Nhạc nềnBattleField4

Phán Quyết Đầu Tiên Tại Biên Thùy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh đuốc bập bùng từ những thanh củi tẩm dầu thông quét qua những bụi gai khô khốc ven khe suối cạn, nhuộm đỏ cả một góc rừng thưa. Tiếng xích sắt lách cách va chạm vào giáp trụ của toán kỵ sĩ bảo kê dưới trướng Carl dồn dập áp sát. Mùi máu tanh nồng của quặng Huyết tinh thạch trộn lẫn với hơi ẩm lạnh buốt của đêm muộn biên thùy khiến lồng ngực Tô Hoài thắt lại.


Cánh tay phải của anh, nơi vệt đen oán độc từ khế ước liên đới với cựu chiến thần Bùi Nguyên đang bò sát lên khuỷu tay, giật lên từng cơn đau buốt thấu xương. Tinh thần lực cạn kiệt sau chuyến khảo sát thực địa khiến mắt trái anh rỉ ra một vệt máu loãng nhạt, làm mờ đi lăng kính của chiếc kính một tròng thạch anh.


"Chủ tịch, chúng đông quá. Tôi sẽ đoạn hậu, cậu và Duy Khắc Đa hãy chạy về phía bờ sông!" Ba Đặc nghiến răng, cánh tay phải duy nhất siết chặt chuôi trọng kiếm rỉ sét. Vết thương bầm tím rỉ máu ở bả vai phải do chống đỡ đá đè dưới hầm lò lúc nãy khiến bắp thịt gã run lên bần bật, nhưng luồng đấu khí tàn binh màu xám nhạt vẫn cố gắng bùng lên như một ngọn đèn trước gió.


"Chạy?" Tên kỵ sĩ trưởng dẫn đầu toán bảo kê cười gằn, thúc mạnh chiến mã tiến lên. Thanh trường kiếm trong tay gã rực lên đấu khí hệ Thổ màu xám đục. "Dưới lòng đất các ngươi may mắn thoát chết, nhưng trên mặt đất này, luật của bang chủ Carl mới là tối cao! Giao ra chiếc gương đồng trong ngực áo, ta sẽ cho các ngươi một cái chết toàn thây!"


Duy Khắc Đa run rẩy ôm chặt bộ dụng cụ giả kim dã chiến, mặt cắt không còn một giọt máu. Gã nhìn Tô Hoài, hy vọng tìm kiếm một phép màu tính toán từ vị chuyên gia định phí rủi ro này. Nhưng Tô Hoài không hề có ma lực chiến đấu, làm sao chống lại mười mấy kỵ sĩ bọc thép?


Tô Hoài khẽ thở hắt ra một hơi lạnh buốt. Anh không lùi lại, mà chậm rãi tiến lên nửa bước, đứng ngay bên cạnh bả vai đang rỉ máu của Ba Đặc. Bàn tay trái lành lặn của anh thọc vào túi áo ghi-lê cũ kỹ, không phải để rút vũ khí, mà là lấy ra một tấm huy hiệu bằng sắt lạnh tỏa ra hào quang xám nhạt nghiêm nghị.


"Huy hiệu Thẩm phán Biên giới."


Tô Hoài giơ cao tấm huy hiệu trước ánh đuốc bập bùng. Giọng nói của anh vang lên giữa đêm tối, lạnh lùng, sòng phẳng và không mang theo một chút dao động cảm xúc nào:


"Theo điều năm mươi hai của Hiến chương Tòa án Vạn tộc Biên giới, bất kỳ nhân sự pháp lý nào đang thực hiện nhiệm vụ thẩm định hiện trường tai biến đều được hưởng quyền miễn trừ ngoại giao tối cao. Mọi hành vi tấn công, cản trở hoặc tước đoạt chứng cứ từ thẩm định viên đều bị khép vào tội phản nghịch vương quốc, chịu hình phạt tịch thu linh hồn và đày xuống tầng thứ ba của địa ngục vĩnh viễn."


Toán kỵ sĩ lập tức khựng lại. Thanh trường kiếm rực lửa đấu khí của tên kỵ sĩ trưởng dừng lại giữa không trung. Gã nhìn chằm chằm vào hoa văn cán cân nạm đá xanh trên tấm huy hiệu sắt lạnh, đôi mắt sau mũ giáp co rụt lại đầy kiêng dè. Luật pháp của Tòa án Vạn tộc là thứ duy nhất vương quyền địa phương và thần quyền Giáo hội đã ký kết thỏa hiệp vạn năm trước, ngay cả Hồng y Gregory cũng không dám công khai chà đạp nó trước mặt công chúng.


"Ngươi... ngươi chỉ là một tên quý tộc sa sút trốn nợ!" Tên kỵ sĩ trưởng nghiến răng, giọng nói run rẩy nhưng vẫn cố tỏ ra hung hãn.


"Nhưng ta giữ Huy hiệu Thẩm phán Biên giới do Lâm Nhã cấp," Tô Hoài đẩy nhẹ chiếc kính một tròng thạch anh, ánh mắt xám lạnh thấu suốt qua khe hở mũ giáp của đối phương. "Và chiếc Gương phản chiếu chứng cứ này đã tự động đồng bộ hóa hình ảnh dòng chảy ma lực phạm tội của Carl về máy chủ lưu trữ của Tòa án Vạn tộc ngay khi ta kích hoạt. Nếu các ngươi ra tay giết ta lúc này, chỉ số Collapse Risk của gia tộc các ngươi sẽ lập tức tăng vọt lên một trăm phần trăm. Ngân hàng Địa ngục sẽ nhận được lệnh siết nợ linh hồn của toàn bộ huyết thống các ngươi trong vòng ba phút. Có muốn đánh cược không?"


Không gian khe suối cạn rơi vào một sự im lặng chết chóc. Chỉ có tiếng gió đêm rít qua kẽ đá và tiếng thở dốc nặng nề của những con chó săn ma pháp. Tên kỵ sĩ trưởng nhìn Tô Hoài, rồi nhìn sang vệt máu chảy dọc gò má anh. Sự lạnh lùng và điên cuồng của một kẻ chuyên nghiệp Actuary trên gương mặt Tô Hoài khiến gã rùng mình. Gã biết, tên điên này hoàn toàn không nói đùa.


"Rút quân!" Tên kỵ sĩ trưởng nghiến răng gầm lên, giật mạnh dây cương cho ngựa quay đầu. "Tô Hoài, ngươi giữ được mạng đêm nay, nhưng ngày mai tại đại sảnh tòa án, bang chủ Carl và Giám mục Julian sẽ khiến ngươi phải quỳ xuống nôn ra toàn bộ số vàng bảo chứng!"


Toán kỵ sĩ nhanh chóng biến mất vào bóng tối của thung lũng, để lại những làn khói bụi mờ mịt.


"Khụ..." Tô Hoài lảo đảo, suýt ngã quỵ xuống đất nếu Ba Đặc không kịp dùng cánh tay duy nhất đỡ lấy anh.


"Chủ tịch! Cậu không sao chứ?"


"Vết thương ở vai của anh thế nào?" Tô Hoài không trả lời câu hỏi của Ba Đặc, mắt anh nhìn vào bả vai phải đang rỉ máu thấm đẫm giáp da của gã hộ vệ.


"Chỉ là vết thương ngoài da, đấu khí tàn binh của tôi tự động bảo vệ được xương tủy," Ba Đặc lầm lì nói, đôi mắt lộ ra sự cảm động sâu sắc.


"Tốt. Duy Khắc Đa, dọn dẹp hiện trường. Chúng ta phải quay về Tòa án Vạn tộc Biên giới ngay lập tức. Carl và Julian chắc chắn sẽ vận động hành lang chính trị để đóng băng đơn kiện trước khi bình minh lên." Tô Hoài lau vệt máu trên gò má, ánh mắt anh hướng về phía ánh sáng mờ ảo của thành phố biên thùy ở phía chân trời xa xôi.


***


Sáng hôm sau.


Tòa án Vạn tộc Biên giới sừng sững giữa ranh giới hai vùng lãnh thổ như một pháo đài bằng đá xám uy nghiêm. Những cột đá cẩm thạch khổng lồ chống đỡ vòm trần cao vút, nơi kết giới Chân Lý tự động vận hành, tỏa ra những sợi chỉ ma pháp màu xanh lam nhạt bao phủ khắp sảnh đường.


Tại dãy ghế bị cáo, Carl ngồi sừng sững trong bộ áo khoác da gấu sang trọng nhưng bẩn thỉu bám đầy bụi quặng. Gã đeo một sợi xích vàng lớn quanh chiếc cổ mập mạp, gương mặt thô kệch đầy sẹo rỗ lộ ra vẻ ngạo nghễ, khinh miệt nhìn về phía dãy ghế nguyên cáo của Tô Hoài.


Ngồi ngay cạnh gã là Giám mục quản lý quỹ đen Julian. Lão mặc bộ áo tu sĩ màu xám gọn sờn vai nhưng sạch sẽ, gương mặt sắc sảo lạnh lùng như một lưỡi dao mổ. Tay lão luôn cầm một bình thủy tinh nhỏ chứa dung dịch nước thánh màu xanh lam nhạt tỏa ra ma lực quang minh dịu nhẹ, ngụy trang hoàn hảo cho độc tố oán khí bên trong.


Trên bục thẩm phán cao nhất, Thẩm phán Lâm Nhã ngồi nghiêm nghị trong bộ lễ phục màu xanh đen. Mái tóc đen của cô buộc cao gọn gàng, gương mặt thanh tú lạnh lùng không một chút gợn sóng. Tay cô đặt hờ trên chiếc búa phiên tòa bằng đá xám cổ xưa — Chân Lý Thạch, bảo vật có khả năng dập tắt mọi dao động ma pháp gian lận trong phòng xử án.


"Nguyên cáo Tô Hoài, đại diện cho Hội Thợ mỏ Huyết Tinh, khởi kiện bị cáo Carl về tội danh cố ý làm sập hầm lò số 4, khai thác lậu quặng Huyết tinh thạch sát vách phong ấn đền thờ cổ, và cưỡng chế thợ mỏ ký khế ước thế chấp linh hồn phi pháp." Giọng nói thanh lãnh của Lâm Nhã vang vọng khắp sảnh đường lớn. "Bên nguyên cáo, hãy trình bày lập luận và chứng cứ."


Tô Hoài chậm rãi đứng dậy từ chiếc ghế gỗ. Cơ thể anh vẫn còn suy kiệt sau đêm qua, cánh tay phải được quấn băng trắng kín mít dưới lớp áo măng-tô đen phẳng phiu. Anh đeo chiếc kính một tròng thạch anh lên mắt trái, cúi đầu chào Lâm Nhã trước khi quay sang nhìn Carl.


"Kính thưa Thẩm phán tối cao và Hội đồng bồi thẩm," Tô Hoài nói bằng giọng điệu trầm tĩnh, rõ ràng. "Hội Thợ mỏ Huyết Tinh gồm hai trăm bốn mươi mốt thợ mỏ á nhân và nhân loại nghèo khổ. Họ đã ký kết hợp đồng bảo hiểm tai nạn lao động nhóm với Văn phòng Tô gia. Đêm qua, một vụ tai biến sập mỏ quy mô lớn đã xảy ra tại hầm lò số 4, đe dọa trực tiếp đến tính mạng của ba mươi hai thợ mỏ đang bị kẹt sâu bên trong. Bị cáo Carl lập luận rằng đây là một tai nạn thiên tai do oán khí rò rỉ tự nhiên từ đền sấm sét cổ, hòng từ chối bồi thường và ép buộc thợ mỏ phải ký khế ước thế chấp linh hồn mới để đổi lấy nước thánh giải độc."


"Đó là sự thật!" Luật sư của Carl — một gã trung niên mặc lễ phục quý tộc xảo quyệt đứng bật dậy, giơ cao một cuộn giấy da bọc vàng. "Đây là giấy phép khai thác mỏ hợp pháp do Phủ Lãnh chúa Bá tước Alistair ký duyệt vạn năm trước. Khu vực hầm lò số 4 hoàn toàn nằm trong phạm vi khai thác hợp pháp. Sự rò rỉ oán khí là thiên tai bất khả kháng! Tòa án vạn tộc không có quyền can thiệp vào hoạt động kinh doanh hợp pháp dưới sự bảo hộ của Giáo hội!"


Carl cười khẩy, gã rung đùi, vẻ mặt đầy đắc ý như thể chiến thắng đã nằm chắc trong tay.


"Một giấy phép hợp pháp?" Tô Hoài khẽ mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng không có chút hơi ấm. "Kính thưa tòa án, tôi xin trình ra vật chứng thứ nhất."


Tô Hoài đặt chiếc Gương phản chiếu chứng cứ lên bàn tranh tụng. Anh gõ nhẹ ngón tay lên mặt gương đồng.


Uých!!!


Mặt gương bùng phát một luồng ánh sáng xám nhạt, chiếu thẳng lên khoảng không trung tâm sảnh đường, tạo thành một màn ảnh ma pháp khổng lồ sắc nét.


Hình ảnh ảo ảnh tái hiện lại toàn bộ hiện trường hầm lò số 4 trước khi sập lún 24 giờ. Người dân trong phòng xử án và bồi thẩm đoàn á nhân đồng loạt xôn xao khi nhìn thấy rõ ràng một chiếc golem khai thác khổng lồ mang ký hiệu của Carl đang điên cuồng khoan sâu vào vách đá cấm — vách đá ngăn cách địa tầng với đền thờ sấm sét cổ của Lôi Ân.


"Dưới lăng kính trinh sát cổ đại, luồng đấu khí màu xám đen bám trên vách đá bị phá hủy hoàn toàn trùng khớp với tần số Thiết Sa Đấu Khí của bị cáo Carl." Tô Hoài chỉ tay vào màn ảnh, nơi các sợi chỉ năng lượng màu xám đen đang quấn chặt lấy các mạch quặng Huyết tinh thạch nứt vỡ. "Báo cáo Định lượng linh hồn giả kim của nhà giả kim Duy Khắc Đa chứng minh rằng, việc sập mỏ không phải do thiên tai, mà do bị cáo Carl đã cố tình chỉ đạo golem khoan vượt quá phạm vi giấy phép khai thác ba mươi mét về phía Đông Nam, trực tiếp phá hủy vách ngăn địa tầng bảo vệ đền thờ cổ để cướp đoạt quặng Huyết tinh thạch lậu."


"Ngươi ngậm máu phun người!" Carl đập mạnh tay xuống bàn bị cáo, mặt đỏ gay vì giận dữ. "Đó chỉ là hình ảnh ngụy tạo ma pháp!"


"Kết giới Chân Lý của tòa án này tự động giám định mọi vật chứng đưa vào," Lâm Nhã lạnh lùng gõ búa phiên tòa xuống mặt bàn đá.


Cộc!!!


Một luồng sóng sáng màu xanh lam quét qua chiếc Gương phản chiếu chứng cứ. Viên đá Chân Lý Thạch trên đầu búa phát ra tiếng ngân vang trong vắt — dấu hiệu chứng cứ hoàn toàn chân thực và không bị can thiệp bởi bất kỳ ảo ảnh ma thuật nào.


"Chứng cứ của nguyên cáo hoàn toàn hợp pháp. Bị cáo Carl, hãy giữ im lặng." Ánh mắt Lâm Nhã sắc như dao cạo nhìn chằm chằm vào Carl, khiến gã chủ mỏ béo phì run bắn người, mồ hôi hột bắt đầu chảy ròng ròng trên trán.


Đúng lúc này, Giám mục Julian chậm rãi đứng dậy từ dãy ghế quan sát. Lão vuốt lại nếp áo tu sĩ xám, bước từng bước khoan thai tiến vào khu vực tranh tụng. Sự xuất hiện của lão mang theo một luồng uy áp tinh thần lực hệ Quang cấp 3 vô hình, khiến không khí trong sảnh đường đột ngột trở nên đặc quánh, đè nặng lên lồng ngực của các thợ mỏ á nhân đang ngồi ở hàng ghế khán giả.


"Kính thưa Thẩm phán Lâm Nhã," Julian nói bằng giọng nói ấm áp, đầy từ bi giả tạo của một tu sĩ cao cấp. "Dù có sự sụt lún địa tầng, nhưng Giáo hội Quang Minh Thánh Quang là thế lực duy nhất chịu trách nhiệm bảo hộ tâm linh và cung cấp nước thánh tịnh hóa oán khí cho cư dân biên thùy. Khế ước thế chấp linh hồn của thợ mỏ với Carl thực chất là một phần của hệ thống thuế đức tin lũy tiến để đổi lấy quyền sử dụng nước thánh sinh tồn hằng ngày. Tòa án Vạn tộc Biên giới hoàn toàn không có quyền hạn phán xét các vấn đề liên quan đến tài sản đức tin và linh hồn thuộc quyền sở hữu tối cao của Giáo hội."


Julian khẽ mỉm cười, lão nâng nhẹ bình nước thánh trên tay. Luồng ma lực quang minh phát ra từ bình thủy tinh khẽ dao động, cố gắng thôi miên tinh thần lực của bồi thẩm đoàn á nhân, gieo vào đầu họ nỗi sợ hãi về dịch bệnh oán khí nếu không có nước thánh của Giáo hội.


"Giáo hội muốn dùng thần quyền để phủ quyết luật pháp vương quốc?" Tô Hoài nhìn thẳng vào mắt Julian, chiếc kính một tròng thạch anh trên mắt trái anh nhấp nháy ánh xám lạnh lẽo. "Kính thưa tòa án, tôi xin trích dẫn điều khoản miễn trừ thần quyền của Hiến chương Tòa án Vạn tộc cổ đại được khắc trên bia đá tối cao tại Thánh Đô vạn năm trước: 'Mọi tranh chấp tài sản vật chất và sinh mệnh phàm nhân xảy ra trên lãnh thổ biên thùy phi thần quyền đều thuộc thẩm quyền tài phán tuyệt đối của Tòa án Vạn tộc. Thần quyền không có quyền cưỡng chế siết nợ linh hồn đối với những cư dân đang được bảo hộ bởi một khế ước tài chính hợp pháp của vương quốc'."


Tô Hoài bước lên một bước, thanh âm anh vang dội, bẻ gãy hoàn toàn luồng uy áp tinh thần của Julian:


"Hội Thợ mỏ Huyết Tinh đã ký hợp đồng bảo hiểm tai nạn lao động nhóm với Văn phòng Tô gia. Chúng tôi đã hoàn thành việc chi trả bồi thường khẩn cấp một trăm năm mươi lượng vàng ròng bảo chứng cho các nạn nhân ngay đêm qua. Về mặt pháp lý, quyền lợi sinh mệnh và tài sản của họ đang nằm dưới sự bảo hộ trực tiếp của quỹ bảo hiểm Tô gia. Khế ước thế chấp linh hồn cưỡng chế của Carl và Giáo hội ký kết sau khi sập mỏ hoàn toàn vô hiệu vì vi phạm điều khoản cấm trùng lặp khế ước bảo hộ của luật pháp vương quốc!"


Julian biến sắc mặt. Lão không ngờ tên quý tộc sa sút này lại thuộc nằm lòng từng điều khoản nhỏ trong hiến chương cổ đại đến vậy. Lão liếc nhìn Lâm Nhã, đôi mắt híp lại đầy nguy hiểm.


Trước đó, Julian đã bí mật phái người mang một hũ tinh thể đức tin tinh khiết — thứ tài sản vô giá có khả năng tăng cường thần lực trực tiếp — đến phòng làm việc của Lâm Nhã hòng hối lộ cô để bãi bỏ phiên tòa này. Nhưng Lâm Nhã đã thẳng thừng từ chối và lập biên bản sai phạm nghiêm trọng đối với lão.


Lâm Nhã đứng dậy, gương mặt cô nghiêm trang như một vị thần công lý dệt bằng đá xám. Cô cầm chiếc búa Chân Lý Thạch, gõ mạnh xuống mặt bàn phán quyết.


OÀNH!!!


Một luồng sóng sáng màu xanh lam khổng lồ bùng phát từ chiếc búa đá, quét qua toàn bộ sảnh đường tòa án. Luồng uy áp quang minh thôi miên của Julian lập tức bị dập tắt hoàn toàn như ngọn nến gặp bão lớn. Bình nước thánh trên tay lão khẽ rạn nứt một vết nhỏ, ma lực tà ác ẩn giấu bên trong bị kết giới Chân Lý ép cho co rụt lại.


"Tòa án tuyên phán quyết cuối cùng!" Giọng nói của Lâm Nhã vang dội khắp sảnh đường, đanh thép và vô tư tuyệt đối. "Bị cáo Carl phạm tội cố ý phá hoại địa tầng, khai thác lậu quặng Huyết tinh thạch gây tai biến sập mỏ nghiêm trọng, và lừa đảo tài chính cưỡng chế khế ước thế chấp linh hồn phi pháp."


Lâm Nhã giơ cao cuộn giấy lệnh chỉ màu xanh lục có khắc dấu ấn của vương quốc:


"Dựa trên sắc lệnh hành chính của Lãnh chúa Bá tước Alistair, tòa án tuyên án: Tịch thu toàn bộ tài sản mỏ sắt Biên Giới của Carl, bao gồm cả quyền khai thác quặng Huyết tinh thạch lậu, chuyển giao toàn bộ quyền sở hữu và quản lý cho Quỹ Tương Trợ Tô gia làm tài sản bảo chứng mới. Toàn bộ hai trăm bốn mươi mốt thợ mỏ á nhân và nhân loại chính thức được giải thoát khỏi khế ước nô dịch của Carl và Giáo hội! Bị cáo Carl lập tức bị bắt giữ và đày xuống khu mỏ cấm làm nô lệ lao dịch trong vòng năm mươi năm!"


"Không! Các ngươi không thể làm thế với ta! Giám mục Julian! Hãy cứu ta!" Carl gào thét điên cuồng khi hai binh sĩ thú nhân bọc thép của tòa án tiến đến xích chặt hai tay gã kéo đi. Gã giãy giụa, đôi mắt đỏ ngầu hận thù nhìn chằm chằm vào Tô Hoài: "Tên khốn Tô Hoài! Ngươi sẽ phải chết không có chỗ chôn! Giáo hội sẽ nghiền nát văn phòng của ngươi thành tro bụi!"


Tiếng gào thét của Carl nhỏ dần rồi tắt hẳn sau cánh cửa sắt dày của ngục tối.


Trong sảnh đường, hàng trăm thợ mỏ á nhân và gia đình họ đồng loạt đứng bật dậy, những tiếng reo hò chiến thắng vang dội khắp các vòm đá cao vút. Cậu bé Trần Tiểu Bảo khóc nức nở vì hạnh phúc, bám chặt lấy vạt áo của Tô Hoài như thể anh là vị cứu tinh vĩ đại nhất thế giới.


Giám mục Julian lạnh lùng đứng im tại chỗ. Lão không hề ra tay cứu Carl, bởi đối với Giáo hội, Carl giờ đây chỉ là một quân cờ đã hỏng và mất hết giá trị lợi dụng. Lão chậm rãi cất bình nước thánh bị rạn nứt vào trong áo choàng, đôi mắt sắc lạnh như rắn độc nhìn chằm chằm vào Tô Hoài.


Lão bước đến gần Tô Hoài, giọng nói hạ thấp xuống chỉ đủ cho hai người nghe, mang theo hơi thở lạnh buốt của oán khí độc dược:


"Tô Hoài, ngươi thắng được một quân cờ mỏ sắt, nhưng ngươi đã chọc giận một thực thể mà ngươi không bao giờ có thể lượng hóa được bằng toán học rủi ro của mình. Hồng y Gregory sẽ không để yên cho Văn phòng Bảo hiểm Tô gia tồn tại quá tuần này. Hãy tận hưởng những ngày sống sót cuối cùng của ngươi đi."


Julian lạnh lùng quay lưng bước ra khỏi phòng xử án, tà áo choàng xám của lão quét qua nền đá cẩm thạch phát ra những tiếng sột soạt rùng rợn, gieo vào lòng người một nỗi bất an khôn tả về một trận bão lớn sắp sửa ập xuống vùng biên thùy.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!