Nhạc nềnBattleField4

Bẫy Chữ Nhỏ Của Sát Thủ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương đêm trên bờ Hồ Thánh Sương Mai lạnh buốt như những cây kim châm thẳng vào da thịt. Mùi nước hồ nhiễm oán độc tanh nồng quyện với tử khí nhàn nhạt từ cặp đoản đao Ảnh Nha tạo nên một áp lực nghẹt thở.


Lưỡi đao rực lửa tím độc của Sát thủ K chỉ còn cách yết hầu của Tô Hoài chưa đầy ba tấc. Sức nóng từ độc tố ảnh tộc làm cháy sém vài sợi tóc mai của anh, nhưng gương mặt của vị thẩm định viên trẻ tuổi vẫn không hề có lấy một tia hoảng loạn. Đôi mắt xám của anh phía sau chiếc kính một tròng thạch anh tĩnh lặng như mặt nước đóng băng, phản chiếu thứ ánh sáng tím tà dị đang run rẩy.


“Giao ra ống nghiệm chứa mẫu nước và chiếc gương đồng trong ngực áo.” Giọng nói của K khàn đặc, rít qua kẽ răng đầy sát khí. “Ta không muốn lãng phí thời gian với một tên phàm nhân không có ma lực như ngươi. Đừng thử thách lòng kiên nhẫn của ta.”


Dưới đất, Ba Đặc đang grít răng cố gắng gượng dậy, bả vai phải bị thương rách nát rỉ máu nhuộm đỏ cả lớp băng gạc, đấu khí xám nhạt bùng lên rồi lại tắt ngấm do độc tố xâm nhập. Ni Á thì nằm gục bên cạnh, khóe môi còn vệt máu tươi sau khi kết giới ảo ảnh bị phá vỡ cưỡng bức. Duy Khắc Đa ôm chặt bộ dụng cụ giả kim, hai chân run lẩy bẩy dưới áp lực sát khí cấp ba của gã sát thủ ảnh tộc.


Mọi nanh vuốt của Tô gia đều đã bị bẻ gãy. Trong mắt K, Tô Hoài chỉ là một con cừu non đang nằm trên thớt, chỉ cần gã khẽ đưa tay, đầu của vị bá tước sa sút này sẽ rớt xuống lòng hồ.


Nhưng Tô Hoài lại khẽ nhếch môi, nở một nụ cười nhạt đầy lạnh lùng.


“K.” Tô Hoài chậm rãi lên tiếng, giọng điệu sòng phẳng và đều đều như một cỗ máy tính toán, không hề có chút run rẩy của kẻ đối diện với cái chết. “Mười một giờ năm mươi tám phút.”


K khựng lại. Lưỡi đao Ảnh Nha đang lao tới đột ngột đứng khựng giữa không trung. Gã híp đôi mắt ẩn sau lớp mặt nạ vải đen, nghi ngờ nhìn Tô Hoài: “Ngươi đang lảm nhảm cái gì đó?”


“Đó là thời gian còn lại trước khi linh hồn của ngươi bị Phán quan Malta kéo xuống Vực sâu Siết Nợ.” Tô Hoài thản nhiên nói, ngón tay trái của anh khẽ miết lên những hạt tính lạnh buốt của chiếc Bàn tính nhân quả ngọc đen đeo bên hông. “Sát thủ K, tên thật là Khải Ân, ba mươi hai tuổi. Ký khế ước nợ hắc ám với Ngân hàng Địa ngục chi nhánh số bốn từ ba năm trước để đổi lấy sức mạnh Ảnh Sát Thần Quyết. Khoản nợ gốc là bốn ngàn hai trăm điểm linh hồn, lãi suất lũy tiến mười tám phần trăm mỗi năm. Ngày hôm nay... chính là hạn chót thanh lý nợ của ngươi.”


“Làm sao ngươi biết?!”


Đồng tử của K co rụt lại dữ dội. Lưỡi đao Ảnh Nha khẽ dao động, tạo ra những vệt lửa tím chập chờn. Đây là bí mật lớn nhất cuộc đời gã, là xiềng xích hắc ám mà gã phải giấu kín dưới lớp áo da sát thủ. Một tên phàm nhân quý tộc sa sút ở biên thùy làm sao có thể đọc van vách từng con số chính xác đến thế?


“Nhìn vào cổ ngươi đi.” Tô Hoài khẽ chỉ tay.


Dưới lăng kính xám nhạt của chiếc kính một tròng thạch anh đeo trên mắt trái Tô Hoài, vết xích hắc ám ẩn sau lớp cổ áo da của K đang phát ra luồng hào quang đỏ sẫm như máu. Đó là Minh Hà Đoạt Hồn Xích — dấu ấn siết nợ của Malta. Mỗi một nhịp thở của K lúc này đều đang kéo sợi xích siết chặt thêm một milimet vào linh hồn gã.


“Ngươi tưởng Gregory trả cho ngươi năm mươi lượng vàng ròng là đủ để ngươi chuộc lại linh hồn sao?” Tô Hoài lắc đầu, giọng điệu đầy vẻ khinh miệt đối với kẻ thiếu kiến thức tài chính. “Ngân hàng Địa ngục chỉ chấp nhận thanh khoản bằng Đức tin tinh khiết hoặc linh hồn chất lượng cao. Vàng vật chất của phàm nhân khi chuyển xuống địa ngục sẽ bị đánh thuế chuyển đổi liên giới diện lên tới sáu mươi phần trăm, chưa kể phí dịch vụ của quỷ Malta là mười lăm phần trăm. Năm mươi lượng vàng của ngươi khi xuống tới chi nhánh số bốn chỉ còn tương đương mười lăm lượng, không đủ trả một phần mười tiền lãi phát sinh của tháng này.”


Sắc mặt của K bên sau lớp mặt nạ vải đen lập tức xám xịt. Gã cảm nhận được sợi xích vô hình quanh cổ mình đang nóng lên hừng hực, oán khí địa ngục bắt đầu gặm nhấm vào mạch ma lực ảnh tộc của gã. Lời của Tô Hoài hoàn toàn là sự thật. Gã đã dốc sức làm việc cho Gregory cả năm trời, nhưng khoản nợ hắc ám trên sổ nợ da người của Malta chưa bao giờ giảm xuống, ngược lại ngày càng phình to ra.


“Ngươi... ngươi gạt ta! Gregory đã hứa sẽ đứng ra bảo lãnh khoản nợ này với Ngân hàng Địa ngục!” K gầm lên, nhưng giọng nói đã mất đi sự lạnh lùng chuyên nghiệp, thay vào đó là sự hoang mang tột độ.


“Bảo lãnh?” Tô Hoài cười nhạt, tay trái gạt nhẹ một hạt tính trên bàn tính ngọc đen. Một tiếng *lách cách* thanh giòn vang lên giữa màn đêm tĩnh mịch. “Gregory đang bị phong tỏa tài sản tâm linh sau phán quyết của Tòa án Vạn tộc. Bản thân lão còn đang phải phát hành tín phiếu đức tin rỗng để duy trì thanh khoản cho đền thờ lớn. Lão lấy cái gì để bảo lãnh cho ngươi? Lão chỉ đang dùng ngươi làm một quân cờ thí mạng để ám sát ta bịt đầu mối. Một khi ta chết, Gregory sẽ báo cáo ngươi là tà giáo dị đoan, dùng chính linh hồn của ngươi dâng nộp cho Malta để trừ nợ cho chính lão.”


Những con số logic và sự thật tàn nhẫn được Tô Hoài phơi bày ra như một chiếc búa tạ, đập nát hoàn toàn niềm tin cuối cùng của gã sát thủ. K đứng chôn chân tại chỗ, đôi đoản đao Ảnh Nha run rẩy dữ dội. Gã biết quy tắc của quỷ địa ngục, gã biết Gregory tàn nhẫn thế nào. Lời phân tích actuary của Tô Hoài không hề có một kẽ hở.


“Vậy thì... ta giết ngươi trước, rồi xuống địa ngục liều mạng với Malta!” Ánh mắt K chợt lóe lên tia điên cuồng, gã vung đao định chém xuống.


“Ngu xuẩn.” Tô Hoài không hề né tránh, giọng nói đột ngột lạnh đi mười độ. “Ngươi giết ta, khế ước bảo mệnh của ta — Hợp đồng liên đới rủi ro với cựu chiến thần Bùi Nguyên — sẽ lập tức kích hoạt tự hủy. Sát khí chiến thần phục hồi mười phần mười sẽ san phẳng cả vùng biên giới này trong vòng ba giây. Ngươi tưởng một sát thủ cấp ba như ngươi có thể sống sót dưới đòn tự hủy của một vị thần chiến tranh?”


K khựng lại lần thứ hai. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán gã, thấm đẫm lớp vải đen che mặt. Gã cảm nhận được một luồng uy áp chiến ý vô hình, lạnh lẽo và khổng lồ đang ngủ yên bên trong cơ thể Tô Hoài. Đó là sự thật. Hợp đồng liên đới rủi ro đã đồng hóa sinh mệnh của Tô Hoài với thần cách của Bùi Nguyên.


“Ngươi muốn gì?” K grít răng, hạ mũi đao xuống một tấc. Gã biết mình đã thua hoàn toàn trong cuộc đấu trí khế ước này. Tên phàm nhân trước mặt gã nắm giữ mọi quy luật vận mệnh của thế giới hắc ám.


“Ta muốn cứu ngươi, và ngươi... sẽ làm việc cho ta.” Tô Hoài lạnh lùng đề xuất. Anh chậm rãi lấy từ trong túi áo ra một cuộn giấy da cừu chuyên dụng bọc chỉ bạc và chiếc Bút lông ngỗng nhân quả làm từ lông của Thần điểu Sáng thế.


“Ta là Thẩm định viên hợp pháp được Tòa án Vạn tộc công nhận. Ta có quyền ký kết lệnh Trì hoãn nợ hợp pháp (Legal Debt Deferral) tối đa ba mươi ngày cho bất kỳ con nợ nào đang gánh chịu rủi ro sụp đổ linh hồn tại biên thùy. Ta sẽ dùng danh nghĩa Văn phòng Bảo hiểm Tô gia để bảo lãnh và trì hoãn khoản nợ của ngươi với Malta.”


“Đổi lại cái gì?” K hỏi, ánh mắt đầy cảnh giác.


“Một bản hợp đồng dịch vụ bảo vệ trọn đời. Ngươi sẽ trở thành hộ vệ bóng tối và nội gián của Văn phòng bảo hiểm Tô gia, cung cấp cho ta toàn bộ lịch trình pha chế độc tố oán khí của Julian trong dinh thự Gregory.”


Tô Hoài đặt cuộn giấy da cừu lên một phiến đá phẳng bên bờ hồ, dùng Bút lông ngỗng nhân quả viết thoăn thoắt những điều khoản pháp lý bằng ngôn ngữ cổ đại. Tay trái anh vẫn liên tục gạt các hạt tính trên bàn tính ngọc đen để đồng bộ hóa mạch nhân quả.


“Thời gian của ngươi chỉ còn mười phút trước khi Malta kích hoạt lệnh siết nợ cưỡng chế. Ký tên bằng máu của ngươi vào đây.” Tô Hoài đẩy cuộn giấy về phía K.


K nhìn vào bản hợp đồng. Dưới lăng kính ma pháp của gã, cuộn giấy phát ra hào quang xám ấm áp của quy luật thệ nguyện thủy tổ, không hề có bất kỳ dấu vết tà thuật hắc ám nào. Gã grít răng, dùng mũi đoản đao rạch nhẹ vào ngón tay cái, ấn mạnh dấu máu lên phần chữ ký.


Uỳnh!


Một luồng sáng xám nhạt bùng lên từ bản hợp đồng, hóa thành một sợi chỉ nhân quả vô hình bay thẳng vào lòng bàn tính ngọc đen của Tô Hoài. Cùng lúc đó, vết xích hắc ám phát sáng đỏ sẫm trên cổ K đột ngột dịu đi, ngọn lửa lưu huỳnh thiêu đốt linh hồn gã lập tức tắt ngấm. K thở phào một hơi nhẹ nhõm, gã cảm thấy linh hồn mình chưa bao giờ nhẹ nhàng đến thế trong suốt ba năm qua.


Nhưng ngay giây tiếp theo, khi K nhìn kỹ lại bản hợp đồng đã được ký kết, gã phát hiện ra một dòng chữ cực nhỏ, mờ nhạt nằm ẩn giữa các điều khoản phụ ở mặt sau của tờ giấy da cừu.


*“Điều khoản liên đới rủi ro phụ (Sub-Clause 4.2): Kể từ thời điểm khế ước trì hoãn nợ có hiệu lực, sinh mệnh của người được bảo lãnh (Tô Hoài) và người bảo vệ (K) sẽ liên kết chặt chẽ. Nếu Tô Hoài chịu bất kỳ tổn hại vật lý nào vượt quá năm phần trăm sinh mệnh từ bất kỳ nguồn nào, lệnh trì hoãn nợ của K lập tức bị hủy bỏ vĩnh viễn, và Ngân hàng Địa ngục sẽ lập tức siết nợ linh hồn gã ngay tại chỗ.”*


“Ngươi... tên khốn khiếp này!” K trợn trừng mắt, hai tay siết chặt đoản đao Ảnh Nha, toàn thân run lên vì giận dữ. “Ngươi dám gài bẫy ta bằng điều khoản chữ nhỏ này?! Ngươi bắt ta phải dùng mạng sống của mình để bảo vệ ngươi vĩnh viễn sao?”


“Đây gọi là tối ưu hóa quản lý rủi ro.” Tô Hoài bình thản cất chiếc Bút lông ngỗng nhân quả vào ngực áo, gương mặt không hề có một chút hối lỗi. “Nếu ta chết, ngươi cũng không thể sống. Đó là thế cân bằng Nash hoàn hảo nhất trong toán học tài chính. Bây giờ, chúng ta là đối tác cùng sinh tồn.”


K uất ức đến mức muốn phun máu, nhưng gã không thể ra tay. Khế ước liên đới rủi ro đã được đồng hóa vào linh hồn gã. Chỉ cần gã khẽ có ý định làm tổn thương Tô Hoài, sợi xích hắc ám trên cổ gã sẽ lập tức thắt chặt lại.


Đúng lúc đó, từ phía rừng thưa dẫn lên bờ hồ, tiếng móng ngựa dồn dập và tiếng giáp sắt va chạm loảng xoảng đột ngột phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch của đêm tối.


Hàng chục kỵ sĩ thánh điện mặc giáp sắt nặng nề, tay cầm trường thương rực lửa quang minh đang điên cuồng lao đến, dẫn đầu bởi các mật vụ của Giám mục Julian.


“Tiêu diệt kẻ đột nhập tà giáo! Thu hồi mẫu nước!” Tiếng hét lớn vang vọng khắp bờ hồ.


K nhìn thấy đoàn kỵ sĩ đang ập đến, rồi quay sang nhìn Tô Hoài vẫn đang đứng thản nhiên vuốt lại nếp áo quý tộc cũ. Gã sát thủ ảnh tộc grít răng, uất ức gầm lên một tiếng đầy giận dữ:


“Tô Hoài! Ta thề có ngày ta sẽ tìm ra kẽ hở trong khế ước của ngươi để xé xác ngươi ra!”


Nhưng dù miệng gào thét hận thù, thân thể K lại tự động di chuyển theo bản năng bảo vệ khế ước. Gã vung cặp đoản đao Ảnh Nha rực lửa tím độc, hóa thành một vệt bóng tối mờ ảo lao thẳng về phía đoàn kỵ sĩ thánh điện đang áp sát hòng làm lá chắn bảo vệ cho Tô Hoài rút lui.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!