Nhạc nềnGrief2

Giao Dịch Dưới Mưa Lạnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bốn giờ ba mươi phút sáng. Cơn mưa giông trút xuống thành phố công nghiệp Bình Đông từ nửa đêm vẫn chưa có dấu hiệu dứt hạt, ngược lại càng lúc càng nặng nề, quất từng luồng lạnh buốt vào những tán cây cổ thụ âm u. Nghĩa trang liệt sĩ tỉnh Bình Đông nằm biệt lập trên một ngọn đồi thấp ngoại ô, chìm trong một màn sương mù xám xịt và tiếng mưa gào rú liên hồi.


Nguyễn Khánh Vy đứng nép mình dưới tán cây bồ đề cổ thụ sát rìa phía sau nghĩa trang. Chiếc ô đen che trên đầu không ngăn nổi những cơn gió lốc tạt nước mưa sũng ướt cả hai ống quần tây công sở tối màu. Cổ chân trái của cô, vốn đã sưng tấy nghiêm trọng từ cuộc rượt đuổi nghẹt thở tại bãi phế liệu Thành Đạt vài giờ trước, giờ đây thắt lại từng cơn đau nhức buốt xương. Vy khẽ dựa lưng vào thân cây xù xì, dịch chuyển trọng tâm cơ thể sang chân phải để giảm bớt áp lực. Một tay cô siết chặt quai chiếc cặp da cũ sờn của người cha quá cố trước ngực, tay kia đưa lên chạm nhẹ vào chiếc ghim cài áo hình cân công lý bằng bạc ghim trên vạt vest đen. Kim loại lạnh ngắt chạm vào da thịt qua lớp vải mỏng, như một lời nhắc nhở đanh thép về lời thề công lý mà cô đã chọn gánh vác.


Cô đã để Nguyễn Minh Triết lại phòng thí nghiệm của Tiến sĩ An để khâu rửa vết chém sâu trên cánh tay trái. Vết thương mất máu nhiều khiến Triết kiệt sức, nhưng anh vẫn nắm chặt tay cô trước khi đi, cảnh báo rằng Viện trưởng Phạm Thế Anh đã bắt đầu đánh hơi thấy sự rò rỉ thông tin y khoa. Vy biết mình đang chơi một ván bài ngửa với tử thần. Nếu đêm nay cô không lấy được báo cáo gốc, mọi nỗ lực cạo vết độc chất trên vô lăng xe Camry của cha cô sẽ trở nên vô nghĩa trước tòa.


Từ lối đi ngách phủ đầy lá thông mục phía sau nghĩa trang, một bóng người gầy gò, mặc áo khoác gió sẫm màu trùm kín đầu, lầm lũi bước đi trong màn mưa. Người đó đi rất chậm, mắt không ngừng đảo quanh cảnh giác, bước chân run rẩy như thể mỗi bóng đen của bia mộ đá xung quanh đều là một kẻ rình rập.


Vy khẽ bước ra khỏi tán cây, tiếng giày vải dẫm lên lớp lá ướt phát ra âm thanh nhỏ. Bóng người kia giật nẩy mình, lùi lại một bước, bàn tay thọc sâu trong túi áo khoác khẽ siết chặt. Dưới ánh chớp lóe sáng của bầu trời giông bão, gương mặt tiều tụy, hốc hác hằn sâu những nếp nhăn và đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ của Bác sĩ pháp y Trịnh Hoài Nam hiển hiện rõ ràng. Ông nồng nặc mùi hóa chất khử trùng rẻ tiền pha lẫn mùi thuốc lá tàn.


- Luật sư Vy? – Giọng Nam khản đặc, run rẩy giữa tiếng mưa rơi xối xả.


- Là cháu, bác sĩ Nam. Cảm ơn chú đã giữ đúng hẹn, – Vy nói, giọng cô điềm tĩnh nhưng đanh thép, cố gắng che giấu cơn đau nhức nhối ở cổ chân.


Nam bước nhanh tới dưới tán ô của Vy, hơi thở ông dồn dập, phả ra làn khói trắng mờ trong làn khí lạnh. Ông nhìn chằm chằm vào chiếc ghim cài áo trên ngực Vy, gương mặt khẽ giãn ra một chút nhưng sự sợ hãi vẫn bao trùm lấy từng thớ cơ.


- Tôi không thể ở lại lâu. Phạm Thế Anh... ông ta đã phát hiện ra có người lén truy cập vào hệ thống lưu trữ hồ sơ tử thi đêm qua. Ông ta vừa ra lệnh phong tỏa toàn bộ máy chủ trung tâm pháp y tỉnh và niêm phong các tủ đông mẫu bệnh phẩm dưới danh nghĩa 'kiểm tra đột xuất' của Sở Y tế.


Vy siết chặt quai cặp da, hỏi nhanh:


- Vậy còn mẫu độc chất gốc trong dạ dày của cha cháu? Chú có lấy được không?


Nam lắc đầu đầy bất lực, ánh mắt lộ rõ vẻ tiếc nuối và sợ hãi:


- Không thể được. Tủ đông bảo quản mẫu của Thẩm phán Nghị đã bị khóa bằng xích niêm phong của thanh tra hành chính ngay trước mắt tôi. Tôi cố tình nán lại phòng thí nghiệm để tìm cách tiếp cận nhưng Thế Anh đã đứng trực tiếp giám sát tại đó. Nếu tôi cố tình mở, tôi sẽ bị bắt giữ ngay lập tức dưới cáo buộc hủy hoại vật chứng vụ án hình sự.


Vy mím chặt môi. Việc không lấy được mẫu độc chất vật lý là một tổn thất lớn, nhưng cô đã dự liệu trước sự can thiệp nhanh chóng của đối thủ sau khi văn phòng của cô bị phóng hỏa hụt.


- Nhưng tôi đã kịp sao chép cái này, – Nam thọc tay vào túi áo trong, rút ra một phong bì thư bằng nilon chống nước màu đen, được dán kín bằng băng keo niêm phong chuyên dụng của viện pháp y. Ông run rẩy trao nó cho Vy. – Đây là bản báo cáo giám định pháp y gốc của Thẩm phán Nguyễn Văn Nghị. Bản báo cáo này do chính tay tôi thực hiện khám nghiệm thực tế vào đêm xảy ra tai nạn, trước khi bị Phạm Thế Anh dùng quyền lực viện trưởng ép buộc tôi phải sửa đổi các chỉ số thời gian tử vong để khớp với kịch bản tai nạn giao thông của Thượng tá Quyết.


Vy đỡ lấy chiếc phong bì lạnh ngắt. Qua lớp nilon mỏng, cô có thể cảm nhận được độ dày của tập tài liệu giấy bên trong. Trái tim cô đập mạnh một nhịp.


- Bản báo cáo này ghi nhận điều gì hả chú? – Vy thì thầm, đôi mắt khóa chặt vào gương mặt Nam.


Nam nhìn quanh một lượt, giọng ông chìm xuống, gần như bị tiếng mưa át đi:


- Chỉ số tiêu hóa thức ăn trong dạ dày của cha cô... thức ăn hoàn toàn chưa phân hủy, dịch vị dạ dày chỉ mới tiết ra ở giai đoạn đầu. Điều đó chứng minh Thẩm phán Nghị đã tử vong vào khoảng hai mươi giờ đêm ngày mười lăm tháng tư. Tức là sớm hơn thời điểm chiếc xe Camry lao xuống dốc đâm vào gốc cây ở Km 14 đúng hai tiếng đồng hồ. Ông ấy đã chết trước khi vụ tai nạn xảy ra.


Một tia chớp sáng lòa xé rách bầu trời đêm, chiếu sáng gương mặt đẫm nước mắt của Vy. Sự thật tàn nhẫn đã được phơi bày bằng con số khoa học khách quan. Cha cô không hề mất lái tự gây tai nạn. Ông đã bị bắt giữ, bị đầu độc bằng chất gây đột quỵ Aconitine từ trước, rồi những kẻ thủ ác đã đặt xác ông vào ghế lái, dàn cảnh cho chiếc xe tự lao xuống dốc lúc mười hai giờ đêm để xóa sạch mọi dấu vết.


- Hai tiếng đồng hồ... – Vy nghẹn ngào, giọng cô run lên vì phẫn nộ tột cùng. – Chúng đã giết cha cháu từ trước, rồi dùng chiếc xe làm cỗ quan tài di động để lừa gạt cả hệ thống pháp luật.


- Đúng thế, – Nam gật đầu, gương mặt ông hiện lên vẻ đau đớn của một người làm khoa học bị cưỡng ép bóp méo sự thật. – Thế Anh đã nhận một khoản tiền khổng lồ từ Đặng Quốc Trung để ép tôi ký vào bản báo cáo giả mạo ghi nhận thời gian chết là hai mươi hai giờ ba mươi phút – thời điểm sau khi vụ va chạm xảy ra. Nếu bản báo cáo gốc này bị lộ ra ngoài, cả sự nghiệp của tôi, thậm chí mạng sống của tôi và gia đình sẽ chấm dứt. Phạm Thế Anh và Thẩm phán Trần Duy Bách đứng sau đường dây này... họ cực kỳ tàn nhẫn.


Vy cẩn thận nhét phong bì đen vào ngăn bí mật trong chiếc cặp da cũ của cha, kéo khóa chặt chẽ. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt đang run rẩy của Nam, giọng nói trầm ấm nhưng đanh thép đầy bản lĩnh:


- Bác sĩ Nam, cháu hiểu sự hy sinh và mạo hiểm của chú đêm nay. Với tư cách là một luật sư bào chữa, cháu cam kết trước vong linh của cha cháu và bằng danh dự nghề nghiệp của mình: Cháu sẽ bảo vệ tuyệt đối danh tính của chú dưới quy tắc đạo đức nghề nghiệp luật sư. Không một ai, kể cả Viện kiểm sát hay Tòa án tỉnh Bình Đông, có thể ép cháu khai ra người đã cung cấp bản báo cáo này trước khi vụ án được chuyển giao cho cơ quan trung ương chính trực.


Nam khẽ thở phào một hơi dài, ông gật đầu nhẹ:


- Tôi tin cô, Vy. Cô có nét cương trực của ông Nghị năm xưa. Bây giờ tôi phải đi bằng lối sau nghĩa trang để tránh bị tai mắt của Thế Anh phát hiện đi cùng cô. Hãy cẩn thận, Đặng Quốc Trung đã bắt đầu nghi ngờ cô đang nắm giữ chứng cứ ngoại phạm của Hải.


Bóng dáng gầy gò của bác sĩ Nam nhanh chóng chìm vào màn mưa dày đặc phía sau những hàng bia mộ đá lạnh lẽo. Vy đứng lặng yên một vài giây để định thần, nén cơn đau buốt ở cổ chân, rồi tập tễnh bước nhanh ra phía lộ lớn, nơi cô đã hẹn với nhà báo Quốc Huy.


***


Năm giờ mười lăm phút sáng.


Tại căn hộ dã chiến – thực chất là một căn phòng trọ nhỏ bừa bộn nằm sâu trong khu công nghiệp Bình Đông do nhà báo Vũ Quốc Huy thuê dưới tên giả – ánh sáng từ ba chiếc màn hình máy tính chiếu lên những gương mặt căng thẳng, mệt mỏi.


Huy ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ, một bên bả vai trái quấn băng gạc trắng cộm lên dưới lớp áo phông xám. Vết chém từ gậy sắt của nhóm giang hồ đêm qua vẫn còn âm ỉ đau mỗi khi anh cử động mạnh, nhưng đôi mắt anh vẫn sắc sảo, dính chặt vào tiến trình khôi phục dữ liệu trên màn hình. Bên cạnh anh, Phạm Hoàng Long – kỹ sư an ninh mạng mập mạp với cặp kính cận dày – đang gõ phím liên hồi, những ngón tay di chuyển nhanh như múa trên bàn phím cơ phát ra tiếng lách cách giòn giã.


Vy bước vào phòng, trùm kín chiếc mũ khoác sũng nước mưa. Cô đặt chiếc cặp da lên bàn gỗ, cẩn thận rút phong bì đen chứa bản báo cáo pháp y gốc của bác sĩ Nam ra.


- Cháu lấy được báo cáo gốc rồi, – Vy nói, giọng cô khàn đi vì lạnh.


Huy quay sang nhìn cô, ánh mắt lộ rõ vẻ mừng rỡ xen lẫn lo âu:


- Tốt quá! Bên phía Long cũng đang ở những bước cuối cùng. Tài xế xe tải của Công ty vận tải Thành Phát đã đồng ý bàn giao đĩa DVD sao lưu camera hành trình gốc đêm mưa đó sau khi tôi cam kết sẽ bảo vệ danh tính của ông ta trước tập đoàn. Nhưng file dữ liệu trên đĩa DVD bị hỏng phân vùng nặng do đĩa bị xước vật lý.


Long không quay đầu lại, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào các dòng lệnh mã hóa chạy dọc màn hình xanh:


- Đĩa bị xước sâu đúng ngay phân vùng chứa đoạn video từ hai mươi mốt giờ ba mươi đến hai mươi hai giờ ba mươi đêm mười lăm tháng tư. Đây là một thủ đoạn phá hoại vật lý cố ý của kẻ nào đó trước khi đĩa được bàn giao. Nhưng chúng đã đánh giá thấp thuật toán khôi phục phân mảnh của tôi. Tôi đang tái tạo lại các block dữ liệu bị mất dựa trên bảng chỉ mục dự phòng của phân vùng gốc.


Vy bước tới đứng sau lưng Long, cô quên đi cơn đau ở cổ chân trái đang thắt lại. Trên màn hình máy tính, thanh tiến trình khôi phục đang hiển thị con số 94%.


- Long, liệu video này có hiển thị rõ biển số chiếc xe tải và hiện trường Km 14 không? – Vy hỏi, tay cô khẽ siết chặt chiếc ghim cài áo hình cân công lý.


- Sẽ rõ, luật sư Vy, – Long tự tin gật đầu, đẩy gọng kính cận lên mũi. – Camera hành trình của xe tải này là dòng chuyên dụng ghi hình hồng ngoại độ phân giải cao. Chỉ cần khôi phục được phân vùng bị hỏng, tôi có thể xử lý tăng độ tương phản để lọc bỏ màn sương và hạt mưa. Chúng ta sẽ thấy rõ chiếc Toyota Camry của cha cô và chiếc xe tải màu xám tro va chạm tại hiện trường.


96%.


98%.


Không khí trong căn phòng trọ nhỏ chật hẹp trở nên ngột ngạt đến mức có thể nghe thấy cả tiếng thở dồn dập của ba người và tiếng mưa rơi rả rích ngoài cửa sổ. Đây là chiếc chìa khóa ngoại phạm thép của Trần Thế Hải. Nếu video chứng minh Hải không có mặt tại Km 14 vào thời điểm xảy ra án mạng, bản cáo trạng của Viện kiểm sát tỉnh sẽ hoàn toàn sụp đổ tại phiên tòa sơ thẩm.


99%.


*Tít!*


Một tiếng âm thanh thông báo vang lên từ hệ thống máy tính. Thanh tiến trình chuyển sang màu xanh lá cây rực rỡ với dòng chữ: "KHÔI PHỤC DỮ LIỆU THÀNH CÔNG".


- Được rồi! – Huy đứng bật dậy, quên mất cơn đau ở bả vai trái khiến anh khẽ nhăn mặt rên rỉ.


Long nhanh chóng click chuột, mở file video định dạng MP4 vừa được tái tạo. Màn hình máy tính hiển thị một góc quay từ trên cao của cabin xe tải lớn. Khung cảnh hiện ra là đoạn đường Hùng Vương kéo dài (Km 14) ngoại ô vắng vẻ dưới trời mưa tầm tã đêm mười lăm tháng tư. Ánh đèn pha của chiếc xe tải lớn quét qua mặt đường nhựa loang loáng nước mưa, chiếu sáng cột mốc lộ giới Km 14.


Thời gian hiển thị ở góc dưới màn hình là: **22:02:15**.


Đúng lúc đó, từ góc cua khuất sau rừng cao su, chiếc Toyota Camry màu đen của Thẩm phán Nghị xuất hiện, di chuyển với tốc độ chậm bất thường, bánh xe hơi đảo nhẹ như thể người lái đã mất hoàn toàn kiểm soát. Ngay phía sau chiếc Camry, một chiếc xe tải cỡ lớn màu xám tro không bật đèn pha, âm thầm bám theo sát nút.


- Nhìn kìa! – Huy chỉ ngón tay vào màn hình. – Chiếc xe tải xám tro đó cố tình ép sát chiếc Camry của ông Nghị vào lề đường sát cột mốc!


Trên video, chiếc xe tải xám tro tăng tốc đột ngột, húc mạnh vào đuôi bên hông chiếc Camry, tiếng kim loại va chạm biến dạng vang lên dù bị tiếng mưa át đi một phần. Cú đâm mạnh khiến chiếc Camry mất lái hoàn toàn, lao thẳng xuống dốc bên đường và đâm sầm vào gốc cây cổ thụ. Chiếc xe tải xám tro dừng lại vài giây, một bóng đen bước xuống nhìn xuống dốc, sau đó nhanh chóng quay trở lại cabin, rú ga bỏ chạy mất hút vào màn đêm.


Thời gian chiếc xe tải xám tro rời khỏi hiện trường là **22:05:40**.


Trong suốt khoảng thời gian đó, hoàn toàn không có sự xuất hiện của chiếc xe máy hay bóng dáng của Trần Thế Hải tại hiện trường Km 14. Hải hoàn toàn ngoại phạm. Anh ta đang ở bến xe khách cách đó mười kilômét để nhận tiền từ một công ty ma của tập đoàn.


- Đây rồi... chứng cứ ngoại phạm thép của Hải, – Vy thì thầm, nước mắt cô rơi xuống vạt áo. – Cha cháu đã bị mưu sát bởi chiếc xe tải xám tro đó. Chúng ta đã có đĩa DVD chứa file video camera hành trình gốc này.


Niềm vui vỡ òa chưa kịp lan tỏa trong căn phòng nhỏ thì đột ngột, màn hình máy tính của Long nhấp nháy đỏ liên hồi. Tiếng còi cảnh báo hệ thống từ loa máy tính rú vang dồn dập, chói tai.


*CẢNH BÁO: PHÁT HIỆN TRUY CẬP TRÁI PHÉP TỪ XA. HỆ THỐNG ĐANG BỊ TẤN CÔNG BỞI MÃ ĐỘC TỰ HỦY (WIPER MALWARE).*


Long biến sắc, gương mặt mập mạp của anh lập tức đẫm mồ hôi lạnh. Những ngón tay anh điên cuồng gõ phím để chặn cổng kết nối mạng:


- Khốn kiếp! Có kẻ đang dùng giao thức mạng từ xa để xâm nhập vào máy chủ của tôi! Chúng đang thực hiện lệnh xóa sạch phân vùng dữ liệu vừa khôi phục được!


- Là ai? – Huy hét lớn, tay siết chặt bả vai đau nhức.


- Địa chỉ IP được chuyển hướng liên tục qua các máy chủ ma... – Long vừa nói vừa thở dốc, mắt dán chặt vào các dòng mã độc đang nuốt dần các thư mục hệ thống. – Đây là chữ ký số của **Shadow99** – hacker mũ đen chuyên nghiệp của tập đoàn! Chúng đã cài sẵn một đoạn mã độc gián điệp vào file nén của tài xế xe tải để định vị và kích hoạt lệnh xóa sạch dữ liệu ngay khi file được khôi phục thành công!


Màn hình máy tính bắt đầu chuyển sang màu xám tro, các file video vừa khôi phục bị biến đổi định dạng thành các ký tự rác rưởi không thể đọc được. Thanh tiến trình xóa dữ liệu của mã độc đang chạy với tốc độ chóng mặt: 40%... 60%...


Vy nhìn chằm chằm vào màn hình đang bị nhuộm đỏ bởi cảnh báo tấn công mạng, bàn tay cô siết chặt chiếc cặp da chứa bản báo cáo pháp y gốc của cha. Cô nhận ra, thế lực ngầm đứng sau Đặng Quốc Trung và Trần Duy Bách đã giăng sẵn một tấm lưới công nghệ khổng lồ để bóp chết sự thật ngay khi nó vừa được nhen nhóm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!