Phiên Tòa Của Sự Im Lặng
Tiếng mưa rơi lộp độp trên mái tôn của Tòa án Nhân dân tỉnh Bình Đông vọng vào sảnh tòa nghe nặng nề và âm u như tiếng gõ cửa của định mệnh. Nguyễn Khánh Vy bước đi trên hành lang lát gạch đá hoa màu xám lạnh, mỗi bước chân đều là một cực hình vật lý. Cổ chân trái của cô, vốn đã sưng tấy sau cuộc trốn chạy nghẹt thở trong những con hẻm ngập nước mưa ở khu nhà trọ công nhân đêm qua, giờ đây nhói lên từng cơn đau buốt buốt chạy thẳng lên đại não. Cô phải bám nhẹ vào bờ tường vôi vàng úa, cố giữ cho dáng đi thẳng thớm, phẳng phiu trong bộ vest công sở tối màu cắt may giản lược.
Trên ngực áo cô, chiếc ghim cài hình cán cân công lý bằng bạc – di vật duy nhất của người cha quá cố, Thẩm phán Nguyễn Văn Nghị – lấp lánh một thứ ánh sáng lạnh lùng dưới ánh đèn neon mờ tối của hành lang. Vy khẽ đặt ngón tay lên chiếc ghim, hít một hơi thật sâu để nén cơn đau khớp chân và cả sự run rẩy đang nhen nhóm trong lồng ngực. Ngay phía sau cô, nhà báo Vũ Quốc Huy bước đi với khuôn mặt tái nhợt, một bên bả vai trái co rúm lại dưới lớp áo khoác gió sẫm màu. Vết xước sâu hoắm do gậy sắt của nhóm giang hồ đêm qua đã được Vy băng bó vội vã bằng gạc y tế, nhưng vạt áo thấm máu khô cứng vẫn cọ sát vào da thịt anh sau mỗi cử động.
"Mày ổn chứ, Huy?" Vy khẽ hỏi, giọng cô khản đặc vì nhiễm lạnh.
"Tao chịu được," Huy mím chặt môi, ánh mắt sắc sảo nhìn lướt qua những toán phóng viên đang túc trực ở cửa phòng xử án. "Nhưng chúng ta không có thời gian nữa rồi. Thám tử Hùng báo tin Nguyễn Văn Tài vẫn đang giữ chặt con gái Hải tại quận 8. Phiên tòa sơ thẩm này khai mạc lúc tám giờ sáng, nghĩa là chúng ta phải đối mặt với hội đồng xét xử khi con tin vẫn chưa được giải cứu. Hải chắc chắn sẽ im lặng nhận tội để bảo vệ đứa trẻ."
Vy không trả lời. Cô biết tình thế hiện tại ngặt nghèo đến mức nào. Ba giờ sáng nay, cô và Huy vẫn còn ở khu nhà trọ công nhân Bình Đông, suýt nữa đã bị nhóm của Bùi Đức 'Cụt' vây bắt. Chiếc xe bảy chỗ cũ kỹ của Triết bị đập vỡ nát kính sau hiện đang được giấu ở một bãi xe ngoại ô, còn bản thân họ phải bắt một chuyến taxi ẩn danh để kịp có mặt tại tòa án trước giờ mở cửa. Họ đã không kịp thực hiện cuộc giải cứu con tin tại quận 8 trước khi hồi chuông công lý giả tạo này vang lên.
Khi Vy đẩy cánh cửa gỗ nặng nề của phòng xử án sơ thẩm số 2, một luồng không khí ngột ngạt, nồng nặc mùi hồ sơ giấy cũ và mùi mồ hôi người ập thẳng vào mặt cô. Phòng xử án không quá rộng, những bức tường sơn vàng úa đã bong tróc vài mảng lớn do độ ẩm miền Nam, trần nhà cao vút treo những chiếc quạt trần quay rầm rì, phát ra những tiếng kêu *két két* đều đặn đầy áp lực.
Hàng ghế khán giả đã chật kín người. Ngay khi bóng dáng Vy xuất hiện, những tiếng xì xào, bàn tán lập tức bùng lên như một tổ ong vò vẽ bị chọc giận. Những ánh mắt thù ghét, khinh bỉ từ những người hàng xóm cũ, từ họ hàng bên ngoại đổ dồn vào cô.
"Đồ ăn cháo đá bát!" Một tiếng chửi rủa nhỏ nhưng sắc lẹm vang lên từ hàng ghế thứ ba, nơi mợ ruột Trịnh Thị Mai đang ngồi, đôi mắt mỏng dính quét qua Vy đầy đố kỵ. "Cha nó chết chưa xanh cỏ mà nó đã nhận tiền bẩn để bào chữa cho kẻ sát nhân. Đúng là loại luật sư vô đạo đức!"
Vy không ngoảnh đầu lại. Cô đi thẳng về phía bàn luật sư bào chữa ở phía bên trái vành móng ngựa. Cô đặt chiếc cặp da cũ sờn góc của cha xuống bàn, đôi tay khẽ gõ nhè nhẹ lên mặt da theo một nhịp điệu đều đặn đầy lý trí để tự trấn an bản thân.
Ở phía đối diện, đứng sau bục công tố của Viện Kiểm sát Nhân dân tỉnh Bình Đông, Kiểm sát viên sơ cấp Lê Hoàng Minh đang đứng thẳng trong bộ sắc phục ngành chỉnh tề, phẳng phiu đến mức khắc nghiệt. Gương mặt tuấn tú của anh lạnh lùng như tạc tượng, nhưng đôi mắt sâu thẳm phía sau cặp kính gọng gút lại hằn sâu những quầng thâm và một sự giằng xé nội tâm tột cùng. Minh nhìn Vy, ánh mắt hai người giao nhau trong một tích tắc ngắn ngủi trước khi anh quay đi, lạnh lùng lật giở tập hồ sơ kiểm sát dày cộm.
Ngồi ở bàn thư ký phiên tòa ngay dưới bục Thẩm phán là Nguyễn Hải Đăng – bạn học cũ thời đại học của Vy. Đăng cúi gục đầu, đôi tay gõ máy lia lịa vào bàn phím máy tính ghi biên bản, tuyệt đối không dám ngước mắt nhìn thẳng vào Vy. Sự nhút nhát và cam chịu của một công chức trẻ sợ rắc rối hiện rõ trên bờ vai hơi khòm của cậu.
Nhưng điều khiến Vy chú ý nhất là sự hiện diện của Thượng tá Nguyễn Văn Quyết. Gã phó phòng cảnh sát điều tra biến chất ngồi ở hàng ghế khán giả đầu tiên, ngay sau lưng bục công tố của Minh. Quyết mặc thường phục, hai tay khoanh trước ngực, đôi mắt sắc lạnh như dao găm luôn khóa chặt vào từng cử động của Vy. Gã ngồi đó như một bóng ma giám sát, bảo đảm rằng kịch bản chạy án trị giá hai tỷ đồng mà gã và Đặng Quốc Trung đã dàn dựng sẽ diễn ra trơn tru không một vết xước.
Tiếng búa gỗ của Thẩm phán chủ tọa Lê Thị Phương gõ mạnh xuống mặt bàn nghị án: *Cộc! Cộc! Cộc!*
"Yêu cầu phòng xử án giữ trật tự! Phiên tòa sơ thẩm vụ án hình sự sát hại Thẩm phán Nguyễn Văn Nghị chính thức bắt đầu."
Không khí phòng xử án lập tức chìm vào sự im lặng ngột ngạt. Vy nhìn về phía vành móng ngựa. Trần Thế Hải được dẫn giải vào phòng xử án bởi hai chiến sĩ cảnh sát tư pháp. Gã cựu giang hồ hoàn lương mặc bộ quần áo tù nhân sẫm màu, vóc dáng vạm vỡ giờ đây co rúm lại, mái tóc húi cua lởm chởm rũ xuống che khuất vết sẹo dài bên má. Hải không ngước nhìn bất kỳ ai, gã đứng im lìm như một khúc gỗ mục, đôi vai run rẩy nhẹ dưới áp lực của sự im lặng tội lỗi. Gã biết, chỉ cần gã hé môi phủ nhận tội trạng, tính mạng của bé Hải Yến tại quận 8 sẽ chấm dứt.
Lê Hoàng Minh bước lên bục công tố, dõng dạc công bố bản cáo trạng buộc tội. Giọng nói trầm ấm, đanh thép của anh vang vọng khắp phòng xử án:
"Khoảng hai mươi hai giờ đêm ngày mười lăm tháng tư năm hai mươi hai, bị cáo Trần Thế Hải, do mâu thuẫn cá nhân và động cơ đê hèn cướp tài sản, đã chặn xe ô tô của Thẩm phán Nguyễn Văn Nghị tại Km mười bốn đường Hùng Vương kéo dài. Bị cáo đã dùng dao nhọn tấn công nạn nhân, gây ra vết thương chí mạng trước khi dàn cảnh chiếc xe mất lái đâm vào gốc cây cao su nhằm che giấu hành vi phạm tội..."
Vy nghe từng lời buộc tội của Minh mà lòng đau như cắt. Mỗi chi tiết về cái chết của cha cô được đọc lên một cách lạnh lùng, máy móc như một nhát dao khứa vào vết thương lòng chưa lành. Nhưng lý trí của một luật sư bào chữa buộc cô phải ghi nhớ từng từ ngữ.
"Cáo trạng của Viện kiểm sát," Minh tiếp tục, giọng anh khẽ run lên một nhịp cực nhỏ mà chỉ có Vy mới nhận ra, "dựa trên báo cáo khám nghiệm tử thi số một không hai của Viện trưởng Viện Pháp y Phạm Thế Anh, xác định thời gian tử vong của nạn nhân trùng khớp với thời điểm bị cáo có mặt tại hiện trường. Đồng thời, có lời khai trực tiếp của nhân chứng Lê Thị Ngọt – người bán nước mía gần hiện trường vụ án."
Minh lùi lại. Thẩm phán Phương quay sang phía Vy: "Yêu cầu luật sư bào chữa thực hiện quyền chất vấn nhân chứng."
Vy đứng thẳng dậy, nén cơn đau ở cổ chân trái, cô bước chậm rãi về phía bục nhân chứng, nơi bà Lê Thị Ngọt đang ngồi. Bà Ngọt ngoài năm mươi tuổi, mặc bộ đồ lam lũ giả tạo, gương mặt khắc khổ liên tục run rẩy, tay bấu chặt lấy vạt áo như thể đang vô cùng sợ hãi trước bị cáo Hải.
"Thưa bà Ngọt," Vy lên tiếng, giọng cô điềm tĩnh nhưng sắc bén. "Trong biên bản lời khai tại cơ quan điều tra trang bốn mươi hai, bà khẳng định rằng vào lúc hai mươi hai giờ mười lăm phút đêm mười lăm tháng tư, bà đã nhìn thấy rõ mặt bị cáo Trần Thế Hải cầm dao chạy ra từ chiếc xe của nạn nhân tại khoảng cách năm mươi mét. Đúng vậy không?"
Bà Ngọt ngước mắt nhìn Vy đầy dè chừng, khẽ liếc về phía Thượng tá Quyết ở dưới tòa trước khi gật đầu: "Đúng... đúng thế. Tôi nhìn rõ lắm. Đúng là cái gã có vết sẹo trên má kia."
"Năm mươi mét," Vy lặp lại, cô lấy từ trong cặp da ra một bản báo cáo thời tiết. "Theo số liệu của Đài khí tượng thủy văn tỉnh Bình Đông, đêm mười lăm tháng tư là một đêm mưa tầm tã, lượng mưa đo được là bốn mươi milimét, tầm nhìn xa bị hạn chế dưới mười mét. Hơn nữa, đoạn đường Hùng Vương kéo dài Km mười bốn hoàn toàn không có nhà dân, bao quanh bởi rừng cao su rậm rạp. Bà có thể giải thích làm thế nào bà nhìn rõ mặt một người ở khoảng cách năm mươi mét trong điều kiện thời tiết như vậy?"
Bà Ngọt bắt đầu lúng túng, mồ hôi rỉ ra trên trán: "Tôi... tôi nhìn thấy nhờ ánh đèn đường. Đúng thế, có cái đèn đường ngay gần đó sáng lắm."
"Đèn đường?" Vy khẽ mỉm cười lạnh lùng, cô sử dụng năng lực ghi nhớ siêu việt đọc chính xác số hiệu văn bản: "Theo công văn số hai mươi tư của Công ty Chiếu sáng Đô thị Bình Đông gửi cơ quan điều tra ngày mười tám tháng tư, toàn bộ hệ thống đèn chiếu sáng tại khu vực Km mười bốn đã bị chập cháy và hỏng hoàn toàn từ ngày mười hai tháng tư, tức là ba ngày trước khi vụ án xảy ra. Vậy ánh đèn đường mà bà nhìn thấy nằm ở đâu?"
Cả phòng xử án lập tức xôn xao. Những tiếng xì xào nghi vấn bắt đầu lan rộng. Bà Ngọt mặt cắt không còn giọt máu, miệng lắp bắp không thành tiếng.
Ngay lập tức, Kiểm sát viên Lê Hoàng Minh đứng dậy, giọng anh đanh thép cắt ngang:
"Thưa Hội đồng xét xử! Nhân chứng Lê Thị Ngọt là một người lao động bình thường, trong trạng thái hoảng loạn tột độ khi chứng kiến vụ án mạng, việc bà ấy nhầm lẫn về nguồn sáng là hoàn toàn dễ hiểu về mặt tâm lý học hành vi. Tuy nhiên, việc bà ấy nhận diện được vóc dáng và vết sẹo đặc trưng trên má của bị cáo Hải là một sự thật khách quan không thể phủ nhận bằng những chi tiết kỹ thuật nhỏ nhặt."
Thẩm phán chủ tọa Lê Thị Phương gõ búa: "Ý kiến của Viện kiểm sát có cơ sở. Luật sư bào chữa không được dùng các câu hỏi mang tính chất bắt bẻ từ ngữ để gây áp lực lên nhân chứng. Yêu cầu chuyển sang nội dung khác."
Vy khẽ mím môi. Sự thiên vị lộ liễu của chủ tọa dưới áp lực ngầm của Trần Duy Bách đang bóp nghẹt quyền tranh tụng của cô. Cô biết mình đang đơn độc chống lại cả một hệ thống đã được bôi trơn bằng tiền bẩn.
"Thưa Hội đồng xét xử," Vy kiên quyết không lùi bước. "Để làm rõ tính khách quan của thời gian tử vong của nạn nhân, tôi yêu cầu tòa triệu tập kỹ thuật viên pháp y Đặng Thu Thủy – người trực tiếp chụp ảnh hiện trường khám nghiệm tử thi – ra tòa để chất vấn chéo về tính toàn vẹn của các file ảnh gốc."
Minh lập tức phản bác: "Phản đối! Kỹ thuật viên Đặng Thu Thủy không có tên trong danh sách nhân chứng được triệu tập đã được phê duyệt và gửi cho các bên trước ba ngày theo đúng quy định của Bộ luật Tố tụng Hình sự. Yêu cầu của luật sư bào chữa vi phạm nghiêm trọng thủ tục tố tụng."
"Yêu cầu của luật sư bào chữa bị bác bỏ," Thẩm phán Phương lạnh lùng phán quyết, không thèm nhìn Vy. "Hội đồng xét xử nhận thấy hồ sơ giám định pháp y của Viện trưởng Phạm Thế Anh đã đủ độ tin cậy và tính pháp lý."
Mọi lối thoát của Vy dường như bị bịt chặt. Sự áp đảo của Viện kiểm sát nhờ hồ sơ chứng cứ giả mạo được chuẩn bị đồng bộ từ trước đang đẩy cô vào thế bế tắc hoàn toàn. Vy quay sang phía vành móng ngựa, cô nhìn thẳng vào đôi mắt mệt mỏi, vô vọng của Trần Thế Hải.
"Anh Hải," Vy bước tới gần vành móng ngựa, giọng cô chùng xuống, mang theo một sự khẩn cầu thầm lặng. "Hãy nhìn tôi. Tôi biết anh đang lo sợ điều gì. Tôi biết về đứa trẻ... về Hải Yến. Hãy tin tôi, tôi đang nỗ lực hết sức để bảo vệ con bé. Anh không cần phải nhận một tội danh mà anh không hề thực hiện. Hãy khai ra sự thật! Kẻ nào đã thuê anh nhận tội thế thân? Kẻ nào đã đưa cho con gái anh hai tỷ đồng chạy chữa?"
Hải khẽ ngước mắt lên nhìn Vy. Đôi mắt gã cựu giang hồ đỏ ngầu, ngập tràn sự đau đớn, dằn vặt và sợ hãi. Gã liếc nhìn xuống hàng ghế khán giả, nơi Thượng tá Quyết đang khẽ gõ nhẹ ngón tay lên chiếc điện thoại di động – một lời cảnh báo không lời tàn nhẫn nhất về số phận của đứa con gái nhỏ của gã tại quận 8.
Hải khẽ nhắm mắt lại, hai giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gương mặt khắc khổ đầy vết sẹo. Gã gục đầu xuống vành móng ngựa, giọng nói run rẩy nhưng dứt khoát vang lên cắt đứt mọi hy vọng của Vy:
"Tôi không bị ai ép buộc cả. Đừng hỏi tôi nữa... Là tôi đã giết Thẩm phán Nghị. Tôi muốn cướp tiền của ông ấy để chữa bệnh cho con. Tôi nhận tội giết người dã man. Xin tòa hãy tuyên án tử hình cho tôi. Tôi đáng chết!"
Tiếng xì xào dưới tòa bùng lên dữ dội như một cơn bão.
"Đấy! Thấy chưa! Chính miệng nó đã nhận tội rồi!" Mợ Mai ở dưới tòa đập ghế đứng dậy, la hét lớn. "Con ranh luật sư kia còn muốn cãi cọ cái gì nữa? Định bán rẻ cả vong linh của cha mày để lấy tiền giang hồ à?"
"Đúng là loại con bất hiếu!" Những tiếng chửi rủa, mạt sát từ đám đông khán giả quá khích dội thẳng vào Vy.
Vy đứng lặng người giữa phòng xử án, đơn độc và trơ trọi như một cánh buồm mỏng manh trước cơn bão thù ghét của dư luận. Mọi lập luận bào chữa ban đầu của cô bị bác bỏ hoàn toàn. Hải đã tự nguyện nhận tội chết. Minh nhìn cô với ánh mắt đầy sự giằng xé, như muốn khuyên cô hãy dừng lại trước khi tự hủy hoại bản thân.
Vy khẽ cúi đầu nhìn xuống chiếc cặp da cũ của cha đặt trên bàn. Bàn tay cô khẽ chạm vào chiếc ghim cài áo hình cân công lý trên ngực.
*Không. Mình không được phép gục ngã ở đây. Cha đã dạy, luật pháp hình thức có thể bị bóp méo, nhưng sự thật khách quan luôn để lại dấu vết. Nếu đối thủ đã chuẩn bị sẵn một kịch bản hoàn hảo về mặt nội dung, mình phải tìm ra kẽ hở trong chính quy trình thủ tục tố tụng hành chính của chúng.*
Vy ngồi xuống bàn, lật giở tập bút lục vụ án dày cộp gồm hàng trăm trang tài liệu mà cô đã ghi nhớ chính xác từng chi tiết bằng năng lực ghi nhớ siêu việt của mình. Đầu óc cô hoạt động với tốc độ tối đa, rà soát lại từng biên bản, từng chữ ký, từng con dấu của cơ quan điều tra.
*Biên bản khám nghiệm hiện trường... Biên bản lấy lời khai... Biên bản thu giữ vật chứng...*
Ánh mắt Vy chợt dừng lại ở trang một trăm bốn mươi hai: *"Biên bản giao nhận vật chứng ảnh hiện trường vụ tai nạn"* do Thượng tá Nguyễn Văn Quyết trực tiếp ký xác nhận khống để đưa các bức ảnh hiện trường đã bị chỉnh sửa của Phạm Thế Anh vào hồ sơ vụ án.
Vy nheo mắt nhìn chằm chằm vào dòng chữ ghi ngày tháng ở góc trên cùng của biên bản.
Một chi tiết nhỏ, cực kỳ nhỏ nhưng lại là một sai sót chết người xuất hiện trước mắt cô. Do phải hoàn thiện hồ sơ vội vã trong đêm mưa để kịp khép án trước khi dư luận trung ương chú ý, Quyết đã ký khống biên bản này dựa trên một biểu mẫu soạn sẵn từ trước mà không hề soát lại ngày tháng thực tế.
Ngày lập biên bản giao nhận vật chứng ảnh hiện trường ghi rõ: *"Ngày 14 tháng 4 năm 2022"*.
Nhưng Thẩm phán Nguyễn Văn Nghị bị sát hại vào đêm *"15 tháng 4 năm 2022"*!
Nghĩa là, biên bản giao nhận vật chứng ảnh hiện trường vụ án mạng đã được lập và ký đóng dấu trước khi nạn nhân thực sự qua đời một ngày!
Một kịch bản chạy án đã được chuẩn bị sẵn từ trước cả khi tội ác diễn ra. Quyết đã tự tay ký vào bản án tử hình cho chính sự nghiệp của gã bằng sự cẩu thả của một kẻ lạm quyền.
Một luồng điện chạy dọc sống lưng Vy. Cổ chân đau nhức của cô như không còn cảm giác. Vy đứng phắt dậy, đẩy mạnh chiếc ghế gỗ ra phía sau tạo nên một tiếng động lớn xé toạc bầu không khí ngột ngạt của phòng xử án.
Cô cầm tờ biên bản giao nhận vật chứng giơ cao trước mặt Hội đồng xét xử, giọng nói đanh thép, dõng dạc của cô vang lên, đập tan mọi tiếng chửi rủa dưới tòa:
"Thưa Hội đồng xét xử! Tôi yêu cầu tạm hoãn phiên tòa sơ thẩm này ngay lập tức theo Điều hai trăm chín mươi bảy Bộ luật Tố tụng Hình sự! Tôi đã phát hiện ra một sự sai lệch nghiêm trọng về ngày tháng trong biên bản giao nhận vật chứng ảnh hiện trường bị Thượng tá Nguyễn Văn Quyết ký xác nhận khống!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!