Nhạc nềnGrief2

Đòn Phản Công Số

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão đổ bộ vào miền Đông Nam Bộ mang theo những vạt mưa rào xám xịt, quét dọc qua những ống khói nhà máy lạnh lùng của thành phố công nghiệp Bình Đông. Trong căn phòng trọ dã chiến chật hẹp nằm sâu trong khu công nghiệp, ánh sáng duy nhất phát ra là luồng sáng xanh nhạt từ ba màn hình máy tính cỡ lớn đặt sát nhau. Tiếng mưa đập vào mái tôn rít lên từng hồi liên tục, hòa cùng tiếng gõ bàn phím lạch cạch dồn dập của Phạm Hoàng Long.


Bên cạnh anh, nhà báo Vũ Quốc Huy đang ngồi tựa lưng vào mép bàn gỗ sồi sờn cũ. Vết thương sâu hoắm ở bả vai trái của anh do gậy sắt của nhóm giang hồ chém trúng đêm trước đã rách miệng, máu đỏ tươi rỉ ra thấm đẫm lớp băng gạc sơ sài, loang lổ thành một vệt đen thẫm trên chiếc áo khoác gió sẫm màu. Mỗi nhịp thở của Huy đều kèm theo một tiếng rít khàn khục qua kẽ răng, nhưng đôi mắt anh vẫn dán chặt vào màn hình máy tính.


- Long, tiến độ đến đâu rồi? – Huy khàn giọng hỏi, tay khẽ siết chặt bả vai để nén cơn đau buốt.


- Hệ thống định tuyến VPN đa lớp đã sẵn sàng. – Long không quay đầu lại, những ngón tay mập mạp vẫn lướt như bay trên bàn phím cơ. – Tôi đang sử dụng phương thức rò rỉ thông tin có kiểm soát (Controlled Leak) qua các máy chủ trung gian đặt tại Singapore và Đức. Bằng cách này, dù an ninh mạng của tập đoàn Bình Đông Đông có mạnh đến đâu, chúng cũng không thể truy vết ngược lại địa chỉ IP vật lý của căn phòng này trong vòng ít nhất bốn mươi tám giờ.


Huy khẽ gật đầu. Anh biết Vy hiện đang lẩn trốn trong rừng phòng hộ Bình Phước với một cổ chân chấn thương nghiêm trọng. Sự im lặng của cô và thám tử Hùng tại vùng biên giới là một áp lực vô hình đè nặng lên ngực anh. Cách duy nhất để bảo vệ Vy lúc này không phải là dùng vũ lực đối đầu với hàng chục tay súng của Trần Quốc Toản, mà là tạo ra một lá chắn dư luận khổng lồ ngay tại trung tâm quyền lực Bình Đông, buộc Thượng tá Quyết phải rút bớt lực lượng cảnh sát về thành phố để giải trình.


- Ngọc Anh đã sẵn sàng chưa? – Huy hỏi tiếp.


- Chị ấy đang trực tuyến trên diễn đàn Luật học Việt Nam. – Long chỉ tay vào màn hình góc trái, nơi một tài khoản quản trị viên có tên ‘Hoàng Ngọc Anh’ đang hiển thị trạng thái hoạt động. – Diễn đàn này có hơn một triệu thành viên, hầu hết là luật sư, kiểm sát viên, thẩm phán trẻ và trí thức pháp lý cả nước. Đây là thánh địa có bộ lọc dư luận tốt nhất. Chỉ cần tài liệu này xuất hiện ở đó, nó sẽ bùng nổ thành một cuộc khủng hoảng pháp lý chính quy, không kẻ nào có thể dùng tiền để dập tắt dưới danh nghĩa ‘tin đồn nhảm’.


Long hít một hơi thật sâu, bàn tay khẽ run lên khi di chuột đến tệp tin PDF có dung lượng chưa đầy 5MB nhưng mang sức nặng của một bản án tử hình đối với đường dây chạy án Bình Đông: Bản sao báo cáo giám định pháp y gốc của Thẩm phán Nguyễn Văn Nghị.


Tài liệu này ghi nhận rõ ràng: Nạn nhân Nguyễn Văn Nghị tử vong vào khoảng 20h00 đêm 15/4 do ngộ độc chất Aconitine biến tính hiếm gặp – một loại độc dược gây đột quỵ tức thì bám trên vô lăng xe Camry. Trong khi đó, bản cáo trạng sơ thẩm do Lê Hoàng Minh công bố trước tòa lại khẳng định nạn nhân chết lúc 22h30 do chấn thương sọ não sau tai nạn giao thông tự mất lái.


Sự sai lệch hai tiếng rưỡi này chính là tử huyệt bóc trần toàn bộ kịch bản mưu sát chính trị và chạy án thế thân của Trần Duy Bách.


- Bắt đầu đi, Long. – Huy nghiến răng nói, ánh mắt anh sáng quắc lên giữa bóng tối.


Một cú nhấp chuột dứt khoát của Long. Thanh tiến trình tải lên chạy từ 0% đến 100% trong vòng ba giây.


Ngay lập tức, bản báo cáo pháp y gốc với chữ ký tươi đóng dấu đỏ của bác sĩ Trịnh Hoài Nam xuất hiện trang trọng trên trang nhất của Diễn đàn Luật học Việt Nam, đi kèm với bài viết phân tích logic sắc bén của Hoàng Ngọc Anh dưới góc nhìn khoa học hình sự khách quan. Bài viết đặt ra một câu hỏi lạnh lùng: “Liệu một Thẩm phán liêm chính có thể tự lái xe đâm vào gốc cây khi tim đã ngừng đập từ hai tiếng trước?”


Chưa đầy năm phút sau khi đăng tải, cơn bão số đã chính thức bùng nổ.


- Có phản hồi từ đối thủ! – Long đột ngột hét lên, mười ngón tay gõ dồn dập. – Chuyên viên truyền thông Khang đang sử dụng một hệ thống botnet khổng lồ với hơn mười nghìn tài khoản ảo để tiến hành báo cáo vi phạm (mass report) nhằm đánh sập bài viết của Ngọc Anh. Chúng đang thực hiện cuộc tấn công từ chối dịch vụ (DDoS) trực tiếp vào băng thông của diễn đàn!


- Ngọc Anh có trụ được không? – Huy nhổm người dậy, vết thương vai trái nhói lên đau đớn.


- Chị ấy đang điều hướng lưu lượng truy cập sang ba trang blog pháp lý dự phòng có máy chủ đặt tại nước ngoài. – Long cười khẩy, đôi mắt cận thị lóe lên sự phấn khích của một chuyên gia công nghệ thực lực. – Khang muốn dùng tiền để xóa bài? Quá muộn rồi. Tôi đã kích hoạt đoạn mã tự động nhân bản (auto-mirroring). Cứ mỗi lần chúng báo cáo xóa một đường link, hệ thống sẽ tự động sinh ra mười đường link mới trên các nền tảng lưu trữ đám mây phi tập trung. Chúng không thể xóa sạch Internet!


Đúng như tính toán của Long, cuộc tấn công bẩn của Khang không những không dập tắt được thông tin, mà ngược lại còn kích thích sự tò mò tột độ của giới trí thức mạng. Mức độ Nghi vấn dư luận chuyển dịch với tốc độ chóng mặt từ trạng thái nghi ngờ Vy sang phẫn nộ nhắm vào quy trình điều tra cẩu thả của Công an tỉnh Bình Đông. Hàng nghìn luật sư trẻ, giảng viên luật học và kiểm sát viên cả nước đồng loạt chia sẻ bản báo cáo gốc, viết các bài phân tích chuyên môn bóc trần sự mâu thuẫn vật lý trong hồ sơ vụ án.


Làn sóng phẫn nộ ảo nhanh chóng chuyển hóa thành áp lực chính trị thực tế vĩ mô. Đến chín giờ sáng, trang tin chính thức của Ban Nội chính Trung ương phát đi thông báo khẩn cấp: Cục Cảnh sát Hình sự (C02) Bộ Công an đã thành lập Tổ công tác đặc biệt để vào cuộc thanh tra toàn diện quy trình giám định pháp y và điều tra ban đầu vụ án sát hại Thẩm phán Nguyễn Văn Nghị.


Đòn phản công số của Huy và Long đã giáng một đòn chí mạng vào liên minh chạy án địa phương, xé toạc tấm lá chắn quyền lực mà Trần Duy Bách dày công xây dựng.


***


Cùng lúc đó, tại trung tâm thành phố Bình Đông, không khí bên trong Trung tâm Pháp y tỉnh ngột ngạt đến mức đóng băng.


Trong phòng làm việc rộng lớn của Viện trưởng, Phạm Thế Anh đang đứng chết lặng trước màn hình tivi đang phát bản tin thời sự khẩn cấp. Gương mặt đạo mạo thường ngày của gã giờ đây xám ngoét như tro tàn, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc theo hai bên thái dương, thấm đẫm chiếc cổ áo blouse trắng phẳng phiu.


“...Bộ Công an yêu cầu niêm phong toàn bộ kho lưu trữ bệnh mẫu và hồ sơ khám nghiệm tử thi của nạn nhân Nguyễn Văn Nghị để tiến hành giám định độc lập...” – Giọng nói của nữ phát thanh viên vang lên lạnh lùng, như một bản án tử hình treo lơ lửng trên đầu gã.


“Rầm!”


Thế Anh giận dữ hất tung chiếc gạt tàn pha lê xuống sàn nhà, vỡ tan tành thành những mảnh vụn lấp lánh. Gã run rẩy rút chiếc điện thoại bảo mật trong túi ra, quay số gọi cho Thẩm phán tối cao Trần Duy Bách. Cuộc gọi đổ chuông đến hồi thứ năm mới có người nhấc máy. Giọng nói của Bách ở đầu dây bên kia trầm ấm, điềm tĩnh đến đáng sợ, hoàn toàn tương phản với sự hoảng loạn của Thế Anh:


- Thế Anh à? Có chuyện gì mà gọi tôi vào giờ này?


- Anh Bách! Anh còn hỏi có chuyện gì sao? – Thế Anh hét lên, giọng gã lạc đi vì sợ hãi. – Bản báo cáo pháp y gốc của Nguyễn Văn Nghị đã bị rò rỉ lên mạng! Bộ Công an đang cử người xuống Bình Đông niêm phong kho mẫu! Chữ ký của Trịnh Hoài Nam trên bản báo cáo đó là thật! Nếu chúng tìm thấy dư lượng Aconitine trong mẫu bệnh phẩm dạ dày mà tôi chưa kịp tiêu hủy, cả tôi và anh đều sẽ vào tù!


Một khoảng lặng lạnh gáy kéo dài ở đầu dây bên kia. Tiếng thở đều đặn của Bách qua ống nghe điện thoại khiến Thế Anh cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Cuối cùng, Bách lên tiếng, giọng nói không hề có một chút dao động cảm xúc, lạnh lùng như một nhát dao cắt đứt mọi mối quan hệ lịch sử:


- Thế Anh, anh là Viện trưởng, anh phải tự chịu trách nhiệm về quy trình quản lý hồ sơ của đơn vị mình. Việc rò rỉ tài liệu mật của cơ quan nhà nước là sai phạm hành chính của anh. Tôi là thẩm phán tòa tối cao, không có thẩm quyền can thiệp vào công tác chuyên môn của ngành y tế pháp y.


- Anh... anh nói cái gì? – Thế Anh trố mắt, lồng ngực phập phồng dữ dội. – Anh định phủi tay sao? Chính anh là kẻ đã đưa cho tôi năm tỷ đồng để sửa thời gian tử vong của Nghị từ tám giờ tối thành mười giờ rưỡi đêm! Chính anh đã bảo tôi phải bảo vệ dự án đất đai của tập đoàn! Bây giờ có biến cố, anh định thí tốt để tự cứu mình à?


- Tôi không hiểu anh đang nói về khoản tiền nào cả. – Bách điềm tĩnh ngắt lời, giọng điệu đạo mạo giả tạo của một thẩm phán chính trực được dựng lên hoàn hảo. – Mọi giao dịch tài chính của tôi đều minh bạch. Anh nên tự thu xếp công việc của mình trước khi đoàn thanh tra đến. Chào anh.


“Tút... tút... tút...”


Tiếng điện thoại ngắt kết nối vô hồn vang lên xé lòng. Phạm Thế Anh nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại đã tắt ngấm, gã đổ sụp xuống chiếc ghế da phía sau. Sự rạn nứt lòng tin tột cùng giữa gã và Trần Duy Bách đã biến thành một vực thẳm sinh tử. Gã hiểu rằng, một kẻ ngụy quân tử tàn nhẫn như Bách một khi đã quyết định cắt đuôi thì sẽ không từ mọi thủ đoạn bẩn thỉu để bịt đầu mối vĩnh viễn, giống như cách ông ta đã làm với Thẩm phán Nghị.


- Mình phải đi... – Thế Anh thều thào, ánh mắt gã hoảng loạn đảo quanh căn phòng. – Phải đi trước khi đoàn thanh tra trung ương ập đến. Nếu ở lại, mình sẽ chết trong trại giam trước khi kịp ra tòa.


Gã điên cuồng đứng bật dậy, lao đến chiếc két sắt âm tường phía sau bức tranh chân dung. Tay gã run rẩy nhập mật mã cơ học. Cánh cửa két sắt mở ra, lộ ra những xấp tiền đô-la Mỹ dày cộp, chiếc hộ chiếu ngoại giao mang tên giả và bộ hồ sơ tài khoản đen ngoại biên đứng tên con rể gã – những tài sản bất hợp pháp tích lũy từ những thương vụ chạy án triệu đô.


Thế Anh vơ vét toàn bộ số tiền và giấy tờ nhét vội vã vào chiếc cặp da đen sang trọng. Gã lao đến máy hủy tài liệu đặt cạnh bàn làm việc, vơ lấy những tập hồ sơ bệnh án gốc nhạy cảm của năm 2022 dồn dập nhét vào khe hủy. Tiếng động cơ máy hủy tài liệu rít lên đều đặn, cắt nát những trang giấy chứa đựng tội ác thành những dải giấy vụn vô hại.


Trong lúc đó, gã không hề hay biết rằng, ở phía bên kia đường xá loang loáng nước mưa dưới rặng xà cừ cổ thụ, chiếc ống kính siêu zoom của nhà báo Vũ Quốc Huy đã khóa chặt vào ô cửa sổ sáng đèn muộn bất thường của văn phòng Viện trưởng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!