Hơi Thở Độc Từ Hồ Sương Mai
Ánh nắng ban trưa của thành phố biên thùy không mang lại chút hơi ấm nào cho khu phố nghèo thành Tây. Ngược lại, nó chỉ làm nổi bật lên lớp bụi than xám xịt đang lơ lửng trong không khí, trộn lẫn với mùi ẩm mốc của những dãy nhà gỗ tồi tàn. Sau chiến thắng vang dội tại Tòa án Vạn tộc trước gã chủ mỏ Carl, bầu không khí chiến thắng tại Văn phòng Bảo hiểm Đức tin Tô gia nhanh chóng bị dập tắt bởi một bóng đen mới, âm thầm và tàn nhẫn hơn gấp bội.
Trong căn phòng làm việc nhỏ ở tầng hai, Tô Hoài ngồi tựa lưng vào chiếc ghế bành bọc da sờn cũ. Cánh tay phải của anh, quấn chặt băng gạc trắng xóa, đang giật lên từng cơn đau buốt thấu xương. Dưới lớp vải lanh, những sợi chỉ oán độc màu đen xám — tàn dư từ khế ước liên đới rủi ro với cựu chiến thần Bùi Nguyên — đang nhấp nháy một cách bất thường, như những con rết đói đang cố gặm nhấm huyết quản của anh. Mỗi khi anh tập trung tinh thần lực, vệt đen lại lan rộng thêm một milimet về phía khuỷu tay.
Tô Hoài khẽ đẩy chiếc kính một tròng thạch anh trên mắt trái. Lăng kính xám nhạt phản chiếu những dòng số liệu mờ ảo, nhưng thể lực suy kiệt khiến anh phải nhắm mắt lại để ngăn một vệt máu loãng khác rỉ ra từ gò má.
"Anh hai, đây là báo cáo tài chính của Quỹ Tương Trợ trong ba ngày qua."
Tô Vy bước vào phòng, gương mặt thiếu nữ mười sáu tuổi tràn đầy vẻ lo âu. Cô đặt quyển sổ tay bằng da cừu thô lên bàn, mười đầu ngón tay thon thả bấu chặt vào mép giấy. "Số lượng yêu cầu bồi thường bệnh tật từ các gia đình thợ mỏ á nhân đang tăng vọt theo cấp số nhân. Chỉ trong vòng bốn mươi tám giờ, đã có hơn sáu mươi trường hợp báo cáo về triệu chứng suy kiệt linh hồn đột ngột. Quỹ bảo chứng một trăm lượng vàng ròng của chúng ta... đang bị đe dọa nghiêm trọng."
Tô Hoài mở mắt, nhìn vào những con số được ghi chép nắn nót bằng mực tự chế của em gái. Với tư duy của một chuyên gia định phí rủi ro hiện đại, anh lập tức nhận ra sự bất thường.
"Tỷ lệ yêu cầu bồi thường tăng ba trăm hai mươi phần trăm so với tuần trước," Tô Hoài lạnh lùng phân tích, giọng nói khàn đặc nhưng vẫn giữ được sự chính xác tuyệt đối. "Đây không phải là biến động ngẫu nhiên của thị trường rủi ro. Có một biến số ngoại cảnh đang cố tình can thiệp để bóp nghẹt thanh khoản của chúng ta."
"Họ đều có chung một triệu chứng," Tô Vy nói tiếp, giọng run rẩy. "Mắt mờ, tinh thần hoảng loạn, và bẩm sinh đức tin trong linh hồn bị rút cạn một cách cưỡng bức. Người dân đang đồn ầm lên rằng đây là sự trừng phạt của thần linh vì chúng ta đã tịch thu mỏ sắt của Carl."
"Sự trừng phạt của thần linh?" Tô Hoài cười nhạt, một nụ cười lạnh buốt. "Thần linh không rảnh rỗi để đi trừng phạt từng người nghèo khổ. Chỉ có những kẻ nhân danh thần linh mới cần đến nỗi sợ hãi để duy trì sự cai trị."
Anh chậm rãi đứng dậy, cơn nhói đau từ cánh tay phải khiến anh khẽ nhíu mày. Anh bước đến bên cửa sổ, nhìn xuống con hẻm nhỏ phía dưới văn phòng. Một người mẹ á nhân thuộc tộc Thỏ đang quỳ rạp trên nền đất bẩn thỉu, ôm chặt đứa con nhỏ đang co giật trong tay. Trên đầu đứa trẻ, qua lăng kính thạch anh, Tô Hoài nhìn thấy một thanh chỉ số màu đỏ rực đang nhấp nháy điên cuồng:
[Chỉ số Rủi ro Sụp đổ (Collapse Risk): 78.4% — Ngưỡng báo động đỏ]
Một sợi chỉ năng lượng màu xám đục, mang theo hơi thở lạnh lẽo của oán khí cựu thần, đang từ từ rút ra từ trán đứa trẻ, bay về hướng nhà thờ lớn của Giáo hội ở trung tâm thành phố.
"Ba Đặc đâu?" Tô Hoài hỏi mà không quay đầu lại.
"Anh ấy đang ở dưới nhà, cố gắng dùng đấu khí tàn binh để giúp xoa dịu tinh thần cho những người bệnh đang tụ tập trước cửa," Tô Vy trả lời.
"Gọi anh ấy lên đây. Chúng ta cần đi thực địa."
***
Khu ổ chuột thành Tây hôm nay im lìm một cách đáng sợ. Không còn tiếng búa rèn của Tát Mẫu, cũng không còn tiếng cười đùa của những đứa trẻ mồ côi dưới trướng Đỗ Luân. Thay vào đó là những tiếng rên rỉ yếu ớt phát ra từ sau những cánh cửa gỗ khép hờ.
Ba Đặc đi bên cạnh Tô Hoài, bả vai phải bọc vải thưa vẫn còn rỉ ra vệt máu bầm do vết thương sập mỏ chưa lành hẳn. Cánh tay duy nhất của gã đặt hờ trên chuôi trọng kiếm, đôi mắt sắc lạnh cảnh giác quét qua từng góc hẻm tối.
"Chủ tịch, mùi oán khí ở đây nồng nặc quá. Nó không giống oán khí tự nhiên từ đền thờ của Bùi Nguyên," Ba Đặc trầm giọng nói. "Nó mang theo một mùi vị độc hại, giống như... bị pha chế."
Tô Hoài dừng lại trước một giếng nước công cộng giữa khu phố nghèo. Đây là nguồn nước sinh hoạt duy nhất nuôi sống hàng vạn dân nghèo thành Tây. Anh chậm rãi lấy từ trong ngực áo ra một chiếc ống nghiệm thủy tinh nhỏ do nhà giả kim Duy Khắc Đa tặng, múc một ít nước giếng lên.
Nước giếng nhìn bằng mắt thường hoàn toàn trong suốt, không màu không mùi. Nhưng khi Tô Hoài đeo chiếc kính một tròng thạch anh lên và tập trung tinh thần lực, một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra trước mắt anh.
Trong lòng ống nghiệm, những sợi chỉ năng lượng màu tím đen nhỏ li ti đang uốn lượn như những con giun đất, tỏa ra một luồng khí lạnh buốt ăn mòn tinh thần lực của anh.
[Định lượng Oán khí Hòa tan: 14.2% — Ngưỡng độc hại cấp độ 3]
"Oán khí cựu thần cô đặc," Tô Hoài lạnh lùng kết luận, ngón tay thon dài gõ nhẹ vào thành thủy tinh. "Julian đã thực hiện lời đe dọa của lão. Chúng đã đầu độc nguồn nước ngọt sinh hoạt của toàn bộ thành Tây bằng oán khí của một vị thần sấm sét đã sụp đổ."
"Chúng điên rồi sao?!" Ba Đặc nghiến răng, luồng đấu khí xám nhạt trên người gã khẽ bùng lên vì phẫn nộ. "Đầu độc nguồn nước sẽ giết chết hàng vạn người thường!"
"Không, chúng không muốn giết họ," Tô Hoài lắc đầu, đôi mắt xám thấu suốt mọi âm mưu tài chính hắc ám. "Giết chết con nợ là hạ sách của những kẻ cho vay nghiệp nghiệp. Chúng chỉ muốn làm họ suy kiệt, biến họ thành những kẻ bất lực trước bệnh tật, từ đó tạo ra một nhu cầu khổng lồ đối với loại dược phẩm duy nhất có thể tịnh hóa oán khí này."
"Nước thánh ma lực Gregory," Ba Đặc thốt lên, gương mặt gã trở nên xám xịt.
"Chính xác. Hãy nhìn đằng kia."
Tô Hoài chỉ tay về phía cuối con phố. Tại đó, một nhóm kỵ sĩ thánh điện mặc giáp sắt sáng loáng của Giáo hội đang đứng sừng sững bên cạnh một cỗ xe ngựa chở đầy những bình thủy tinh chứa dung dịch màu xanh lam nhạt tỏa ra hào quang ấm áp. Đó chính là Nước thánh ma lực Gregory.
Hàng trăm người dân nghèo, mắt thâm quầng, cơ thể run rẩy vì oán độc ăn mòn, đang chen chúc quỳ lạy dưới chân các tu sĩ. Họ không có vàng bạc để mua thứ nước thánh giá cắt cổ đó. Nhưng Giáo hội đã chuẩn bị sẵn một giải pháp khác.
Tên tu sĩ dẫn đầu, gương mặt từ bi giả tạo, đang cầm một xấp tờ rơi khế ước bọc chỉ vàng rực rỡ.
"Hỡi những đứa con tội lỗi của Thánh Quang," tên tu sĩ hô vang, giọng nói được cường hóa bằng ma pháp truyền âm vang dội. "Dịch bệnh oán khí này là sự phán xét dành cho những kẻ đã đi theo con đường tà đạo của văn phòng bảo hiểm Tô gia. Nhưng Giáo hội luôn từ bi. Chỉ cần các ngươi ký tên vào bản Khế ước Dâng hiến này, thế chấp mười lăm phần trăm chỉ số đức tin bẩm sinh hằng tháng của gia đình các ngươi trọn đời, các ngươi sẽ nhận được một lọ nước thánh tịnh hóa để cứu mạng đứa trẻ!"
Đó chính là phương pháp *Thế chấp đức tin lũy tiến* — công cụ cho vay nặng lãi đức tin tàn bạo nhất của Giáo hội, lãi mẹ đẻ lãi con, biến linh hồn của người nghèo thành nô lệ vĩnh viễn không thể trả hết nợ.
Một người thợ mỏ á nhân quen thuộc — một trong những người vừa được Tô Hoài giải phóng khỏi mỏ sắt của Carl — đang run rẩy cầm cây bút lông vũ bọc lửa vàng, chuẩn bị ấn dấu máu của mình lên tờ khế ước để cứu đứa con gái nhỏ đang thoi thóp trên tay.
"Dừng tay lại!"
Một giọng nói lạnh lùng, dứt khoát như tiếng gõ thước của thẩm phán vang lên, cắt đứt tiếng thuyết giáo của tên tu sĩ.
Tô Hoài chậm rãi bước ra từ góc phố, chiếc áo măng-tô đen bay nhẹ trong gió đêm biên thùy. Ba Đặc đứng sừng sững sau lưng anh như một bức tường sắt, luồng sát khí của một cựu binh chiến trường khiến toán kỵ sĩ thánh điện lập tức siết chặt chuôi kiếm.
"Chủ tịch Tô Hoài?" Người thợ mỏ á nhân ngơ ngác nhìn anh, cây bút trên tay khựng lại giữa không trung.
"Tô Hoài! Ngươi là tên dị đoan đã phá hoại trật tự thánh bang!" Tên tu sĩ Giáo hội giận dữ chỉ tay vào mặt anh. "Ngươi muốn ngăn cản những con chiên tội lỗi nhận sự cứu rỗi của Giáo hội sao? Nếu đứa trẻ này chết vì oán độc, linh hồn nó sẽ bị đày xuống địa ngục vĩnh viễn vì tội lỗi của ngươi!"
Đám đông người dân nghèo bắt đầu xôn xao. Những ánh mắt hoang mang, sợ hãi và nghi ngờ đổ dồn về phía Tô Hoài. Sự tuyệt vọng trước dịch bệnh đang làm mờ đi lý trí của họ.
"Sự cứu rỗi?" Tô Hoài bước đến trước mặt người thợ mỏ á nhân, không hề bận tâm đến những lời đe dọa của tên tu sĩ. Anh vươn ngón tay trái thon dài, khẽ gạt nhẹ trên Bàn tính nhân quả ngọc đen đeo bên hông.
Lách cách!
Một luồng sáng xám nhạt bùng phát từ bàn tính, chiếu thẳng lên tờ khế ước dâng hiến bọc chỉ vàng trên tay người thợ mỏ, biến các ký tự quang minh thánh thiện thành những con số toán học rực sáng đỏ rực trên không trung.
"Hãy nhìn cho kỹ," Tô Hoài lạnh lùng nói, giọng anh vang vọng khắp con phố. "Đây không phải là khế ước cứu rỗi. Đây là một hợp đồng lừa đảo tài chính Ponzi được ngụy trang dưới danh nghĩa tôn giáo. Điều khoản thứ ba của khế ước này ghi rõ: 'Mức thuế đức tin mười lăm phần trăm sẽ tự động lũy tiến tăng thêm năm phần trăm sau mỗi chu kỳ trăng tròn nếu chỉ số năng lượng của đền thờ sụt giảm'."
Anh quay sang nhìn thẳng vào tên tu sĩ đang tái mét mặt mày:
"Với tốc độ tiêu hao đức tin hiện tại của các ngươi, chỉ sau ba chu kỳ trăng, mức thế chấp của gia đình người thợ mỏ này sẽ đạt mức một trăm phần trăm. Đứa trẻ này sẽ bị cưỡng chế thu hồi toàn bộ ký ức bẩm sinh và linh hồn của nó sẽ tự động bị chuyển giao cho Ngân hàng Địa ngục để trừ nợ. Các ngươi đang dùng một lọ nước thánh trị giá chưa đầy một đồng bạc để đổi lấy một linh hồn có giá trị thanh khoản vĩnh viễn!"
Toàn bộ đám đông thợ mỏ á nhân lặng đi. Những người vừa định ký tên lập tức rụt tay lại như vừa chạm vào lửa bỏng. Họ nhìn vào những con số lũy tiến đỏ rực đang hiển thị trên không trung, lòng hoang mang tột độ.
"Ngươi... ngươi ngậm máu phun người!" Tên tu sĩ gầm lên, ra lệnh cho các kỵ sĩ thánh điện. "Bắt lấy tên dị đoan này hòng phá hoại thánh lễ!"
"Ai dám động vào Thẩm định viên của Tòa án Vạn tộc Biên giới?" Ba Đặc bước lên một bước, thanh trọng kiếm rỉ sét cắm mạnh xuống nền đất đá, tạo ra một vết nứt lớn chạy thẳng đến chân các kỵ sĩ. Luồng đấu khí tàn binh xám nhạt bùng phát dữ dội, ép lui toán kỵ sĩ phải lùi lại nửa bước.
Tô Hoài giơ cao tấm Huy hiệu Thẩm phán Biên giới trên ngực áo. Ánh sáng sắt lạnh của huy hiệu khiến tên tu sĩ không dám manh động.
"Theo điều luật bảo vệ nhân sự tư pháp, các ngươi không có quyền bắt giữ ta khi chưa có phán quyết chính thức của Thẩm phán Lâm Nhã," Tô Hoài lạnh lùng nói. Anh quay sang người thợ mỏ á nhân, đặt một viên tinh thể đức tin thô vào tay gã. "Hãy mang cái này về, nghiền nát ra và hòa vào nước ấm cho đứa trẻ uống. Nó không thể tịnh hóa hoàn toàn oán độc, nhưng nó sẽ ổn định chỉ số rủi ro sụp đổ của đứa trẻ ở mức an toàn trong vòng bốn mươi tám giờ. Quỹ bảo hiểm của Tô gia sẽ chịu trách nhiệm bồi thường và tìm ra nguồn nước sạch cho các ngươi."
"Cảm... cảm ơn Chủ tịch Tô Hoài!" Người thợ mỏ ôm chặt đứa con, vội vã tháo chạy khỏi khu vực của Giáo hội.
Đám đông người dân nghèo cũng bắt đầu tản ra, sự hoài nghi đối với Giáo hội đang dần nhen nhóm trong lòng họ. Nhưng Tô Hoài biết, đây chỉ là một đòn hoãn binh tạm thời. Quỹ bảo chứng của văn phòng không thể gánh nổi chi phí cấp phát tinh thể đức tin thô miễn phí cho hàng vạn người dân trong thời gian dài.
***
Chiều muộn ngày hôm đó.
Tô Hoài cùng Ba Đặc tìm đến văn phòng của Thẩm phán Lâm Nhã tại Tòa án Vạn tộc.
Lâm Nhã ngồi sau bàn làm việc bằng đá xám, gương mặt thanh tú lộ rõ vẻ mệt mỏi. Cô nhìn chiếc ống nghiệm chứa nước giếng nhiễm oán độc mà Tô Hoài đặt lên bàn, đôi chân mày thanh tú khẽ nhíu lại.
"Tôi biết Gregory và Julian đứng sau chuyện này," Lâm Nhã trầm giọng nói, giọng cô mang theo sự bất lực sâu sắc. "Nhưng luật pháp của Tòa án Vạn tộc có giới hạn của nó, Tô Hoài. Hồ Thánh Sương Mai là nguồn nước ngọt duy nhất của biên thùy, nhưng nó đã được Giáo hoàng tối cao tuyên bố là 'Đất Thánh bảo tồn di tích cổ' từ vạn năm trước. Theo điều lệ đặc quyền tôn giáo, Giáo hội có quyền phong tỏa và quản lý khu vực đó mà không chịu sự giám sát của tòa án hành chính địa phương."
"Ngay cả khi họ đang đầu độc nguồn nước của hàng vạn sinh mệnh?" Ba Đặc phẫn nộ đập tay xuống bàn.
"Chúng ta cần bằng chứng vật chất trực tiếp tại nguồn nước," Lâm Nhã nhìn Tô Hoài, ánh mắt cô nghiêm nghị. "Một mẫu nước giếng ở phố nghèo chỉ chứng minh nguồn nước bị ô nhiễm, nhưng Gregory có thể dễ dàng đổ lỗi cho sự rò rỉ tự nhiên từ các hầm mộ cổ xung quanh. Trừ khi anh lấy được mẫu nước trực tiếp tại lõi của Hồ Sương Mai và chứng minh được có sự can thiệp nhân tạo của độc tố oán khí từ Julian, nếu không, tôi không thể ký lệnh cưỡng chế mở cửa khu vực đất thánh."
"Julian đã từ chối yêu cầu kiểm tra nguồn nước của cô với lý do 'bí mật tôn giáo' đúng không?" Tô Hoài bình tĩnh hỏi.
"Đúng vậy," Lâm Nhã thở dài. "Lão đã trình ra sắc lệnh bảo hộ di tích của Thánh Đô. Nếu tôi cưỡng chế xông vào, Giáo hội trung ương sẽ lập tức coi đó là hành vi tuyên chiến và bãi nhiệm tư cách thẩm phán của tôi ngay lập tức."
"Tôi hiểu rồi," Tô Hoài đẩy nhẹ chiếc kính một tròng thạch anh. "Luật pháp không thể đi qua cánh cổng của thần quyền khi chưa có bằng chứng. Vậy thì chúng ta sẽ tự đi tìm bằng chứng đó."
"Anh muốn đột nhập vào Hồ Sương Mai sao?" Lâm Nhã biến sắc mặt. "Nơi đó được canh gác bởi toàn bộ lực lượng kỵ sĩ thánh điện tinh nhuệ của Gregory. Kết giới quang minh bao phủ hồ nước sẽ thiêu rụi bất kỳ kẻ nào không mang theo dấu ấn thần lực của Giáo hội!"
"Rủi ro càng cao, lợi nhuận càng lớn," Tô Hoài lạnh lùng đứng dậy. "Nếu không giải quyết tận gốc nguồn nước, văn phòng bảo hiểm của tôi sẽ phá sản trước khi Gregory ra tay. Ba Đặc, chuẩn bị xe ngựa. Chúng ta sẽ đi khảo sát vòng ngoài của Hồ Sương Mai ngay đêm nay."
***
Đêm tối buông xuống biên thùy nhanh chóng như một tấm màn đen dày đặc. Chiếc xe ngựa cũ kỹ của Lão Kiệt Khắc lặng lẽ di chuyển qua những con đường mòn hiểm trở dẫn lên vùng đồi phía Bắc thành phố, nơi Hồ Thánh Sương Mai ngự trị như một viên ngọc bích khổng lồ giữa lòng thung lũng đá.
Sương mù từ hồ nước tỏa ra lạnh buốt, mang theo một mùi tanh nồng kỳ lạ của oán độc cô đặc.
Tô Hoài bước xuống xe, gió đêm thổi tung tà áo choàng xám của anh. Anh đeo chiếc kính một tròng thạch anh lên, nhìn về phía trước.
Cách đó một trăm mét, lối vào duy nhất dẫn lên hồ nước đã bị phong tỏa hoàn toàn. Một bức tường ánh sáng màu vàng kim rực rỡ — kết giới quang minh bảo hộ di tích — sừng sững nối liền hai vách đá dựng đứng, tỏa ra uy áp thần thánh khổng lồ khiến quái vật hoang dã không dám bén mảng lại gần.
Dưới chân kết giới, hàng chục kỵ sĩ thánh điện mặc bộ giáp sắt nặng nề, tay cầm trường thương rực lửa quang minh đang tuần tra liên tục. Gương mặt họ ẩn sau mũ giáp sắt kín mít, lạnh lùng và cuồng tín.
Tô Hoài nhìn vào kết giới ánh sáng, lăng kính thạch anh hiển thị những dòng số liệu cảnh báo màu đỏ chói mắt:
[Kết giới Quang Minh Thánh Bản — Cấp độ phòng ngự: 4 tối cao]
[Nồng độ oán khí rò rỉ từ bên trong kết giới: 34.6% — Nguy cơ ô nhiễm cực độ]
"Lối vào hồ nước đã bị phong tỏa nghiêm ngặt dưới danh nghĩa 'bảo vệ thánh tích'," Tô Hoài thầm nghĩ, bàn tay trái của anh khẽ siết chặt chiếc Bàn tính nhân quả ngọc đen bên hông. Những hạt tính ngọc đen lạnh buốt dưới sương đêm, như đang cảnh báo anh về một cái bẫy chết chóc đang chờ sẵn phía sau bức tường ánh sáng kia.
Dịch bệnh tại thành Tây đang lan rộng từng giờ. Chỉ số rủi ro sụp đổ của người dân đang tăng lên, thời gian cứu chữa chỉ còn tính bằng ngày.
Tô Hoài đứng im lặng giữa sương mù lạnh giá, ánh mắt xám lạnh nhìn chằm chằm vào những tên kỵ sĩ thánh điện đang tuần tra phía trước. Đường đi đã bị chặn đứng, nhưng trong đầu vị chuyên gia định phí rủi ro, một phép tính logic mới đã bắt đầu vận hành.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!