Nhạc nềnBattleField4

Lôi Thần Trốn Nợ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh bình minh của ngày thứ bảy trong thời hạn hoãn nợ rọi xuống Quảng trường Tự Do, nhuộm một màu vàng nhạt lên những vách đá cẩm thạch của thành phố biên thùy. Giám mục trẻ tuổi Lạp Phi Nhĩ cùng đoàn kỵ sĩ thánh điện đã rút lui trong sự hỗn loạn của đám đông phẫn nộ. Thế nhưng, chiến thắng truyền thông tại quảng trường không mang lại sự yên bình cho Văn phòng Bảo hiểm Đức tin Tô gia. Ngược lại, nó đã châm ngòi cho một cuộc phong tỏa tàn khốc hơn từ phía Giáo hội.


Tại căn phòng làm việc chật hẹp ở phố nghèo thành Tây, không khí ngột ngạt đến đáng sợ. Tô Hoài ngồi bên bàn làm việc bằng gỗ sồi cũ, tay trái khẽ đẩy chiếc kính một tròng thạch anh trên mắt trái. Cánh tay phải của anh, dù đã được che giấu dưới lớp găng tay da màu đen nghiêm nghị, vẫn truyền đến những cơn đau buốt thấu xương. Vệt đen oán khí của cựu chiến thần Bùi Nguyên găm sâu vào da thịt anh đang nhấp nháy liên tục, lan rộng thêm vài milimet về phía khuỷu tay. Mỗi khi anh tập trung tinh thần lực để vận hành Bàn tính nhân quả ngọc đen, vệt oán độc ấy lại co thắt dữ dội hệt như những chiếc gai sắt nung đỏ cắm thẳng vào mạch máu.


“Chủ tịch, vết thương của anh...” Tô Vy đứng bên cạnh, đôi mắt to tròn sưng đỏ đầy lo âu. Cô vừa thay lớp băng gạc mới cho Ba Đặc. Gã cựu binh mất một tay đang ngồi tựa vào tường đá, bả vai phải bọc vải thưa vẫn rỉ ra những vệt máu loãng. Đấu khí tàn binh của Ba Đặc đã tiêu hao đến mức báo động sau khi chống đỡ đòn tấn công của kỵ sĩ thánh điện tại quảng trường.


“Ta không sao.” Tô Hoài khàn giọng nói, gương mặt nhợt nhạt không một chút cảm xúc. “Quỹ bảo chứng của chúng ta hiện tại thế nào?”


Mạc đại thúc, lão kế toán trưởng trung thành, khẽ thở dài, đẩy chiếc kính viễn thị gọng sừng lên sống mũi: “Sau khi chi trả bồi thường khẩn cấp và trợ cấp y tế cho toàn bộ thợ mỏ á nhân bị thương trong vụ sập mỏ Huyết Tinh, rương vàng bảo chứng trong kho ngầm của chúng ta chỉ còn vỏn vẹn một trăm lượng vàng ròng. Nếu Giáo hội tiếp tục siết chặt phong tỏa, chúng ta sẽ không còn đủ khả năng thanh khoản cho bất kỳ gói bảo hiểm nào khác.”


Đúng lúc này, một luồng khí lạnh lẽo đột ngột tràn vào phòng. Từ trong góc tối của bức tường gỗ, một bóng người gầy gò ẩn sau chiếc mặt nạ vải đen chậm rãi hiện ra. Đó là Sát thủ K, kẻ hiện đang bị trói buộc bởi hợp đồng liên đới rủi ro phụ, buộc phải làm việc dưới danh nghĩa hộ vệ bóng tối của Tô gia.


“Gregory đã phát điên.” Giọng nói của K khàn khàn, lạnh lùng vang lên từ dưới lớp mặt nạ. “Lạp Phi Nhĩ thất bại tại quảng trường khiến tòa giám mục biên thùy tổn thất nghiêm trọng về đức tin dự trữ. Gregory đã ban hành mật lệnh phong tỏa triệt để mọi nguồn cung cấp đức tin tàn dư của các cựu thần sa ngã ẩn náu tại vùng biên giới này. Hắn muốn cắt đứt hoàn toàn dòng sinh mệnh của họ, ép họ phải sụp đổ dây chuyền.”


Tô Hoài khẽ nhíu mày. Ngón tay trái của anh bắt đầu gạt nhẹ các hạt ngọc đen trên bàn tính, tiếng *lách cách* giòn giã vang lên đều đặn: “Hắn muốn dồn các cựu thần vào đường cùng để tịch thu linh cốt và tàn hồn của họ nhằm bù đắp thâm hụt tài sản tâm linh. K, có mục tiêu cụ thể nào chưa?”


“Cựu thần sấm sét Lôi Ân.” K đáp, đôi mắt xám lạnh lùng lóe sáng trong bóng tối. “Ông ta đang trốn nợ trong trạng thái Cựu thần Cấp 7-9 Sụp đổ tại Tàn tích Lôi Điện Cổ sâu trong hầm mỏ cổ ngoại ô. Giáo hội đã cắt đứt hoàn toàn nguồn đức tin tàn dư dẫn vào đền thờ của ông ta từ ba ngày trước. Hiện tại, lôi cốt của Lôi Ân đang bị hoại tử nghiêm trọng do thiếu hụt năng lượng bảo chứng. Nếu lôi cốt vỡ vụn, ông ta sẽ biến dị hoàn toàn thành một ác linh Wraith-Chúa tàn sát cả vùng biên thùy.”


“Lôi Ân...” Tô Hoài thầm nhẩm cái tên này. Trong danh sách thẩm định rủi ro của anh, vị cựu thần sấm sét này nắm giữ một lượng Quặng lôi thạch thô khổng lồ trong tàn tích cổ. Lôi thạch thô là nguồn năng lượng tích điện tự nhiên cực kỳ quý giá. Nếu có thể ký kết hợp đồng bảo hiểm với ông ta, văn phòng bảo hiểm Tô gia không chỉ có thêm một tài sản bảo chứng siêu cấp mới, mà còn có thể dùng lôi thạch thô để nâng cấp các thiết bị văn phòng như Máy đánh chữ ma pháp và trạm quan trắc.


“Ba Đặc, anh ở lại bảo vệ văn phòng và chăm sóc cha.” Tô Hoài đứng dậy, mặc chiếc áo khoác quý tộc cũ kỹ lên người. “Vết thương vai phải của anh cần thời gian hồi phục. Chuyến đi này ta sẽ mang theo Cát Lỗ.”


“Chủ tịch! Tàn tích Lôi Điện Cổ là vùng cấm địa cực kỳ nguy hiểm, sấm sét tàn dư ở đó có thể đánh tan linh hồn người thường!” Ba Đặc lo lắng đứng bật dậy, nhưng vết thương ở vai phải rách ra khiến gã phải rít lên một tiếng đau đớn, quỵ gối xuống đất.


“Yên tâm, ta đã có chuẩn bị.” Tô Hoài quay sang phía góc phòng, nơi chàng trai Dwarf trẻ tuổi Cát Lỗ đang hào hứng cầm một chiếc cờ lê ma pháp lớn và một chiếc máy tính cơ học mini chạy bằng lôi thạch thô do gã tự chế tạo.


“Chủ tịch Tô Hoài! Tôi đã chuẩn bị sẵn ba bộ giáp cách điện ma pháp gia cố bằng hợp kim Dwarf!” Cát Lỗ vỗ vỗ vào chiếc ba lô da lớn bám đầy dầu mỡ sau lưng, râu ngắn màu nâu chưa thắt bím khẽ run lên vì phấn khích. “Chỉ cần bộ máy tính cơ học này hoạt động ổn định, chúng ta có thể đo lường chính xác tần số sấm sét tàn dư để tránh né!”


“Đi thôi.” Tô Hoài lạnh lùng nói. Anh bước ra khỏi văn phòng, bước lên chiếc xe ngựa của Lão Kiệt Khắc đang chờ sẵn ngoài phố nghèo. Chiếc xe ngựa lao nhanh trong màn sương mù xám đục, hướng thẳng về phía dãy núi hoang dã ngoại ô phía Bắc.


...


Sau ba giờ di chuyển liên tục qua những con đường mòn gập ghềnh bám đầy bụi quặng, chiếc xe ngựa dừng lại trước lối vào của Tàn tích Lôi Điện Cổ.


Bầu trời phía trên khu vực này hoàn toàn bị che phủ bởi những đám mây đen kịt, cuồn cuộn như những cuộn len khổng lồ. Từng tia chớp xanh lam nhạt thỉnh thoảng lại rạch ngang bầu trời, kèm theo tiếng sấm rền rĩ, trầm đục vang vọng từ sâu trong lòng đất. Không khí ở đây nồng nặc mùi ozone bị thiêu cháy và mùi đất đá sém đen.


“Nơi này... năng lượng điện từ hỗn loạn quá mức!” Cát Lỗ bước xuống xe, hai chân ngắn ngủn run rẩy khi nhìn vào màn hình hiển thị ma pháp của chiếc máy tính cơ học. Những bánh răng đồng bên trong chiếc máy đang quay tít, phát ra những tiếng *tạch tạch* liên tục. “Chủ tịch, nồng độ oán khí lôi điện ở vòng ngoài đã vượt quá ba mươi phần trăm rồi!”


“Đeo thiết bị cách điện vào.” Tô Hoài ra lệnh, gương mặt anh vẫn bình thản dưới lăng kính thạch anh một tròng.


Cát Lỗ khẩn cấp lôi từ trong ba lô ra hai bộ giáp cách điện ma pháp — thực chất là những chiếc áo choàng dệt từ sợi đồng mỏng kết hợp với da thú ma pháp cách điện. Khi Tô Hoài khoác chiếc áo choàng lên người, một màng bảo vệ màu xám nhạt mờ ảo lập tức bao bọc xung quanh cơ thể anh, ngăn chặn những tia điện nhỏ li ti đang nhảy múa trên nền đất đá rỉ sét.


“Đi thôi, chúng ta không có nhiều thời gian.” Tô Hoài nói, tay trái nắm chặt chiếc Bàn tính nhân quả ngọc đen.


Họ chậm rãi tiến vào sâu trong tàn tích. Những cột đá khổng lồ vạn năm trước bị sấm sét đánh nứt vỡ nằm ngổn ngang khắp nơi. Càng đi sâu, mặt đất dưới chân càng chuyển sang màu đen kịt của than củi. Những tia sét xanh lam bắt đầu đánh xuống ngẫu nhiên với tần suất dày đặc hơn.


*Đoàng!*


Một tia sét lớn bằng bắp tay đột ngột giáng xuống ngay bên cạnh chân Tô Hoài, tạo ra một hố sâu bốc khói đen trên mặt đất. Màng bảo vệ cách điện trên người anh khẽ rung lên, tỏa ra những gợn sóng xám nhạt để triệt tiêu dòng điện.


“Cẩn thận! Hệ thống bánh răng của tôi đang bị quá tải điện áp!” Cát Lỗ hét lên, hai tay ôm chặt chiếc máy tính cơ học đang bốc ra một làn khói trắng nhỏ. Một vài linh kiện cơ học bên trong máy bắt đầu có dấu hiệu cháy sém do từ trường quá mạnh.


Tô Hoài khẽ đẩy kính thạch anh, tập trung tinh thần lực nhìn về phía đỉnh của đền thờ đổ nát phía trước. Qua lăng kính xám nhạt, một thanh chỉ số rủi ro màu đỏ phát sáng rực rỡ hiện ra lơ lửng trên không trung:


*【Chỉ số Rủi ro Sụp đổ của Lôi Ân: 82% — Cựu thần Cấp 7-9 Sụp đổ】*


*【Tốc độ Hoại tử Lôi Cốt: 1.2% hằng giờ (đang tăng dần do thiếu hụt đức tin bảo chứng)】*


Cơn đau từ vệt oán độc trên cánh tay phải của Tô Hoài đột ngột nhói lên dữ dội hệt như có hàng ngàn luồng điện nhỏ đang đâm xuyên qua da thịt. Sự cộng hưởng năng lượng giữa oán khí của Bùi Nguyên trong người anh và oán khí lôi điện của Lôi Ân xung quanh đang khiến cơ thể phàm nhân của anh phải gánh chịu áp lực cực hạn. Khóe mắt trái của anh khẽ rỉ ra một vệt máu loãng nhạt màu.


“Lôi Ân đang ở ngay phía trên đỉnh tượng thần đổ nát kia.” Tô Hoài khàn giọng nói, bước chân của anh vẫn vững vàng tiến lên phía trước bất chấp cơn đau đang hành hạ thể xác.


“Kẻ phàm trần hèn hạ... dám dòm ngó thần cách của ta hòng siết nợ sao?!”


Một tiếng gầm cộc cằn, khàn đặc vang vọng từ trên đỉnh tượng thần đổ nát.


Từ trên bục đá cao mười mét, thân ảnh của cựu thần sấm sét Lôi Ân chậm rãi hiện ra. Ông ta trông hệt như một lão già gầy gò, rách rưới trong bộ áo choàng xám bám đầy bụi than mỏ. Mái tóc dài màu bạc của ông ta dựng đứng lên do tích điện, mắt trái bị hỏng hoàn toàn, chỉ còn mắt phải phát ra những tia điện xanh lam nhạt đầy vẻ hung hãn và đa nghi. Thần thể của ông ta gầy gò đến mức trơ xương, những đường nứt vỡ loang lổ trên ngực ông ta đang rò rỉ ra những luồng oán khí màu đen xám nhạt.


Không một lời cảnh cáo, Lôi Ân vung mạnh cánh tay gầy guộc của mình về phía Tô Hoài.


*Xoẹt! Đoàng!*


Ba tia chớp xanh lam cực mạnh phóng ra từ đầu ngón tay của ông ta, vạch ra ba đường sáng chói mắt trên không trung, lao thẳng về phía Tô Hoài và Cát Lỗ như một lời cảnh cáo tàn nhẫn.


“Chủ tịch! Tránh ra!” Cát Lỗ hoảng sợ hét lên, lập tức kích hoạt trận pháp phòng thủ trên chiếc khiên cách điện ma pháp trước ngực.


*Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!*


Ba tia sét đánh mạnh vào màng bảo vệ cách điện của cả đội, tạo ra những tiếng nổ đinh tai nhức óc. Lực xung kích khổng lồ hất văng Cát Lỗ lùi lại vài bước, mặt đất dưới chân gã Dwarf nứt vỡ rào rào. Chiếc máy tính cơ học trên tay gã phát ra tiếng kêu *rắc rắc* chói tai, hệ thống bánh răng tích hợp lôi thạch thô bị quá tải hoàn toàn, bốc khói đen kịt.


Thế nhưng, Tô Hoài vẫn đứng im lặng tại chỗ, tà áo choàng xám khẽ bay dưới áp lực gió điện từ. Màng bảo vệ cách điện trên người anh đã xuất hiện những vết rạn nứt nhỏ, nhưng ánh mắt anh vẫn tĩnh lặng như băng tuyết vạn năm.


“Lôi Ân.” Tô Hoài chậm rãi lên tiếng, giọng nói sòng phẳng và lạnh lùng của anh vang vọng qua tiếng sấm rền. “Ta không phải là phán quan siết nợ của địa ngục, cũng không phải là tu sĩ của Giáo hội đến để thanh lý thần cách của ông. Ta là Tô Hoài, chủ sở hữu của Văn phòng Bảo hiểm Đức tin Tô gia.”


“Bảo hiểm? Đức tin?” Lôi Ân cười gằn, giọng nói đầy vẻ khinh miệt và oán hận. “Lũ loài người xảo quyệt các ngươi chỉ biết quỳ lạy khi cần mưa thuận gió hòa, rồi sẵn sàng lãng quên và bán đứng thần linh khi Giáo hội ban phát những lọ nước thánh giả tạo kia! Ta không cần sự thương hại của một tên phàm nhân sa sút!”


“Đây không phải là sự thương hại. Đây là một giao dịch tài chính sòng phẳng.” Tô Hoài tiến lên một bước, tay trái giơ cao chiếc Bàn tính nhân quả ngọc đen. “Dưới lăng kính thạch anh của ta, tốc độ hoại tử lôi cốt của ông hiện tại là một phẩy hai phần trăm mỗi giờ. Với tốc độ tiêu hao năng lượng tự vệ vô tội vạ này, chỉ số rủi ro sụp đổ của ông sẽ chạm ngưỡng một trăm phần trăm vào đúng đêm trăng tròn tiếp theo. Ông sẽ biến dị thành một ác linh không lý trí, và khi đó, Ngân hàng Địa ngục sẽ lập tức tịch thu toàn bộ lôi cốt của ông để luyện chế tà cụ.”


Lôi Ân khựng lại, mắt phải lóe lên một tia hoang mang cực hạn. Sự chính xác trong các con số thống kê rủi ro của Tô Hoài đã đánh thẳng vào nỗi sợ hãi sâu kín nhất của ông ta.


“Ngươi... làm sao ngươi biết được tốc độ hoại tử lôi cốt của ta?” Lôi Ân trầm giọng hỏi, cánh tay gầy guộc của ông ta vẫn duy trì luồng điện xanh lam nhạt nhưng không phóng ra.


“Bởi vì ta có thể lượng hóa được vận mệnh của ông.” Tô Hoài gạt mạnh các hạt tính trên bàn tính ngọc đen.


*Lách cách! Lách cách!*


Một màn chiếu ma pháp xám nhạt hiện ra trên không trung giữa hai bên, hiển thị biểu đồ sụt giảm năng lượng lôi cốt của Lôi Ân theo đồ thị dốc đứng.


“Nhìn xem.” Tô Hoài chỉ vào biểu đồ. “Đây là kết quả sụt giảm thanh khoản đức tin của ông kể từ khi Gregory phong tỏa nguồn cung cấp đức tin tàn dư hằng tháng. Ông đang dùng chính sinh mệnh lực của mình để duy trì các tia sét tự vệ này. Càng phóng sét, ông càng nhanh chết.”


“Cát Lỗ, lắp đặt trạm quan trắc.” Tô Hoài ra lệnh.


Cát Lỗ dù tay chân vẫn còn run rẩy do chấn động, nhưng bản năng cơ khí thiên tài đã giúp gã nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Gã khập khiễng lao lên phía trước, cắm ba chiếc cọc sắt tích hợp tinh thể lôi thạch thô xuống ba góc của bục đá dưới chân tượng thần.


“Kích hoạt hệ thống định vị năng lượng!” Cát Lỗ hét lên, gõ mạnh chiếc cờ lê ma pháp vào cọc sắt chính. Một vòng tròn mạch ma lực màu xanh lam nhạt lập tức bùng sáng trên nền đá, kết nối trực tiếp với lôi cốt của Lôi Ân, hiển thị dòng chảy năng lượng đang rò rỉ ra ngoài môi trường một cách trực quan.


“Nhìn xem, lôi năng của ông đang bị phân tán vô ích vào các vách đá rỉ sét xung quanh!” Cát Lỗ chỉ vào các đường sáng màu xanh đang chảy tràn xuống đất. “Nếu không có một kết giới bảo chứng để giữ lại lôi năng, ông sẽ tự bốc hơi hoàn toàn trong vòng mười ngày tới!”


Lôi Ân nhìn vào vòng tròn ma lực dưới chân, rồi lại nhìn vào biểu đồ số liệu của Tô Hoài. Lòng tự trọng vạn năm của một vị thần sấm sét đang giằng xé dữ dội với bản năng sinh tồn.


“Ta... ta không tin loài người!” Lôi Ân gầm lên một tiếng đầy đau đớn, oán độc tích tụ sâu trong thần cách đột ngột bộc phát dữ dội. “Dòng họ Tô gia các ngươi vạn năm trước từng là những hoa tiêu nhân quả bảo vệ hiến chương, nhưng cuối cùng cũng để thế giới rơi vào tay lũ tân thần bóc lột kia! Các ngươi đều là lũ phản bội!”


Trong cơn giận dữ và hoảng loạn tinh thần, Lôi Ân điên cuồng kích hoạt Thiên Lôi Tàn Thể Quyết. Mắt phải của ông ta bùng sáng ánh điện màu xanh lam chói mắt, toàn bộ tàn tích cổ đột ngột rung chuyển dữ dội. Một cơn bão điện từ nhỏ bắt đầu hình thành, xoáy tròn xung quanh khu vực đền thờ đổ nát, cuốn theo hàng ngàn mảnh đá sém đen bay lơ lửng giữa không trung.


“Chủ tịch! Cơn bão điện từ này quá mạnh! Giáp cách điện của chúng ta sắp quá tải rồi!” Cát Lỗ hoảng sợ hét lên, chiếc máy tính cơ học trên tay gã bắt đầu phát ra những tiếng nổ nhỏ liên tục, các bánh răng đồng bị nung nóng đỏ rực.


Tô Hoài vội vàng rút từ trong túi áo ra một lá bùa thanh tịnh thông thường để cố gắng xoa dịu luồng oán khí lôi điện xung quanh.


*Xoẹt!*


Thế nhưng, lá bùa vừa mới tiếp xúc với không khí đã lập tức bị bão từ lôi điện đánh tan thành tro bụi ngay lập tức, không để lại một chút dấu vết nào.


“Vô ích thôi!” Lôi Ân gào thét giữa cơn bão điện từ, thần thể của ông ta bắt đầu nứt rạn mạnh hơn, oán khí đen kịt phun trào dữ dội từ lôi cốt. “Ta thà tự hủy diệt cùng vùng đất này còn hơn để linh hồn mình rơi vào tay Ngân hàng Địa ngục!”


Cơn bão điện từ ngày càng thu hẹp phạm vi, những tia sét xanh lam cực mạnh đánh xuống dồn dập xung quanh Tô Hoài và Cát Lỗ, cắt đứt hoàn toàn mọi lối thoát của họ.


Tô Hoài đứng vững giữa cơn bão cát điện từ, vệt oán độc trên cánh tay phải của anh đang nhói đau đến mức cực hạn, lan dần sát khuỷu tay hệt như muốn nổ tung. Anh biết rõ, Lôi Ân phóng sét điên cuồng lúc này không phải vì muốn giết họ, mà là để che giấu sự suy kiệt tột cùng và nỗi sợ hãi tột độ trước sự siết nợ của quỷ địa ngục Malta.


“Lôi Ân! Ông không muốn ký khế ước vì ông sợ ta sẽ bán đứng ông cho địa ngục hệt như cách Giáo hội đã làm sao?!” Tô Hoài hét lớn qua tiếng sấm nổ, ngón tay trái của anh vẫn nắm chặt bàn tính ngọc đen bất chấp lớp hắc ngọc đang nóng lên như than hồng gây bỏng rát lòng bàn tay.


Lôi Ân khựng lại một nhịp giữa cơn bão điện từ, mắt phải nhìn chằm chằm vào Tô Hoài đầy vẻ nghi ngờ.


“Nhưng ông nên nhớ!” Tô Hoài tiến thẳng về phía bục đá, đứng ngay dưới tầm phóng sét của vị cựu thần. “Nếu ông sụp đổ, lôi cốt của ông sẽ bị Malta tịch thu hoàn toàn. Còn nếu ông ký hợp đồng bảo hiểm liên kết đức tin với Tô gia, lôi cốt của ông sẽ được đưa vào danh mục tài sản bảo chứng hợp pháp được Tòa án Vạn tộc bảo hộ ngoại giao! Không một con quỷ nào dưới địa ngục có quyền chạm vào tài sản bảo chứng của ta!”


“Một tên phàm nhân không có ma lực như ngươi... lấy cái gì để bảo đảm khế ước đó trước nanh vuốt của địa ngục?!” Lôi Ân gầm lên, nhưng luồng điện xanh lam trên tay ông ta đã bắt đầu yếu đi rõ rệt.


“Bằng chính mạng sống của ta!” Tô Hoài chỉ tay vào Bàn tính ngọc đen. “Khế ước bảo hiểm của ta là hợp đồng liên đới rủi ro: ta sống thì ông sống, ta chết thì ông sụp đổ! Chúng ta là đối tác liên kết vận mệnh!”


Sự quyết đoán lạnh lùng và logic sòng phẳng của Tô Hoài đã làm lung lay hoàn toàn ý chí phản kháng cuối cùng của vị cựu thần sấm sét sa ngã. Luồng điện xanh lam quanh người Lôi Ân đột ngột tắt ngấm, cơn bão điện từ xung quanh lập tức dịu xuống, để lại một khoảng không gian tĩnh mịch đầy khói bụi than mỏ.


Lôi Ân quỵ gối xuống bục đá, thở dốc đầy mệt mỏi, thần thể rách rưới của ông ta run lên bần bật do kiệt quệ năng lượng.


“Ngươi... ngươi thực sự điên rồi...” Lôi Ân khàn giọng nói, ánh mắt nhìn Tô Hoài đầy vẻ phức tạp. “Nhưng ta vẫn không thể tin tưởng loài người. Giao dịch này... ta từ chối ký kết!”


Ngay khi câu nói của Lôi Ân vừa dứt, một tiếng gầm rú rùng rợn, lạnh lẽo đột ngột vang lên từ phía lối vào của tàn tích cổ.


Một luồng gió âm ty buốt giá, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc và tiếng xích sắt va chạm loảng xoảng rợn người, bắt đầu tràn vào không gian đền thờ đổ nát. Từ trong màn sương mù đen kịt đang cuồn cuộn kéo đến ở vòng ngoài, những đốm lửa lân tinh màu xanh lam nhạt bắt đầu nhảy múa dữ dội.


Lôi Ân biến sắc, mắt phải co rút lại đầy hoảng sợ: “Lũ... lũ quỷ đòi nợ của Malta! Chúng đã đánh hơi thấy lôi năng rò rỉ của ta!”


Trước khi Tô Hoài và Cát Lỗ kịp quay đầu rút lui, Lôi Ân đột ngột vung mạnh tay phải, phóng ra một luồng sét xanh lam cực mạnh cuối cùng giáng thẳng xuống đỉnh tượng thần đổ nát ngay phía trước lối vào chính.


*Đoàng! Uỳnh!*


Tượng thần khổng lồ nứt vỡ, đổ sập xuống tạo thành một bức tường đá đổ nát khổng lồ bốc khói đen kịt, chặn đứng hoàn toàn lối rút lui duy nhất của Tô Hoài và cả đội ra ngoài hoang dã.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!