Nhạc nềnGrief2

Trận Chiến Bên Sông Bé

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi báo động từ trung tâm Lâm trường số 3 rú lên từng hồi liên tục, xé toạc bầu không khí đặc quánh của đêm mưa Bình Phước. Luồng âm thanh chói tai ấy hòa cùng tiếng gió rít gào qua những tán cao su rậm rạp, tạo nên một bản nhạc tang tóc bao trùm lên khu trại gỗ biệt lập. Trong căn phòng giam chật hẹp cuối dãy nhà kho, ánh sáng nhạt nhòa từ chiếc đèn dầu treo trên vách nứa chao đảo dữ dội rồi vụt tắt, để lại một khoảng tối đen như mực.


- Chúng phát hiện ra rồi! – Thám tử Trần Văn Hùng rít qua kẽ răng.


Tác phong chuyên nghiệp của một cựu trinh sát hình sự lập tức được kích hoạt. Không một động tác thừa, Hùng giật phắt chiếc máy ghi âm Sony ICD-UX570 đang đặt trên ngực Trần Thế Hải, nhét gọn vào túi áo khoác chống nước rồi kéo khóa chặt lại. Khẩu súng ngắn dã chiến trên tay ông hướng thẳng ra phía cửa gỗ đang rung lên bần bật dưới những tiếng đập thô bạo từ bên ngoài.


- Chú Hùng, để cháu đỡ anh Hải! – Nguyễn Khánh Vy khàn giọng nói.


Cô gượng dậy từ mép giường sắt, nhưng ngay khi đặt bàn chân trái xuống nền đất nhão, một cơn đau buốt tận xương tủy truyền thẳng lên đại não khiến cô suýt ngã quỵ. Cổ chân trái của Vy, nơi từng bị chiếc bẫy thú sắt rỉ sét cắn sâu, giờ đây đã sưng tấy và hoại tử nghiêm trọng, rỉ ra thứ dịch sẫm màu lẫn máu. Thế nhưng, điều kỳ diệu là cơn đau dữ dội ấy đột ngột dịu đi, thay vào đó là một cảm giác tê mát lan tỏa khắp các thớ cơ. Đó là nhờ lớp lá thuốc nam dã chiến do ông Tư Đất hái ngoài rừng phòng hộ, được giã nát và băng bó chặt quanh cổ chân cô từ chiều. Thứ dược liệu dân dã nhưng linh nghiệm ấy đang tạm thời phong tỏa các dây thần kinh cảm giác, cho Vy thêm một cơ hội cuối cùng để đứng vững trên đôi chân mình.


- Cháu không tự dìu gã được đâu! Chân cháu nát bét rồi! – Hùng quát khẽ, ông tiến lại gần, một tay xốc nách Trần Thế Hải – lúc này đang nửa tỉnh nửa mê, thều thào những lời vô nghĩa – tay kia ra hiệu cho Vy bám sát phía sau.


- Trần Duy Bách... suất mổ tim... con gái tôi... tất cả là giả dối... – Hải lảm nhảm, hai mắt trợn trừng đầy ảo giác do tác dụng phụ của độc chất Halothane vẫn chưa tan hết trong máu.


- Im lặng và đi theo chúng tôi nếu anh muốn sống! – Vy nghiến răng, bàn tay cô siết chặt chiếc cặp da cũ sờn góc của người cha quá cố – Thẩm phán Nguyễn Văn Nghị. Chiếc cặp da ấy, cùng với chiếc ghim cài áo hình cán cân công lý bằng bạc đang ghim chặt trên vạt áo vest rách nát, là mỏ neo duy nhất giữ cho cô không gục ngã trước nghịch cảnh.


“Rầm!”


Cánh cửa gỗ phòng giam bị đá văng. Hai bóng người vạm vỡ mặc áo mưa đen ập vào, tay lăm lăm những thanh tuýp sắt dài. Không để đối phương kịp định hình, Hùng áp sát cực nhanh, dùng báng súng nện thẳng vào quai hàm tên đi đầu, tiếng xương rạn nứt vang lên khô khốc. Tên thứ hai vung tuýp sắt định bổ xuống đầu Hùng, nhưng Vy đã nhanh chóng quăng chiếc cặp da cũ ngáng chân hắn. Tên giang hồ mất đà lao đầu vào cạnh giường sắt, ngã gục.


- Đi đường ngách phía sau bãi gỗ! Xe dã chiến đang đỗ ở đó! – Hùng hét lớn.


Vy tập tễnh lết đi dưới cơn mưa tầm tã. Những hạt mưa lạnh buốt quất liên tục vào mặt cô, cuốn trôi đi những vệt muội than và máu loãng trên trán. Nhờ lớp lá thuốc nam của ông Tư Đất, cô có thể chịu đựng được quãng đường rừng trơn trượt dài gần hai trăm mét. Tiếng bước chân truy đuổi của toán an ninh tư nhân dưới quyền Trần Quốc Toản vang lên dồn dập phía sau. Ánh đèn pin quét loang loáng qua những thân cây cổ thụ, tiếng chó nghiệp vụ sủa vang rền xé rách màn đêm.


Khi họ tiếp cận được chiếc xe bảy chỗ cũ kỹ đang nổ máy chờ sẵn dưới tán cây sến lớn, Hùng nhanh chóng tống Hải vào hàng ghế sau. Vy lao vào theo, ôm chặt lấy Hải để giữ cho gã không bị va đập. Hùng nhảy lên ghế lái, cài số lùi rồi đánh lái ngoặt ra con đường đất đỏ bazan dẫn ra quốc lộ.


Nhưng họ đã quá muộn để rút lui trong yên lặng.


Từ phía kính chiếu hậu, hai quầng sáng cực mạnh của đèn pha xe bán tải đột ngột bừng sáng. Chiếc Ford Ranger gầm rú động cơ diesel mãnh thú, lao vút ra từ cổng chính lâm trường. Ngồi sau vô lăng không ai khác ngoài Trần Quốc Toản – gã cựu sĩ quan đặc nhiệm với gương mặt lạnh lùng như đá tảng. Gã nhấn ga kịch sàn, chiếc bán tải lao điên cuồng trên mặt đường đầy sình lầy, rút ngắn khoảng cách với xe của Hùng từng mét một.


- Tên Toản trực tiếp cầm lái! – Hùng nghiến răng, hai tay ghì chặt vô lăng để chống lại những cú trượt dài trên bùn nhão. – Chiếc xe này của chúng ta không chịu nổi ba cú đâm của gã đâu!


“Uỳnh!”


Cú đâm đầu tiên từ phía sau mạnh đến mức toàn bộ khung sắt chiếc xe bảy chỗ rên rỉ thảm hại. Vy bị hất văng về phía trước, đầu đập vào lưng ghế lái phụ, máu tươi rỉ ra từ vết thương cũ trên trán. Chiếc ghim cài áo hình cân công lý bằng bạc ghim trên ngực cô va chạm với khóa sắt chiếc cặp da cũ, phát ra tiếng động lách cách khô khốc. Vy ôm chặt lấy Hải, dùng thân mình che chắn cho gã nhân chứng sống đang co giật nhẹ vì sợ hãi.


- Chú Hùng! Ngoặt vào đường đất đỏ sình lầy phía bờ sông! Xe bán tải nặng hơn, chúng sẽ bị lún bánh! – Vy hét lên giữa tiếng động cơ gầm rú.


Hùng lập tức thực hiện một cú ngoặt vô lăng ngoạn mục ở góc chín mươi độ. Chiếc xe bảy chỗ chao đảo dữ dội, hai bánh bên trái nhấc hẳn khỏi mặt đất trước khi đáp xuống bãi sình lầy ven sông Bé. Đúng như Vy tính toán, chiếc Ford Ranger của Toản với trọng lượng lớn hơn đã bị mất đà, trượt dài một đoạn trước khi gầm rú quay đầu đuổi theo.


Nhưng Toản không phải là kẻ dễ dàng bị khuất phục bởi địa hình. Gã hạ kính cửa sổ bên lái, rút khẩu súng ngắn quân dụng ra ngoài.


“Đoành! Đoành!”


Hai tiếng nổ chát chúa xé toạc màn mưa. Kính chắn gió phía sau xe của Hùng vỡ vụn thành hàng nghìn mảnh nhỏ, bắn tung tóe vào khoang xe.


- Vy! Nằm xuống! – Hùng hét lớn.


Trong khoảnh khắc sinh tử, Vy không màng đến sự an toàn của bản thân. Cô lấy chiếc cặp da cũ của cha – di vật bằng da bò dày dặn đã sờn rách – giơ lên làm lá chắn che chắn toàn bộ vùng đầu và ngực của Trần Thế Hải. Những mảnh kính vỡ găm gập vào mặt da chiếc cặp, phát ra những tiếng “bụp, bụp” ghê rợn. Một viên đạn sượt qua quai da chiếc cặp, sức nóng của nó suýt chút nữa đã làm Vy tuột tay, nhưng cô vẫn nghiến răng chịu đựng, không để mất đi tấm khiên bảo vệ duy nhất.


“Đoành!”


Một tiếng nổ lớn khác vang lên từ phía gầm xe. Chiếc xe bảy chỗ đột ngột khựng lại, đuôi xe văng mạnh sang bên phải rồi xoay tròn hai vòng trước khi lao thẳng vào bờ đất sạt lở sát mép sông Bé. Toản đã bắn nát lốp sau bên phải của họ.


Chiếc xe chết máy hoàn toàn, đầu xe găm chặt vào một bụi tre gai ven bờ sông. Khói xám bốc lên nghi ngút từ nắp ca-pô hòa cùng làn sương mưa lạnh giá.


- Ra ngoài ngay! Xe sắp lật xuống sông rồi! – Hùng đạp mạnh cửa lái bị kẹt, lao ra ngoài.


Vy dùng hết sức bình sinh, đẩy cửa sau bước xuống bãi đất đỏ bazan đang sạt lở nghiêm trọng dưới sức ép của dòng nước lũ cuồn cuộn phía dưới. Sông Bé đêm nay hung hãn như một con quái thú khổng lồ, dòng nước đục ngầu phù sa đỏ ngầu gầm rú, cuộn xoáy những thân cây gỗ mục trôi băng băng về phía hạ lưu. Cổ chân trái của Vy lúc này đã hoàn toàn mất cảm giác do lá thuốc nam hết dần tác dụng dưới làn nước mưa xối xả, cô chỉ có thể lết từng bước tập tễnh, dùng chiếc cặp da cũ làm điểm tựa.


Hùng vác Hải trên vai, cố gắng di chuyển nhanh về phía hạ lưu. Nhưng từ phía sau, ánh đèn pha chiếc bán tải của Toản đã rọi thẳng vào lưng họ. Toản bước xuống xe, khẩu súng ngắn trên tay gã hướng thẳng về phía Hùng.


- Trần Văn Hùng! Đứng lại! – Toản lạnh lùng ra lệnh. – Giao nộp Trần Thế Hải và cuốn sổ tay của lão Nghị ra đây. Các người không còn đường chạy đường bộ nữa đâu.


Hùng khẽ hạ Hải xuống bãi cát sạt lở, ông cúi người vớ lấy một thanh sắt rỉ sét dài hơn một mét bị bỏ lại bên bờ sông, định lao lên áp chế đối thủ để tạo khoảng trống cho Vy. Nhưng Toản chỉ lạnh lùng nhếch mép, gã nổ súng cảnh cáo ngay sát chân Hùng, khiến bãi đất đỏ bắn tung tóe.


- Chú Hùng! Đừng! Đối đầu đường bộ với gã lúc này là tự sát! – Vy hét lên.


Đôi mắt sắc sảo của cô quét nhanh qua dòng nước lũ. Cách vị trí của họ chưa đầy mười mét, một chiếc sà lan chở cát khổng lồ của người dân địa phương đang nổ máy xập xình, chuẩn bị rời bến neo đậu dã chiến để xuôi dòng tránh lũ. Ánh đèn dầu leo lét trên cabin sà lan chao đảo dưới mưa.


- Nhảy xuống sà lan! Mau lên! – Vy đưa ra quyết định quyết đoán.


Hùng lập tức hiểu ra chiến thuật thoát hiểm đường sông của Vy. Ông dùng hết sức bình sinh, ôm lấy Trần Thế Hải lao thẳng từ bờ đất sạt lở cao hơn hai mét xuống boong sà lan cát đầy nước mưa. Tiếng “bộp” nặng nề vang lên khi thân hình họ đáp xuống đống cát ướt.


Vy lết đến mép bờ đất. Cơn đau hoại tử ở cổ chân trái đột ngột bùng phát trở lại như vạn mũi kim châm khi chất độc từ bẫy thú sắt bắt đầu phá vỡ lớp lá thuốc nam của ông Tư Đất. Cô cắn chặt môi đến bật máu, hai tay ôm khư khư chiếc cặp da cũ của cha, rồi nhắm mắt nhảy đại xuống theo.


Cú đáp đất khiến Vy đau đớn đến mức suýt ngất đi, cô lăn tròn hai vòng trên đống cát sũng nước trước khi bám vào mạn sà lan rỉ sét.


- Vy! Cắt dây neo! – Hùng hét lên từ phía mũi sà lan, ông đang cố gắng dùng thân mình che chắn cho Hải khi Toản tiến sát mép bờ sông.


Vy nhìn thấy sợi dây neo bằng thừng nilon lớn bằng cổ tay đang buộc chặt sà lan vào một cọc sắt trên bờ. Sà lan đang nổ máy hướng ra giữa dòng, sợi dây căng ra như dây đàn, giữ chặt phương tiện lại giữa dòng nước lũ dữ dội.


Không một chút do dự, Vy thọc tay vào túi áo khoác của Hùng, rút ra chiếc tuốc-nơ-vít dẹt dài – công cụ dã chiến duy nhất còn sót lại. Cô lao đến bên sợi dây neo, dùng hết sức lực của hai bàn tay run rẩy, liên tục cứa mạnh cạnh sắc của tuốc-nơ-vít vào những thớ thừng nilon đang căng cứng.


“Phựt... phựt...”


Những thớ thừng đầu tiên đứt ra, bắn tung tóe những sợi tơ nilon dưới làn nước mưa.


Trên bờ sông, Trần Quốc Toản đã tiến đến sát mép sạt lở. Gương mặt gã lộ rõ vẻ giận dữ khi nhận ra con mồi sắp thoát thân bằng đường thủy. Gã nâng súng, ngắm thẳng vào bóng dáng Vy đang quỳ bên sợi dây neo.


- Đứng im! – Toản quát lớn.


- Bắn đi! Nhưng ông sẽ mất vĩnh viễn cuốn sổ tay này! – Vy hét lên, cô giơ cao chiếc cặp da cũ của cha lên trước ngực, che chắn cho sợi dây neo và chính bản thân mình.


Toản khựng lại một tích tắc. Gã biết cuốn sổ tay mật chứa đựng toàn bộ danh sách chạy án của Trần Duy Bách đang nằm trong chiếc cặp da đó. Nếu gã bắn nát nó, hoặc làm nó rơi xuống dòng sông Bé cuồn cuộn lũ, gã sẽ không thể ăn nói với chủ tịch tập đoàn Ngô Bá Thế.


Chính sự do dự ấy của Toản đã cho Vy những giây quý giá cuối cùng. Cô dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể, nhấn mạnh chiếc tuốc-nơ-vít xuống thớ thừng cuối cùng đang căng ra tột độ.


“PHỰT!”


Sợi dây neo đứt lìa. Lực đàn hồi cực mạnh khiến đầu dây bắn ngược lại, quật vào bả vai Vy làm cô ngã nhào ra boong cát. Chiếc sà lan cát khổng lồ mất đi lực giữ, lập tức bị dòng nước lũ cuồn cuộn của sông Bé đẩy mạnh, trôi tự do ra xa bờ với tốc độ chóng mặt.


Trần Quốc Toản nhận ra mình đã bị lừa. Gã điên cuồng lao đến sát mép nước sạt lở, không còn màng đến cuốn sổ tay nữa. Gã hai tay cầm súng, nã đạn liên tiếp về phía chiếc sà lan đang trôi xa dần vào màn đêm mưa bão.


“Đoành! Đoành! Đoành!”


Những tia lửa súng rạch nát bóng đêm. Những viên đạn găm vào mạn sà lan sắt phát ra tiếng “beng, beng” chói tai.


Vy cố gắng lết về phía Hùng và Hải đang nằm bất động trên đống cát. Nhưng ngay khi cô vừa ngẩng đầu lên, một tiếng nổ lớn khác vang lên, đi kèm với một tiếng hự khàn đục của thám tử Hùng.


Một viên đạn từ khẩu súng của Toản đã sượt qua vai phải của Hùng, xé rách lớp áo khoác chống nước và găm sâu vào phần mềm bả vai. Máu đỏ tươi lập tức phun ra, nhuộm đỏ cả một khoảng cát ướt xung quanh ông. Hùng đổ sụp xuống boong sà lan bên cạnh Trần Thế Hải, hai mắt nhắm nghiền, hơi thở đứt quãng.


- Chú Hùng! – Vy hét lên trong tuyệt vọng.


Cô cố gắng bò đến bên ông, nhưng chiếc sà lan cát lúc này đã trôi hoàn toàn ra giữa dòng sông Bé cuồn cuộn lũ. Không có người lái, không có dây neo, chiếc sà lan khổng lồ chao đảo dữ dội, xoay vòng tròn giữa những con sóng bạc đầu hung hãn, trôi tự do vào dải sương mù dày đặc của màn đêm biên giới, để lại tiếng súng của Toản nhỏ dần rồi tắt ngấm phía sau lưng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!