Sự Tuyệt Tình Của Gia Tộc
Cơn mưa tầm tã của miền Nam trút xuống những mái tôn rỉ sét của dãy phố cũ, tạo nên những tiếng gầm vang động, kéo dài không dứt. Trên con hẻm dẫn vào ngôi nhà số 24 đường Nguyễn Du, những vệt nước mưa đỏ quạch chảy loang lổ trên mặt đường nhựa bong tróc. Đó không phải là màu đất đỏ bazan của vùng Bình Phước, mà là màu sơn dầu đỏ tươi, tanh nồng mùi dung môi hóa chất, vừa bị kẻ nào đó tạt thẳng vào cánh cổng sắt của gia đình Vy ngay trong đêm qua.
Khánh Vy đứng lặng người trước cánh cổng sắt loang lổ những vệt sơn đỏ như máu. Gió mưa quất thẳng vào gương mặt mảnh khảnh, lấm lem chút muội than chưa kịp rửa sạch từ vụ phóng hỏa văn phòng đêm trước. Đôi mắt cô hằn sâu quầng thâm của một đêm thức trắng, nhưng ánh nhìn vẫn đăm đắm xoáy vào dòng chữ nguệch ngoạc bằng sơn xịt màu đen đè lên vệt đỏ: “Bán cha cầu vinh”.
Tiếng bước chân loẹt quẹt từ phía đầu hẻm vang lên. Nguyễn Khánh Nam bước đi như một cái xác không hồn dưới màn mưa lạnh. Chiếc áo sơ mi công sở của cậu nhăn nhúm, một bên vai áo bị sờn rách, chiếc ba lô sũng nước trĩu nặng trên đôi vai gầy. Gương mặt thanh niên hai mươi hai tuổi tái nhợt, đôi môi run rẩy vì lạnh và vì một nỗi nhục nhã tột cùng đang nghẹn ứ nơi cổ họng.
"Nam..." Vy khẽ gọi, bước tới định đỡ lấy chiếc ba lô của em trai.
"Chị tránh ra đi!"
Nam gầm lên, giật mạnh vai để né tránh cái chạm tay của chị gái. Đôi mắt cậu đỏ ngầu, ngập tràn sự phẫn uất. Cậu ném mạnh chiếc ba lô sũng nước xuống vũng bùn dưới chân, những giọt nước bẩn bắn tung tóe lên vạt áo vest đen của Vy.
"Em nghỉ việc rồi. Đúng hơn là bị đuổi cổ như một con chó!" Nam cười cay đắng, giọng cậu lạc đi giữa tiếng mưa rơi. "Sáng nay, vừa bước chân vào chi nhánh ngân hàng, tất cả đồng nghiệp đều nhìn em như một kẻ tội đồ. Trưởng phòng gọi em vào phòng riêng, đặt lên bàn tờ đơn xin nghỉ việc viết sẵn. Ông ta bảo: 'Bố cậu là Thẩm phán liêm chính, nhưng chị cậu lại đi nhận tiền bẩn để bào chữa cho kẻ giết bố cậu. Khách hàng của ngân hàng không muốn gửi tiền vào tay gia đình của những kẻ phản bội vong linh người chết.' Chị có hiểu cảm giác đó không, Vy? Chị có biết em đã phải quỳ xuống xin ông ta cho em cơ hội thử việc không?"
Vy mím chặt môi, ngón tay trỏ vô thức gõ nhè nhẹ vào quai chiếc cặp da cũ của cha. Cơn đau thắt từ lồng ngực lan ra khắp cơ thể. Cô biết, làn sóng bạo lực mạng và tẩy chay gia đình ngoài đời thực đang siết chặt thòng lọng quanh cổ những người cô yêu thương nhất. Sự cô lập xã hội đã biến gia đình cô thành những kẻ hủi giữa lòng đô thị công nghiệp này.
"Chị xin lỗi, Nam. Nhưng vụ án này có uẩn khúc, Trần Thế Hải không phải là—"
"Uẩn khúc cái gì chứ?" Nam ngắt lời cô bằng một tiếng hét điên cuồng. "Chính mắt gã giang hồ đó đã nhận tội! Báo chí viết rành rành ra đó! Chỉ có chị... chỉ có chị vì cái danh tiếng hão huyền, vì muốn chứng tỏ bản thân sắc sảo hơn người mà chấp nhận làm con rối cho lũ giang hồ! Chị nhìn cái cổng nhà mình đi! Chị nhìn mẹ đi!"
Cánh cửa gỗ phía trong ngôi nhà từ từ mở ra. Bà Lê Thị Thu bước ra hiên nhà, dáng người gầy guộc, tiều tụy trong bộ đồ lam giản dị. Mái tóc bà bạc đi trông thấy chỉ sau vài ngày biến cố, gương mặt hốc hác, đôi mắt đỏ hoe, sưng húp vì khóc thương chồng. Đi ngay sau bà là mợ ruột Trịnh Thị Mai – người đàn bà môi mỏng, mắt sắc lẹm, tay đang cầm chiếc điện thoại thông minh liên tục lướt qua các hội nhóm buôn chuyện của khu phố.
"Chị Thu nhìn xem, tôi đã bảo mà!" Mợ Mai lên tiếng, giọng chua ngoa, lanh lảnh át cả tiếng mưa. "Con Vy nó về rồi kìa. Ngoài kia người ta đang chửi rủa cả dòng họ nhà mình trên mạng kìa! Người ta bảo nhà Thẩm phán Nghị ăn cháo đá bát, con gái nhận hai tỷ đồng của băng nhóm Bùi Đức 'Cụt' để đổi trắng thay đen cho kẻ sát nhân. Con Linh nhà tôi đi học ở trường luật cũng bị bạn bè chỉ trỏ, nhổ nước bọt vào mặt. Nhục nhã nào bằng nhục nhã này hả trời?"
"Mợ Mai, mợ im đi!" Vy lạnh lùng cắt ngang, ánh mắt sắc sảo như dao cạo quét qua gương mặt của người mợ ruột. "Mợ không biết gì về hồ sơ vụ án thì đừng có đứng đó ngậm máu phun người."
"Ơ kìa! Con ranh này láo thật!" Mợ Mai nhảy dựng lên như đỉa phải vôi, chỉ thẳng tay vào mặt Vy. "Mày giỏi giang, mày học luật cao siêu nên mày khinh cái nhà này đúng không? Mày vì tiền tài, vì muốn nổi tiếng mà bán đứng cả hương hồn của bố mày! Chị Thu ơi, chị xem đứa con gái hiếu thảo của chị kìa!"
"Vy..."
Bà Thu khóc nấc lên, bước xuống bậc thềm, mặc kệ những giọt mưa lạnh buốt quất vào thân thể yếu ớt. Bà đi loạng choạng, Nam vội vàng chạy lại đỡ lấy mẹ. Bà Thu đứng trước mặt Vy, đôi bàn tay gầy gò, run rẩy run lên bần bật. Từ trong túi áo, bà lấy ra một tờ giấy đã bị vò nát, thấm đẫm nước mắt.
Đó là đơn xin rút lui bào chữa chỉ định được soạn thảo vội vã.
"Mẹ xin con... mẹ quỳ xuống xin con đấy Vy ơi..." Bà Thu nghẹn ngào, hai đầu gối bà khuỵu xuống mặt đất sình lầy loang lổ sơn đỏ. Nam vội vàng đỡ mẹ dậy, mắt cũng nhòa lệ.
"Mẹ! Mẹ đứng lên đi!" Vy hốt hoảng cúi xuống, nhưng bà Thu gạt tay cô ra.
"Con ký vào đây đi! Ký đơn rút khỏi vụ án này đi con!" Bà Thu gào lên trong đau đớn, hai bàn tay nắm chặt lấy vạt áo vest của Vy, ra sức lay mạnh. "Bố con cả đời liêm khiết, nằm xuống rồi vẫn bị người ta bêu rếu là có đứa con gái hám tiền bẩn. Em trai con mất việc, nhà cửa bị bôi bẩn, cả khu phố không ai thèm nhìn mặt mẹ con mình nữa rồi. Con muốn mẹ phải chết trước mặt con thì con mới vừa lòng sao Vy?"
Nhìn người mẹ ruột quỳ dưới vũng bùn nước mưa, lòng Vy đau như cắt. Cô thấu hiểu nỗi đau và sự hoảng loạn của mẹ trước búa rìu dư luận bị dắt mũi bởi truyền thông bẩn. Nhưng trong chiếc cặp da cũ của cha cô lúc này, chiếc điện thoại Nokia 1280 đang lưu giữ những tin nhắn tống tiền trị giá hai tỷ đồng. Cha cô đã chết vì phát hiện ra bí mật chạy án kinh hoàng này. Nếu cô rút lui, Trần Thế Hải sẽ bị khép án tử hình oan sai, kẻ thủ ác thực sự sẽ nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật dưới sự bảo kê của Đặng Quốc Trung và Trần Duy Bách, và danh dự thực sự của cha cô sẽ bị chôn vùi vĩnh viễn dưới lớp bùn nhơ của sự giả dối.
Vy nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu để nén dòng nước mắt chực trào. Khi cô mở mắt ra, đôi mắt cô chỉ còn lại sự lạnh lùng và lý trí kiên định của một người bảo vệ luật pháp.
"Con không thể ký, mẹ ạ." Vy nói, giọng cô trầm thấp nhưng rõ ràng từng chữ, vang lên kiên định giữa tiếng mưa giông. "Nếu con ký, con mới thực sự là kẻ phản bội vong linh của cha. Cha dạy con làm luật sư là để bảo vệ sự thật khách quan, chứ không phải để thỏa hiệp trước sự đe dọa của bạo lực và định kiến dư luận."
"Mày... mày thực sự cứng đầu đến thế sao?" Bà Thu nhìn con gái bằng ánh mắt vừa đau đớn vừa xa lạ. Bà đứng dậy, giật phắt tờ đơn bị vò nát khỏi tay Vy, xé vụn nó ra thành trăm mảnh rồi ném thẳng vào mặt cô. Những mảnh giấy trắng xóa bay lả tả trong màn mưa xám xịt.
"Từ nay tôi không có đứa con gái như mày nữa!" Bà Thu hét lên, giọng bà khản đặc vì uất nghẹn. "Mày cút đi! Cút ra khỏi ngôi nhà này! Đừng bao giờ vác mặt về đây nữa! Bố mày dưới suối vàng chắc chắn cũng sẽ không nhận đứa con tuyệt tình như mày!"
"Mẹ..." Vy khẽ gọi, nhưng cánh cổng sắt loang lổ sơn đỏ đã bị Nam đóng sầm lại ngay trước mặt cô. Tiếng xích sắt khóa cổng vang lên lách cách, lạnh lùng và tàn nhẫn, cắt đứt sợi dây liên hệ tình thâm cuối cùng giữa cô và gia đình.
Vy đứng lặng người dưới cơn mưa tầm tã. Những mảnh giấy xé vụn dính bết trên vạt áo vest đen của cô, nước mưa lạnh buốt chảy ròng ròng trên má, hòa cùng những giọt nước mắt ấm nóng. Cô cô độc đứng đó, giữa con hẻm nhỏ vắng lặng của thành phố Bình Đông, gánh chịu mức độ cô lập xã hội tột cùng.
Không một lời oán trách, Vy lẳng lặng cúi xuống nhặt chiếc ba lô sũng nước của Nam lên, treo gọn gàng bên cánh cổng sắt để em trai không phải dùng đồ bẩn. Cô siết chặt quai chiếc cặp da cũ của cha, xoay người bước đi. Chiếc ghim cài áo hình cân công lý bằng bạc trên ngực cô khẽ phản chiếu ánh sáng mờ đục của một ngày giông bão.
***
Đêm muộn.
Văn phòng Luật sư Khánh Vy & Cộng sự tại tầng 4 chung cư cũ Bình Đông chìm trong bóng tối và sự vắng lặng đến rợn người. Mùi tro khét lẹt từ vụ phóng hỏa đêm trước vẫn còn vương vất trong không khí ẩm mốc. Kệ sách gỗ bị cháy sém một nửa đứng im lìm như những chứng tích của một cuộc chiến tàn khốc. Vy ngồi bó gối trên chiếc ghế sofa cũ ở góc phòng, chiếc điện thoại Nokia 1280 đặt bên cạnh, màn hình thỉnh thoảng lại nhấp nháy ánh sáng xanh nhạt lạnh lẽo.
Tiếng gõ cửa ba nhịp dồn dập, gãy gọn vang lên từ phía cửa sắt khóa hai lớp.
Vy cảnh giác đứng dậy, tay cầm sẵn chiếc bình chữa cháy mini phòng hờ. Cô nhìn qua mắt mèo, thở phào nhẹ nhõm khi nhận ra gương mặt phong trần, ướt đẫm nước mưa của nhà báo Vũ Quốc Huy.
Vy mở khóa cửa. Huy bước nhanh vào trong, vội vàng cởi chiếc áo khoác kaki sũng nước treo lên giá. Anh đeo chiếc máy ảnh kỹ thuật số trước ngực, ánh mắt sắc sảo, đầy vẻ lo lắng nhìn quanh đống đổ nát của văn phòng.
"Vy, mày không sao chứ? Tao đọc được tin tức về vụ tạt sơn nhà mẹ mày rồi. Cả vụ thằng Nam bị ép nghỉ việc nữa." Huy nói, giọng trầm xuống đầy sự đồng cảm.
"Tao ổn, Huy. Gia đình tao... họ tạm thời an toàn bên trong cánh cổng đóng chặt. Nhưng chúng ta không có nhiều thời gian. Kẻ đứng sau đang đẩy nhanh tiến độ để khép án sơ thẩm." Vy nói, cô đi đến bàn làm việc, mở chiếc cặp da cũ lấy ra bản sao sơ đồ hiện trường vụ tai nạn của cha.
Huy tiến lại gần, đặt chiếc máy ghi âm chuyên dụng Sony lên bàn. "Tao đã dùng quan hệ báo chí để xác minh số máy rác gửi tin nhắn tống tiền Hải ngày 14 tháng 4. Đúng như mày dự đoán, sim rác đó được kích hoạt tại một đại lý nhỏ gần trụ sở của văn phòng luật sư Đặng Quốc Trung. Nhưng điều đáng ngờ hơn là biên bản hiện trường vụ tai nạn của công an tỉnh Bình Đông."
Vy nhìn thẳng vào mắt Huy. "Mày phát hiện ra điều gì ở Km 14?"
"Biên bản ghi nhận chiếc xe Toyota của bố mày tự mất lái do đường trơn trượt đêm mưa, đâm trực diện vào gốc cây cao su. Không hề đề cập đến bất kỳ phương tiện nào khác xuất hiện tại hiện trường." Huy chỉ tay vào sơ đồ hiện trường. "Nhưng tao đã nói chuyện với một người dân cạo mủ cao su đi tuần đêm đó. Ông ta nghe thấy một tiếng va quẹt kim loại rất lớn trước tiếng đâm xe vào gốc cây. Có một chiếc xe khác đã va chạm với xe của bố mày trước khi tai nạn xảy ra."
"Chúng ta phải ra hiện trường ngay đêm nay." Vy quyết định nhanh chóng. "Cơn mưa lớn này sẽ xóa sạch mọi dấu vết thực địa nếu chúng ta chậm trễ."
"Đêm hôm khuya khoắt, mưa gió thế này nguy hiểm lắm, Vy. Giang hồ Bình Đông đang lùng sục mày đấy." Huy ái ngại nhìn cổ chân vẫn còn hơi sưng của cô.
"Tao không sợ, Huy. Cha tao đã chết ở đó. Tao phải tìm ra sự thật." Vy kiên định cài chiếc ghim hình cân công lý lên ngực áo khoác gió sẫm màu, cầm theo chiếc đèn pin chuyên dụng bước ra cửa.
***
Đường Hùng Vương kéo dài (Km 14) ngoại ô thành phố Bình Đông lúc hai giờ sáng là một khoảng không gian đen đặc, lạnh lẽo đến rợn người. Con đường nhựa hai làn chạy hun hút giữa những cánh rừng cao su bạt ngàn, tăm tối. Những tán lá cao su rậm rạp đan xen vào nhau tạo thành một mái vòm khổng lồ, che khuất hoàn toàn ánh sáng mờ nhạt của các ngôi sao. Mưa rơi lộp độp trên những tán lá, sương mù dày đặc bao phủ mặt đường, làm tầm nhìn hạn chế xuống dưới năm mét.
Chiếc xe máy cũ của Huy tắt đèn pha từ xa, lẳng lặng đỗ bên lề đường đất đỏ trơn trượt. Vy và Huy che chung một chiếc ô đen, từng bước tiếp cận khu vực gốc cây cao su cổ thụ – nơi chiếc xe của Thẩm phán Nghị đã đâm vào.
Gốc cây cao su khổng lồ vẫn còn hằn sâu một vết sẹo lớn, vỏ cây bị bóc mảng lớn, nhựa cây chảy ra đen quánh, lẫn lộn với bùn đất đỏ. Vy quỳ xuống đất bùn nhão nhoét, mặc kệ nước mưa lạnh buốt thấm qua gấu quần gió. Cô bật chiếc đèn pin chuyên dụng, ánh sáng trắng xanh rọi vào những vết nứt nẻ trên mặt đường nhựa.
"Huy, soi đèn sát xuống đây cho tao." Vy nói, giọng cô run lên vì lạnh nhưng ánh mắt vô cùng tập trung.
Huy quỳ xuống bên cạnh, dùng đèn pin chuyên dụng rọi sát mặt đường.
Vy đối chiếu biên bản hiện trường của công an với thực tế bằng năng lực ghi nhớ siêu việt. Biên bản vẽ hai vệt phanh xe song song kéo dài 10 mét dẫn thẳng đến gốc cây, chứng minh xe mất lái tự nhiên. Nhưng dưới ánh sáng đèn pin, Vy phát hiện ra một sự phi lý cực kỳ lớn.
"Nhìn hướng của các vệt phanh này đi, Huy." Vy dùng ngón tay chỉ vào những vệt cao su mờ nhạt trên đường. "Vết phanh thực tế trên mặt đường nhựa có hướng xéo từ trái sang phải, lệch một góc 15 độ so với trục thẳng dẫn đến gốc cây. Điều này có nghĩa là xe của cha tao đã bị một lực tác động cực mạnh từ phía hông bên trái, ép chiếc xe phải chuyển hướng đột ngột sang phải chứ không phải tự mất lái đâm thẳng."
"Mẹ kiếp!" Huy thốt lên, tay lăm lăm chiếc máy ảnh chụp lại các góc độ vết phanh. "Cơ quan điều tra cố ý vẽ vết phanh giả trong biên bản để hợp thức hóa vụ tai nạn tự nhiên!"
"Đúng vậy. Chúng đã ngụy tạo lệch góc phanh xe để che giấu sự xuất hiện của phương tiện thứ hai." Vy nói, hàm răng cô nghiến chặt vào nhau để ngăn cơn giận dữ đang bùng cháy.
Huy cố gắng điều chỉnh ống kính máy ảnh để chụp lại vết phanh mờ, nhưng màn mưa quá dày và hạt mưa quất liên tục vào ống kính làm giảm chất lượng ảnh chụp rõ rệt. Anh hậm hực lau ống kính: "Mưa lớn quá, ảnh chụp vết phanh mờ này khó làm chứng cứ đanh thép trước tòa được."
"Không sao, chúng ta vẫn còn manh mối khác." Vy đứng dậy, cô đi dọc theo lề đường đất đỏ hướng về phía cột mốc lộ giới bằng bê tông sơn trắng đỏ ở Km 14.
Đột ngột, Vy khựng lại. Ánh mắt cô khóa chặt vào một điểm đen mờ nhạt trên nền sơn trắng của cột mốc lộ giới.
"Huy! Soi đèn vào đây!" Vy gọi giật giọng.
Huy vội vàng bước tới, rọi luồng ánh sáng mạnh vào cột mốc bê tông.
Trên bề mặt cột mốc lộ giới bằng bê tông cốt thép cực kỳ cứng cáp, xuất hiện một vết xước kim loại sâu hoắm, kéo dài khoảng hai mươi xăng-ti-mét. Vết xước ăn sâu vào lớp bê tông, để lại những vệt rỉ sét màu vàng đen và những mảnh vụn sơn màu xám tro bám chặt trong khe nứt.
"Vết xước này rất mới, độ cao của nó cách mặt đất khoảng một mét hai." Vy dùng tay khẽ chạm vào vết xước sắc lẹm, phân tích bằng tư duy hình học hiện trường xuất sắc của mình. "Đây là độ cao của cản trước của một chiếc xe tải cỡ lớn hoặc xe container. Chiếc xe tải màu xám tro đã va quẹt cực mạnh vào cột mốc này ngay sau khi ép xe của cha tao lệch hướng đâm vào gốc cây!"
"Báo cáo điều tra của công an hoàn toàn bỏ qua vết xước kim loại sâu này!" Huy nói, giọng đầy phấn khích xen lẫn phẫn nộ. "Chúng đã cố tình xóa bỏ sự tồn tại của chiếc xe tải va chạm!"
Tiếng động cơ xe máy gầm rú đột ngột vang lên từ phía xa xôi của con đường Hùng Vương kéo dài.
Vy giật mình, lập tức tắt phụt chiếc đèn pin cầm tay. Cô kéo Huy nép sát vào bóng tối của một gốc cây cao su lớn ven đường.
Từ màn sương mù dày đặc đêm mưa, ánh đèn pha của một chiếc xe máy không biển số lướt qua lề đường. Chiếc xe di chuyển cực kỳ chậm rãi, tiếng xích xe lách cách vang lên đều đặn. Kẻ cầm lái mặc áo khoác gió sẫm màu, đội mũ bảo hiểm sụp kín mặt, liên tục nhìn dáo dác xung quanh như đang tìm kiếm điều gì đó.
Kẻ theo dõi của thế giới ngầm đang bắt đầu siết chặt vòng vây rình rập Vy!
"Có kẻ bám đuôi." Vy thì thầm sát tai Huy, hơi thở cô phả ra làn khói trắng giữa trời mưa lạnh. "Tắt hết đèn pin. Chúng ta di chuyển ngược hướng hẻm đất đỏ phía sau rừng cao su để cắt đuôi, không được quay lại đường lộ lớn."
Huy gật đầu cẩn trọng. Hai người nương theo bóng tối tăm của những hàng cây cao su thẳng tắp, bước đi không tiếng động trên lớp lá mục sũng nước mưa. Cổ chân bị thương của Vy nhói đau sau mỗi bước đi, nhưng cô cắn chặt môi chịu đựng, ôm chặt chiếc cặp da của cha trước ngực.
Phía sau lưng họ, chiếc xe máy không biển số vẫn lảng vảng quanh khu vực Km 14, ánh đèn pha quét qua quét lại trên mặt đường nhựa loang loáng nước mưa, như một bóng ma của tội ác đang cố gắng chôn vùi sự thật khách quan vào bóng tối vô tận.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!