dòng chảy áp suất của địa hình hầm mộ. Chỉ cần tính toán được khe hở áp suất giữa các trận pháp cổ, chúng ta có thể di chuyển an toàn mà không cần tiêu hao năng lượng của Dẫn Hồn Đăng.”
Từ khoảnh khắc đó, Lão Kiệt không dám hé răng nửa lời, hoàn toàn di chuyển theo từng chỉ dẫn lạnh lùng của Tô Hoài. Họ len lỏi qua những hành lang đá đổ nát, tránh né hàng loạt bẫy oán khí ẩn nấp trong bóng tối.
Tuy nhiên, việc duy trì nhãn quang rủi ro liên tục dưới áp lực oán khí đậm đặc đang vắt kiệt tinh thần lực của Tô Hoài. Đầu anh bắt đầu đau như búa bổ, máu loãng từ khóe mắt trái chảy thành vệt dài xuống má. Thể xác phàm nhân của anh đang phải trả một cái giá đắt đỏ cho mỗi giây tính toán vận mệnh.
“Ầm! Ầm! Ầm!”
Đột nhiên, mặt đất dưới chân họ rung chuyển dữ dội. Từ sâu trong hầm mộ vang lên tiếng gào thét u uất của hàng vạn âm binh, kèm theo một luồng gió lốc oán khí màu đen kịt cuồng bạo tràn ra như thác lũ.
“Không xong rồi! Cơn bão oán khí bùng phát! Đền thờ đang tự hủy!” Lão Kiệt hét lên trong hoảng loạn, ngọn lửa xanh của Dẫn Hồn Đăng chao đảo dữ dội, chực tắt.
“Chạy vào phòng trung tâm! Đó là điểm mù áp suất duy nhất!” Tô Hoài hét lên, lồng ngực anh đau thắt, phổi như bị thiêu đốt bởi luồng khí độc tràn vào.
Anh tóm chặt lấy vai Lão Kiệt khập khiễng, dùng hết sức lực còn lại của cơ thể giảm sút 10% thể lực để lao nhanh qua hành lang đá đang sụp đổ. Những tảng đá lớn bám đầy oán khí đen rơi xuống ngay sau gót chân họ, tiếng đổ vỡ gầm vang điếc tai.
“Rầm!”
Họ lao sầm vào một cánh cổng đá khổng lồ, ngã nhào xuống nền đất lạnh ngắt của gian phòng trung tâm. Ngay phía sau họ, luồng oán khí đen kịt cuộn xoáy dữ dội, ngưng tụ lại thành một bức tường sương mù dày đặc, khóa chặt hoàn toàn lối ra duy nhất.
Tô Hoài gượng dậy, ho khan liên tục ra những vệt đờm đen nhạt. Anh đưa tay lau đi vệt máu trên mắt trái, thở dốc nhìn quanh gian phòng rộng lớn.
Nơi này là trung tâm của Hầm mộ Chiến Thần Cổ. Xung quanh là những bức tượng binh sĩ bằng đá đã nứt vỡ, quỳ rạp dưới chân một bục đá cao. Trên bục đá, một ngai thờ rỉ sét đứng sừng sững giữa những sợi xích sắt khổng lồ bám đầy oán khí đen kịt.
Ngự trên ngai đá là một bóng người khổng lồ nhưng gầy gò đến đáng sợ. Ông ta khoác trên mình bộ giáp sắt cổ xưa đã rỉ sét hoàn toàn, loang lổ những vệt máu khô đen ngòm. Mái tóc dài rối bù rủ xuống che khuất gương mặt, chỉ để lộ một đôi mắt đang phát ra ánh sáng đỏ rực điên cuồng, đầy sát khí hoang dã. Tay ông ta vẫn nắm chặt thanh tàn đao rỉ sét Phá Thiên đang cắm sâu xuống nền đá.
Cựu chiến thần Bùi Nguyên.
Tô Hoài hít một hơi thật sâu, nâng chiếc kính một tròng thạch anh lên nhìn thẳng vào thực thể vĩ đại đang thoi thóp kia.
Ngay lập tức, chiếc kính một tròng trên mắt trái anh nhấp nháy ánh sáng đỏ báo động liên tục, phát ra những tiếng bíp bíp dồn dập trong tâm trí anh. Một thanh chỉ số rủi ro khổng lồ, đỏ rực như máu hiện ra trên đầu cựu chiến thần, nhấp nháy con số kinh hoàng:
[Collapse Risk - Rủi Ro Sụp Đổ: 95.4%]
[Trạng thái: Cựu thần Cấp 10 Sụp đổ - Đang biến dị thành Wraith-Chúa].
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!