Đột Nhập Bãi Xe Phế Liệu
Hành lang Khoa Cấp cứu của Bệnh viện Đa khoa tỉnh Bình Đông ngột ngạt mùi thuốc sát trùng và tiếng còi báo động của xe cứu thương réo rắt ngoài sân. Dưới ánh đèn tuýp trắng lóa, Nguyễn Khánh Vy đứng đối diện với Trần Văn Tèo. Gã đòi nợ thuê vạm vỡ, phanh ngực áo sơ mi để lộ hình xăm hổ vằn dữ tợn, đang giơ cao tờ giấy nợ năm trăm triệu đồng sát mặt cô.
Khánh Nam ngồi bệt dưới sàn, hai tay ôm đầu, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chị gái với sự oán hận tột cùng. Mẹ cô, bà Lê Thị Thu, đang nằm bên trong phòng hồi sức tích cực sau cơn đột quỵ xuất huyết não. Sự sống của bà chỉ còn được duy trì bằng nhịp đập cơ học của máy thở.
Vy khẽ hít một hơi thật sâu để nén cơn đau buốt từ cổ chân trái đang sưng tấy. Cô đưa tay chỉnh lại chiếc ghim cài áo hình cán cân công lý bằng bạc trên ngực áo vest đen – mỏ neo tinh thần duy nhất giữ cô không gục ngã trước giông bão. Cô ngước mắt nhìn thẳng vào gã giang hồ, giọng nói điềm tĩnh đến đáng sợ:
- Anh Tèo, cho tôi xem tờ giấy nợ.
- Xem cái gì mà xem? – Tèo cười gằn, lắc lắc tờ giấy trước mặt Vy. – Chữ ký của Thẩm phán Nguyễn Văn Nghị rành rành ở đây. Ông già cô ký giấy vay nợ đại ca chúng tôi trước khi chết. Luật sư mà định quỵt nợ à? Không trả tiền, ngày mai đàn em của tôi sẽ đến niêm phong cái nhà số hai mươi tư đường Nguyễn Du!
Vy không hề lùi bước. Cô tiến lên một bước, ép Tèo phải lùi lại. Đôi mắt sắc sảo của cô khóa chặt vào nét mực trên tờ giấy. Với khả năng ghi nhớ siêu việt, Vy thuộc lòng từng nét chữ, từng thói quen ký dứt khoát của cha mình. Trên tờ giấy nợ này, nét móc đuôi của chữ "N" trong chữ ký "Nghị" có một độ run rẩy bất thường, một khoảng ngắt mực cực nhỏ mà chỉ những kẻ cố gắng đồ lại chữ ký của người khác mới phạm phải.
Một tia sáng lóe lên trong đầu Vy. Đây chắc chắn là chữ ký giả mạo do Đặng Quốc Trung chỉ đạo ngụy tạo nhằm ép cô bán nhà đầu hàng, rút lui khỏi vụ án bào chữa cho Trần Thế Hải.
- Anh Tèo, – Vy dõng dạc, giọng nói đanh thép vang vọng khắp hành lang bệnh viện, thu hút sự chú ý của các y bác sĩ và bảo vệ trực ca. – Theo Điều 341 Bộ luật Hình sự năm 2015, tội làm giả con dấu, tài liệu của cơ quan, tổ chức và sử dụng con dấu hoặc tài liệu giả để thực hiện hành vi trái pháp luật có thể bị phạt tù lên đến bảy năm. Tôi là luật sư, và tôi khẳng định chữ ký này là giả mạo.
Tèo biến sắc, nhưng gã nhanh chóng lấy lại vẻ hung hãn:
- Cô bớt dùng luật dọa tôi! Giấy trắng mực đen...
- Hiện tại, – Vy ngắt lời gã, không cho gã cơ hội phản kháng. – Mẹ tôi đang cấp cứu trong phòng hồi sức tích cực. Bệnh viện này có camera giám sát hai mươi tư trên bảy. Hành vi mang giấy tờ giả đến đe dọa, cưỡng đoạt tài sản của người nhà bệnh nhân đang nguy kịch của anh đã cấu thành tội cưỡng đoạt tài sản theo Điều 170 Bộ luật Hình sự. Tôi yêu cầu ban giám đốc bệnh viện trích xuất camera và lập biên bản ngay lập tức. Anh muốn tự mình rời đi, hay muốn đợi công an phường đến còng tay về đồn?
Vy quay sang nhìn người bảo vệ bệnh viện đang tiến lại gần. Tèo nhìn quanh, nhận ra mình đang ở thế yếu tại một nơi công cộng đầy nhân chứng và camera. Gã khẽ nghiến răng, chỉ ngón tay đầy sẹo vào mặt Vy:
- Được lắm, con nhỏ luật sư. Cô cứ đợi đấy. Đại ca của tôi không để yên cho gia đình cô đâu!
Gã hậm hực nhét tờ giấy nợ vào túi, vẫy hai tên đàn em đứng chờ ở góc hành lang rồi nhanh chóng rút lui.
Khánh Nam đứng phắt dậy, lao đến nắm lấy vai Vy, lắc mạnh:
- Chị đuổi hắn đi thì được ích gì? Chúng nó sẽ quay lại đốt nhà! Chị muốn mẹ chết, muốn em chết thì chị mới vừa lòng hả Vy?
Vy nhìn em trai, trái tim cô đau thắt lại. Cô gỡ tay Nam ra, giọng trầm xuống đầy dằn vặt:
- Nam, hãy tin chị. Chị sẽ bảo vệ ngôi nhà của chúng ta. Chị để lại tiền viện phí ở đây, em ở lại trông chừng mẹ. Đừng ký bất kỳ giấy tờ gì của ai đưa.
Không đợi Nam trả lời, Vy quay lưng bước đi, bước chân cô tập tễnh vì cổ chân sưng nhức. Cô phải đi. Thời gian hoãn tòa mười lăm ngày đang trôi qua từng giờ. Cô phải tìm ra chứng cứ mưu sát để lật ngược toàn bộ bản án, cứu Hải và minh oan cho cha.
***
Mười hai giờ đêm. Cơn mưa tầm tã trút xuống thành phố công nghiệp Bình Đông, biến những con đường đất đỏ ngoại ô thành những bãi sình lầy lội.
Chiếc xe ô tô cũ bảy chỗ của Nguyễn Minh Triết đỗ xịch trong một con hẻm tối tăm, cách bãi phế liệu xe hơi Thành Đạt khoảng hai trăm mét. Kính chắn gió bên hông xe vẫn còn dán băng dính đen tạm thời sau vụ bị giang hồ đập phá đêm trước. Triết ngồi sau vô lăng, bàn tay phải quấn băng gạc trắng – vết bỏng nhẹ từ vụ nổ bom xăng tại văn phòng Vy vẫn còn rỉ dịch – khẽ siết chặt cần số.
- Luật sư Vy, bãi phế liệu này rộng hơn hai héc-ta, – Triết nói, giọng lầm lì, ánh mắt cảnh giác nhìn qua màn mưa dày đặc. – Nơi đây chứa hàng nghìn xác xe cũ nát. Chiếc Toyota Camry biến dạng của Thẩm phán Nghị được đưa về đây ba ngày trước theo lệnh thanh lý của công an tỉnh. Đặng Quốc Trung đã chi tiền cho chủ bãi để chuẩn bị đưa chiếc xe vào lò nung hủy chứng cứ vào sáng mai. Chúng ta chỉ có đêm nay.
Vy ngồi ở ghế phụ, mặc chiếc áo khoác gió sẫm màu, mái tóc ngắn ngang vai ướt sũng nước mưa. Cô cúi xuống quấn chặt lớp băng thun quanh cổ chân trái đang sưng vù để giảm bớt cơn đau.
- Anh Triết, vết thương của anh thế nào rồi? – Vy hỏi, ánh mắt lo lắng nhìn bàn tay quấn băng của anh.
- Không sao, chỉ là vết bỏng nhẹ, – Triết trả lời, gương mặt chữ điền không lộ chút cảm xúc. – Tôi mang theo một chiếc gậy sắt phòng thân. Chúng ta đi thôi.
Họ bước xuống xe, hòa mình vào màn đêm lạnh lẽo và tiếng mưa rơi xối xả. B bãi phế liệu xe hơi Thành Đạt được bao quanh bởi một hàng rào tôn cao hơn hai mét, phía trên chằng chịt dây kẽm gai gỉ sét. Tiếng chó sủa dữ dội vang lên từ phía văn phòng bảo vệ ở cổng chính.
Triết dẫn Vy đi vòng ra phía sau bãi phế liệu, nơi hàng rào tôn có một khe hở nhỏ do sạt lở đất ven sông. Triết dùng kìm cộng lực cắt đứt sợi dây kẽm gai bảo vệ, khéo léo nâng tấm tôn lên để Vy chui qua. Cổ chân đau nhức khiến Vy suýt ngã quỵ xuống vũng bùn lầy, nhưng cô kịp bám vào một khung sắt xe tải cũ để đứng vững.
Trước mắt họ là một nghĩa địa xe hơi khổng lồ. Những chiếc xe bẹp rúm, rỉ sét được xếp chồng lên nhau như những bức tường kim loại quái dị dưới ánh chớp lóe sáng của bầu trời giông bão. Không khí nồng nặc mùi dầu máy, mùi sắt rỉ và mùi đất ẩm ướt.
Vy rút chiếc đèn pin nhỏ từ trong cặp da cũ của cha, che bớt ánh sáng bằng lòng bàn tay để tránh gây chú ý. Cô bắt đầu tìm kiếm chiếc xe Toyota Camry màu đen mang biển số của cha cô.
- Tìm ở khu vực xe tai nạn mới về phía đông bãi, – Triết thầm thì, mắt không ngừng cảnh giác xung quanh.
Họ len lỏi qua những lối đi hẹp, trơn trượt giữa các chồng xe nát. Tiếng mưa xối xả đập vào các tấm tôn tạo nên những âm thanh ầm ĩ, che giấu tiếng bước chân của họ.
Sau mười lăm phút tìm kiếm trong vô vọng, ánh đèn pin của Vy dừng lại trên một đống đổ nát màu đen ở góc khuất sát bờ sông. Đó là chiếc Toyota Camry. Phần đầu xe bị bóp méo hoàn toàn, kính chắn gió vỡ vụn thành hàng nghìn mảnh nhỏ găm chặt vào lớp đệm ghế da sũng nước mưa. Đây chính là chiếc xe đã chở cha cô vào đêm định mệnh đó.
Vy cảm thấy lồng ngực mình nghẹn lại. Nước mắt hòa lẫn nước mưa chảy tràn trên gương mặt cô. Cô bước tới, chạm bàn tay run rẩy vào cánh cửa xe méo mó.
- Luật sư Vy, nhanh lên, tôi nghe thấy tiếng động lạ ở cổng chính, – Triết thúc giục, tay siết chặt chiếc gậy sắt.
Vy gật đầu, cô nén đau trèo qua khung cửa kính vỡ để vào bên trong cabin ẩm mốc. Lớp đệm ghế da sũng nước bốc lên mùi hôi thối của dầu máy và nấm mốc. Vy quỳ trên đống kính vỡ, hướng ánh sáng đèn pin vào chiếc vô lăng bọc da bị biến dạng do cú va chạm mạnh.
Cô sử dụng phương pháp phân tích dư lượng hóa chất độc hại mà cô đã nghiên cứu kỹ lưỡng từ các tài liệu pháp y quốc tế. Vy rút từ trong cặp da một chiếc dao mổ nhỏ y tế và một lọ thủy tinh vô trùng. Cô tỉ mỉ cạo lớp bụi mịn màu trắng xám bám chặt trong các kẽ khâu da của vô lăng xe – nơi bàn tay của cha cô đã siết chặt trong những giây phút cuối cùng trước khi mất lái.
Lớp bột trắng này không phải là bụi bẩn thông thường. Nó bám thành một quầng mỏng, tập trung ở khu vực ngón tay cái và lòng bàn tay tiếp xúc. Vy cẩn thận gạt từng chút bột mịn vào lọ thủy tinh, tim cô đập liên hồi. Đây chính là dấu vết chất độc hóa học trên vô lăng – bằng chứng vật lý chứng minh cha cô đã bị đầu độc bằng một loại chất độc gây đột quỵ khiến ông mất kiểm soát hành vi trước khi xe đâm vào gốc cây.
- Xong chưa, Vy? – Triết hét lớn qua màn mưa.
- Một chút nữa thôi! – Vy trả lời, tay cô run lên khi đóng chặt nắp lọ thủy tinh vô trùng, cẩn thận nhét nó vào túi áo khoác trong.
Đột ngột, một luồng ánh sáng pha cực mạnh từ phía xa quét thẳng vào khu vực chiếc xe Camry, làm lóa mắt cả hai người. Tiếng động cơ xe máy gầm rú xé toạc màn mưa.
- Chúng nó kia rồi! Đập gãy chân con nhỏ luật sư cho tao! – Tiếng quát tháo đầy sát khí của Bùi Đức "Cụt" vang lên từ phía sau ánh đèn pha.
Năm chiếc xe máy độ động cơ, tháo biển số, rú ga lao thẳng vào lối đi hẹp giữa các chồng xe nát. Trên xe, những tên đàn em của Đức "Cụt" lăm lăm những thanh mã tấu và gậy sắt sáng loáng dưới ánh chớp.
- Vy, chạy mau ra cổng sau! – Triết hét lớn, lao ra chắn trước đầu xe Camry.
Triết dùng chiếc gậy sắt trong tay, quật mạnh vào bánh trước của chiếc xe máy đang lao tới. Chiếc xe bị mất lái, đổ rầm xuống vũng bùn, kéo theo tên tài xế ngã nhào. Nhưng ngay lập tức, ba tên giang hồ khác nhảy xuống xe, vung mã tấu chém xối xả vào Triết.
Triết dũng cảm chống trả. Anh tận dụng địa hình chật hẹp của các chồng xe nát để che chắn, né tránh những nhát chém chí mạng. Tiếng kim loại va chạm vào nhau chan chát, tóe lửa giữa đêm mưa. Triết quật ngã thêm một tên, nhưng gã Bùi Đức "Cụt" đã áp sát từ phía sau. Hắn vung một thanh mã tấu dài, chém một nhát sâu hoắm vào cánh tay trái của Triết.
Máu nóng phun ra, hòa lẫn vào dòng nước mưa lạnh buốt. Triết khẽ rên lên một tiếng đau đớn, nhưng anh không lùi bước. Anh dùng hết sức bình sinh, vung gậy sắt quật mạnh vào đầu gối của Đức "Cụt", khiến hắn ngã quỵ xuống bùn.
- Chạy đi, Vy! Đừng để chúng lấy mất lọ thuốc! – Triết hét lớn, máu từ tay anh chảy ròng ròng nhuộm đỏ cả vũng nước dưới chân.
Vy ôm chặt chiếc cặp da chứa lọ chứng cứ trước ngực, nước mắt giàn giụa. Cô biết mình không thể ở lại làm gánh nặng cho Triết. Cô quay người, lê cái chân trái đau nhức dữ dội, chạy điên cuồng về phía khe hở hàng rào tôn sát bờ sông.
Phía sau lưng cô, tiếng la hét, tiếng chửi rủa và tiếng va chạm vật lý vẫn vang lên đầy bạo lực. Vy chui qua khe hàng rào tôn, ngã nhào ra bãi đất trống ven sông. Bùn đất bám đầy quần áo và gương mặt cô. Cổ chân trái của cô đau nhói như có hàng nghìn cây kim châm vào, nhưng ý chí sinh tồn và khát vọng công lý buộc cô phải đứng dậy, tiếp tục chạy về phía chiếc xe ô tô cũ đang đỗ trong con hẻm tối.
Triết lảo đảo lùi lại, anh dùng chiếc gậy sắt chặn ngang cửa xe Camry để ngăn cản bọn giang hồ đuổi theo Vy. Nhận thấy Vy đã thoát ra ngoài an toàn, Triết dùng hết sức tàn, ném chiếc gậy sắt vào mặt tên đàn em đang lao tới, rồi quay người nhảy qua khe hàng rào tôn, chạy trốn theo hướng ngược lại để đánh lạc hướng bọn chúng.
Anh chạy về phía chiếc xe ô tô cũ của mình. Cơ thể anh kiệt sức vì mất máu, cánh tay trái tê dại không còn cảm giác. Triết mở cửa xe, nhào vào ghế lái. Anh dùng bàn tay phải còn nguyên vẹn, run rẩy cắm chìa khóa vào ổ.
*Xịch... xịch... tạch...*
Tiếng đề xe vang lên yếu ớt rồi tắt lịm. Bình ắc quy của chiếc xe cũ đã bị ẩm nước mưa.
- Khốn kiếp! Nổ máy đi! – Triết gầm lên, trán đẫm mồ hôi lạnh.
Phía sau, tiếng bước chân của bọn giang hồ đang đuổi sát hàng rào tôn.
*Xịch... xịch... khục...*
Lần thứ hai vẫn thất bại. Triết nhìn qua gương chiếu hậu, thấy ánh đèn pin của Đức "Cụt" đã vượt qua hàng rào.
Anh nhắm mắt, dùng hết sức nhấn ga và vặn chìa khóa lần thứ ba.
*Uỳnh!*
Động cơ xe rú lên, ánh đèn pha bật sáng. Triết lập tức vào số, nhấn ga kịch sàn. Chiếc xe lao vút đi trong đêm mưa, húc vỡ nát một tấm rào chắn bằng gỗ ở đầu hẻm để lao ra đường lộ.
Triết lái xe chạy dọc theo bờ sông, phát hiện Vy đang lê bước khó khăn dưới màn mưa tầm tã. Anh phanh gấp chiếc xe sát bên cạnh cô, mở cửa phụ:
- Vy! Lên xe mau!
Vy nhào vào trong xe. Ngay khi cô vừa đóng cửa, hai tên đàn em của Đức "Cụt" chạy bộ đuổi kịp. Chúng dùng gậy sắt đập vỡ nát toàn bộ kính chắn gió bên hông xe của Triết. Những mảnh kính vỡ vụn bay tung tóe vào cabin, găm vào vai Vy. Triết nhấn ga, chiếc xe ô tô cũ bảy chỗ gầm rú lao vút vào bóng tối của con đường lộ ngoại ô, bỏ lại băng nhóm giang hồ điên cuồng phía sau.
***
Ba giờ sáng. Cơn mưa đã ngớt, chỉ còn những giọt nước tí tách rơi từ mái hiên của một căn nhà cấp bốn cũ kỹ nằm sâu trong một con hẻm nhỏ ngoại ô thành phố Bình Đông. Đây là phòng thí nghiệm độc lập của Tiến sĩ hóa học Trần Văn An – một người bạn cũ, đồng nghiệp thân thiết của cố Thẩm phán Nguyễn Văn Nghị.
Vy ngồi trên chiếc ghế gỗ, gương mặt tái nhợt, lấm lem bùn đất và muội than. Vai cô dán vài miếng băng cá nhân che đi những vết xước do mảnh kính vỡ gây ra. Triết nằm trên chiếc giường xếp bên cạnh, cánh tay trái đã được Tiến sĩ An băng bó, khâu vết thương tạm thời. Gương mặt Triết cắt không còn một giọt máu vì mất máu nhiều, nhưng ánh mắt anh vẫn kiên định nhìn Vy.
Tiến sĩ An – một người đàn ông ngoài năm mươi, mái tóc muối tiêu, đeo kính cận dày – bước ra từ phòng phân tích hóa học trong bộ áo blouse trắng. Gương mặt ông hiện rõ sự chấn động tột cùng. Trên tay ông là bản kết quả phân tích sơ bộ của mẫu bột trắng Vy đã cạo từ vô lăng xe.
Vy đứng bật dậy, dù cổ chân trái đau nhức khiến cô lảo đảo:
- Chú An... kết quả thế nào ạ?
Tiến sĩ An đặt bản kết quả đóng dấu đỏ lên bàn, giọng ông run lên vì xúc động và sợ hãi:
- Vy... những gì cháu nghi ngờ là hoàn toàn chính xác. Mẫu bột trắng này không phải là bụi bẩn hay hóa chất bảo dưỡng xe. Nó chứa dư lượng của chất độc **Aconitine** – một loại độc chất cực mạnh chiết xuất từ cây ô đầu, có khả năng phong tỏa hệ thần kinh tim mạch, gây đột quỵ và ngừng tim ngay lập tức mà không để lại dấu vết rõ ràng trong các cuộc khám nghiệm tử thi thông thường nếu không sử dụng các thiết bị phân tích độc chất chuyên sâu.
Vy cảm thấy toàn thân mình lạnh toát. Lọ thủy tinh chứa mẫu bột trắng trên bàn như đang tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo của tội ác.
- Chất độc này... – Vy thều thào, giọng cô run rẩy. – Nghĩa là cha cháu đã bị đầu độc trước khi xe mất lái?
- Đúng vậy, – Tiến sĩ An gật đầu, ánh mắt ông đầy sự đau xót. – Hàm lượng chất độc bám trên vô lăng chứng minh Thẩm phán Nghị đã tiếp xúc trực tiếp với nó qua da tay hoặc đường uống chỉ khoảng mười lăm đến ba mươi phút trước khi xảy ra tai nạn. Cơn đột quỵ do chất độc gây ra khiến ông ấy hoàn toàn mất khả năng kiểm soát hành vi, dẫn đến việc chiếc xe lao xuống dốc đâm vào gốc cây. Cái chết của cha cháu... thực chất là một vụ mưu sát đầu độc được dàn dựng tinh vi thành một vụ tai nạn giao thông thông thường.
Vy khẽ bám chặt vào cạnh bàn để giữ cho mình không ngã quỵ. Bí mật kinh hoàng nhất của cấp một đã được phanh phui bằng chứng cứ khoa học không thể chối cãi. Cha cô – người Thẩm phán chính trực – đã bị sát hại dã man bởi một thế lực ngầm tư pháp đứng sau hệ thống địa phương.
- Dấu vết chất độc hóa học trên vô lăng... – Vy thì thầm, đôi mắt cô rực lên một ý chí phục thù mãnh liệt. – Đây chính là tử huyệt của chúng. Chú An, chú có thể ký xác nhận vào bản kết quả giám định độc lập này không?
- Chú sẽ ký, Vy. Vì vong linh của bố cháu, – Tiến sĩ An kiên định gật đầu. – Nhưng cháu phải cẩn thận. Loại chất độc Aconitine biến tính này cực kỳ hiếm gặp ở Việt Nam. Nó chỉ có thể được tiếp cận và pha chế bởi những chuyên gia y tế hoặc pháp y có trình độ cao và có nguồn cung cấp từ các kênh đặc biệt.
Vy khẽ quay sang nhìn Triết. Manh mối độc chất gây đột quỵ hiếm gặp này không chỉ đập tan giả thuyết tai nạn giao thông, mà nó còn hướng thẳng mũi dùi nghi vấn của cô vào một nhân vật quyền lực nắm giữ hệ thống y tế pháp y của tỉnh Bình Đông: Viện trưởng Viện Pháp y Phạm Thế Anh – người đã ký duyệt bản báo cáo khám nghiệm tử thi giả mạo của cha cô.
Cuộc chiến của cô không còn đơn thuần là chứng minh ngoại phạm cho Trần Thế Hải nữa. Cô đang bước vào một ván bài sinh tử để lật tẩy toàn bộ đường dây chạy án khổng lồ đứng sau chiếc áo thẩm phán của cha cô.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!