Nhạc nềnBattleField4

Phân Tích Độc Tố Tâm Linh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù lạnh buốt từ đỉnh núi đá phía Bắc tràn xuống, bao phủ con đường mòn dẫn lên Hồ Thánh Sương Mai trong một bầu không khí u ám và tịch mịch. Đêm nay, ánh trăng biên thùy bị che lấp bởi những đám mây đen xám xịt, chỉ để lộ vài tia sáng bạc yếu ớt phản chiếu trên mặt nước hồ phẳng lặng như gương. Nhưng dưới lăng kính của chiếc kính một tròng thạch anh đeo trên mắt trái của Tô Hoài, cảnh tượng yên bình ấy chỉ là một lớp ngụy trang dối trá. Dòng nước tinh khiết vốn là huyết mạch sinh tồn của hàng vạn dân nghèo thành Tây đang bị nhuộm đen bởi những sợi chỉ oán độc tím sẫm, uốn lượn dữ dội như những con giun đất dưới áp suất ma lực.


“Nồng độ oán khí hòa tan đạt mười bốn phẩy hai phần trăm. Đây là độc tố oán khí cựu thần cô đặc cấp độ ba.” Tô Hoài thầm nhủ, ngón tay trái của anh khẽ miết lên những hạt tính lạnh buốt của chiếc Bàn tính nhân quả ngọc đen đeo bên hông. Cơn nhói đau từ vệt đen oán khí trên cánh tay phải lại bùng lên, lan dần lên khuỷu tay như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về cái giá của khế ước liên đới rủi ro mà anh đang gánh vác.


Để bẻ gãy âm mưu tàn độc của Giám mục Julian và Hồng y Gregory, Tô Hoài biết mình không thể hành động đơn độc. Luật pháp của Tòa án Vạn tộc cần một bằng chứng vật chất trực tiếp từ nguồn nước để có thể ban hành lệnh cưỡng chế mở cửa đất thánh. Và để làm được điều đó, anh cần những bộ óc lập dị nhưng thiên tài đang ẩn náu tại văn phòng bảo hiểm của mình.


Tại căn phòng làm việc chật hẹp ở phố nghèo thành Tây, không khí căng thẳng bao trùm. Mạc đại thúc đang lo âu gõ gõ cây bút lông ngỗng lên cuốn sổ sách kế toán, nơi con số quỹ bảo chứng chỉ còn vỏn vẹn một trăm lượng vàng ròng sau đợt bồi thường tai nạn khẩn cấp cho thợ mỏ á nhân. Tô Vy đang cẩn thận đắp một lớp thảo dược tịnh hóa lên bả vai phải bầm tím của Ba Đặc — vết thương cũ từ vụ sập mỏ vẫn chưa lành hẳn, khiến đấu khí tàn binh của gã cựu binh mất một tay bị suy giảm đáng kể.


“Chủ tịch, anh thực sự muốn đột nhập vào đó sao?” Ba Đặc trầm giọng hỏi, gương mặt thô ráp lộ rõ vẻ lo ngại. “Kết giới quang minh cấp bốn của Giáo hội không phải là thứ người thường có thể chạm vào. Chỉ cần một dao động nhỏ, kỵ sĩ thánh điện tuần tra sẽ băm vây chúng ta ngay lập tức.”


“Chính vì vậy, chúng ta sẽ không dùng vũ lực.” Tô Hoài quay sang góc tối của căn phòng, nơi một thanh niên tóc tai rối xù bám đầy bụi thuốc nổ xám xịt đang loay hoay với những ống nghiệm thủy tinh, và một cô gái nhỏ nhắn đeo chiếc mũ phù thủy quá khổ đang rụt rè ôm cây chổi quét bụi. “Duy Khắc Đa, Ni Á. Đã đến lúc các bạn thực hiện nghĩa vụ trong hợp đồng bảo hiểm nhân thân của mình.”


Duy Khắc Đa — nhà giả kim trẻ tuổi bị Giáo hội truy lùng vì tội danh nghiên cứu cấm thuật định lượng linh hồn — lập tức ngẩng đầu lên, đôi mắt thâm quầng lộ rõ vẻ phấn khích cuồng nhiệt: “Đột nhập Hồ Sương Mai để lấy mẫu nước gốc? Tuyệt vời! Bộ dụng cụ giả kim dã chiến của tôi đã sẵn sàng. Với phương pháp Định lượng linh hồn giả kim, tôi có thể chứng minh nguồn nước bị ô nhiễm nhân tạo ngay tại hiện trường trong vòng ba phút!”


Ni Á — cô phù thủy nhỏ nhút nhát đang trốn tránh dưới danh nghĩa nhân viên dọn dẹp — khẽ run rẩy, kéo thấp chiếc mũ phù thủy che nửa gương mặt thanh tú: “Tôi... tôi có thể dùng Huyền Nguyệt Ảo Ảnh Pháp để tạo ra một kết giới ngụy trang che mắt các kỵ sĩ tuần tra hằng ngày. Nhưng... kết giới của tôi chỉ duy trì được trong phạm vi mười trượng và tối đa nửa giờ dưới áp lực của quang minh kết giới.”


“Nửa giờ là quá đủ.” Tô Hoài lạnh lùng nói, ngón tay anh gạt nhanh các hạt tính trên bàn tính ngọc đen để lập trình quỹ đạo rủi ro. “Tần suất tuần tra của kỵ sĩ thánh điện quanh bờ hồ là mười hai phút một vòng. Kết giới quang minh có nhịp thở năng lượng dao động mỗi ba phút, tạo ra một khe hở áp suất dài chín mươi giây ở góc Tây Nam. Chúng ta sẽ thâm nhập qua khe hở đó.”


***


Đêm muộn, chiếc xe ngựa của Lão Kiệt Khắc lặng lẽ dừng lại ở rìa vách đá ngoại ô phía Bắc. Cả đội bốn người: Tô Hoài, Ba Đặc, Duy Khắc Đa và Ni Á lặng lẽ bước xuống, ẩn nấp sau những bụi cây rậm rạp sát ranh giới phong tỏa.


Trước mặt họ, bức tường ánh sáng màu vàng kim của kết giới quang minh sừng sững nối liền hai vách đá, tỏa ra luồng uy áp nóng rực khiến không khí xung quanh dao động liên tục. Ba tên kỵ sĩ thánh điện mặc giáp sắt nặng nề, tay cầm trường thương rực lửa quang minh đang chậm rãi đi qua.


“Nhịp thở kết giới bắt đầu sụt giảm. Chuẩn bị.” Tô Hoài thì thầm, mắt trái đeo kính thạch anh chăm chú theo dõi những dòng số liệu năng lượng đang chạy trốn trên bức tường sáng.


“Huyền Nguyệt Ảo Ảnh... Khai!” Ni Á khẽ lẩm nhẩm chú ngữ, mười ngón tay thon dài dệt nên những sợi chỉ ánh trăng màu tím nhạt, bao phủ lấy cả bốn người trong một vòm sương mù mờ ảo, hòa lẫn hoàn toàn vào bóng tối của sương hồ.


“Đi!”


Tô Hoài ra lệnh. Cả đội nhanh chóng di chuyển qua khe hở kết giới ở góc Tây Nam ngay khi luồng sáng vàng kim khẽ nhạt đi trong vòng chín mươi giây. Ba Đặc đi tiên phong, cánh tay duy nhất siết chặt chuôi kiếm bản rộng, grít răng chịu đựng cơn đau nhói từ bả vai phải để không phát ra tiếng động. Duy Khắc Đa ôm chặt bộ dụng cụ giả kim dã chiến trước ngực, bước đi rón rén.


Họ vượt qua trạm gác một cách nghẹt thở. Những tên kỵ sĩ thánh điện chỉ cách họ chưa đầy năm trượng, nhưng dưới tác dụng của Huyền Nguyệt Ảo Ảnh Pháp, chúng chỉ thấy một làn sương mù tự nhiên bay qua vách đá.


Khi đặt chân đến bờ Hồ Thánh Sương Mai, mùi oán độc tanh nồng nặc sộc thẳng vào mũi khiến Ni Á khẽ ho nhẹ, kết giới ảo ảnh quanh người họ khẽ chao đảo. Tô Hoài lập tức đặt tay lên vai cô, dùng tinh thần lực lạnh lùng xoa dịu sự chấn động: “Giữ vững tâm định. Duy Khắc Đa, hành động nhanh.”


Duy Khắc Đa lao đến sát mép nước hồ đen kịt. Gã lấy ra một ống nghiệm thủy tinh chứa dung dịch ma pháp màu xanh lam nhạt — chất xúc tác định lượng linh hồn giả kim. Gã múc một ít nước hồ vào ống nghiệm, rồi nhỏ thêm ba giọt dung dịch màu đỏ tía.


Xèo xèo!


Một phản ứng hóa học ma pháp kịch liệt xảy ra. Dung dịch trong ống nghiệm lập tức sôi sục, bốc lên luồng khói màu xám đen mang theo những tiếng gào thét u uất siêu nhỏ của oán linh. Chỉ trong vòng mười giây, toàn bộ dung dịch chuyển sang một màu đen kịt như mực, đặc quánh lại.


“Trời đất ơi... Mười bốn phẩy hai phần trăm oán khí cựu thần cô đặc!” Duy Khắc Đa thì thầm trong sự kinh hoàng, đôi mắt gã trừng lớn dưới chiếc kính bảo hộ. “Đây không phải là rò rỉ tự nhiên. Có kẻ đã dùng trận pháp cưỡng chế để hòa tan oán độc từ một lôi cốt cựu thần bị hoại tử trực tiếp vào lòng hồ này! Gregory và Julian thực sự muốn vắt kiệt sinh mệnh của toàn bộ người dân thành Tây để ép họ ký khế ước!”


“Đã có bằng chứng trực tiếp tại nguồn.” Tô Hoài lạnh lùng nhận lấy ống nghiệm chứa nước nhiễm độc từ tay Duy Khắc Đa, cẩn thận cất vào túi áo ngực, ngay cạnh chiếc Huy hiệu Thẩm phán Biên giới. “Chúng ta rút lui.”


Nhưng ngay khi Tô Hoài vừa quay người, một luồng gió lạnh buốt mang theo sát khí thấu xương đột ngột thổi qua mặt hồ, làm bùng lên những gợn sóng đen kịt.


Vệt đen oán khí trên cánh tay phải của Tô Hoài đột ngột nhói đau dữ dội, như muốn nứt ra.


[Cảnh báo rủi ro: Chỉ số sụp đổ kết giới ảo ảnh tăng vọt lên 99% — Ám sát tầm gần đang tiếp cận!]


Từ trong bóng tối của một cây liễu rủ sát mép nước, ba luồng ánh sáng màu tím đen xé rách màn đêm, lao thẳng về phía họ với tốc độ sấm sét. Đó là ba chiếc phi tiêu độc Ảnh Nha phát ra tiếng rít xé gió rợn người.


“Á!”


Ni Á hét lên một tiếng đau đớn khi tinh thần lực của cô bị chấn động mạnh bởi luồng sát khí hắc ám đột ngột. Kết giới Huyền Nguyệt Ảo Ảnh hoàn toàn vỡ vụn như thủy tinh. Cô phù thủy nhỏ ngã quỵ xuống đất, khóe môi rỉ ra một vệt máu tươi do bị phản phệ tinh thần lực.


“Chủ tịch! Tránh ra!”


Ba Đặc gầm lên, vung thanh trọng kiếm sắt rỉ sét bằng một tay, chém ra một luồng đấu khí tàn binh màu xám nhạt để chặn đứng phi tiêu.


Keng! Keng!


Hai chiếc phi tiêu bị đánh văng, nhưng chiếc thứ ba, mang theo ma lực ảnh tộc cực mạnh, đã sượt qua giáp da vai phải của Ba Đặc. Vết thương cũ của gã lập tức bị xé rách, máu tươi phun ra nhuộm đỏ lớp băng gạc. Cơn đau tột cùng khiến Ba Đặc quỵ một gối xuống đất, thanh trọng kiếm cắm mạnh xuống nền đá để giữ thăng bằng.


Từ trong hư vô của bóng tối, một bóng người gầy gò ẩn sau chiếc mặt nạ vải đen che kín mặt từ từ hiện hình. Hai tay gã cầm cặp đoản đao rỉ sét Ảnh Nha rực lửa tím độc, bước đi không hề phát ra một tiếng động nào.


Sát thủ bóng tối K.


“Tô Hoài. Hồng y giáo chủ gửi lời chào đến ngươi.” Giọng nói của K lạnh lùng, khàn đặc như tiếng cọ xát của kim loại rỉ sét.


Chỉ trong một cái chớp mắt, K đã bỏ qua phòng tuyến của Ba Đặc đang bị thương. Thân pháp di chuyển nhanh của ảnh tộc biến gã thành một vệt đen mờ ảo, áp sát trực diện Tô Hoài.


Lưỡi đao Ảnh Nha rực lửa tím độc, mang theo hơi thở tử vong lạnh lẽo, chỉ còn cách cổ họng của vị thẩm định viên trẻ tuổi chưa đầy ba tấc. Sức nóng của độc tố đã làm cháy sém vài sợi tóc mai của anh.


Ni Á bị chấn động tinh thần không thể đứng dậy để duy trì kết giới ngụy trang, Ba Đặc bất lực gầm lên trong tuyệt vọng dưới đất, Duy Khắc Đa run rẩy không thể kích hoạt thuốc nổ ma pháp kịp thời.


Tô Hoài đứng hoàn toàn bất động trước mũi đao tử thần. Đôi mắt xám của anh dưới chiếc kính một tròng thạch anh vẫn tĩnh lặng đến đáng sợ, phản chiếu hình ảnh lưỡi đao độc đang lao đến. Tay trái anh đã đặt chặt lên các hạt ngọc đen của chiếc Bàn tính nhân quả, bắt đầu thực hiện một phép tính lượng hóa sinh tử.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!