Nhạc nềnBattleField4

Vạch Trần Nước Thánh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Vệt khói đen cuồn cuộn của K xé rách sương mù đêm muộn bên bờ Hồ Thánh Sương Mai, lao thẳng vào đội hình kỵ sĩ thánh điện tuần tra đang rầm rập áp sát. Tiếng kim loại va chạm rền rĩ cùng những tiếng thét xé lòng của toán kỵ sĩ vang lên sau lưng. Tô Hoài không ngoảnh đầu lại. Dưới sự hộ tống khẩn cấp của nhà giả kim Duy Khắc Đa và Ba Đặc — người đang rít răng chịu đựng vết thương bả vai phải rách nát rỉ máu nhuộm đỏ cả lớp băng gạc — cả nhóm nhanh chóng rút lui vào bóng tối của rừng thưa, nơi chiếc xe ngựa của Lão Kiệt Khắc đã chờ sẵn.


“Nhanh lên! Vào xe!” Lão Kiệt Khắc thúc ngựa, tiếng roi da quất mạnh vào không khí. Chiếc xe ngựa gia cố bằng gỗ sồi sắt lao điên cuồng trên con đường mòn gồ ghề, bỏ lại sau lưng những đốm lửa quang minh đang hỗn loạn tìm kiếm xung quanh bờ hồ.


Trong khoang xe tối tăm, Tô Hoài ngồi tựa lưng vào thành gỗ, hơi thở dồn dập. Cơn đau buốt từ vệt oán độc màu đen trên cánh tay phải bùng lên từng cơn dữ dội, lan dần lên sát khuỷu tay hệt như những chiếc gai độc đang cắm sâu vào da thịt. Tinh thần lực của anh bị vắt kiệt sau khi kích hoạt Bàn tính nhân quả ngọc đen để lừa Sát thủ K ký vào khế ước liên đới rủi ro phụ. Khóe mắt trái của anh vẫn còn vương một vệt máu loãng đã khô — cái giá của việc sử dụng chiếc kính một tròng thạch anh quá mức chịu đựng của một phàm nhân.


Nhưng tay trái của Tô Hoài vẫn nắm chặt ống nghiệm thủy tinh chứa mẫu nước hồ sẫm màu trong túi áo ngực. Mẫu nước nhiễm oán khí tịnh lọc mười bốn phẩy hai phần trăm. Đây là chiếc chìa khóa vạn năng để bẻ gãy ách thống trị tâm linh của Gregory.


...


Ba giờ sáng, tại gian phòng làm việc chật hẹp của Văn phòng Bảo hiểm Đức tin Tô gia ở phố nghèo thành Tây.


Ánh sáng xanh lam nhạt từ viên lôi thạch thô tỏa ra, hắt lên gương mặt đầy mồ hôi của Duy Khắc Đa. Gã nhà giả kim trẻ tuổi đang cuồng nhiệt thao tác trên bộ dụng cụ dã chiến. Gã nhỏ từng giọt dung dịch định lượng vào ống nghiệm chứa mẫu nước Hồ Sương Mai.


*Xèo xèo!*


Dung dịch màu xanh lam trong suốt lập tức sủi bọt khí xám xịt, tỏa ra một mùi tanh nồng tột độ của oán khí thần linh sa ngã, trước khi hoàn toàn chuyển sang một màu đen kịt như mực hắc ín.


“Xong rồi! Kết quả phân tích định lượng hoàn chỉnh!” Duy Khắc Đa hét lên đầy phấn khích, đẩy chiếc kính bảo hộ lên trán. “Tô Hoài, cậu nhìn xem! Nước hồ chứa mười bốn phẩy hai phần trăm oán khí tịnh lọc nhẹ. Khi người thường uống vào, độc tố oán khí này sẽ kích thích mạch ma lực trong cơ thể, tạo ra ảo giác hưng phấn và tăng cường sức mạnh tạm thời. Nhưng cái giá phải trả là cực kỳ tàn nhẫn: nó gặm nhấm tế bào não, làm suy giảm chỉ số đức tin bẩm sinh và tước đoạt ký ức dài hạn của họ!”


Tô Hoài đeo chiếc kính một tròng thạch anh lên mắt trái, chăm chú nhìn vào bảng số liệu ma pháp rực sáng trên cuốn sổ tay da cừu. Những hạt tính trên Bàn tính nhân quả ngọc đen đặt trên bàn tự động dịch chuyển dưới sự cộng hưởng tinh thần lực của anh. Tiếng *lách cách* giòn giã vang lên đều đặn trong căn phòng tĩnh mịch.


“Đúng như ta dự tính.” Giọng nói của Tô Hoài lạnh lùng và sòng phẳng như một cỗ máy tính toán. “Đây không phải là nước thánh cứu rỗi. Đây là một mô hình Ponzi đức tin hoàn hảo do Gregory và Julian thiết lập. Chúng đầu độc nguồn nước ngọt duy nhất của thành phố bằng oán khí của các cựu thần sa ngã để tạo ra dịch bệnh suy kiệt linh hồn nhân tạo. Sau đó, chúng bán nước thánh Gregory — thực chất là một chất gây nghiện ma lực cô đặc chứa oán khí tịnh lọc — với giá cắt cổ. Người nghèo muốn có nước thánh để giảm đau phải thế chấp linh hồn và đức tin bẩm sinh cho Giáo hội hằng tháng.”


“Chúng dùng đức tin thu hoạch từ những người mới để nạp năng lượng cho kết giới quang minh giả tạo, tạo ra ảo giác rằng thần linh đang ban ơn.” Tô Vy bước vào phòng, gương mặt thiếu nữ mười sáu tuổi tái nhợt vì căm phẫn khi nghe anh trai giải thích. “Đây... đây là sự bóc lột vô nhân đạo!”


“Trong toán học tài chính, người ta gọi đó là hành vi đầu cơ lừa đảo lấy khoản thu sau bù khoản chi trước.” Tô Hoài gạt nhẹ hạt hắc ngọc cuối cùng, đóng lại phép tính lượng hóa rủi ro. “Gregory đang tẩu tán toàn bộ tài sản đức tin thật về Thánh Đô, chỉ để lại một đống nợ nghiệp khổng lồ và những linh hồn bị vắt kiệt tại biên thùy này. Đã đến lúc phải châm ngòi cho quả bom nợ này nổ tung.”


Anh quay sang phía góc phòng, nơi cậu bé chạy vặt Khải Văn đang đứng chờ mệnh lệnh.


“Khải Văn.”


“Có em, thưa ngài thẩm định viên!” Cậu bé mười tuổi gầy nhom, đội chiếc mũ nồi lệch, lập tức đứng thẳng lưng, đôi mắt to tròn lấp lánh sự lanh lợi.


“Em có thể huy động bao nhiêu đứa trẻ mồ côi ở khu ổ chuột thành Tây trong vòng hai giờ tới?”


“Ít nhất là một trăm năm mươi đứa, thưa ngài! Chỉ cần một ổ bánh mì đen cho mỗi đứa, tụi em có thể chạy khắp mọi ngõ ngách của thành phố biên thùy này trước khi mặt trời mọc.”


Tô Hoài gật đầu, đẩy xấp tài liệu đã được chuẩn bị sẵn sang phía Khải Văn. Đó là hàng vạn tờ rơi quảng cáo bảo hiểm do chính anh soạn thảo và được in ấn khẩn cấp bằng Máy đánh chữ ma pháp của văn phòng. Nhưng ở mặt sau của mỗi tờ rơi không phải là các điều khoản bảo hiểm thông thường, mà là một bảng thống kê số liệu định lượng độc tố của Hồ Sương Mai, kèm theo sơ đồ dòng chảy tài chính lừa đảo của Giáo hội được vẽ bằng các ký hiệu toán học trực quan dễ hiểu.


“Phân phát toàn bộ số tờ rơi này đến từng hộ gia đình nghèo, từng lán trại của thợ mỏ á nhân, và dán chúng lên các bức tường quanh đền thờ Giáo hội.” Ánh mắt Tô Hoài lóe lên một tia sáng lạnh lẽo. “Hãy nói với họ rằng, tám giờ sáng nay, tại Quảng trường Tự Do, Văn phòng Bảo hiểm Tô gia sẽ công khai công thức toán học giải mã dịch bệnh.”


“Rõ, thưa ngài! Tụi em đi ngay!” Khải Văn ôm chặt xấp tờ rơi lớn vào ngực, cúi đầu chào rồi nhanh chóng lẩn khuất vào màn sương đêm lạnh buốt.


...


Tám giờ sáng, Quảng trường Tự Do.


Sương mù buổi sớm vẫn chưa tan hết, nhưng quảng trường trung tâm thành phố biên thùy đã bị bao vây kín bởi hàng vạn người dân nghèo khổ, mạo hiểm giả sa sút và thợ mỏ á nhân. Trên tay họ đều cầm những tờ giấy quảng cáo bảo hiểm bám đầy bụi quặng. Tiếng xì xào bàn tán, tiếng tranh cãi và sự hoang mang bao trùm khắp không gian rộng lớn.


“Nước thánh có độc sao? Điều này làm sao có thể?”


“Nhưng các con số thống kê này... nhìn xem, gia đình ta đã dùng nước thánh ba năm, và quả thực trí nhớ của mẹ ta ngày càng suy giảm đột ngột!”


“Tên quý tộc sa sút Tô Hoài kia đang muốn giở trò gì đây?”


Giữa quảng trường, một bục gỗ cao ba mét đã được dựng lên từ sớm. Tô Hoài chậm rãi bước lên bục. Anh mặc bộ âu phục cũ kỹ của quý tộc sa sút nhưng được là phẳng phiu, tay trái cầm chiếc Bàn tính nhân quả ngọc đen, tay phải đeo chiếc găng tay da màu đen để che đi vệt oán độc đang nhói đau hằng ngày. Chiếc kính một tròng thạch anh đeo trên mắt trái của anh phản chiếu ánh mặt trời buổi sớm, tỏa ra một phong thái lý trí lạnh lùng đáng sợ.


Ba Đặc đứng gác ngay dưới chân bục gỗ, tay phải siết chặt thanh trọng kiếm rỉ sét, bả vai phải bọc vải thưa vẫn còn rỉ máu nhẹ nhưng tư thế đứng thẳng như một bức tường sắt phòng ngự.


“Hỡi những cư dân biên thùy!” Giọng nói của Tô Hoài không quá lớn, nhưng nhờ ma pháp khuếch âm hoạt động bằng lôi thạch thô do Cát Lỗ thiết lập dưới bục, âm thanh của anh vang vọng rõ ràng đến tai từng người trong quảng trường.


“Các vị đứng đây ngày hôm nay vì các vị đang sợ hãi dịch bệnh suy kiệt linh hồn. Các vị tin rằng Nước thánh Gregory là cứu cánh duy nhất để giữ lại mạng sống. Nhưng có bao giờ các vị tự hỏi, tại sao dịch bệnh chỉ bùng phát ở khu phố nghèo thành Tây, nơi tập trung những con nợ của Giáo hội, mà không hề xuất hiện ở khu biệt thự của giới quý tộc phía Đông?”


Tô Hoài vung tay trái, gạt mạnh các hạt tính trên bàn tính ngọc đen.


*Lách cách! Lách cách!*


Một luồng năng lượng xám nhạt bùng lên từ bàn tính, bắn thẳng lên không trung phía sau anh, hóa thành một màn chiếu ma pháp khổng lồ rực sáng. Trên màn chiếu, những con số thống kê nợ nghiệp, biểu đồ dòng chảy đức tin màu đỏ và công thức Ponzi nước thánh hiện ra vô cùng trực quan, sống động.


“Đây là biểu đồ lượng hóa rủi ro đức tin của toàn bộ thành phố biên thùy trong ba năm qua.” Tô Hoài chỉ tay vào biểu đồ. “Nồng độ oán khí độc hại rò rỉ từ các đền thờ cổ bị Gregory chiếm đoạt đạt mười bốn phẩy hai phần trăm. Nước thánh mà các vị đang uống hằng ngày thực chất là oán khí tịnh lọc nhẹ. Nó không hề chữa lành linh hồn các vị, nó chỉ là một chất gây nghiện ma lực làm tê liệt tạm thời cơn đau tinh thần lực, đồng thời âm thầm rút cạn ký ức dài hạn và chỉ số đức tin bẩm sinh của các vị để trừ vào các khoản nợ thế chấp!”


Đám đông bên dưới lập tức xôn xao dữ dội. Sự thật toán học tàn nhẫn được trình chiếu công khai khiến lòng tin của họ bắt đầu lung lay mạnh mẽ.


“Phỉ báng thần thánh! Ngậm máu phun người!”


Một tiếng quát lớn vang dội cắt đứt lời Tô Hoài. Từ phía đại lộ, một đoàn xe ngựa lộng lẫy thêu chỉ vàng của Giáo hội rầm rộ tiến vào quảng trường, được hộ tống bởi hàng chục kỵ sĩ thánh điện mặc giáp bạc sáng loáng.


Giám mục trẻ tuổi Lạp Phi Nhĩ bước xuống xe. Gương mặt tuấn mỹ của gã tràn đầy vẻ uy nghiêm thánh thiện, mái tóc vàng óng ả bồng bềnh dưới ánh mặt trời. Gã khoác trên mình chiếc áo choàng giám mục thêu chỉ vàng lộng lẫy, tay cầm cuốn thánh kinh bọc vàng phát ra hào quang thôi miên xoa dịu tinh thần.


“Tô Hoài! Ngươi là một tên tà giáo dị đoan sa sút!” Lạp Phi Nhĩ bước lên bục đối diện, giọng nói dịu dàng nhưng chứa đựng Thần Ngôn Thuyết Phục Quyết, vang vọng thôi miên tâm trí người nghe. “Ngươi dùng những trò ma thuật số học rác rưởi để bôi nhọ sự từ bi của Giáo hội Quang Minh! Nước thánh là ân điển của thần linh ban phát để tịnh hóa oán khí biên giới. Kẻ nào nghe theo lời dụ dỗ của tên lừa đảo này sẽ bị trục xuất linh hồn khỏi ánh sáng vĩnh viễn!”


Dưới tác động của Thần Ngôn thôi miên, hàng ngàn tín đồ cuồng tín trong đám đông bắt đầu quỳ lạy, ánh mắt trở nên vô hồn, xoay đầu nhìn Tô Hoài với vẻ giận dữ.


“Tiêu diệt tên tà giáo Tô Hoài!”


“Hắn muốn cướp đi nước thánh của chúng ta!”


Đám đông bắt đầu kích động, những viên đá đầu tiên bắt đầu ném về phía bục gỗ của Tô Hoài. Ba Đặc vung khiên sắt Thiết Bích chặn đứng các đợt ném đá, đấu khí tàn binh bùng lên bảo vệ vòng ngoài.


Lạp Phi Nhĩ mỉm cười đắc ý. Gã tin rằng uy tín tôn giáo và Thần Ngôn thôi miên của mình có thể dễ dàng đè bẹp mọi lý luận logic phàm trần.


Nhưng Tô Hoài không hề hoảng loạn. Anh chậm rãi đưa tay trái lên, gạt nhẹ một hạt tính trên bàn tính ngọc đen ngược chiều kim đồng hồ. Một tần số âm thanh lạnh buốt, sắc bén phát ra từ bàn tính, ngay lập tức bẻ gãy hoàn toàn tần số âm thanh Thần Ngôn thôi miên của Lạp Phi Nhĩ. Đám đông tín đồ chợt rùng mình, đôi mắt vô hồn của họ lập tức khôi phục lại sự thanh tỉnh.


“Lạp Phi Nhĩ, ngươi muốn nói về sự từ bi?” Tô Hoài lạnh lùng bước tới sát mép bục gỗ, chiếc kính một tròng thạch anh trên mắt trái của anh bừng sáng hào quang xám nhạt, khóa chặt vào một lão nhân gầy gò đang đứng ở hàng đầu đám đông.


“Lão đại thúc kia, tên là Lão Kiệt, đã dùng nước thánh Gregory liên tục trong bốn năm để giảm đau chân.” Tô Hoài chỉ tay vào lão nhân. “Dưới lăng kính thạch anh, chỉ số đức tin bẩm sinh của lão đã giảm từ tám mươi phần trăm xuống còn vỏn vẹn ba phần trăm. Ký ức về người vợ quá cố của lão đã bị xóa sạch hoàn toàn để cấn trừ vào khoản nợ nước thánh quá hạn hằng tháng! Lão đại thúc, lão có còn nhớ tên của vợ mình là gì không?”


Lão nhân gầy gò khựng lại, gương mặt nhăn nheo đầy vẻ ngơ ngác và đau khổ. Lão cố gắng suy nghĩ, đầu óc đau nhức dữ dội, nhưng hoàn toàn trống rỗng: “Vợ ta... vợ ta tên là... ta... ta không nhớ nữa! Tại sao ta lại không nhớ nổi tên bà ấy?!”


“Bởi vì ký ức của lão đã bị Gregory tịch thu và nén thành tinh thể đóng băng để bán cho địa ngục!” Tô Hoài gầm lên, giọng nói đanh thép như sấm sét nổ giữa quảng trường.


Cùng lúc đó, Khải Văn và đội trẻ mồ côi đồng loạt hô vang các con số thống kê nợ nghiệp từ các tờ rơi:


“Gia đình thợ mỏ á nhân A Tháp nợ năm trăm điểm đức tin bẩm sinh!”


“Mẹ của Tiểu Bảo bị tước đoạt ký ức mười năm để đổi lấy ba lọ nước thánh sạch!”


“Giáo hội biên thùy đã thu về hơn mười vạn tinh thể đức tin tinh khiết trong năm nay nhưng quỹ bảo chứng của đền thờ lớn hoàn toàn bằng không!”


Hàng vạn người dân nghèo khổ dưới quảng trường bừng tỉnh lý trí. Sự phẫn nộ bùng phát như núi lửa phun trào. Họ quay sang nhìn Lạp Phi Nhĩ với ánh mắt đầy hận thù, gào thét đòi Giáo hội phải công khai sổ sách thu chi nước thánh và hoàn trả ký ức cho người thân của họ.


“Giáo hội lừa đảo! Hoàn trả ký ức cho chúng tôi!”


“Lạp Phi Nhĩ! Hãy trả lời đi! Sổ sách đền thờ đâu?!”


Sắc mặt của Lạp Phi Nhĩ lập tức cắt không còn một giọt máu. Gã không ngờ Thần Ngôn thôi miên tối cao của mình lại bị tiếng gạt hạt bàn tính của Tô Hoài phá vỡ dễ dàng đến thế, và gã càng không ngờ tên phàm nhân này lại nắm giữ chi tiết từng khoản nợ nghiệp của người dân đến mức kinh hoàng.


“Các ngươi... lũ sâu kiến phản nghịch!” Lạp Phi Nhĩ điên cuồng gầm lên, sự thánh thiện giả tạo hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự tham vọng và tàn nhẫn tột độ. Gã quay sang ra lệnh cho đội kỵ sĩ thánh điện bảo vệ phía sau:


“Tiêu diệt tên tà giáo Tô Hoài ngay lập tức! Đập nát bàn tính của hắn! Đứa nào cản đường giết không tha!”


Hàng chục kỵ sĩ thánh điện vung cao thương rực lửa quang minh, đấu khí bùng phát điên cuồng lao thẳng về phía bục gỗ của Tô Hoài hòng tàn sát bịt đầu mối.


Đám đông dân nghèo hoảng sợ dạt ra hai bên trước uy thế quân sự tàn khốc của Giáo hội. Ba Đặc và đội tuần tra thực địa gồng mình dựng khiên Thiết Bích chống đỡ đợt xung phong đầu tiên, nhưng sức mạnh quang minh cấp ba của kỵ sĩ thánh điện quá mạnh mẽ, phòng tuyến khiên sắt bắt đầu rạn nứt nghiêm trọng.


Tô Hoài vẫn đứng im lặng trên bục gỗ, vệt oán độc trên cánh tay phải của anh nhói đau dữ dội hễ khi tinh thần lực dao động cực hạn. Anh khẽ đẩy kính thạch anh, nhìn thẳng vào lưỡi thương rực lửa đang lao tới sát ngực áo mình.


Uỳnh!


Một tiếng động trầm đục, khổng lồ đột ngột vang lên từ phía sau bục gỗ, làm rung chuyển cả nền đá cẩm thạch của Quảng trường Tự Do.


Một luồng sát khí chiến trường lạnh buốt, thô ráp và khổng lồ như một ngọn núi đá đổ ập xuống toàn bộ quảng trường. Nhiệt lượng từ ngọn lửa quang minh trên thương của kỵ sĩ thánh điện lập tức bị dập tắt hoàn toàn bởi luồng chiến ý bất diệt này.


Từ trong bóng tối phía sau Tô Hoài, một bóng người vĩ đại cao hơn hai mét chậm rãi bước ra.


Cựu chiến thần Bùi Nguyên, khoác trên mình bộ giáp sắt rỉ sét loang lổ vết máu khô, râu tóc rối bù rủ xuống che khuất nửa gương mặt quắc thước đầy sát khí. Tay phải ông kéo lê thanh tàn đao Phá Thiên khổng lồ trên mặt đất, tạo ra những tiếng rít chói tai và những vệt lửa xám lạnh rực sáng.


Chỉ số rủi ro sụp đổ của Bùi Nguyên lúc này đang duy trì ở mức bốn mươi lăm phần trăm nhờ hợp đồng liên đới rủi ro với Tô Hoài, nhưng thần lực chiến thần tàn dư tỏa ra vẫn đủ để chấn nhiếp toàn bộ không gian.


Bùi Nguyên đứng sừng sững ngay phía sau Tô Hoài hệt như một bức tường thành cổ xưa bất khả xâm phạm. Đôi mắt đỏ ngầu hoang dã của ông quét qua đoàn kỵ sĩ thánh điện và Giám mục Lạp Phi Nhĩ, vung nhẹ thanh tàn đao Phá Thiên chỉ thẳng vào mặt đối phương.


Một luồng chiến ý vô hình bùng phát, ép buộc toàn bộ kỵ sĩ thánh điện phải dừng bước khẩn cấp, chiến mã của họ sợ hãi quỵ gối xuống đất run rẩy.


Cả Quảng trường Tự Do hoàn toàn câm lặng trong nỗi kinh hoàng tột độ trước sự xuất hiện oai hùng của cựu chiến thần.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!