Đứa Trẻ Biến Mất Ở Khu Nhà Trọ
Bóng tối của rừng cao su ngoại ô Km 14 như một tấm màn đen đặc, nuốt chửng mọi âm thanh ngoại trừ tiếng mưa rơi lộp độp không dứt trên những tán lá rộng. Khánh Vy nín thở, lưng tựa chặt vào thân cây cao su xù xì, dòng nước mưa lạnh buốt chảy dọc theo sống lưng khiến cô khẽ rùng mình. Ngay phía trước mặt, cách bụi rậm nơi cô và Vũ Quốc Huy đang ẩn nấp chưa đầy ba mét, ánh đèn pha vàng vọt của chiếc xe máy không biển số quét qua quét lại, cắt đôi màn sương mù dày đặc. Tiếng động cơ xe máy nổ giòn giã, lạch cạch đầy đe dọa. Kẻ cầm lái khẽ rồ ga, bánh xe xới tung lớp đất đỏ nhão nhoét trước khi quay đầu, hướng luồng sáng đi về phía lộ lớn.
Chỉ đến khi tiếng động cơ lịm hẳn vào tiếng mưa rừng, Vy mới dám thở phào một hơi dài. Cô buông lỏng bàn tay đang bấu chặt lấy cánh tay của Huy. Cổ chân trái của cô nhói lên một cơn đau buốt – hậu quả của việc đi bộ liên tục trên địa hình sình lầy dưới trời mưa lạnh.
"Nó đi rồi," Huy thầm thì, giọng nói run lên vì lạnh. Anh lén tắt chế độ chờ của chiếc máy ảnh kỹ thuật số đeo trước ngực, cẩn thận nhét nó vào trong lớp áo khoác chống nước. "Mày ổn chứ, Vy? Chân mày tệ lắm rồi."
"Tao chịu được," Vy mím môi, tay siết chặt quai chiếc cặp da cũ của cha trước ngực. "Chúng ta phải ra khỏi đây trước khi chúng quay lại với số lượng đông hơn. Anh Triết đang đợi ở ngã ba ngách lâm nghiệp."
Hai người dìu nhau băng qua những hàng cao su thẳng tắp, bước đi trên lớp lá mục sũng nước để tránh phát ra tiếng động. Khoảng mười lăm phút sau, chiếc xe ô tô bảy chỗ cũ kỹ của Nguyễn Minh Triết xuất hiện dưới tán cây cổ thụ ven lộ. Triết ngồi sau vô lăng, gương mặt chữ điền lầm lì lộ rõ vẻ lo lắng dưới ánh đèn táp-lô mờ nhạt. Một bên bàn tay của anh vẫn còn quấn lớp băng gạc trắng – vết bỏng nhẹ từ vụ nổ bom xăng cứu Vy tại văn phòng đêm trước vẫn chưa lành hẳn.
"Lên xe mau, hai đứa!" Triết khẽ gọi, nhoài người mở cửa kính phụ.
Ngay khi Vy và Huy yên vị ở hàng ghế sau, Triết lập tức vô số, cho xe lăn bánh êm ái vào màn đêm, tắt bớt đèn pha chỉ giữ lại đèn sương mù vàng nhạt để tránh gây chú ý. Vy tựa đầu vào thành ghế, cảm nhận hơi ấm từ máy sưởi trong xe từ từ xua đi cái lạnh buốt của mưa rừng. Cô mở chiếc cặp da cũ, lôi chiếc điện thoại Nokia 1280 của Trần Thế Hải ra kiểm tra một lần nữa. Màn hình điện thoại vẫn tối đen để tránh bị định vị sóng, nhưng những dòng tin nhắn tống tiền chạy án trị giá hai tỷ đồng ngày 14 tháng 4 đã được cô ghi khắc hoàn toàn vào trí nhớ siêu việt của mình.
"Anh Triết," Vy lên tiếng, giọng cô khản đặc. "Chúng ta không về văn phòng. Hãy đưa em đến Khu nhà trọ công nhân Bình Đông."
Triết khẽ liếc nhìn qua gương chiếu hậu, chân mày anh nhíu chặt. "Khu nhà trọ của Hải sao? Giờ này đã gần ba giờ sáng rồi, Vy. Hơn nữa, địa bàn đó là khu công nghiệp, tai mắt của băng nhóm Bùi Đức 'Cụt' rải khắp nơi. Thằng Nam vừa bị ép nghỉ việc, mẹ em thì đang suy sụp, em xuất hiện ở đó lúc này là tự lao vào chỗ chết."
"Em biết," Vy gõ nhẹ ngón tay trỏ lên mặt cặp da theo một nhịp điệu đều đặn đầy lý trí. "Nhưng có một điều em cứ thắc mắc mãi. Trần Thế Hải là một cựu giang hồ hoàn lương, gã từng được cha em tuyên án treo năm 2018 để có cơ hội làm lại cuộc đời. Tại sao một kẻ biết ơn cha em như gã lại chấp nhận nhận tội giết ông ấy chỉ để lấy hai tỷ đồng? Số tiền đó lớn thật, nhưng Hải không phải kẻ tham tiền đến mức bán rẻ lương tâm để chịu án tử hình. Phải có một động cơ bắt buộc nào đó mạnh mẽ hơn cả mạng sống của gã."
Huy quay sang nhìn Vy, ánh mắt anh chợt sáng lên. "Ý mày là... gã bị khống chế bằng một thứ gì đó quý giá hơn cả mạng sống của chính mình?"
"Con gái gã," Vy gật đầu, giọng cô chùng xuống. "Trong hồ sơ lý lịch cá nhân của Hải, gã có một đứa con gái tám tuổi tên là Trần Hải Yến. Vợ gã mất sớm, gã một mình nuôi con. Đứa trẻ bị bệnh tim bẩm sinh giai đoạn cuối. Khoản tiền hai tỷ đồng được chuyển vào tài khoản của con gái gã dưới danh nghĩa 'tài trợ y tế mổ tim khẩn cấp'. Em cần phải xác nhận tình trạng của đứa trẻ này tại khu nhà trọ trước khi phiên tòa sơ thẩm diễn ra."
Triết thở dài, biết không thể xoay chuyển được ý chí sắt đá của con gái cố Thẩm phán Nghị. Anh khẽ gật đầu, bẻ lái cho xe hướng về phía khu công nghiệp xám xịt của thành phố Bình Đông.
***
Khu nhà trọ công nhân Bình Đông nằm lọt thỏm giữa những bức tường bê tông cao vút của các nhà máy hóa chất và xưởng cơ khí. Nơi đây là một dãy nhà cấp bốn lụp xụp, mái tôn rỉ sét xám xịt chạy dài dọc theo con hẻm đất đỏ hẹp hòi. Không khí nơi đây nồng nặc mùi khói bụi công nghiệp, mùi nước thải sinh hoạt lộ thiên hòa lẫn với mùi đất ẩm ướt sau cơn mưa lớn. Những bóng đèn đường vàng vọt, mờ tối treo lơ lửng trên những sợi dây điện chằng chịt như mạng nhện, đổ những cái bóng dài ngoằn ngoèo xuống những vũng nước mưa bẩn thỉu.
Triết đỗ xe ở một góc tối cách con hẻm hẻo lánh khoảng năm mươi mét để cảnh giới. Vy và Huy che chung một chiếc ô, lẳng lặng bước đi trên con đường đất đỏ nhão nhoét. Cổ chân trái của Vy đau nhói sau mỗi bước đi, nhưng cô vẫn cố giữ tác phong nhanh nhẹn, mắt không ngừng quan sát xung quanh.
"Phòng của Hải là phòng số 7 ở cuối dãy," Huy thì thầm, chỉ tay về phía cuối dãy nhà trọ im lìm không một ánh đèn.
Khi hai người tiếp cận căn phòng số 7, Vy nhận ra cánh cửa gỗ cũ kỹ không hề khóa, chỉ được khép hờ một cách cẩu thả. Cô khẽ đẩy cửa bước vào. Ánh sáng từ chiếc đèn pin chuyên dụng của Huy quét qua căn phòng rộng chưa đầy mười lăm mét vuông, phơi bày một cảnh tượng hỗn loạn tột cùng.
Quần áo, sách vở trẻ em bị vứt bừa bãi trên nền nhà xi măng lạnh lẽo. Chiếc giường tre nhỏ bị xô lệch, chiếc chăn bông cũ nát bị xé rách một góc. Trên chiếc bàn gỗ nhỏ đặt cạnh cửa sổ, một hộp sữa bột dở dang bị gạt đổ, bột sữa trắng xóa vương vãi khắp nơi, lẫn lộn với những mảnh vỡ của một chiếc cốc thủy tinh.
Vy quỳ xuống bên cạnh chiếc bàn, nhặt lên một bức ảnh nhỏ bị rơi dưới đất. Trong ảnh là Trần Thế Hải – gương mặt khắc khổ với vết sẹo dài bên má – đang mỉm cười rạng rỡ ôm một cô bé gầy gò, xanh xao có đôi mắt sáng trong veo.
"Không có ai ở đây cả," Huy lục soát góc phòng, giọng anh đầy vẻ lo ngại. "Nhìn vết sữa bột chưa bị đóng bánh hoàn toàn, vụ lục soát này chỉ mới diễn ra cách đây khoảng một hoặc hai ngày, ngay sau khi Hải bị bắt tạm giam."
Vy dùng năng lực ghi nhớ siêu việt quan sát kỹ lưỡng từng chi tiết trong căn phòng. Ánh mắt cô dừng lại ở một chiếc hộp nhựa nhỏ đựng thuốc đặt trên kệ sách cũ. Cô cầm chiếc hộp lên, đọc nhãn hiệu thuốc bên ngoài: *Lanoxin 0.25mg* – thuốc điều trị suy tim chuyên dụng cho trẻ em. Hộp thuốc vẫn còn đầy nguyên, hạn sử dụng đến tận năm sau.
"Một người cha chấp nhận nhận tội chết để lấy hai tỷ đồng mổ tim cho con, không bao giờ bỏ lại hộp thuốc cứu mạng của đứa trẻ trong một căn phòng trống không thế này," Vy đứng thẳng dậy, giọng cô đanh thép và lạnh lùng. "Đứa trẻ không phải tự ý rời đi. Con bé đã bị bắt cóc."
"Mẹ kiếp!" Huy nghiến răng phẫn nộ. "Lũ khốn Đặng Quốc Trung và Bùi Đức 'Cụt' đã dùng đứa trẻ làm con tin để ép Hải phải nhận tội thế thân tại tòa. Chúng chuyển tiền vào tài khoản để tạo bằng chứng giả về việc Hải tự nguyện nhận tội vì tiền, nhưng thực chất chúng giam giữ đứa trẻ để khóa miệng gã vĩnh viễn!"
"Đúng vậy," Vy siết chặt bức ảnh trong tay, lòng căm thù đối với kẻ thủ ác đứng sau cái chết của cha cô bùng lên dữ dội. "Chúng ta phải tìm ra đứa trẻ trước khi phiên tòa sơ thẩm lần 1 diễn ra. Nếu con bé có mệnh hệ gì, Hải sẽ không bao giờ dám hé răng khai ra sự thật."
Đột ngột, tiếng bước chân dồn dập vang lên từ đầu con hẻm nhỏ ngoài nhà trọ.
Vy và Huy giật mình nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh đèn pin công suất lớn quét qua quét lại trên những bức tường tôn rỉ sét. Ba bóng người cao lớn mặc áo khoác gió sẫm màu, tay lăm lăm những thanh gậy sắt và mã tấu, đang nhanh chóng khép chặt hai đầu con hẻm nhỏ hẹp dẫn vào phòng số 7.
"Có kẻ báo tin! Chúng ta bị bao vây rồi!" Huy khẽ rít lên qua kẽ răng.
Kẻ dẫn đầu nhóm giang hồ là một tên đàn em thân tín của Bùi Đức 'Cụt' – một gã thanh niên xăm trổ đầy cổ, gương mặt bặm trợn đầy sát khí. Hắn gõ mạnh thanh gậy sắt xuống mặt đường bê tông, tạo nên những tiếng *ken két* chói tai xé toạc đêm yên tĩnh.
"Con ranh luật sư kia! Mày khôn hồn thì bước ra đây! Đại ca tao có lời nhắn gửi đến mày!" Tên xăm trổ gầm lên, giọng nói khàn đặc vang vọng khắp dãy nhà trọ.
Vy khẽ lùi lại vào góc tối của căn phòng, đầu óc cô hoạt động với tốc độ tối đa. Cổ chân trái của cô đang đau nhức dữ dội, việc chạy đua bạo lực vật lý với ba tên giang hồ vũ trang trong con hẻm chật hẹp này là hoàn toàn bất khả thi. Cô cần phải áp dụng kỹ năng thoát hiểm đô thị kết hợp với sự hỗ trợ của Huy để tạo ra một kẽ hở đào tẩu.
"Huy," Vy thì thầm, ánh mắt cô khóa chặt vào chiếc máy ảnh kỹ thuật số trước ngực anh. "Mày còn giữ chiếc đèn flash rời công suất lớn trong ba lô chứ?"
"Còn," Huy nhanh chóng hiểu ý cô. Anh thò tay vào ba lô, lấy ra chiếc đèn flash chuyên dụng tác nghiệp đêm của nhà báo, lắp nhanh vào máy ảnh và điều chỉnh công suất lên mức tối đa.
"Khi tao ra hiệu, mày hãy hướng thẳng đèn vào mắt tên dẫn đầu và bấm nút kích hoạt liên tục. Sau đó chạy ngay theo ngách phơi đồ phía sau dãy nhà trọ," Vy chỉ tay về phía cánh cửa sau nhỏ hẹp dẫn ra khu giặt phơi của công nhân.
Huy cố gắng rút chiếc điện thoại thông minh ra để gọi điện báo công an, nhưng màn hình điện thoại hoàn toàn không có tín hiệu. "Vy, sóng điện thoại bị phá rồi! Chúng mang theo thiết bị nhiễu sóng cầm tay!"
"Không ngoài dự đoán của tao," Vy lạnh lùng nói. "Chúng đã chuẩn bị sẵn sàng để bịt đầu mối chúng ta tại đây. Chuẩn bị... Ba... Hai... Một... Chạy!"
Vy đẩy phắt cánh cửa gỗ phòng số 7, bước ra ngoài hiên nhà trọ. Sự xuất hiện đột ngột của cô khiến ba tên giang hồ khựng lại trong một giây.
"Nó kìa! Bắt lấy—"
Tên dẫn đầu xăm trổ chưa kịp dứt lời, Huy đã lao ra từ phía sau Vy, nâng thẳng máy ảnh hướng về phía gương mặt hắn. Một luồng ánh sáng trắng chói lòa, cực mạnh từ chiếc đèn flash phát ra liên tiếp ba lần như những tia chớp xé toạc bóng tối đêm mưa.
"Á! Mắt tao!"
Tên xăm trổ thét lên đau đớn, hai tay buông thõng thanh gậy sắt để che lấy đôi mắt bị lóa hoàn toàn bởi cường độ ánh sáng cực đại. Hai tên đàn em đi sau cũng vô thức nhắm chặt mắt, loạng choạng lùi lại phía sau.
"Chạy đi Vy!" Huy hét lớn.
Vy không hề do dự, cô xoay người lao thẳng ra cánh cửa sau của căn phòng, hướng về phía ngách phơi đồ chằng chịt của khu nhà trọ công nhân. Cơn đau buốt từ cổ chân trái quật vào đại não, nhưng ý chí sinh tồn và thề nguyện công lý đã giúp cô vượt qua giới hạn vật lý của cơ thể.
Khu giặt phơi sau dãy nhà trọ là một mê cung chật hẹp, tối tăm với hàng chục sợi dây kẽm phơi đồ căng ngang tầm mắt, treo đầy những bộ quần áo bảo hộ lao động dày cộm của công nhân sấy chưa khô. Vy luồn lách cực nhanh qua những tấm vải ướt sũng nước mưa, tận dụng sự thông thuộc địa hình hẻm hóc để cắt đuôi sự bám đuổi của hai tên đàn em đang điên cuồng đuổi theo phía sau.
"Đứng lại! Con ranh kia!" Tiếng chửi bới, tiếng gậy sắt gạt mạnh vào các cột sắt phơi đồ vang lên dồn dập ngay sau lưng cô.
Huy chạy ngay sau Vy, anh dùng chiếc ba lô dày của mình để gạt đi những sợi dây kẽm gai rào quanh mép tường hẻm để mở đường cho cô. Tuy nhiên, trong bóng tối nhập nhoạng, một tên giang hồ đã kịp áp sát, vung mạnh thanh gậy sắt về phía Vy.
"Vy! Cẩn thận!"
Huy hét lên, anh không hề do dự lao thẳng người ra che chắn cho cô. Thanh gậy sắt sượt mạnh qua bả vai trái của Huy, để lại một vết xước sâu hoắm, rách toạc lớp áo khoác gió khiến máu tươi lập tức thấm đẫm vạt áo. Huy khẽ rên rỉ một tiếng đau đớn, nhưng anh vẫn dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh chiếc xe đẩy rác bằng sắt bên lề đường đổ sập xuống, chặn đứng lối đi duy nhất của tên truy đuổi.
"Huy! Mày bị thương rồi!" Vy hốt hoảng khi thấy vết máu trên vai anh.
"Tao không sao! Chạy tiếp đi! Hướng ra bờ sông!" Huy thở dốc, tay ôm chặt bả vai trái đang chảy máu.
Đúng lúc hai người chạy ra đến ngã ba ngách đất đỏ dẫn ra bờ sông Bình Đông, tiếng động cơ gầm rú dữ dội đột ngột vang lên từ phía bóng tối. Ánh đèn pha cực mạnh của chiếc xe ô tô bảy chỗ cũ kỹ của Triết quét thẳng vào gương mặt của hai tên giang hồ đang đuổi theo phía sau, làm chúng phải đưa tay che mắt lùi lại.
Triết thực hiện một cú quay đầu ngoạn mục, lốp xe ma sát mạnh trên nền đất đỏ nhão nhoét tạo nên những vệt bùn bắn tung tóe. Anh lao thẳng chiếc xe vào giữa con hẻm hẹp, chắn ngang toàn bộ lối đi của nhóm giang hồ như một lá chắn vật lý khổng lồ.
"Lên xe! Mau lên!" Triết hét lớn, nhoài người mở phắt cửa hông xe.
Huy dùng hết sức đẩy Vy lên trước, sau đó chính anh cũng nhảy tót vào trong xe ngay khi chiếc xe bắt đầu chuyển động. Hai tên giang hồ điên cuồng lao tới, vung mạnh thanh gậy sắt đập thẳng vào kính chắn gió phía sau xe. Tiếng kính vỡ loảng xoảng vang lên khô khốc, những mảnh kính cường lực vỡ vụn bắn tung tóe khắp hàng ghế sau.
Triết nhấn ga sát sàn. Chiếc xe bảy chỗ gầm lên dữ dội, bánh xe xới tung bùn đất đỏ, lao vút ra khỏi khu nhà trọ công nhân Bình Đông, để lại nhóm giang hồ bất lực chửi rủa trong màn mưa tầm tã.
***
Bên trong chiếc xe di chuyển với tốc độ cao hướng về phía trung tâm thành phố, không khí ngột ngạt bao trùm. Tiếng gió rít qua ô kính vỡ phía sau lạnh buốt. Vy vội vàng lục lọi trong hộc xe lấy ra hộp sơ cứu y tế, cẩn thận dùng cồn sát trùng và băng gạc để băng bó vết thương sâu trên bả vai trái của Huy. Huy cắn chặt răng chịu đựng cơn đau buốt, gương mặt anh tái nhợt dưới ánh đèn đường lướt qua cửa sổ.
"Cảm ơn mày, Huy. Nếu không có mày..." Vy khẽ nói, giọng cô nghẹn ngào.
"Chúng ta là đồng nghiệp, là bạn bè thân thiết mà," Huy khẽ cười trừ, dù trán lấm tấm mồ hôi lạnh. "Ít nhất chúng ta đã xác nhận được một sự thật kinh hoàng: con gái Hải đã bị bắt cóc để làm con tin chạy án. Nhưng giờ chúng ta phải tìm đứa trẻ ở đâu giữa cái thành phố Bình Đông rộng lớn này?"
Triết vừa lái xe vừa nhìn qua gương chiếu hậu, gương mặt anh lầm lì đầy vẻ lo âu. "Xe của chúng ta bị vỡ kính sau, biển số chắc chắn đã bị tai mắt của Bùi Đức 'Cụt' ghi nhận. Anh phải đưa hai đứa đến một điểm lánh nạn an toàn trước khi cảnh sát của Thượng tá Quyết vào cuộc dưới danh nghĩa điều tra vụ gây rối trật tự."
Vy ngồi lặng người ở hàng ghế sau, bàn tay cô khẽ siết chặt bức ảnh của Hải và con gái gã. Cơn đau từ cổ chân trái và nỗi dằn vặt tinh thần siết chặt lấy tâm trí cô. Đứa trẻ vô tội đang bị khống chế, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc hoàn toàn vì vụ án mạng của cha cô. Nếu cô không thể tìm thấy đứa bé trước phiên tòa sơ thẩm, công lý sẽ bị bóp méo vĩnh viễn bởi dòng tiền bẩn hai tỷ đồng và quyền lực tối tăm đứng sau hệ thống tư pháp địa phương.
Đột ngột, chiếc điện thoại cá nhân của Vy trong túi áo khoác rung lên bần bật.
Đó là một tin nhắn văn bản ngắn gọn gửi từ một số điện thoại được mã hóa bảo mật đặc biệt của thám tử tư Trần Văn Hùng – người cựu trinh sát hình sự mà cô đã dùng khoản tiền tiết kiệm cuối cùng để thuê giám sát ngoại vi.
Vy vội vàng mở tin nhắn. Gương mặt cô chợt đông cứng lại khi đọc từng dòng chữ hiển thị trên màn hình:
*"Đã định vị được đứa trẻ. Con gái Trần Thế Hải đang bị giam lỏng dưới sự canh gác của Nguyễn Văn Tài tại căn hộ chung cư cũ nát ở quận 8. Hãy cẩn thận, chúng có vũ khí."*
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!