Cuộc Gặp Trong Bóng Tối
Mưa rừng Bình Phước trút xuống như roi quất, gầm rú điên cuồng qua những tán cao su rậm rạp của Lâm trường số 3. Trong màn đêm đen kịt, sương mù và hơi nước bốc lên từ mặt đất đỏ bazan nhão nhoét tạo thành một bức tường mờ đục, nuốt chửng mọi ánh sáng yếu ớt từ những cột đèn bảo an của trại gỗ.
Tại bìa rừng phía tây nam, cách hàng rào kẽm gai của lâm trường khoảng ba mươi mét, một làn khói trắng đục, dày đặc và khét lẹt bắt đầu cuồn cuộn bốc lên. Đó là thành quả của đống un lá cao su ẩm và rơm rạ mà ông Bùi Xuân Tấn đã giúp Vy chuẩn bị. Gió rừng thổi mạnh từ hướng tây nam đã biến làn khói nóng ẩm ấy thành một tấm chăn khổng lồ, lầm lũi tràn qua bãi đất trống, nuốt chửng lấy hệ thống hàng rào kẽm gai.
Nguyễn Khánh Vy nép mình dưới một gốc cao su cổ thụ, hai tay tì chặt vào chiếc nạng gỗ dã chiến mà ông Tấn đẽo gọt cho cô chiều nay. Cổ chân trái của cô, dù đã được ông Tấn rửa sạch bùn đất bẩn từ chiếc bẫy thú và đắp một lớp lá thuốc nam dày cộm, vẫn đang thắt lại từng cơn đau nhức nhối. Cơn sốt nhẹ âm ỉ từ vết thương có dấu hiệu nhiễm trùng khiến hai bên thái dương cô đập liên hồi, nhưng ánh mắt Vy vẫn sáng quắc, kiên định đến đáng sợ. Trên ngực áo vest sẫm màu đã rách nát, chiếc ghim cài áo hình cán cân công lý bằng bạc vẫn ghim chặt, lạnh ngắt và lấp lánh mỗi khi có ánh chớp rạch ngang trời.
Nép sát bên cô, thám tử Trần Văn Hùng – cựu trinh sát hình sự với tác phong lầm lì, chuyên nghiệp – khẽ hạ chiếc ống kính siêu zoom xuống. Ông ghé sát tai Vy, giọng trầm thấp nhưng rõ ràng giữa tiếng mưa gào:
- Khói bẫy nhiệt đã phủ kín toàn bộ góc quét của ba camera hồng ngoại phía tây nam rồi. Đúng như cháu tính toán, nhiệt lượng từ khói nóng đã làm nhiễu loạn hoàn toàn cảm biến nhiệt của chúng. Trên màn hình điều khiển của Toản lúc này chỉ là một màu đỏ lòe vô hại. Hệ thống không hề kích hoạt báo động mất kết nối.
Vy khẽ gật đầu, môi cô mím chặt đến bật máu để nén cơn đau từ cổ chân:
- Còn cảm biến rung động dọc hàng rào phía đông thì sao chú?
- Chúng ta sẽ không đi đường đó. – Hùng chỉ tay về phía cổng ngách bằng gỗ của trại – Chú đã khảo sát kỹ, cảm biến rung động chỉ được lắp dọc hàng rào kẽm gai phía đông để chống cắt rào. Cổng ngách phía tây này chỉ có hai tên lính gác tuần tra năm phút một lượt. Chú sẽ giải quyết chúng. Cháu hãy bám sát phía sau.
Nói rồi, Hùng kiểm tra lại chiếc ba lô tác chiến, nơi đang cất giữ chiếc máy ghi âm Sony ICD-UX570 của Quốc Huy, rồi khẽ lao đi như một bóng ma trong màn khói trắng.
Vy siết chặt quai chiếc cặp da cũ của người cha quá cố trước ngực, dùng chiếc nạng gỗ nâng đỡ cơ thể tàn tật, chậm rãi lết từng bước một cách nhọc nhằn. Từng thớ cơ trên chân trái của cô biểu tình dữ dội, máu rỉ ra thấm đẫm lớp băng gạc lá thuốc, nhưng đức tin vào công lý và khát vọng minh oan cho cha đã trở thành một nguồn năng lượng tinh thần vô hạn, ép cô phải bước tiếp.
Phía trước cổng gỗ, hai tên lính gác mặc áo mưa cánh dơi sẫm màu đang đứng co rúm người dưới mái hiên tôn rỉ sét, tay lăm lăm gậy sắt. Khói nóng tràn đến khiến chúng liên tục ho sặc sụa và dụi mắt.
- Mẹ kiếp, nhà ai đốt rác nông nghiệp mà khói khét lẹt thế này? – Một tên càu nhàu, định bước ra ngoài kiểm tra.
Nhưng gã chưa kịp bước quá một bước, một bóng đen đã từ trong làn khói lao ra với tốc độ cực nhanh. Hùng áp sát từ phía sau, một tay bịt chặt miệng, tay kia dùng đòn khóa cổ chuyên nghiệp của cảnh sát hình sự, giật mạnh gã lính gác xuống đất. Tên còn lại hoảng hốt định hét lên và rút bộ đàm, nhưng Hùng đã nhanh hơn. Ông xoay người, tung một cú đá quét trụ dứt khoát vào khớp gối của gã, khiến gã ngã quỵ xuống nền bùn nhão, trước khi bồi thêm một cú đánh bằng báng súng ngắn vào gáy, khiến gã lịm đi ngay lập tức.
Cuộc khống chế diễn ra chớp nhoáng trong vòng chưa đầy mười giây, hoàn toàn không tiếng động. Hùng nhanh chóng kéo hai cái xác không hồn của bọn lính gác vào bụi rậm, lục lọi chìa khóa cổng và quay lại đỡ lấy Vy.
- Lối này, Vy! Phòng giam Hải nằm ở dãy nhà kho gỗ phía sau phòng điều khiển trung tâm.
Vy ngước nhìn dãy nhà kho gỗ thấp lè tè, mái lợp tôn xám xịt đang rung lên bần bật dưới sức gió của cơn bão. Cô biết, Trần Thế Hải – nhân chứng sống duy nhất, kẻ thế thân tội nghiệp đang bị giam giữ tại đây, và tính mạng của gã chỉ còn được tính bằng từng phút.
Hai người lách qua cánh cửa gỗ ẩm mốc của dãy nhà kho. Không khí bên trong nồng nặc mùi mủ cao su sống, mùi gỗ mục và thứ mùi hóa chất y tế khử trùng nồng nặc – loại Halothane gây mê mà Vy đã ngửi thấy trên bậu cửa sổ bến tàu quận 8.
Ở căn phòng cuối dãy, một ánh đèn tuýp trắng lạnh lẽo hắt ra qua khe cửa sắt khóa chặt. Hùng dùng chiếc kìm cộng lực mang theo để cắt đứt sợi xích sắt khóa cửa với một tiếng "xoạch" khô khốc. Vy đẩy cửa bước vào, và cảnh tượng trước mắt khiến trái tim cô thắt chặt lại vì kinh hoàng.
Trần Thế Hải đang nằm trên một chiếc giường sắt rỉ sét cố định xuống sàn bê tông. Hai tay và hai chân gã bị xích chặt bằng vòng sắt khóa cơ học. Gương mặt gã tiều tụy, má hóp sâu, da dẻ tái nhợt như xác chết dưới ánh đèn tuýp. Hải đang co giật nhẹ, môi sùi bọt mép trắng, đôi mắt trợn trừng vô hồn, đồng tử giãn to do tác dụng phụ của độc chất gây ngừng tim đang được tiêm liên tục vào cơ thể gã cách sáu tiếng một liều để giả tạo một vụ tai biến y khoa lâm sàng.
- Hải! Trần Thế Hải! – Vy lao đến bên giường sắt, chiếc nạng gỗ rơi sầm xuống đất. Cô khuỵu gối bên cạnh gã, dùng đôi bàn tay run rẩy lay mạnh bả vai gã.
Hải không hề có phản ứng. Gã rên rỉ những tiếng vô nghĩa qua kẽ răng khóa chặt, cơ thể co giật mạnh hơn. Ảo giác từ thuốc mê và độc chất đang tàn phá đại não gã, khiến gã hoàn toàn mất đi nhận thức thực tại.
Vy vội vàng mở chiếc cặp da cũ của cha, rút ra một ống tiêm chứa chất giải độc lâm sàng dã chiến mà cô đã nhờ Tiến sĩ An chuẩn bị chiều nay:
- Chú Hùng, giữ chặt tay gã giúp cháu! Cháu phải tiêm thuốc giải độc cho gã trước!
Hùng lao đến đè chặt hai bả vai đang co giật của Hải. Nhưng ngay khi mũi kim của Vy vừa chạm vào tĩnh mạch trên cánh tay chằng chịt vết tiêm của gã, Hải đột ngột rú lên một tiếng điên cuồng do ảo giác bị tra tấn. Gã vùng vẫy với một sức mạnh phi thường của kẻ đang cận kề cái chết, hất mạnh cánh tay ra.
Cú hất mạnh khiến ống tiêm trên tay Vy tuột ra, bay thẳng vào góc tường bê tông và vỡ tan thành những mảnh thủy tinh vụn, chất lỏng giải độc chảy tràn ra mặt sàn bẩn thỉu.
- Mất thuốc giải rồi! – Hùng nghiến răng, mồ hôi hột chảy dài trên trán khi phải dùng hết sức bình sinh để đè giữ Hải – Sức khỏe của gã đang suy kiệt nghiêm trọng, nhịp tim đang tăng nhanh một cách bất thường. Nếu không thức tỉnh được ý thức của gã ngay bây giờ, gã sẽ rơi vào trạng thái hôn mê sâu và ngừng tim vĩnh viễn trong vòng mười phút nữa!
Vy nhìn đống thủy tinh vỡ dưới đất, lòng trào dâng một sự bất uất tột cùng. Cô hiểu rằng, mọi biện pháp can thiệp y khoa lúc này đã hoàn toàn thất bại. Vũ khí duy nhất cô còn lại là trí tuệ pháp lý và khả năng tác động tâm lý chiến cực mạnh để thức tỉnh lương tri của một người cha đang cận kề cái chết.
Vy hít một hơi thật sâu để giữ bình tĩnh. Cô đưa tay lên ngực áo vest, tháo chiếc ghim cài áo hình cán cân công lý bằng bạc ra. Kim loại lạnh ngắt của chiếc ghim cài – di vật thiêng liêng của Thẩm phán Nguyễn Văn Nghị – chạm vào lòng bàn tay cô, mang theo một đức tin công lý đanh thép.
Vy nắm lấy bàn tay thô ráp, đầy vết chai sạn của Hải, ép chặt chiếc ghim cài áo bằng bạc vào lòng bàn tay gã, rồi gập các ngón tay của gã lại. Cô ghé sát tai gã, giọng nói trầm ấm, đanh thép nhưng tràn đầy lòng trắc ẩn vang lên rõ ràng giữa tiếng mưa gầm rú ngoài vách gỗ:
- Trần Thế Hải! Nhìn tôi đi! Tôi là Nguyễn Khánh Vy, con gái của Thẩm phán Nguyễn Văn Nghị – người đã tuyên án treo minh oan cho anh năm 2018! Anh nhìn chiếc ghim cài áo bằng bạc trong tay mình đi! Anh có nhớ người thẩm phán chính trực đã cho anh cơ hội làm lại cuộc đời để nuôi con gái không?
Nghe đến cái tên "Thẩm phán Nguyễn Văn Nghị" và cảm nhận được góc nhọn lạnh ngắt của chiếc ghim cài áo bằng bạc đâm nhẹ vào lòng bàn tay, cơ thể co giật của Hải đột ngột khựng lại một nhịp. Đôi mắt trợn trừng của gã khẽ đảo, ánh nhìn vô hồn bắt đầu có một tia tiêu cự mờ nhạt.
Vy biết mình đã chạm được vào mỏ neo tâm lý của gã. Cô lập tức tung ra đòn quyết định – kỹ năng thức tỉnh lương tri bị can bằng chứng cứ y khoa thép. Cô rút từ trong cặp da ra bản sao bệnh án gốc của bé Trần Hải Yến, đặt thẳng trước mặt gã:
- Hải! Anh nhận tội giết cha tôi để lấy hai tỷ đồng chữa bệnh tim cho con gái đúng không? Anh tin lời hứa của Đặng Quốc Trung và tập đoàn rằng con gái anh sẽ được mổ tim miễn phí tại bệnh viện quốc tế đúng không? Nhìn đi! Đây là bản sao bệnh án gốc của bé Trần Hải Yến tại Bệnh viện Nhi đồng Bình Đông mà tôi vừa trích xuất được!
Vy lật từng trang bệnh án, giọng cô đanh thép, từng chữ như một nhát búa nện thẳng vào đại não đang mờ mịt của Hải:
- Tất cả là giả dối! Tập đoàn đã ký lệnh hủy suất mổ tim của con gái anh ngay sau khi anh ký vào biên bản nhận tội thế mạng tại đồn cảnh sát của Quyết! Chúng không hề chi một đồng nào cho ca mổ của bé Yến! Hai tỷ đồng kia thực chất chỉ được chuyển vào một tài khoản đóng băng của một công ty ma để làm mồi nhử khống chế anh! Con gái anh đang phải nằm chờ chết trong phòng cấp cứu nghèo nàn của bệnh viện công, trong khi anh ở đây chấp nhận nhận án tử hình oan sai để bảo vệ cho những kẻ đã giết cha tôi và đang giết chính con gái anh!
Những lời nói của Vy như một luồng điện cực mạnh đập tan màn sương mù của ảo giác độc chất trong đại não Hải. Hình ảnh con gái nhỏ Hải Yến đang thoi thóp chờ bố hiện lên rõ ràng, bóp nghẹt trái tim người cha giang hồ hoàn lương.
- Yến... Hải Yến... con tôi... – Hải thều thào, giọng gã khản đặc, run rẩy.
Khóe mắt gã trào ra hai hàng nước mắt nóng hổi, hòa cùng bọt mép trắng dính trên khóe môi. Ảo giác tan biến hoàn toàn, nhường chỗ cho một sự tỉnh táo đau đớn, phẫn uất tột cùng. Gã siết chặt chiếc ghim cài áo bằng bạc trong lòng bàn tay đến mức kim bạc đâm rách da thịt rỉ máu sẫm màu, nhưng nỗi đau thể xác đó không thấm tháp gì so với nỗi đau bị lừa dối tàn nhẫn.
- Chúng... chúng lừa tôi... Đặng Quốc Trung... ông ta đã hứa... suất mổ tim... tất cả là giả dối... – Hải khóc nghẹn, giọng nói run rẩy vì uất hận.
Thấy Hải đã hoàn toàn tỉnh táo và thức tỉnh lương tri, thám tử Hùng lập tức bật máy ghi âm Sony ICD-UX570 của Quốc Huy lên, đặt sát bên cạnh gối của Hải:
- Hải! Tôi là cựu trinh sát hình sự. Toàn bộ lời khai của anh lúc này sẽ được ghi âm lại làm chứng cứ pháp lý trực tiếp gửi lên Bộ Công an để bảo vệ con gái anh và lật tẩy đường dây chạy án. Ai là kẻ đã thuê anh nhận tội thế mạng? Ai là kẻ chủ mưu thực sự đứng sau vụ sát hại Thẩm phán Nguyễn Văn Nghị đêm 15/4?
Hải hít một hơi thật sâu, lồng ngực gã phập phồng dữ dội. Gã nhìn thẳng vào đôi mắt sắc sảo, kiên định của Vy – con gái của người ân nhân mà gã đã gián tiếp che giấu kẻ sát hại. Sự hối hận tột cùng dâng lên trong lòng gã:
- Là Đặng Quốc Trung... Luật sư Đặng Quốc Trung đã trực tiếp đưa vali tiền hai tỷ đồng cho tôi tại phòng VIP 808 Khách sạn Grand Bình Đông... Ông ta bảo tôi phải nhận tội đâm chết Thẩm phán Nghị để lấy tiền cứu con Yến... Nhưng kẻ chủ mưu thực sự... kẻ đã ra lệnh cho Trung dàn cảnh vụ tai nạn giao thông tại Km 14...
Hải khựng lại, hơi thở gã trở nên đứt quãng, cơ thể gã run lên bần bật do tác dụng phụ của độc chất bắt đầu phản ứng dữ dội trở lại. Gã cố gắng dùng chút sức lực cuối cùng để thốt ra cái tên quyết định:
- Trần Duy Bách... Thẩm phán tối cao Trần Duy Bách... ông ta chính là kẻ đứng sau tất cả... ông ta đã hứa... suất mổ tim... tất cả là giả dối...
"OÓNG... OÓNG... OÓNG..."
Đột ngột, tiếng còi báo động toàn khu trại gỗ rú vang liên hồi, xé toạc màn đêm mưa bão của rừng phòng hộ Bình Phước. Ánh đèn xoay màu đỏ từ tháp canh phía ngoài hắt qua khe cửa sổ gỗ, quét những vệt sáng đỏ rực, ma quái lên gương mặt tiều tụy của Hải và vách tường bê tông lạnh lẽo.
Tiếng bước chân rầm rập của lực lượng an ninh tư nhân vũ trang dưới sự chỉ huy của Trần Quốc Toản đang khép chặt vòng vây hướng về phía dãy nhà kho gỗ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!