Kẽ Hở Trong Khế Ước Tử Thần
Cơn đau buốt nhói chạy dọc đại não giống như một mũi kim thép nung đỏ cắm sâu vào tủy. Tô Hoài mở mắt, thứ đầu tiên anh cảm nhận được không phải là ánh sáng, mà là mùi mục nát của gỗ ẩm, mùi rỉ sét của sắt vụn và một cái lạnh thấu xương đang len lỏi qua lớp áo mỏng.
Anh không còn ở trong phòng làm việc hiện đại của tổng công ty bảo hiểm nhân thọ tại Hà Nội nữa. Bản báo cáo định phí rủi ro cho gói sản phẩm mới vẫn còn dang dở trên màn hình máy tính đã biến mất. Thay vào đó, trước mắt anh là một trần nhà bằng đá xám nứt nẻ, nơi những giọt nước mưa lạnh buốt đang chậm rãi nhỏ xuống, tạo thành những tiếng “tách, tách” đều đặn trên nền đất nện.
“Anh hai... anh tỉnh rồi sao? Đừng cử động, vết thương trên đầu anh vẫn chưa khép miệng.”
Một giọng nói thiếu nữ trong trẻo nhưng run rẩy vang lên bên tai. Tô Hoài nghiêng đầu, nhìn thấy một cô bé khoảng mười sáu tuổi, dáng người gầy gò đến đáng thương. Cô bé mặc chiếc váy vải thô vá víu nhiều chỗ, đôi mắt to tròn sưng đỏ vì khóc, tay đang cầm một mảnh vải ướt cố gắng lau đi vệt máu khô trên trán anh. Ký ức của thân xác này lập tức ùa về như một dòng lũ dữ.
Thân xác này cũng tên là Tô Hoài, hai mươi hai tuổi, là người thừa kế duy nhất của gia tộc cựu Bá tước Tô gia tại thành phố biên thùy của Đại lục Thánh Quang. Nhưng tước hiệu quý tộc giờ đây chỉ là một trò cười. Gia tộc đã hoàn toàn phá sản. Người cha già Tô Lâm đang nằm thoi thóp trên chiếc giường gỗ sồi cũ kỹ ở góc phòng, hơi thở đứt quãng, những đường gân trên cổ ông đã chuyển sang màu đen kịt — hậu quả của việc bị Giáo hội Quang Minh cưỡng chế thu hồi thuế đức tin qua khế ước huyết quản. Để duy trì mạng sống cho cha và bảo vệ em gái Tô Vy, cựu Tô Hoài đã ký một loạt khế ước thế chấp linh hồn với Ngân hàng Địa ngục. Ngày hôm nay chính là hạn chót thanh lý nợ.
Tô Hoài nhắm mắt, khẽ thở dài. Một chuyên gia định phí bảo hiểm (Actuary) kỳ cựu như anh, cả đời chỉ làm việc với những con số, xác suất rủi ro và các điều khoản luật pháp, nay lại xuyên không vào một kẻ nợ nần chồng chất sắp bị quỷ địa ngục xé xác.
“Rầm!”
Cánh cửa gỗ mục nát của trang viên bị một lực lượng khổng lồ đá văng, vỡ vụn thành trăm mảnh. Gió lạnh ùa vào phòng, mang theo một luồng áp lực hắc ám nồng nặc mùi lưu huỳnh và máu tanh. Nhiệt độ trong căn phòng vốn đã lạnh giá lập tức giảm xuống dưới độ không, hơi thở của Tô Vy ngưng tụ thành những làn khói trắng xóa.
“Thời hạn ba mươi ngày đã hết. Kẻ trốn nợ nhà họ Tô, đã đến lúc thanh lý tài sản thế chấp.”
Một giọng nói khàn đặc, lạnh lẽo như vọng ra từ đáy mồ vang lên. Từ trong làn sương mù màu xám tro bước vào là một sinh vật cao lớn, gầy gò đến dị dạng. Hắn khoác trên mình bộ áo choàng rách rưới bám đầy lửa lân tinh xanh lam nhạt. Gương mặt hắn xám xịt, đôi mắt không có tròng đen mà chỉ có hai đốm lửa xanh lục cháy rừng rực. Tay phải hắn cầm một lưỡi hái lớn rỉ sét, tay trái nâng một cuốn sổ nợ làm bằng da người bốc lên oán khí hắc ám.
Phán quan siết nợ Malta của Ngân hàng Địa ngục chi nhánh số 4.
Đi ngay phía sau Malta là một gã quỷ khổng lồ béo phì, cao hơn hai mét rưỡi, da thịt đỏ sẫm loang lổ những vệt máu khô, mặc một chiếc tạp dề da dơ bẩn. Hắn cầm hai thanh đao mổ bò khổng lồ gỉ sét, miệng liên tục gầm ghè, nước dãi hôi thối nhỏ ròng ròng xuống đất. Đó là Butcher, đao phủ bạo lực dưới trướng Malta.
“Ngài Malta... xin ngài... xin ngài gia hạn thêm vài ngày nữa thôi.” Tô Lâm gượng dậy từ giường bệnh, giọng nói yếu ớt đầy cầu xin, “Con trai tôi đã cố gắng gom góp... chúng tôi sẽ trả bằng vàng vật chất...”
“Câm miệng, lão già sắp chết!” Malta lạnh lùng cắt ngang, tiếng gầm của hắn khiến những bức tường đá xung quanh rạn nứt thêm, “Ngân hàng Địa ngục không cần vàng ròng phàm trần của các ngươi. Khế ước ghi rõ: nếu không nộp đủ một trăm đơn vị đức tin tinh khiết bảo chứng hằng tháng, chúng ta có quyền tịch thu linh hồn của huyết thân trực hệ để bù đắp khoản thâm hụt. Hôm nay, linh hồn của đứa con gái này thuộc về ta.”
Hắn giơ cuốn sổ da người lên, một sợi xích sắt gai màu đen xám bốc lên lửa lân tinh đột ngột phóng ra từ cuốn sổ, lao thẳng về phía Tô Vy đang co rúm người ở góc phòng.
“Anh hai!” Tô Vy hét lên trong tuyệt vọng, nhắm chặt mắt chờ đợi cái chết.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, một bàn tay gầy gò nhưng cực kỳ kiên định đột ngột vươn ra, tóm chặt lấy sợi xích sắt hắc ám.
“Xèo xèo!”
Lửa lân tinh hắc ám thiêu đốt da thịt bàn tay Tô Hoài, khói trắng bốc lên nghi ngút kèm theo cơn đau thấu xương tủy. Nhưng nét mặt anh không hề biến đổi, đôi mắt xám lạnh lùng nhìn thẳng vào Phán quan Malta.
“Dừng tay lại, Malta. Khế ước siết nợ này của ngươi... hoàn toàn bất hợp pháp.”
Malta khựng lại, đôi đốm lửa xanh trong mắt hắn co rụt lại. Hắn nhìn thanh niên phàm trần gầy gò trước mặt, kẻ đáng lẽ phải đang run rẩy quỳ lạy, nay lại dám dùng tay không nắm giữ xích khóa hồn của hắn.
“Ngươi nói cái gì? Phàm nhân ngu muội, dám nghi ngờ luật pháp tối cao của địa ngục?” Malta cười gằn, “Butcher, chặt đứt hai tay hắn cho ta!”
Butcher gầm lên một tiếng kinh thiên động địa, vung thanh đao mổ bò khổng lồ chém mạnh xuống đầu Tô Hoài. Luồng gió đao mang theo sát khí cuồng bạo thổi tung mái tóc của Tô Hoài.
“Nếu ngươi chặt tay ta, Malta, ngươi sẽ phải gánh chịu hình phạt phản phệ khế ước gấp mười lần giá trị khoản nợ này.” Tô Hoài không hề né tránh, giọng nói của anh vang lên đều đặn, chính xác như một cái máy gõ nhịp, “Theo Điều khoản 47 trong Sổ tay luật khế ước cổ của tổ tiên Tô Thần, được đồng hóa với quy luật vận hành của vương quốc vạn năm trước: Trong thời gian xảy ra thiên tai oán khí cấp độ biên giới, mọi khế ước thế chấp linh hồn trực hệ bắt buộc phải được gia hạn tự động ba mươi ngày mà không tính lãi suất lũy tiến.”
Anh vừa nói, vừa dùng bàn tay còn lại đeo chiếc Kính một tròng thạch anh cũ kỹ đang treo trước ngực vào mắt trái. Chiếc kính một tròng bỗng chớp nháy một luồng ánh sáng xám nhạt.
Trong tầm mắt trái của Tô Hoài, thế giới lập tức biến đổi. Cuốn sổ da người trên tay Malta không còn là một cuốn sổ thông thường, mà biến thành một mạng lưới các sợi chỉ năng lượng màu đỏ và xám đan xen. Trên đầu Malta hiện lên một thanh chỉ số màu đỏ phát sáng: [Collapse Risk - Rủi ro sụp đổ: 12.4%]. Còn trên đầu em gái Tô Vy, thanh chỉ số rủi ro đang nhấp nháy đỏ chói ở mức [99.1%].
Nhưng quan trọng hơn, chiếc kính một tròng giúp anh nhìn thấu những dòng chữ siêu nhỏ, bị che giấu dưới lớp ma pháp bảo mật hắc ám ở góc dưới cùng của bản khế ước da người:
*“Điều khoản phụ 14B: Nếu bên vay chứng minh được khu vực cư trú đang chịu ảnh hưởng của oán khí rò rỉ vượt quá ngưỡng an toàn 30%, quyền cưỡng chế tịch thu linh hồn sẽ bị tạm hoãn cho đến khi có sự kiểm toán của bên thứ ba.”*
“Butcher, dừng tay!”
Một giọng nói nữ giới lạnh lùng, sắc sảo đột ngột vang lên từ góc tối của hành lang trang viên đổ nát.
Thanh đao mổ bò của Butcher dừng lại cách đỉnh đầu Tô Hoài chỉ vỏn vẹn một phân, luồng gió mạnh thổi bay chiếc mũ cũ của anh. Gã quỷ khổng lồ hậm hực thu đao, lùi lại phía sau Malta.
Từ trong bóng tối bước ra là một người phụ nữ quyến rũ tuyệt trần. Cô mặc một bộ âu phục đen bó sát hiện đại, hoàn toàn lạc lõng với bối cảnh trung cổ của thế giới này. Trên đầu cô là hai chiếc sừng nhỏ màu đỏ sẫm ẩn sau mái tóc ngắn cá tính, đôi mắt màu đỏ ruby sắc sảo đang nhìn Tô Hoài với sự tò mò không hề che giấu. Tay cô cầm một cây bút lông vũ đen và một cuốn sổ bọc da người có khắc dấu ấn vàng kim của Ngân hàng Địa ngục.
Lý Lệ, Đại diện kiểm toán cấp 4 của Ngân hàng Địa ngục trung ương.
“Trưởng phòng Lý Lệ? Sao ngài lại ở đây?” Malta lập tức thu hồi thái độ ngạo nghễ, cúi đầu cung kính trước người phụ nữ mới xuất hiện.
“Ta đang đi tuần tra kiểm toán định kỳ chi nhánh số 4 của ngươi, Malta.” Lý Lệ lạnh nhạt nói, gót giày cao gót của cô gõ “cộp, cộp” trên nền đá ẩm ướt, “Và ta vừa nghe thấy một phàm nhân không có ma lực trích dẫn chính xác Điều khoản 47 của bộ luật cổ và Điều khoản phụ 14B trong hệ thống bảo mật của chúng ta. Ngươi giải thích thế nào về việc cố tình bỏ qua điều khoản hoãn nợ thiên tai để cưỡng chế tịch thu linh hồn?”
Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán Malta. Hắn vội vàng bào chữa: “Thưa ngài, đây chỉ là một vùng biên thùy nghèo đói, oán khí rò rỉ từ hầm mộ cựu thần chiến tranh tuy có tăng lên nhưng chưa có số liệu đo lường chính thức nào chứng minh nó vượt quá mức ba mươi phần trăm...”
“Ta có số liệu.” Tô Hoài lạnh lùng ngắt lời, anh buông sợi xích sắt ra, bàn tay bị bỏng đã đỏ rực và rỉ máu, nhưng đôi mắt anh dưới chiếc kính một tròng vẫn sáng quắc, “Theo số liệu đo lường nồng độ oán khí của ta trong vòng mười ngày qua tại ngoại ô thành Tây, oán khí rò rỉ từ hầm mộ Bùi Nguyên đã đạt mức ba mươi bốn phẩy sáu phần trăm, hoàn toàn vượt ngưỡng an toàn của khế ước. Ngươi cố tình không thực hiện quy trình đo lường rủi ro để siết nợ sớm, đây là hành vi gian lận tài chính tâm linh.”
Tô Hoài tiến lên một bước, chỉ thẳng vào cuốn sổ nợ của Malta: “Nếu ta đệ đơn kiện lên Tòa án Vạn tộc Biên giới dưới sự chủ trì của Thẩm phán Lâm Nhã, chi nhánh số 4 của ngươi sẽ bị đóng băng toàn bộ tài sản vì vi phạm quy trình kiểm toán.”
Lý Lệ khẽ nhếch môi cười, một nụ cười đầy hứng thú. Cô nhìn Tô Hoài, rồi quay sang Malta: “Ngươi nghe thấy chưa, Malta? Sổ sách của ngươi có sai số lớn như vậy, nếu bị đưa ra tòa án vạn tộc, ta cũng không bảo lãnh nổi cho ngươi đâu.”
Malta nghiến răng kèn kẹt, đốm lửa xanh trong mắt hắn dao động điên cuồng vì tức giận và sợ hãi. Hắn biết mình đã gặp phải một kẻ lách luật thiên tài. Hắn vung tay, sợi xích sắt gai lập tức rụt về cuốn sổ da người.
“Được... Được lắm! Tô Hoài, ngươi giỏi lắm!” Malta gầm gừ, giọng nói đầy hận thù, “Ta chấp nhận hoãn nợ cho gia tộc ngươi ba mươi ngày theo đúng điều khoản thiên tai.”
Hắn tiến sát lại gần Tô Hoài, luồng hơi thở hôi thối của lưu huỳnh phả thẳng vào mặt anh. Malta nở một nụ cười tàn độc, hạ thấp giọng:
“Nhưng đừng mừng vội. Theo luật đăng ký kinh doanh của vương quốc, nếu sau ba mươi ngày nữa ngươi không có đủ ba trăm lượng vàng ròng bảo chứng để nộp vào quỹ phòng ngừa rủi ro của văn phòng bảo hiểm đức tin mà ngươi định mở, giấy phép của ngươi sẽ bị thu hồi. Lúc đó, khế ước hoãn nợ này sẽ tự động vô hiệu hóa.”
Hắn giơ ngón tay xương xẩu chỉ vào ngực Tô Hoài: “Đến lúc đó, không chỉ có con nhóc này, mà linh hồn của cả ba người nhà họ Tô các ngươi sẽ bị đày xuống Vực sâu Siết Nợ, chịu sự thiêu đốt của lửa lưu huỳnh vĩnh viễn!”
Nói xong, Malta vung áo choàng, cùng Butcher biến mất vào một vòng xoáy lửa lân tinh màu xanh lam nhạt, để lại một làn khói khét lẹt trong căn phòng đổ nát.
Tô Hoài đứng im lặng giữa phòng. Cơn đau từ bàn tay bị bỏng và sự suy kiệt tinh thần lực do sử dụng Kính một tròng thạch anh quá mức khiến mắt trái anh chảy ra một vệt máu loãng màu hồng nhạt. Anh lảo đảo, khẽ tựa lưng vào bức tường đá lạnh ngắt.
Ba mươi ngày. Ba trăm lượng vàng ròng bảo chứng.
Một con số khổng lồ đối với một quý tộc phá sản không có một xu dính túi như anh hiện tại. Nhưng dưới chiếc kính một tròng thạch anh, Tô Hoài nhìn thấy thanh chỉ số rủi ro của Tô Vy đã tạm thời giảm từ 99% xuống còn 75%.
Anh khẽ vuốt ngược mái tóc đẫm mồ hôi, khóe môi khẽ nhếch lên một đường cong lạnh lùng. Trò chơi tài chính với thần quyền và địa ngục này, anh chỉ mới bắt đầu đi nước cờ đầu tiên.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!