Nhạc nềnBattleField4

Mật Các Thánh Quang

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gõ lạch cạch của chiếc Máy đánh chữ ma pháp vang lên đều đặn trong căn phòng làm việc ở tầng hai của Văn phòng Bảo hiểm Đức tin Tô gia. Nhờ nguồn năng lượng xanh lam dịu nhẹ từ quặng lôi thạch thô của Lôi Ân bảo chứng, chiếc máy cơ học này giờ đây hoạt động tự động dưới sự điều khiển của cô thư ký An Ni, liên tục in ra các điều khoản khế ước bảo hiểm rõ ràng và sắc nét.


Tô Hoài đứng bên cửa sổ, bàn tay trái khẽ đẩy nhẹ chiếc kính một tròng thạch anh trên mắt trái. Cơn đau co thắt từ vệt đen oán khí trên cánh tay phải lại bùng lên từng đợt âm ỉ hễ khi tinh thần lực của anh dao động. Đó là cái giá của khế ước liên đới rủi ro mà anh đang gánh vác, nhưng gương mặt anh vẫn giữ nguyên một vẻ lạnh lùng, tĩnh lặng như mặt hồ đóng băng.


“Mười hai giờ đêm nay, kỵ sĩ tuần tra tại khu vực hầm ngầm sẽ đổi ca. Đó là kẽ hở duy nhất của Mật các Thánh Quang.”


Một giọng nói khàn khàn, lạnh lẽo đột ngột vang lên từ góc tối sau tấm rèm cửa nhung xám. Sát thủ K bước ra, nửa gương mặt ẩn sau lớp mặt nạ vải đen che kín, đôi mắt xám sắc lạnh nhìn chằm chằm vào Tô Hoài. Gã đang chịu sự trói buộc của bản hợp đồng liên đới rủi ro phụ, sinh mệnh liên kết chặt chẽ với Tô Hoài, buộc gã phải làm việc như một nội gián bóng tối đắc lực nhất cho Tô gia.


“Ngươi chắc chắn bản gốc của Hiến chương thuế đức tin vạn năm nằm ở đó chứ?” Tô Hoài không quay đầu lại, giọng điệu sòng phẳng như một cỗ máy tính toán.


“Chắc chắn,” K siết chặt chuôi đoản đao Ảnh Nha bên hông, giọng nói thấp xuống đầy uất ức. “Gregory coi bản hiến chương đó là huyết mạch của Giáo hội biên thùy. Nó được cất giữ trong một chiếc rương bọc vàng ròng ở tầng sâu nhất của Mật các Thánh Quang, dưới tầng hầm nhà thờ lớn. Nơi đó được bảo vệ bằng nguyền chú mù mắt tự động kích hoạt đối với bất kỳ kẻ nào không mang thần lực quang minh.”


Cánh cửa phòng làm việc khẽ mở, lão thẩm phán mù Arthur bước vào, tay sờ nắn chiếc cán cân đồng Vô Tư Cân cũ kỹ. Theo sau ông là lão học giả toán học Trương Vô Cực, người đang ôm một xấp giấy da dê bám đầy bụi mực.


“K nói đúng, Tô Hoài,” Arthur khàn giọng lên tiếng, đôi mắt mù của ông hướng về phía cửa sổ. “Bản hiến chương vạn năm trước là khế ước thủy tổ giữa Giáo hội và hoàng gia lập quốc. Nó chứa một điều khoản tối mật mà Gregory luôn muốn che giấu: người dân có quyền từ chối đóng thuế đức tin nếu các vị thần không thực hiện nghĩa vụ bảo hộ họ trước thiên tai ma pháp. Đây là kẽ hở pháp lý khổng lồ giúp chúng ta giải phóng hoàn toàn dân nghèo biên thùy khỏi ách bóc lột của Giáo hội.”


“Nhưng làm sao để vượt qua nguyền chú bảo mật của Giáo hội?” Trương Vô Cực đẩy chiếc kính hai tròng dày cộp lên sống mũi, chỉ vào các ký tự cổ tự trên xấp giấy. “Các nguyền chú này được dệt từ cấu trúc ký tự cổ đại của Thần Sáng thế. Chúng ta không thể dùng ma lực để phá vỡ cưỡng chế, điều đó sẽ kích hoạt báo động ngay lập tức.”


“Chúng ta sẽ không phá vỡ nó bằng bạo lực,” Tô Hoài quay người lại, ngón tay thon dài gạt nhẹ một hạt tính trên chiếc Bàn tính nhân quả ngọc đen đặt trên bàn. Tiếng hắc ngọc va chạm giòn giã vang lên. “Chúng ta sẽ dùng Phân tích tần suất ký tự cổ để giải mã cấu trúc của nó. Mọi nguyền chú bảo mật đều tuân theo một thuật toán ngôn ngữ nhất định. Chỉ cần thống kê tần suất xuất hiện của các ký tự lặp lại, chúng ta sẽ tìm ra kẽ hở để ngắt mạch năng lượng.”


Anh nhìn sang góc phòng, nơi cô phù thủy nhỏ Ni Á đang rụt rè ôm chiếc chổi quét bụi. Cô bé có thiên phú về ma pháp ảo ảnh Huyền Nguyệt, là người phù hợp nhất để thâm nhập vào bóng tối của nhà thờ lớn.


“Ni Á, cô có sợ không?” Tô Hoài hỏi, ánh mắt lạnh lùng nhưng mang theo một sự tin tưởng tuyệt đối.


Ni Á mím chặt môi, đôi mắt tím to tròn bừng lên một sự kiên định hiếm thấy. Cô bé cúi đầu: “Chủ tịch, em không sợ. Giáo hội đã tước đoạt ký ức của cha mẹ em dưới danh nghĩa trừ nợ thuế đức tin. Em muốn giúp anh đòi lại công lý.”


“Rất tốt,” Tô Hoài gật đầu. Anh đưa cho Ni Á một viên Tinh thể ghi nhớ giao dịch màu xanh lam dịu nhẹ. “Nhiệm vụ của cô là thâm nhập vào Mật các Thánh Quang, tìm bản hiến chương gốc và dùng tinh thể này để sao chép lại toàn bộ nội dung ký tự cổ. K sẽ dẫn đường cho cô đến lối vào hầm ngầm, nhưng cô phải tự mình vượt qua kết giới bên trong.”


...


Nửa đêm. Nhà thờ lớn Thánh Quang Biên Thùy đứng sừng sững dưới ánh trăng mờ, những bức tường bằng đá cẩm thạch trắng tỏa ra một luồng hào quang quang minh nhợt nhạt hệt như một bóng ma khổng lồ đang giám sát cả thành phố biên thùy.


Ni Á mặc bộ đồ da ôm sát màu xám tối, thân hình nhỏ nhắn ẩn nấp hoàn hảo dưới lớp sương mù ảo ảnh của Huyền Nguyệt Ảo Ảnh Pháp. K dẫn cô đi qua những ngõ hẻm tối tăm của khu phố nghèo, tránh né các kỵ sĩ thánh điện tuần tra vòng ngoài, rồi dừng lại trước một ô cửa thông gió nhỏ bằng sắt rỉ sét dẫn thẳng xuống hầm ngầm nhà thờ.


“Lối vào ở đây,” K thì thầm, đôi mắt xám quét nhanh xung quanh. “Ta sẽ canh gác ở đây. Nếu có biến động, ta sẽ kích hoạt khế ước liên đới để báo động cho Tô Hoài. Hãy cẩn thận, nguyền chú mù mắt bên trong rất nhạy cảm.”


Ni Á gật đầu nhẹ, thu nhỏ cơ thể khéo léo chui qua ô thông gió, rơi nhẹ nhàng xuống nền đá lạnh lẽo của hầm ngầm.


Không gian bên trong Mật các Thánh Quang u tối và nồng nặc mùi nến thánh bơ. Hàng ngàn kệ sách bằng gỗ mun cao chạm trần nhà chứa đầy các cuộn khế ước linh hồn của người dân biên thùy qua nhiều thế kỷ. Từ các kệ sách, những sợi chỉ năng lượng quang minh màu vàng nhạt đan xen chặt chẽ hệt như một mạng nhện khổng lồ tỏa ra áp lực tinh thần cực lớn.


“Ni Á, cô nghe rõ không?” Giọng nói trầm tĩnh của Tô Hoài vang lên bên tai cô bé thông qua một viên tinh thể truyền âm nhỏ gắn sau tai.


Tại văn phòng bảo hiểm, Tô Hoài đang ngồi trước một tấm gương phản chiếu, mắt trái đeo chiếc kính một tròng thạch anh để soi rõ cấu trúc dòng chảy ma lực trong Mật các thông qua tầm nhìn của Ni Á.


“Em nghe rõ, Chủ tịch,” Ni Á nín thở đáp, bước đi rón rén.


“Ba bước sang trái, cúi thấp người mười lăm độ, bước qua dòng chảy năng lượng thứ tư,” Tô Hoài lạnh lùng ra lệnh, mười đầu ngón tay của anh bắt đầu di chuyển trên bàn tính ngọc đen với tốc độ cực nhanh để lượng hóa các tọa độ an toàn. “Giáo hội thiết lập các nguyền chú mù mắt ẩn dưới dạng các bẫy ánh sáng ngẫu nhiên trên kệ sách. Đừng nhìn trực tiếp vào các ký tự phát sáng.”


Ni Á di chuyển hệt như một vũ công bóng đêm dưới sự chỉ dẫn chính xác của Tô Hoài. Cô bé lách qua các sợi chỉ năng lượng rực sáng, cảm nhận được hơi nóng từ nguyền chú quang minh sượt qua sát da mặt.


Sau mười phút căng thẳng tột độ, Ni Á tiến vào sảnh trung tâm của mật các. Giữa phòng, trên một bục đá cẩm thạch có khắc biểu tượng mặt trời vàng, một chiếc rương bọc vàng ròng đang lơ lửng giữa không trung, tỏa ra ánh sáng chói mắt. Bên trong chiếc rương chính là cuộn giấy da rồng cổ đại — bản gốc của Hiến chương thuế đức tin vạn năm.


“Em đã tìm thấy rương chứa hiến chương,” Ni Á thì thầm, bàn tay nhỏ nhắn run rẩy đưa ra.


“Đừng chạm tay trực tiếp,” Tô Hoài cảnh báo, mắt trái anh bừng sáng ánh xám dưới lăng kính thạch anh. “Chiếc rương được liên kết với một nguyền chú bảo mật ba lớp. Trương Vô Cực, bắt đầu giải mã tần suất.”


Tại văn phòng, Trương Vô Cực nhanh chóng lật mở các trang giấy da dê, dùng bút lông chấm mực ghi lại các ký tự cổ tự xuất hiện trên mặt rương qua hình ảnh phản chiếu. “Ký tự 'Alpha-Thần' xuất hiện năm lần, ký tự 'Omega-Nhân' xuất hiện ba lần... Tần suất lặp lại là không phẩy ba mươi hai. Tô Hoài, đây là thuật toán khóa đối xứng cổ đại!”


“Tôi hiểu rồi,” Tô Hoài gạt mạnh các hạt tính trên bàn tính ngọc đen ngược chiều kim đồng hồ để ngắt mạch liên kết. “Ni Á, gõ nhẹ vào ba ký tự ở góc Đông Nam theo thứ tự: Thần, Nhân, và Luật. Ma pháp ảo ảnh của cô sẽ tạm thời đồng hóa tần số của nguyền chú trong vòng ba mươi giây.”


Ni Á hít một hơi thật sâu, mười đầu ngón tay thon nhỏ tỏa ra hào quang tím nhạt của Huyền Nguyệt ảo ảnh, gõ chính xác vào ba ký tự cổ rực sáng trên rương vàng.


*Cạch...!*


Chiếc rương vàng ròng khẽ mở ra, không hề kích hoạt bất kỳ phản phản lực nào. Ni Á mừng rỡ, lập tức lấy cuộn giấy da rồng cổ đại ra khỏi rương, đặt viên Tinh thể ghi nhớ giao dịch lên bề mặt cuộn giấy. Luồng ánh sáng xanh lam dịu nhẹ từ tinh thể bắt đầu quét qua các dòng chữ cổ, sao chép lại toàn bộ cấu trúc khế ước gốc một cách hoàn hảo.


[Tiến trình sao chép: 30%... 60%... 90%...]


Đúng lúc tiến trình sao chép chuẩn bị hoàn thành, một tiếng bước chân nặng nề loảng xoảng xích sắt vang lên từ hành lang phía ngoài.


“Có kỵ sĩ tuần tra cấp ba đang tiến vào!” Giọng nói của K vang lên đầy khẩn cấp qua khế ước liên đới. “Hắn đi đường tắt từ điện thờ phụ xuống, ta không kịp chặn lại mà không gây tiếng động!”


Ni Á giật bắn mình, tim đập thình thịch liên hồi.


“Bình tĩnh, Ni Á,” Tô Hoài ra lệnh bằng giọng điệu lạnh lùng đáng sợ. “Thu hồi tinh thể ghi nhớ ngay lập tức. Nấp sau tấm rèm ảo ảnh ở góc Tây Bắc. Giữ nhịp thở ở tần số thấp nhất.”


Ni Á nhanh tay giật lấy viên tinh thể ghi nhớ đã hoàn thành sao chép giấu vào ngực áo, rồi lao nhanh về phía góc phòng, dệt nên một rèm ảo ảnh Huyền Nguyệt che phủ toàn thân, nín thở áp lưng vào bức tường đá lạnh ngắt.


Cánh cửa sắt của Mật các mở ra với một tiếng rít chói tai. Một kỵ sĩ thánh điện cấp ba mặc bộ giáp sắt đen nặng nề bước vào phòng. Trên tay hắn cầm một cây trường thương quang minh rực lửa trắng, ánh mắt sắc lẹm quét qua căn phòng trống trải.


Hắn chậm rãi tiến về phía bục đá trung tâm. Nhìn thấy chiếc rương vàng ròng đã bị mở ra, đôi mắt tên kỵ sĩ lập tức co rụt lại.


“Có kẻ đột nhập!” Tên kỵ sĩ gầm lên, vung mạnh cây trường thương quang minh xuống đất.


*Oành...!*


Một luồng sóng xung kích quang minh cực mạnh rực lửa trắng bộc phát từ cây thương, quét qua toàn bộ căn phòng hầm ngầm. Hào quang quang minh tự động của nguyền chú bảo mật trên các kệ sách cũng đồng loạt bị kích hoạt, tạo thành những luồng quét ánh sáng chói mắt quét qua từng ngóc ngách hầm ngầm hòng tìm kiếm kẻ ẩn nấp.


Lớp màng ảo ảnh Huyền Nguyệt của Ni Á bắt đầu dao động dữ dội dưới sự càn quét của ánh sáng quang minh.


“Chủ tịch, em... em sắp không chịu nổi áp lực tinh thần nữa!” Ni Á khóc không ra tiếng, khóe môi rỉ ra một vệt máu tươi do ma pháp ảo ảnh bị áp chế cưỡng bức.


“Ni Á, ném bột tịnh hóa ma pháp vào góc đối diện để đánh lạc hướng!” Tô Hoài nhanh chóng đưa ra chiến thuật phản công.


Ni Á run rẩy rút một túi bột tịnh hóa nhỏ từ thắt lưng, ném mạnh về phía kệ sách ở góc Đông Nam. *Bùm!* Một luồng khói tịnh hóa trắng bùng lên, thu hút sự chú ý của tên kỵ sĩ.


Tuy nhiên, nguyền chú bảo mật của Mật các được liên kết trực tiếp với nguồn thần lực khổng lồ của Hồng y Gregory tại nhà thờ lớn. Sự bùng nổ của bột tịnh hóa không những không dập tắt được báo động, mà ngược lại càng kích hoạt các mạch ma pháp tự vệ của căn phòng phản phản lực dữ dội hơn.


Một luồng oán khí nguyền chú màu đỏ sẫm ẩn dưới ánh sáng quang minh đột ngột phun trào từ trận pháp dưới sàn nhà, sượt qua chân trái của Ni Á.


“A...!” Ni Á khẽ hét lên một tiếng đau đớn. Cơn đau thấu xương từ nguyền chú khiến chân trái cô bé bỏng rát, giảm ngay lập tức hai mươi phần trăm tốc độ di chuyển ma pháp.


*Bính boong! Bính boong! Bính boong!*


Tiếng chuông báo động khẩn cấp của nhà thờ lớn vang dội khắp cả không gian biên thùy. Toàn bộ hầm ngầm nhà thờ lớn rực sáng hào quang phán xét màu vàng kim chói mắt, các cánh cửa sắt ngàn cân tự động sập xuống phong tỏa toàn bộ lối ra vào.


“Ni Á bị bao vây chặt dưới hầm ngầm rồi!” K hét lên qua khế ước liên đới rủi ro, giọng nói mang theo sự hoảng loạn hiếm thấy của một sát thủ. “Lực lượng kỵ sĩ thánh điện do Garen chỉ huy đang lùng sục từng ngóc ngách hầm ngầm, chúng ta không thể thoát ra ngoài!”


Tô Hoài khẽ đẩy chiếc kính một tròng thạch anh, nhìn vào tấm gương phản chiếu đang tràn ngập ánh sáng phán xét rực đỏ, đôi mắt anh co rụt lại đầy sát khí chiến thuật.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!