Nhạc nềnBattleField4

Trạm Thống Kê Thiên Tai

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bụi đá xám xịt cuộn lên như một tấm màn tử khí, che khuất hoàn toàn tầm nhìn trong phòng trung tâm của Tàn tích Lôi Điện Cổ. Tiếng tường đá đổ sập rầm rầm vẫn còn dư chấn u uất chạy dọc dưới nền đất rỉ sét. Lối thoát duy nhất dẫn ra hoang dã đã bị chặn đứng bởi hàng ngàn tấn đá hộc bốc khói đen kịt. Mùi lưu huỳnh nồng nặc từ sương mù địa ngục của Phán quan Malta bắt đầu len lỏi qua các khe nứt đá, mang theo những tiếng thì thầm rợn người đòi siết nợ linh hồn.


Trong không gian ngột ngạt và đầy áp lực ấy, cánh tay phải của Tô Hoài đột ngột co thắt dữ dội. Vệt đen oán khí của cựu chiến thần Bùi Nguyên dưới lớp găng tay da như một bó gai sắt nung đỏ găm sâu vào da thịt, kéo giật các dây thần kinh của anh từ cổ tay lên đến tận bả vai. Cơn đau thấu xương khiến gương mặt Tô Hoài nhợt nhạt đi trông thấy, một vệt máu loãng nhạt màu khẽ rỉ ra từ khóe mắt trái, chảy dọc xuống gò má gầy gò.


Thế nhưng, đôi mắt anh dưới lăng kính thạch anh của chiếc kính một tròng vẫn tĩnh lặng đến đáng sợ. Anh không hề nhìn về phía bức tường đá đổ nát, mà hướng thẳng ánh mắt lạnh lùng về phía cựu thần sấm sét Lôi Ân đang quỳ gối trên bục đá cao.


“Khốn kiếp! Các ngươi đã dẫn dụ lũ quỷ địa ngục đến đây!” Lôi Ân gầm lên, mắt phải phóng ra những tia chớp xanh lam nhạt đầy hỗn loạn. Thần thể gầy gò của ông ta run rẩy, những vết rạn nứt trên ngực rò rỉ ra từng luồng oán khí xám đục. “Loài người các ngươi... luôn mang đến tai ương và sự phản bội!”


“Bình tĩnh đi, vị thần sấm sét lỗi thời.” Tô Hoài chậm rãi lên tiếng, giọng nói sòng phẳng, đều đều hệt như một cỗ máy tính toán, hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi mùi lưu huỳnh hay sát khí xung quanh. “Nếu ta muốn siết nợ ông, ta đã không mang theo một kỹ sư Dwarf để thiết lập trạm quan trắc rủi ro thiên tai ma pháp này.”


Anh quay sang phía bên cạnh, nơi chàng trai Dwarf Cát Lỗ đang run rẩy nhưng hai tay vẫn ôm chặt chiếc máy tính cơ học mini. Bánh răng đồng bên trong chiếc máy đang quay tít với tốc độ chóng mặt, phát ra những tiếng *tạch tạch* liên tục do từ trường quá tải.


“Cát Lỗ, cắm ba cọc sắt định vị xuống ba góc bục đá ngay lập tức.” Tô Hoài ra lệnh.


“Rõ... rõ thưa Chủ tịch!” Cát Lỗ nuốt nước bọt, lấy hết can đảm lao lên phía trước. Gã nhanh chóng cắm ba chiếc cọc sắt tích hợp tinh thể lôi thạch thô xuống ba góc bục đá của Lôi Ân. Khi chiếc cọc cuối cùng được đóng xuống, gã gõ mạnh chiếc cờ lê ma pháp vào cọc sắt chính.


*Oong!*


Một vòng tròn mạch ma lực màu xanh lam nhạt lập tức bùng sáng trên nền đá rỉ sét, kết nối ba cọc sắt lại với nhau, tạo thành một vòm bảo vệ từ trường mờ ảo bao phủ lấy bục đá của Lôi Ân. Đây chính là Trạm Thống Kê Thiên Tai — thiết bị đo lường rủi ro năng lượng thực địa đầu tiên do Tô Hoài thiết kế.


“Ngươi đang làm cái trò tà đạo gì dưới chân ta?!” Lôi Ân giận dữ định vung tay phóng sét đánh tan cọc sắt, nhưng luồng điện xanh lam vừa chạm vào vòm bảo vệ đã bị từ trường lôi thạch thô hấp thụ hoàn toàn, không hề gây ra bất kỳ tổn thương nào.


“Ta đang giúp ông nhìn thấy sự thật về cái chết cận kề của mình.” Tô Hoài nâng chiếc Bàn tính nhân quả ngọc đen lên bằng tay trái lành lặn. Ngón tay thon dài của anh bắt đầu gạt nhẹ các hạt ngọc đen với tốc độ cực nhanh.


*Lách cách! Lách cách!*


Tiếng va chạm giòn giã của hắc ngọc vang lên đều đặn giữa không gian u ám, cộng hưởng với mạch ma lực của Trạm Thống Kê dưới chân Lôi Ân. Ngay lập tức, một bảng số liệu ma pháp màu xám nhạt hiện ra lơ lửng trên không trung trước mặt vị cựu thần:


*【Chỉ số Rủi ro Sụp đổ của Lôi Ân: 82% — Cựu thần Cấp 7-9 Sụp đổ】*


*【Tốc độ Hoại tử Lôi Cốt: 1.2% hằng giờ (tăng lên 2.4% nếu phóng sét tự vệ)】*


“Hãy áp dụng Định lý Bayes vào trường hợp của ông,” Tô Hoài lạnh lùng phân tích, chiếc kính một tròng thạch anh phản chiếu các đường cong đồ thị dốc đứng. “Gọi A là biến cố ông sụp đổ hoàn toàn và biến dị thành ác linh Wraith-Chúa. Gọi B là biến cố ông tiếp tục phóng sét tự vệ dưới áp lực oán khí ngoại lai từ sương mù của Malta.”


Lôi Ân khựng lại, mắt phải nhìn chằm chằm vào bảng số liệu ma pháp đầy hoài nghi, nhưng sâu trong linh hồn, ông ta cảm nhận được sự chính xác đáng sợ của những con số đó.


Tô Hoài tiếp tục gạt một hạt bàn tính xuống, giọng nói sắc bén như dao mổ: “Theo Định lý Bayes, xác suất ông sụp đổ khi tiếp tục phóng sét tự vệ — tức là P(A|B) — được tính bằng xác suất ông phóng sét khi cơ thể đã hoại tử P(B|A), nhân với xác suất sụp đổ tự nhiên P(A), và chia cho tổng xác suất của mọi hành động phòng ngự P(B). Hãy nhìn vào Trạm Thống Kê dưới chân ông đi.”


Vòng tròn mạch ma lực dưới chân Lôi Ân đột ngột hiển thị những đường sáng màu đỏ sẫm đang chảy tràn xuống đất.


“Mỗi một tia sét ông phóng ra để chống lại sương mù địa ngục bên ngoài thực chất không hề tiêu diệt được Malta. Nó chỉ làm tăng tốc độ hoại tử lôi cốt của ông lên gấp đôi, đạt mức hai phẩy bốn phần trăm hằng giờ. Với tốc độ tiêu hao lũy thừa này, xác suất sụp đổ P(A|B) của ông sẽ chạm ngưỡng một trăm phần trăm vào đúng đêm trăng tròn tiếp theo — tức là chỉ còn chưa đầy mười bốn ngày nữa.”


“Mười bốn ngày...” Lôi Ân lẩm nhẩm, thần thể gầy gò của ông ta khẽ run lên. Cơn đau hoại tử lôi cốt hằng ngày hằng giờ đã chứng minh lời Tô Hoài nói hoàn toàn là sự thật.


“Đúng vậy. Mười bốn ngày nữa, lôi cốt của ông sẽ vỡ vụn, thần cách sụp đổ hoàn toàn. Ông sẽ biến thành một ác linh Wraith-Chúa mất đi lý trí, tàn sát cả vùng biên thùy này trước khi bị Ngân hàng Địa ngục tịch thu linh cốt để luyện chế tà cụ.” Tô Hoài khóa chặt ánh mắt vào Lôi Ân. “Cách duy nhất để ông sống sót là ký kết hợp đồng bảo hiểm liên kết đức tin với Tô gia hằng tháng, để ta dùng Đức tin tinh khiết tịnh hóa lôi cốt và đưa ông vào danh mục tài sản bảo chứng hợp pháp được bảo hộ ngoại giao.”


Sự nghi ngờ vạn năm của vị cựu thần sấm sét bắt đầu lung lay dữ dội trước những con số toán học đanh thép. Lôi Ân cúi đầu nhìn ba chiếc cọc sắt đang hoạt động ổn định dưới chân, cảm nhận được luồng từ trường lôi thạch thô đang ngầm giữ lại một phần năng lượng rò rỉ của mình.


“Ngươi... ngươi thực sự có thể bảo vệ lôi cốt của ta khỏi Malta sao?” Lôi Ân khàn giọng hỏi, sự kiêu ngạo cộc cằn ban đầu đã biến mất, chỉ còn lại sự bất lực của một vị thần sa ngã.


“Ta không nói suông. Số liệu không biết nói dối.” Tô Hoài lạnh lùng đáp.


Nhưng đúng lúc sự thỏa hiệp của Lôi Ân sắp sửa được thiết lập bằng một khế ước máu, không khí trong tàn tích cổ đột ngột hạ xuống dưới độ không.


Một tiếng cười khàn khàn, kèn kẹt như tiếng xương khô cọ sát vào nhau vang lên từ phía sau bức tường đá đổ nát. Luồng oán khí đen kịt bốc lên từ các khe đá không còn mang mùi lưu huỳnh hắc ám của Malta, mà mang một mùi hôi thối tà ác của xác chết thối rữa.


“Khặc khặc... Một màn thuyết trình tài chính thật xuất sắc, tên thẩm định viên tập sự của Tô gia.”


Từ trong bóng tối của một khe nứt đá lớn, một lão già gù mặc áo choàng đen thêu chi chít các ký hiệu đầu lâu chậm rãi bước ra. Da mặt lão nhăn nheo xám xịt như vỏ cây sồi chết, đôi mắt xanh lục phát ra ánh sáng độc địa hệt như mắt rắn. Trên tay lão cầm một chiếc hũ sành màu đen bám đầy các nguyền chú màu máu — đó chính là Vạn Oán Hũ.


Lão chính là Bael, tư tế tà giáo đầu cơ, kẻ chuyên cấu kết ngầm với Gregory để tạo ra các tai nạn thần thánh biên giới.


“Bael!” Lôi Ân biến sắc, mắt phải phóng ra những tia chớp xanh lam đầy cảnh giác. “Kẻ thu hoạch linh cốt tà ác... ngươi dám đặt chân đến đền thờ của ta!”


“Lôi Ân tôn kính, thần lực của ngươi đã suy kiệt đến mức này rồi sao?” Bael cười thâm hiểm, đôi mắt xanh lục lướt qua Trạm Thống Kê dưới chân cựu thần rồi dừng lại trên người Tô Hoài. “Tô Hoài, ngươi tưởng dùng mấy con số rác rưởi kia là có thể cướp đi vật tế của ta và Hồng y Gregory sao? Lôi cốt biến dị của Lôi Ân... là nguyên liệu hoàn hảo nhất để ta luyện chế tà cụ mới cho Giáo hội!”


Không để Tô Hoài kịp phản ứng, Bael vung mạnh chiếc gậy xương người trên tay phải, miệng lẩm nhẩm những câu thần chú hắc ám cổ xưa.


*Vù! Vù!*


Chiếc Vạn Oán Hũ trên tay trái lão đột ngột bùng phát một luồng ánh sáng đỏ tà độc. Nắp hũ sành hé mở, phun trào ra một luồng oán khí đen kịt, đậm đặc hệt như nhựa đường, lao thẳng về phía bức tượng thần sấm sét đổ nát phía sau Lôi Ân.


“Ngăn lão lại! Cát Lỗ!” Tô Hoài hét lớn, nhưng cơ thể phàm nhân không có ma lực của anh không thể di chuyển nhanh dưới áp lực oán khí khổng lồ đang tràn ngập căn phòng.


“Không kịp rồi thưa Chủ tịch! Từ trường của trạm quan trắc đang bị nhiễu loạn hoàn toàn!” Cát Lỗ hoảng sợ hét lên khi chiếc máy tính cơ học trên tay gã đột ngột phát nổ tung tóe các bánh răng đồng, luồng khói đen kịt bốc lên khét lẹt.


Luồng oán khí hắc ám của Bael va chạm mạnh vào vòm bảo vệ của Trạm Thống Kê.


*Bùm!*


Một tiếng nổ ma pháp kinh hoàng vang lên. Ba chiếc cọc sắt định vị dưới chân Lôi Ân bị nung nóng đỏ rực rồi vỡ vụn thành những mảnh vụn sắt nát. Vòng tròn mạch ma lực màu xanh lam nhạt bị dập tắt hoàn toàn, thay thế bằng một ma pháp trận oán khí màu đỏ sẫm bừng sáng rực rỡ dưới chân tượng thần.


“Aaa...!”


Lôi Ân gào thét đau đớn tột cùng khi luồng oán độc đen kịt từ ma pháp trận nhanh chóng xâm nhập vào các vết nứt trên ngực ông ta. Thần thể gầy gò của cựu thần sấm sét co giật liên hồi, lôi cốt bên trong lồng ngực phát ra những tiếng kêu *rắc rắc* của sự hoại tử cưỡng bức.


Sấm sét xanh lam nhạt tự vệ của ông ta trong tích tắc bị luồng oán khí hắc ám đồng hóa hoàn toàn, biến dị thành những tia sét màu tím đen cuồng bạo, phát ra những tiếng nổ chói tai đầy sát khí.


“Khặc khặc! Hãy sụp đổ đi, Lôi Ân! Hãy biến thành Wraith-Chúa vĩ đại của ta!” Bael cười điên cuồng, tiếp tục truyền năng lượng oán khí vào Vạn Oán Hũ hòng dứt điểm quá trình biến dị.


Tô Hoài bị luồng gió điện từ tím đen hất văng lùi lại vài bước, lưng đập mạnh vào vách đá rỉ sét. Cánh tay phải của anh đau đớn hệt như bị lửa thiêu, vệt oán độc của Bùi Nguyên đang nhấp nháy liên tục dưới lớp găng tay da, đòi hỏi một sự bùng phát năng lượng khẩn cấp.


Anh gượng dậy, mắt trái rỉ máu loãng ròng ròng qua lăng kính thạch anh, nhìn chằm chằm vào Lôi Ân đang điên cuồng gào thét trên bục đá. Đôi mắt một bên bị hỏng của vị cựu thần sấm sét lúc này đã hoàn toàn mất đi tiêu cự, chuyển sang một màu đỏ ngầu tàn bạo, khát máu của một ác linh Wraith-Chúa mất trí hoàn toàn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!