Nhạc nềnGrief2

Mười Lăm Ngày Sinh Tử

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Thẩm phán chủ tọa Lê Thị Phương nheo mắt nhìn tờ biên bản trên tay Nguyễn Khánh Vy. Tiếng xì xào dưới hàng ghế khán giả đột ngột im bặt, nhường chỗ cho một bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Trên bục xét xử, bà Phương khẽ chỉnh lại gọng kính cận, gương mặt thanh tú nhưng nghiêm nghị không lộ chút cảm xúc. Bà gõ nhẹ chiếc búa gỗ xuống mặt bàn:


- Yêu cầu Thư ký phiên tòa nhận tài liệu từ luật sư bào chữa để Hội đồng xét xử xem xét.


Nguyễn Hải Đăng lật đật đứng dậy. Cậu không dám nhìn thẳng vào mắt Vy khi đón lấy tờ biên bản giao nhận vật chứng ảnh hiện trường. Bước chân Đăng vội vã, mang theo tập tài liệu mỏng dâng lên bàn Hội đồng xét xử. Vy đứng thẳng bục bào chữa, mặc cho cơn đau buốt từ cổ chân trái đang sưng tấy truyền thẳng lên đại não. Cô khẽ cắn chặt môi, tay siết nhẹ lấy chiếc ghim cài áo hình cân công lý bằng bạc trên ngực vest. Cô biết, đây là cơ hội duy nhất để bẻ gãy kịch bản khép án nhanh của đối thủ.


Thẩm phán Lê Thị Phương lật giở tờ biên bản. Đôi lông mày của bà khẽ nhíu lại khi ánh mắt dừng ở dòng chữ ghi ngày tháng lập biên bản: "Ngày 14 tháng 4 năm 2022". Bà Phương quay sang nhìn Kiểm sát viên Lê Hoàng Minh, rồi nhìn Thượng tá Nguyễn Văn Quyết đang ngồi bất động ở hàng ghế khán giả phía sau. Sự im lặng của vị Thẩm phán chính trực kéo dài mười giây, nhưng đối với Vy, nó dài như một thế kỷ.


- Yêu cầu đại diện Viện Kiểm sát cho ý kiến về tính hợp pháp của biên bản giao nhận vật chứng này, - Thẩm phán Phương lên tiếng, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy uy lực.


Ngay lập tức, Phó kiểm sát viên Trần Thanh Hằng đứng phắt dậy trước khi Lê Hoàng Minh kịp phản ứng. Hằng vuốt lại vạt áo sắc phục phẳng phiu, gương mặt sắc sảo lộ rõ vẻ hiếu thắng và giận dữ. Cô ta dõng dạc nói:


- Thưa Hội đồng xét xử! Đây rõ ràng chỉ là một sai sót hành chính, một lỗi đánh máy đơn thuần của thư ký cơ quan điều tra trong quá trình hoàn thiện hồ sơ vụ án dưới áp lực thời gian. Việc sai lệch một con số ngày tháng không thể làm thay đổi bản chất vụ án và các chứng cứ vật chất đanh thép khác đã chứng minh hành vi phạm tội của bị cáo Trần Thế Hải. Viện kiểm sát đề nghị Hội đồng xét xử tiếp tục phiên tòa và ghi nhận sai sót kỹ thuật này vào biên bản nghị án.


Vy khẽ mỉm cười lạnh lùng. Cô không đợi Thẩm phán Phương nhắc nhở, lập tức bước lên một bước, giọng nói đanh thép vang vọng khắp phòng xử án:


- Sai sót hành chính? Thưa Kiểm sát viên Hằng, một lỗi đánh máy có thể tự động ngụy tạo ra một dòng thời gian phi lý đến mức biên bản nhận ảnh hiện trường lại được ký đóng dấu trước khi nạn nhân qua đời một ngày hay sao? Theo Điều 89 Bộ luật Tố tụng Hình sự, vật chứng phải được thu thập theo đúng trình tự, thủ tục luật định và phải được bảo quản nguyên vẹn, không bị làm sai lệch. Khi ngày lập biên bản giao nhận ảnh hiện trường đi trước cả thời điểm xảy ra vụ án mạng, tính toàn vẹn của chuỗi bảo quản chứng cứ (Chain of Custody) đã hoàn toàn bị phá vỡ!


Vy gõ nhẹ ngón tay xuống bàn luật sư, ánh mắt khóa chặt vào Trần Thanh Hằng:


- Làm sao chúng ta biết được những bức ảnh hiện trường trong hồ sơ kia thực sự được chụp vào đêm mười lăm tháng tư, hay chúng đã được dàn dựng và chuẩn bị từ trước đó một ngày để đổ tội cho thân chủ của tôi? Nếu Hội đồng xét xử tiếp tục phán quyết dựa trên một tài liệu có dấu hiệu làm giả hồ sơ nghiêm trọng như thế này, ai sẽ chịu trách nhiệm hình sự trước pháp luật về một bản án oan sai?


Lời lập luận sắc bén của Vy như một gáo nước lạnh dội thẳng vào bàn công tố. Trần Thanh Hằng mặt biến sắc, đứng trân trối nhìn Vy mà không thể đưa ra lời phản bác nào thuyết phục. Hằng quay sang cầu cứu Lê Hoàng Minh, nhưng vị Kiểm sát viên sơ cấp vẫn giữ sự im lặng tuyệt đối. Minh ngồi bất động, đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào tờ biên bản lỗi. Anh khẽ thở dài, ngầm thừa nhận sự bất thường trong hồ sơ mà cấp trên đã ép anh phải công bố.


Ở phía dưới, Thượng tá Quyết khẽ nhổm người dậy, gương mặt gã tối sầm lại dưới ánh đèn neon. Gã siết chặt hai nắm tay, ánh mắt đầy sát khí ném về phía Vy. Gã biết sai sót chết người của thuộc cấp đã trao cho Vy một vũ khí bẻ gãy toàn bộ nỗ lực bít đầu mối của gã.


Thẩm phán Lê Thị Phương quay sang hỏi bị cáo Trần Thế Hải:


- Bị cáo Hải, bị cáo có ý kiến gì về biên bản này không?


Hải ngước gương mặt tiều tụy lên, ánh mắt hoang mang nhìn tờ biên bản trên tay Thư ký Đăng rồi lại nhìn Vy. Gã mím môi, gục đầu xuống vành móng ngựa, im lặng không nói một lời. Sự sợ hãi đối với tính mạng con gái vẫn đang kìm hãm gã, nhưng sự nghi ngờ về một cái bẫy đã bắt đầu nhen nhóm trong đầu gã cựu giang hồ.


Thẩm phán Phương gõ búa yêu cầu Hội đồng xét xử vào phòng hội ý khẩn cấp. Mười lăm phút chờ đợi trôi qua trong sự căng thẳng tột độ. Vy cảm thấy mồ hôi lạnh thấm đẫm sau lưng áo vest. Cô đứng tựa nhẹ vào bàn để giảm bớt trọng lượng đè lên cổ chân trái đang sưng nhức.


Khi Hội đồng xét xử trở lại, Thẩm phán Lê Thị Phương đứng thẳng, công bố quyết định:


- Căn cứ Điều 297 Bộ luật Tố tụng Hình sự, xét thấy biên bản giao nhận vật chứng ảnh hiện trường có sai lệch nghiêm trọng về mặt thủ tục tố tụng, ảnh hưởng trực tiếp đến tính khách quan của chứng cứ buộc tội; Hội đồng xét xử quyết định tạm hoãn phiên tòa sơ thẩm vụ án Trần Thế Hải trong thời hạn mười lăm ngày để cơ quan điều tra xác minh, làm rõ nguồn gốc và tính hợp pháp của tài liệu này.


Tiếng búa gõ xuống: *Cộc!*


Phòng xử án bùng nổ trong những tiếng xì xào phẫn nộ từ đám đông khán giả và dòng họ ngoại của Vy. Mợ ruột Trịnh Thị Mai đứng dậy chửi đổng:


- Đúng là loại luật sư bẩn thỉu! Định dùng ba cái trò chữ nghĩa để cứu kẻ giết cha à? Trời không dung đất không tha cho loại bất hiếu như mày đâu Vy ơi!


Vy phớt lờ những lời mạt sát. Cô nhanh chóng thu dọn hồ sơ vào chiếc cặp da cũ của cha. Đây là chiến thắng thủ thuật đầu tiên, nhưng cô chỉ có đúng mười lăm ngày sinh tử để giải cứu con gái Hải tại quận 8 và tìm ra chứng cứ ngoại phạm gốc.


Khi Vy vừa bước ra khỏi cổng tòa án dưới cơn mưa phùn lạnh buốt của Bình Đông, tiếng chuông điện thoại di động trong túi áo khoác của cô đột ngột reo lên dồn dập. Màn hình hiển thị tên em trai: Nguyễn Khánh Nam.


Vy vội vàng áp điện thoại lên tai. Đầu dây bên kia, giọng Nam lạc đi trong sự hoảng loạn tột độ, tiếng khóc nghẹn ngào xen lẫn tiếng ồn ào của còi cứu thương:


- Chị Vy... chị Vy ơi! Mẹ... mẹ ngất rồi! Mẹ bị đột quỵ... Đang cấp cứu ở Bệnh viện Đa khoa tỉnh... Chị đến ngay đi, em sợ lắm...


Tim Vy như thắt lại. Cô không kịp suy nghĩ, vội vã vẫy một chiếc taxi ẩn danh cùng nhà báo Vũ Quốc Huy lao thẳng đến bệnh viện tỉnh Bình Đông. Trên xe, Huy liên tục trấn an cô, nhưng gương mặt anh cũng đầy lo âu, vết thương sâu hoắm trên vai trái của anh rỉ máu thấm qua lớp băng gạc trắng.


Khi Vy chạy xộc vào khoa cấp cứu của bệnh viện, cô nhìn thấy Khánh Nam đang ngồi sụp dưới sàn hành lang, hai tay ôm đầu khóc nức nở. Gương mặt thư sinh của cậu thanh niên hai mươi hai tuổi tái nhợt, người run lên bần bật.


- Nam! Mẹ sao rồi em? - Vy quỳ xuống bên cạnh em trai, giọng cô run rẩy.


Nam ngước mắt nhìn chị gái, ánh mắt cậu đầy sự oán hận lẫn tuyệt vọng:


- Mẹ đang ở trong phòng hồi sức tích cực... Bác sĩ nói mẹ bị xuất huyết não do huyết áp tăng đột ngột vì kích động mạnh. Tất cả là tại chị! Nếu chị không cố tình bào chữa cho kẻ giết cha, nhà mình đâu bị người ta ném chất bẩn, em đâu bị đuổi việc, và mẹ... mẹ đâu đến nông nỗi này!


Vy nghẹn họng không thể thanh minh. Nỗi đau đớn và ân hận cào xé tâm can cô. Đúng lúc đó, một tiếng quát tháo thô bạo vang lên từ phía cửa phòng bệnh, cắt ngang bầu không khí u uất của hành lang:


- Tránh ra! Không có tiền trả nợ thì siết nhà! Giấy trắng mực đen đây, ông Nghị ký nợ năm trăm triệu trước khi chết, giờ góa phụ và con trai phải trả thay!


Vy quay đầu lại. Đứng ở giữa hành lang bệnh viện là Trần Văn Tèo – gã đòi nợ thuê vạm vỡ với hình xăm hổ vằn phanh ngực áo sơ mi. Gã đang cầm trên tay một tờ giấy nợ cũ kỹ, đôi mắt hung hãn quét qua Khánh Nam và dừng lại trên gương mặt của Vy. Gã cười nhạt, giơ tờ giấy lên trước mặt cô:


- Luật sư Nguyễn Khánh Vy đúng không? Cha cô nợ đại ca chúng tôi năm trăm triệu đồng. Chữ ký của Thẩm phán Nguyễn Văn Nghị rành rành ở đây. Nếu trong ba ngày không chồng đủ tiền, chúng tôi sẽ cưỡng chế ngôi nhà số hai mươi tư đường Nguyễn Du của mẹ con cô!

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!