Khế Ước Lôi Thạch
Ánh sáng xám dịu dàng như làn nước mùa thu phủ lên những phiến đá rỉ sét của Tàn tích Lôi Điện Cổ. Cơn bão sét tím cuồng bạo từng đe dọa nuốt chửng cả rìa thành Tây giờ đây đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại những sợi tơ điện màu xanh lam nhạt chạy dọc theo mạng lưới dây đồng của Cát Lỗ, rầm rì tỏa ra một thứ năng lượng ấm áp, tĩnh lặng.
Trên bục đá cao, cựu thần sấm sét Lôi Ân chậm rãi mở mắt. Đôi mắt một bên bị hỏng của ông không còn rực lên thứ ánh sáng đỏ ngầu tàn bạo của ác linh Wraith-Chúa nữa, mà đã khôi phục lại một màu xanh lam thâm trầm, sắc sảo. Ông cúi đầu nhìn xuống lồng ngực mình. Vết hoại tử thần cách đen kịt gặm nhấm suốt hàng trăm năm qua giờ đã được thay thế bằng những vệt sẹo bạc lấp lánh tựa như những đường vân sét tinh khiết.
“Ta... vẫn chưa chết?” Lôi Ân khàn giọng hỏi, giọng nói trầm đục vang vọng khắp không gian hầm mộ đổ nát. Ông thử cử động năm ngón tay, một luồng lôi điện nhỏ bỗng chớp lóe lên, nhưng không hề mang theo một chút oán khí độc hại nào. “Oán độc của vạn binh sĩ tử trận... đã biến mất?”
“Không phải biến mất, thưa Lôi thần sa ngã,” Tô Hoài đứng thẳng người ở bên dưới bục đá, bàn tay trái của anh khẽ đẩy nhẹ chiếc kính một tròng thạch anh trên mắt trái. Gương mặt anh nhợt nhạt vì kiệt sức, khóe mắt vẫn còn vương vệt máu loãng đã khô, nhưng ánh mắt anh lại lạnh lùng và tỉnh táo đến đáng sợ. “Ta chỉ tái cấu trúc lại khoản nợ nghiệp của ông. Dưới góc độ Actuary, oán khí thực chất là một dạng tài sản xấu bị lạm phát do thiếu hụt thanh khoản đức tin sạch. Ta đã dùng toán học tài chính để quy đổi lượng oán khí đó thành điện năng phúc lợi, kết nối trực tiếp với mạng lưới chiếu sáng của phố nghèo bên ngoài. Người dân biết ơn ông, lòng biết ơn tự nguyện đó chính là Đức tin tinh khiết nhất giúp ông tịnh hóa lôi cốt.”
Lôi Ân ngẩn người nhìn vị thẩm định viên trẻ tuổi đang đứng trước mặt. Sống qua vạn năm thần quyền, ông chưa từng nghe thấy bất kỳ vị thần tối cao hay hồng y giáo chủ nào giải thích về đức tin và oán khí bằng những con số sòng phẳng như vậy. Nhưng lồng ngực ấm áp và thần thể đang hồi phục là minh chứng không thể chối cãi.
“Khế ước bảo hiểm nhân quả...” Lôi Ân chậm rãi bước xuống bục đá, chiếc áo choàng xám rách rưới của ông khẽ lay động. Ông quỳ một gối trước Tô Hoài, không phải vì phục tùng bạo lực, mà là sự kính trọng đối với một trí tuệ tối cao đã giải phóng ông khỏi xiềng xích điên loạn. “Ta, Lôi Ân, cựu thần sấm sét biên thùy, chấp nhận ký kết khế ước bảo hiểm trọn đời với Tô gia. Từ nay về sau, lôi cốt và danh dự của ta sẽ thuộc về sự quản lý của văn phòng bảo hiểm của ngươi.”
“Rất tốt. Mạc đại thúc, ghi nhận tài sản bảo chứng,” Tô Hoài lạnh lùng ra lệnh.
Mạc đại thúc bước lên từ phía sau vách đá, tay ôm chặt cuốn sổ sách kế toán kép bằng da cũ kỹ. Lão kế toán trưởng run rẩy dùng cây bút mực lông ngỗng cổ chấm vào bình mực ma pháp, giọng nói khẽ run lên vì phấn khích: “Chủ tịch, chúng ta cần xác định rõ danh mục tài sản bảo chứng để định phí kỳ đầu tiên.”
Lôi Ân không hề do dự, ông vung tay hướng về phía lòng đất sâu của tàn tích cổ. *Ầm!* Mặt đất nứt ra một khe nhỏ, lộ ra một luồng ánh sáng xanh lam rực rỡ, lấp lánh như hàng vạn ngôi sao bị chôn vùi. “Toàn bộ Quặng lôi thạch thô lộ thiên trong tàn tích này, cùng với viên lôi thạch mẫu nguyên chất đang ngự trong tim ta, sẽ là tài sản bảo chứng thế chấp cho Tô gia. Kẻ nào dám xâm phạm, sấm sét của ta sẽ tiễn hắn xuống địa ngục.”
“Ghi nhận: Quặng lôi thạch thô nguyên chất, ước tính trữ lượng tương đương năm trăm lượng vàng ròng bảo chứng,” Mạc đại thúc vừa viết vừa cười đến híp cả mắt. Đây là khoản tài sản bảo chứng khổng lồ giúp bù đắp hoàn toàn phần thâm hụt một trăm năm mươi lượng vàng mà văn phòng đã chi trả bồi thường cho thợ mỏ á nhân trước đó.
Đúng lúc này, từ phía bức tường đá đổ nát ở lối vào, một bóng người lấm lét bước ra từ màn sương lưu huỳnh chưa tan hết. Đó là Khắc Lý Tư, tên thiếu gia quý tộc đầu cơ của khu phố nghèo. Hắn đã ngầm bám theo Tô Hoài hòng tìm kiếm cơ hội trục lợi. Nhìn thấy luồng ánh sáng xanh lam từ mỏ lôi thạch thô, đôi mắt hám tiền của hắn lập tức sáng rực lên.
“Lôi thần vĩ đại!” Khắc Lý Tư vội vàng lao đến, quỳ rạp dưới chân Lôi Ân, giọng điệu ngọt xớt đầy giả tạo: “Ngài đừng tin vào tên quý tộc sa sút Tô Hoài kia! Thương đoàn đầu cơ của chúng tôi liên minh với Giáo hội, sẵn sàng mua lại toàn bộ quặng lôi thạch này với giá gấp đôi! Chúng tôi sẽ dâng hiến cho ngài hàng vạn lọ nước thánh ma lực hằng ngày để duy trì thần lực!”
Lôi Ân lạnh lùng cúi xuống nhìn gã thương nhân đầu cơ. Mắt phải của ông chợt lóe lên một tia điện xanh lam sắc lẹm. *Đùng!* Một tia sét nhỏ đánh thẳng xuống ngay sát mũi giày của Khắc Lý Tư, khiến gã giật bắn người ngã nhào ra đất, mặt cắt không còn một giọt máu.
“Nước thánh của các ngươi chỉ là thứ độc dược gây nghiện làm rỗng linh hồn!” Lôi Ân gầm lên, giọng nói mang theo uy áp bán thần khiến đá tảng xung quanh rung rinh. “Ta đã ký khế ước nhân quả vĩnh viễn với Tô gia. Kẻ nào dám can thiệp vào tài sản bảo chứng của Tô Hoài, chính là kẻ thù sinh tử của ta!”
Khắc Lý Tư hoảng hốt bò lê bò lết lui lại phía sau vách đá, vừa chạy vừa lầm bầm những lời nguyền rủa uất ức. Hắn biết mình không thể cướp đoạt được mỏ quặng này bằng bạo lực hay tiền bạc nữa.
Tô Hoài khẽ mỉm cười nhạt. Anh không bận tâm đến tên hề nhảy nhót kia, quay sang nói với kỹ sư Dwarf trẻ Cát Lỗ và đại sư rèn đúc Tát Mẫu, người vừa được Ba Đặc dìu vào hầm mộ: “Tát Mẫu, ông đã hồi phục chưa? Chúng ta cần nâng cấp văn phòng ngay lập tức bằng nguồn lôi thạch này.”
“Ha ha! Chủ tịch yên tâm, chỉ cần có lôi thạch thô nguyên chất, búa rèn Lôi Minh của ta sẽ khiến cho cái văn phòng gỗ tồi tàn kia trở thành một pháo đài bất khả xâm phạm!” Tát Mẫu bắp tay cuồn cuộn vết bỏng khẽ vung chiếc búa rèn nạm ngọc lên, hào quang địa hỏa đỏ rực bắt đầu cộng hưởng với năng lượng sấm sét xanh lam của lôi thạch.
...
Sáng hôm sau, tại Văn phòng Bảo hiểm Đức tin Tô gia ở phố nghèo thành Tây.
Không khí bận rộn bao trùm khắp gian nhà gỗ hai tầng. Mùi dầu mỡ cơ khí trộn lẫn với mùi mực ma pháp thơm dịu tỏa ra từ phòng làm việc. Tát Mẫu đứng trước một lò rèn ma pháp mini dã chiến được dựng ngay giữa sân sau, tay quai búa liên tục nện xuống những phiến lôi thạch thô. *Keng! Keng! Keng!* Mỗi nhịp búa gõ xuống, những tia lửa điện xanh lam lại bị cưỡng chế nén vào các thanh hợp kim ma pháp, khắc lên đó những trận pháp phòng thủ vững chắc do công chúa Elf Táp Lạp thiết kế ngầm.
Trong phòng làm việc tầng hai, Cát Lỗ đang mồ hôi nhễ nhại nối các sợi dây dẫn ma lực tích điện từ viên lôi thạch mẫu đặt trong kho ngầm thẳng vào chiếc Máy đánh chữ ma pháp của cô thư ký An Ni.
“Hoàn thành kết nối mạch ma lực!” Cát Lỗ hét lớn, gạt mạnh chiếc công tắc đồng.
*Hưu...!*
Chiếc Máy đánh chữ ma pháp bỗng bừng sáng ánh điện xanh lam ổn định. Các bánh răng cơ học bên trong tự động xoay tròn với tốc độ cực nhanh mà không cần lực gõ của con người. An Ni đeo chiếc kính cận dày, mười đầu ngón tay thon dài chỉ cần lướt nhẹ trên bàn phím, chiếc máy đã tự động in ra các điều khoản khế ước bảo hiểm rõ ràng, sắc nét với tốc độ nhanh gấp mười lần trước đây. Mỗi bản hợp đồng in ra đều tự động được đóng một dấu ấn bảo mật bằng điện từ, ngăn chặn hoàn toàn việc tẩy xóa hay ngụy tạo bằng ma thuật hắc ám.
Đồng thời, ở bên cạnh, chiếc Tinh thể ghi nhớ giao dịch đầu tiên do Tát Mẫu chế tạo cũng được kích hoạt. Nó lơ lửng trên không trung, phát ra một luồng ánh sáng xanh lam dịu nhẹ, tự động ghi lại toàn bộ âm thanh và hình ảnh của các giao dịch diễn ra trong phòng, đồng bộ hóa số liệu trực tiếp vào cuốn sổ sách của Mạc đại thúc.
“Tuyệt vời! Hiệu suất soạn thảo hợp đồng của chúng ta đã được tự động hóa hoàn toàn!” Mạc đại thúc reo lên, nhìn cuốn sổ sách tự động nhảy số liệu kế toán kép mà không giấu nổi sự kinh ngạc. “Với tốc độ này, chúng ta có thể tiếp nhận hàng vạn khách hàng mới mỗi ngày mà không sợ bị quá tải hay sai sót số liệu.”
Tô Hoài đứng bên cửa sổ, nhìn xuống khu phố nghèo bên dưới. Những ngọn đèn ma pháp thắp sáng bằng điện năng tịnh hóa của Lôi Ân đang tỏa sáng rực rỡ giữa ban ngày, xua tan đi làn sương mù oán khí u ám hằng ngày của biên thùy. Người dân nghèo khổ đang tụ tập rất đông trước cửa văn phòng, ánh mắt họ không còn sự nghi ngờ, hoang mang nữa, mà tràn đầy sự ngưỡng mộ và lòng tin tưởng tuyệt đối vào Tô gia.
“Chủ tịch,” Sát thủ K đột ngột hiện ra từ trong bóng tối của chiếc rèm cửa, giọng nói khàn khà mang theo một luồng khí lạnh lẽo. “Gregory đã nhận được báo cáo của Bael về việc Lôi Ân được tịnh hóa. Lão già đó đang vận động hành lang chính trị tối đa, dùng quyền lực của Giáo hội để ép buộc Bá tước Alistair phải thu hồi giấy phép kinh doanh của văn phòng chúng ta vào ngày mai.”
Tô Hoài khẽ nhếch môi, ngón tay trái nhẹ nhàng gạt một hạt tính trên chiếc bàn tính ngọc đen đặt trên bàn làm việc. Tiếng hắc ngọc va chạm giòn giã vang lên như một tiếng chuông đồng cảnh tỉnh.
“Để lão cứ vận động,” Tô Hoài lạnh lùng nói, ánh mắt anh hướng về phía tòa nhà giám mục lộng lẫy ở trung tâm thành phố. “Khi quy trình ký kết của chúng ta đã được tự động hóa và minh bạch hóa hoàn toàn bằng tinh thể ghi nhớ, luật pháp của Tòa án Vạn tộc sẽ là lá chắn vững chắc nhất bẻ gãy mọi áp lực chính trị của lão. Trận chiến thực sự... chỉ mới bắt đầu.”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!