Nhạc nềnGrief2

Bẫy Tâm Lý Trên Thế Yếu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Năm giờ hai mươi phút sáng. Căn phòng trọ tồi tàn nằm sâu trong khu công nghiệp Bình Đông ngột ngạt dưới thứ ánh sáng đỏ quái đản phát ra từ màn hình máy tính của Phạm Hoàng Long. Tiếng còi cảnh báo hệ thống kêu liên hồi, chói tai như từng nhát búa nện thẳng vào thái dương đang căng lên như dây đàn của Nguyễn Khánh Vy. Trên màn hình, những dòng lệnh màu xám chạy dọc với tốc độ chóng mặt, nuốt chửng từng thư mục dữ liệu vừa được khôi phục.


- Khốn kiếp! – Long hét lên, mồ hôi đầm đìa chảy tràn qua gọng kính cận dày cộm. – Shadow99 đang dùng phương thức tấn công từ chối dịch vụ (DDoS) để làm tràn băng thông, đồng thời kích hoạt mã độc Wiper cài sẵn trong tệp nén của tài xế xe tải. Nó đang ghi đè dữ liệu rác lên phân vùng chứa video camera hành trình gốc!


Nhà báo Vũ Quốc Huy đứng bên cạnh, một tay siết chặt bả vai trái quấn băng gạc trắng đang rỉ máu, gương mặt tái nhợt vì đau đớn và lo âu. Anh nghiến răng:


- Long, có cách nào cô lập nó không? Đó là chứng cứ ngoại phạm duy nhất của Hải! Nếu mất nó, phiên tòa sơ thẩm lần hai vào ngày mai sẽ là một bản án tử hình được định sẵn!


Vy đứng lặng giữa căn phòng, cổ chân trái sưng tấy nhức nhối sau chuyến đi bộ ròng rã dưới mưa tại nghĩa trang. Cơn đau thể xác không làm lu mờ đi lý trí lạnh lùng của cô. Đôi mắt sắc sảo của cô dán chặt vào thanh tiến trình xóa dữ liệu đang nhảy số: 68%... 72%...


"Mọi can thiệp kỹ thuật số lúc này đều vô nghĩa trước nguồn băng thông vô hạn của tập đoàn bẩn," Vy nhanh chóng phân tích. Cô gõ ngón tay xuống mặt bàn sồi cũ, ra lệnh bằng giọng đanh thép:


- Long! Ngắt kết nối mạng vật lý của máy chủ ngay lập tức! Dùng phương pháp đóng băng bộ nhớ tạm thời (RAM freezing) để cứu tệp tin trước khi mã độc thực thi lệnh xóa hoàn toàn!


Long giật mình, nhưng lập tức hiểu ra chiến thuật của Vy. Anh gõ một chuỗi lệnh khẩn cấp để cô lập bộ nhớ RAM, ngăn chặn mã độc truy cập vào tệp tin video .MP4 vừa được tái tạo thành công, rồi dùng tay giật phăng sợi cáp mạng LAN ra khỏi ổ cắm.


*Phựt.*


Tiếng còi cảnh báo tắt ngấm. Màn hình máy tính chuyển sang màu đen xám xịt. Căn phòng trọ rơi vào một sự tĩnh lặng đến ngột ngạt, chỉ còn tiếng mưa rơi rả rích ngoài cửa sổ. Long thở dốc, gục đầu xuống bàn phím vài giây rồi ngẩng lên, đưa ngón tay run rẩy trỏ vào chiếc ổ cứng di động mã hóa WD My Passport đang cắm ở cổng phụ:


- Tôi... tôi đã kịp đóng băng bộ nhớ và chuyển tệp video gốc vào ổ cứng di động ngoại tuyến này trước khi mã độc xóa sạch phân vùng. Chứng cứ an toàn, nhưng hệ thống máy tính của tôi đã bị khóa hoàn toàn. Chúng ta hiện tại đã bị cô lập số.


Vy khẽ thở phào, cô tiến tới rút chiếc ổ cứng di động, cẩn thận nhét nó vào ngăn bí mật của chiếc cặp da cũ sờn của người cha quá cố.


- Tốt lắm. Nhưng chúng ta không có thời gian để ăn mừng, – Vy nói, giọng cô lạnh lùng nhưng kiên định. – Đặng Quốc Trung đang dùng Trần Văn Tèo để thực hiện vụ siết nhà cưỡng chế giả tạo nhắm vào nhà mẹ tôi. Chúng muốn dùng tính mạng và ngôi nhà của gia đình tôi làm con tin kinh tế để ép tôi phải tiêu hủy toàn bộ chứng cứ trước khi phiên tòa sơ thẩm lần hai khai mạc. Tôi phải đến gặp Trung.


Huy giật mình, bước tới cản cô lại:


- Vy, em điên rồi sao? Văn phòng của Đặng Quốc Trung là hang cọp! Em đang bị đình chỉ hành nghề tạm thời, không có tư cách pháp lý để đối đầu trực diện với hắn. Hơn nữa, nhóm giang hồ của Bùi Đức Cụt đang lảng vảng quanh đó, chúng sẵn sàng thủ tiêu em để bịt đầu mối!


Vy khẽ chạm tay vào chiếc ghim cài áo hình cán cân công lý bằng bạc ghim trên vạt vest đen, ánh kim loại lấp lánh trong bóng tối mờ nhạt của căn phòng.


- Chú Trung tin rằng tôi đang ở thế yếu tuyệt đối: văn phòng bị cháy, mẹ nằm viện, em trai thất nghiệp, và thẻ luật sư bị treo. Chính sự ngạo mạn đó sẽ là tử huyệt của ông ta. Tôi sẽ dùng chính thế yếu này để thực hiện một cuộc đàm phán quyết định.


Cô quay sang Huy, đưa cho anh chiếc bút bi ghi âm ngụy trang kỹ thuật số:


- Huy, anh và Long ở lại đây bảo mật dữ liệu. Tôi sẽ mang theo thiết bị ghi âm này. Nếu trong vòng hai tiếng tôi không liên lạc lại, hãy lập tức gửi tệp video camera hành trình gốc đến Ban Nội chính Tỉnh ủy thông qua tài khoản ẩn danh mà chúng ta đã chuẩn bị.


***


Tám giờ ba mươi phút sáng.


Tòa nhà văn phòng kính sang trọng của Công ty Luật Đặng Quốc Trung & Cộng sự nằm sừng sững giữa trung tâm tài chính quận 1 thành phố Bình Đông. Sự xa hoa tột bậc của nơi đây được xây dựng bằng những dòng tiền bẩn từ những phi vụ chạy án triệu đô của giới tài phiệt và các thẩm phán tha hóa.


Vy bước ra khỏi chiếc xe taxi, bước chân cô tập tễnh vì cổ chân trái sưng nhức tấy đỏ. Cô mặc bộ vest công sở màu xanh sẫm phẳng phiu nhất, mái tóc ngắn ngang vai được chải gọn gàng, chiếc cặp da cũ của cha cầm chắc ở tay phải. Dù cơ thể suy kiệt sau một đêm không ngủ dưới mưa, phong thái của cô vẫn toát lên một vẻ kiêu hãnh và điềm tĩnh đến đáng sợ.


Đi qua sảnh chờ lát đá cẩm thạch sang trọng, Vy thẳng tiến lên tầng 18. Thư ký của Trung định ngăn cô lại, nhưng Vy chỉ lạnh lùng đẩy nhẹ cánh cửa gỗ gõ đỏ của phòng làm việc riêng.


*Cạch.*


Luật sư Đặng Quốc Trung đang ngồi thong thả trên chiếc ghế da lớn nhập khẩu, tay cầm ly rượu single malt scotch màu hổ phách, mắt nhìn ra toàn cảnh thành phố Bình Đông qua vách kính lớn. Thấy Vy bước vào với dáng đi tập tễnh, gương mặt ông ta không hề ngạc nhiên, ngược lại khẽ nở một nụ cười đạo mạo, giả tạo tột cùng.


- Ồ, cháu gái Khánh Vy, – Trung đặt ly rượu xuống bàn gỗ gụ bóng loáng, giọng nói trầm ấm đầy vẻ bề trên. – Chú nghe nói văn phòng của cháu vừa gặp sự cố hỏa hoạn, lại thêm việc mẹ cháu bị đột quỵ nằm viện. Chú đang định gửi chút tiền phúng viếng và hỗ trợ viện phí, không ngờ cháu lại tự mình tìm đến đây. Chân cháu bị sao thế kia? Đau lắm phải không?


Vy không trả lời câu hỏi xã giao đầy ác ý đó. Cô chậm rãi bước tới, kéo chiếc ghế gỗ đối diện bàn làm việc của Trung và ngồi xuống. Cô đặt chiếc cặp da của cha lên đùi, tay phải khẽ chạm vào chiếc bút bi ghi âm ngụy trang đang cài ở túi áo vest, xoay nhẹ đầu bút để kích hoạt micrô định hướng siêu nhạy.


- Chú Trung, chúng ta bỏ qua những lời khách sáo đi, – Vy nói, giọng cô điềm tĩnh, đều đặn đến mức không thể cảm nhận được một chút dao động cảm xúc nào. – Chú biết tôi đến đây vì chuyện gì mà.


Trung cười gằn, tựa lưng vào ghế, đan hai bàn tay mập mạp đeo nhẫn vàng lớn vào nhau:


- Cháu đến để cầu xin chú dừng vụ siết nợ ngôi nhà số hai mươi tư đường Nguyễn Du sao? Cháu gái à, chú rất tiếc. Tờ giấy nợ năm trăm triệu có chữ ký của cha cháu, cố Thẩm phán Nguyễn Văn Nghị, là hoàn toàn hợp pháp về mặt dân sự. Công ty tài chính của cậu Tèo chỉ đang thực hiện đúng quy trình thu hồi nợ trái phiếu thôi. Nếu cháu muốn giữ lại ngôi nhà kỷ niệm của cha mẹ... cháu biết mình phải trả cái giá gì rồi đấy.


Trung rướn người tới trước, ánh mắt lộ rõ vẻ tàn nhẫn và đe dọa:


- Chỉ cần cháu nộp đơn xin rút lui khỏi vụ án bào chữa cho Trần Thế Hải, tuyên bố trước truyền thông rằng cháu nhận tội thay cho Hải vì áp lực tâm lý sau cái chết của cha, chú hứa ngôi nhà của mẹ cháu sẽ an toàn. Thậm chí, chú có thể tác động để Đoàn Luật sư tỉnh khôi phục lại thẻ hành nghề cho cháu trước thời hạn sáu tháng. Cháu là một cô gái thông minh, đừng vì một cựu giang hồ rách nát mà hủy hoại cả gia đình mình.


Vy khẽ mỉm cười. Nụ cười nhẹ nhàng của cô khiến Trung hơi khựng lại. Cô gõ ngón tay trỏ xuống mặt bàn gỗ gụ theo nhịp điệu đều đặn, đôi mắt sắc lẹm khóa chặt vào gương mặt đạo mạo của đối thủ:


- Chú Trung, chú nghĩ tôi đến đây để cầu xin chú sao? Chú đã đánh giá thấp tôi, và cũng đánh giá quá cao lá chắn quyền lực của Thẩm phán Trần Duy Bách rồi.


Nét mặt Trung lập tức biến sắc khi nghe thấy cái tên Trần Duy Bách. Tuy nhiên, với bản lĩnh của một ông trùm chạy án lão luyện, hắn nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh, cười khẩy:


- Cháu đang nói nhảm cái gì thế? Thẩm phán tối cao Trần Duy Bách là bạn thân của cha cháu, ông ấy luôn quan tâm đến gia đình cháu. Chớ có ngậm máu phun người trước mặt chú.


Vy điềm tĩnh mở chiếc cặp da của cha, rút ra một tờ giấy khổ A4 được in sẵn từ báo cáo kiểm toán rò rỉ của tập đoàn mà Hoàng Nam đã xác minh đêm qua. Cô đẩy tờ giấy về phía Trung:


- Đây là mã số thuế của Công ty TNHH Đầu tư và Phát triển Địa ốc Thịnh Phát – một công ty ma đăng ký dưới tên con gái lớn của chú, Đặng Mỹ Linh. Và đây... – Vy chỉ ngón tay vào dòng số liệu được bôi đỏ, – là lịch trình giao dịch dòng tiền bẩn trị giá mười hai tỷ đồng được chuyển khoản từ tài khoản của Tập đoàn công nghiệp Bình Đông Đông vào tài khoản ẩn của chú tại Ngân hàng nước ngoài có chi nhánh Singapore dưới danh nghĩa 'chi phí tư vấn pháp lý ngoại giao' vào đúng ngày mười bốn tháng tư.


Trung nheo mắt nhìn tờ giấy, lồng ngực hắn khẽ phập phồng dưới lớp áo sơ mi đắt tiền, nhưng hắn vẫn cố thủ:


- Một tờ giấy in số liệu vô danh không có dấu đỏ của cơ quan chức năng. Cháu nghĩ có thể dùng thứ rác rưởi này để đe dọa một luật sư sừng sỏ như tôi sao? Tòa án sẽ bác bỏ nó ngay lập tức vì nguồn gốc chứng cứ bất hợp pháp!


- Đúng, tòa án sơ thẩm địa phương bị lũng đoạn của chú có thể bác bỏ nó, – Vy nghiêng đầu, giọng cô trầm xuống nhưng đanh thép như một phán quyết. – Nhưng Ban Nội chính Tỉnh ủy và Đoàn Thanh tra của Bộ Công an thì không. Chú Trung, chú nghĩ điều gì sẽ xảy ra nếu tôi gửi toàn bộ hồ sơ truy vết dòng tiền bẩn này, kết hợp với bản báo cáo pháp y gốc chứng minh cha tôi bị đầu độc trước tai nạn hai tiếng, lên thẳng trung ương?


Trung siết chặt hai nắm tay dưới mặt bàn, hơi thở hắn bắt đầu dồn dập. Vy không để cho đối thủ kịp định thần, cô ra đòn tấn công tâm lý chiến quyết định:


- Chú nghĩ Thẩm phán Trần Duy Bách sẽ bảo vệ chú khi dòng tiền này bị khui ra sao? Chú chỉ là một kẻ môi giới chạy án, một mắt xích trung gian có thể dễ dàng bị vứt bỏ để bảo toàn chiếc ghế Thẩm phán tối cao của ông ta tại Hà Nội. Trong kịch bản chạy tội của Bách, chú chính là con tốt thí hoàn hảo nhất để gánh toàn bộ trách nhiệm hình sự về tội đưa và nhận hối lộ hòng chạy án cho tập đoàn bẩn. Chú tin tưởng vào lòng trung thành của một kẻ ngụy quân tử sẵn sàng đầu độc người bạn thân nhất của mình sao?


Lời nói của Vy như một luồng điện lạnh buốt đánh thẳng vào tử huyệt tâm lý của Trung. Hắn biết rõ tính cách lạnh lùng, tàn nhẫn của Trần Duy Bách. Hắn hiểu rằng nếu vụ án bị đưa lên cấp trung ương, Bách chắc chắn sẽ cắt đứt mọi liên hệ và đẩy hắn vào lò nung để tự cứu mình.


Sự im lặng bao trùm phòng làm việc. Mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra trên trán Đặng Quốc Trung, làm bết bát những sợi tóc chải chuốt bóng mượt. Gương mặt đạo mạo của hắn dần méo mó, lộ rõ vẻ hoang mang, sợ hãi tột cùng trước viễn cảnh bị gia tộc ruồng bỏ và đối mặt với bản án chung thân.


- Cháu... cháu muốn cái gì? – Giọng Trung không còn vẻ bề trên nữa, nó run rẩy và khàn đặc.


Vy tựa lưng vào ghế, đặt hai tay lên quai chiếc cặp da của cha, đưa ra tối hậu thư bằng một giọng nói lạnh lùng, không chút nhân nhượng:


- Thứ nhất: Gọi điện ngay lập tức cho Trần Văn Tèo, ra lệnh chấm dứt hoàn toàn vụ siết nợ và rút toàn bộ đàn em khỏi ngôi nhà số hai mươi tư đường Nguyễn Du của mẹ tôi. Thứ hai: Cam kết bảo đảm an toàn tuyệt đối cho em trai tôi tại địa phương trong suốt quá trình diễn ra phiên tòa sơ thẩm lần hai.


Trung nhìn chằm chằm vào Vy, ánh mắt hắn dao động dữ dội giữa sự tức giận và nỗi sợ hãi sụp đổ sự nghiệp. Hắn cố gắng đưa ra một thỏa hiệp cuối cùng:


- Được... chú có thể bảo Tèo dừng siết nhà. Nhưng đổi lại, cháu phải giao nộp chiếc ổ cứng chứa video camera hành trình gốc cho chú ngay bây giờ!


Vy khẽ lắc đầu, ánh mắt cô lạnh lùng như băng tuyết:


- Chú Trung, chú đang ở thế yếu, không có quyền đưa ra điều kiện với tôi. Tôi không cần chú phải nhận tội trước pháp luật lúc này, tôi chỉ cần chú bảo vệ gia đình tôi. Nếu trong vòng năm phút nữa, Trần Văn Tèo không rút quân khỏi nhà tôi, tệp dữ liệu dòng tiền bẩn này sẽ xuất hiện trên bàn làm việc của Trưởng Ban Nội chính Tỉnh ủy.


Trung nhìn đồng hồ để bàn, thời gian đang đếm ngược từng giây trong sự im lặng đáng sợ của Vy. Sức ép tâm lý cực độ khiến hắn không thể chịu đựng nổi thêm nữa. Hắn run rẩy cầm chiếc điện thoại di động trên bàn, bấm một dãy số và bật loa ngoài.


*Tút... Tút...*


- Alô, đại ca Trung ạ? – Giọng nói bặm trợn của Trần Văn Tèo vang lên từ đầu dây bên kia. – Đàn em của em đang chuẩn bị dán niêm phong cái nhà Nguyễn Du đây. Có cần khóa cổng luôn không đại ca?


Trung liếc nhìn Vy, rồi nghiến răng ra lệnh bằng giọng khàn đặc:


- Tèo... dừng lại ngay lập tức! Rút toàn bộ quân về cho tao! Không được chạm vào một viên gạch nào của ngôi nhà đó nữa! Nghe rõ chưa?


- Ơ... nhưng đại ca, luật sư Trung đã dặn là phải ép con Vy... – Tèo ngơ ngác hỏi lại.


- Tao bảo rút là rút! Câm miệng và làm theo lệnh đi! – Trung hét lên vào điện thoại rồi cúp máy cái rụp.


Hắn ném chiếc điện thoại xuống bàn, thở hổn hển, gương mặt xám ngoét nhìn Vy:


- Xong rồi đấy. Cháu hài lòng chưa? Bây giờ cháu có thể đi được rồi chứ?


Vy chậm rãi đứng dậy, cô khẽ xoay lại đầu chiếc bút bi ghi âm để tắt thiết bị, cẩn thận cài nó vào túi áo vest. Cô ôm chiếc cặp da của cha trước ngực, nhìn thẳng vào mắt Trung bằng một ánh nhìn đầy sự khinh bỉ và cảnh cáo:


- Cảm ơn sự hợp tác bất đắc dĩ của chú, chú Trung. Hãy nhớ lấy lời tôi: Nếu gia đình tôi xảy ra bất kỳ chuyện gì, chú sẽ là người đầu tiên bước vào phòng biệt giam số bốn của công an tỉnh. Chào chú.


Vy quay lưng, tập tễnh bước ra khỏi phòng làm việc, để lại Đặng Quốc Trung ngồi chết lặng trên chiếc ghế da lớn, gương mặt đờ đẫn vì hoang mang và lo sợ.


***


Mười một giờ đêm hôm đó.


Cơn mưa giông ngoài trời vẫn gào rú dữ dội, quất từng luồng nước lạnh buốt vào kính chắn gió của chiếc xe sedan cũ nát đang đỗ ở góc tối đối diện tòa nhà văn phòng của Trung. Bên trong xe, nhà báo Vũ Quốc Huy đang ngồi ở ghế lái, tay giữ chặt bả vai trái đau nhức, mắt dán chặt vào màn hình chiếc máy tính xách tay chuyên dụng kết nối với thiết bị thu phát sóng ngoại vi.


Nguyễn Khánh Vy ngồi ở ghế phụ bên cạnh, gương mặt mệt mỏi tựa vào thành ghế, đôi mắt cô nhắm nghiền để tận dụng từng phút giây nghỉ ngơi hiếm hoi. Chiếc ghim cài áo hình cán cân công lý bằng bạc vẫn lấp lánh trên ngực áo vest sũng nước mưa của cô.


*Tít... Tít...*


Hệ thống phần mềm giám sát sóng viễn thông của Huy đột ngột nhấp nháy đèn xanh, phát ra âm thanh thông báo thu nhận tín hiệu cuộc gọi đi từ số máy riêng của Đặng Quốc Trung.


Huy lập tức bật loa ngoài, đeo tai nghe và bấm nút ghi âm khẩn cấp. Giọng nói run rẩy, hoảng hốt của Trung vang lên giữa tiếng mưa rơi rầm rập trên nóc xe:


- Alô... Anh Toản đấy à? Tình hình nguy kịch rồi! Con Vy... con bé đó bằng cách nào đó đã nắm giữ toàn bộ mã số thuế và lịch trình giao dịch tài khoản đen của tôi tại Singapore! Nó biết cả việc tập đoàn chuyển tiền chạy án mười hai tỷ đồng vào ngày mười bốn tháng tư!


Giọng nói lạnh lùng, trầm đặc của Trưởng phòng an ninh tập đoàn Trần Quốc Toản vang lên từ đầu dây bên kia:


- Ông nói cái gì? Làm sao một con nhóc bị treo bằng lại có được thông tin bảo mật cấp cao đó? Ông đã làm rò rỉ dữ liệu ngân hàng Đông Á đúng không?


- Tôi không biết! – Trung hét lên trong điện thoại, tiếng hắn thở dốc đầy hoảng loạn. – Nhưng nó đã đe dọa sẽ gửi toàn bộ hồ sơ lên Ban Nội chính Tỉnh ủy và Bộ Công an! Tôi phải lập tức chuyển toàn bộ số tiền mặt năm mươi tỷ đồng từ các công ty ma ở Bình Đông sang tài khoản dự phòng ngoại biên để tẩu tán ngay trong đêm nay trước khi đoàn thanh tra trung ương ập vào! Anh phải cho đàn em của Bùi Đức Cụt phong tỏa bến cảng sông để bảo vệ chuyến hàng tài liệu gốc cho tôi!


Huy quay sang nhìn Vy, đôi mắt anh sáng lên một tia sáng quyết liệt đầy phấn khích. Vy khẽ mở mắt, ánh nhìn của cô sắc sảo và lạnh lùng như một lưỡi gươm tuốt trần trong bóng tối của chiếc xe dã chiến.


Trung đã sập bẫy tâm lý chiến hoàn hảo của cô. Sự hoảng loạn đã buộc hắn phải tự tay lộ ra các giao dịch tài chính mờ ám mới và đường đi của dòng tiền bẩn chạy án đứng sau hệ thống tư pháp địa phương.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!