Nhạc nềnGrief2

Kế Hoạch Đột Nhập Trại Gỗ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn đau từ cổ chân trái như một lưỡi dao nung đỏ đóng thẳng vào đại não của Nguyễn Khánh Vy, khiến toàn bộ cơ thể cô co rúm lại trong đống lá mục sũng nước. Dưới gầm tường rào kẽm gai của Lâm trường số 3, bóng tối và làn mưa rừng Bình Phước lạnh buốt như đang cố nuốt chửng lấy hơi thở tàn tạ của cô. Chiếc bẫy thú bằng sắt han gỉ đã ngập sâu vào da thịt, răng cưa của nó nghiến chặt lấy khớp xương cổ chân đã bị hoại tử nhẹ sau những ngày dài dầm mưa trốn chạy. Vị máu tanh nồng tràn ra trong khoang miệng khi Vy nghiến chặt răng vào chiếc ghim cài áo hình cán cân công lý bằng bạc ghim trên vạt cổ áo vest rách nát. Cô không được phép hét lên. Một tiếng động nhỏ lúc này đồng nghĩa với cái chết.


Cách vị trí cô nằm chưa đầy ba mét, ánh đèn pin tuần tra của hai tên lính gác quét qua quét lại trên những tán lá cao su, tạo thành những dải sáng vàng vọt, ma quái cắt ngang màn mưa. Tiếng giày đinh nện xầm xập trên nền đất nhão vang lên dồn dập, đi kèm với tiếng xì xào bàn tán về việc tiêm thuốc độc để thủ tiêu Trần Thế Hải. Vy nín thở, ép chặt lồng ngực xuống bãi bùn đen, mặc cho dòng nước bẩn lạnh ngắt tràn vào chiếc áo sơ mi rách nát. Từng giây trôi qua dài như một thế kỷ. Cho đến khi tiếng bước chân lẹt quẹt xa dần về phía chốt gác cổng chính, Vy mới dám nhả chiếc ghim cài áo bằng bạc ra khỏi miệng. Hàm răng cô run rẩy lập bập, máu tươi từ nướu bị ghim bạc đâm rách rỉ ra, hòa cùng nước mưa mặn chát.


"Mình phải thoát ra... trước khi ca tuần tra tiếp theo quay lại sau ba phút nữa," lý trí lạnh lùng của một Luật sư Tranh tụng Sơ cấp kéo Vy ra khỏi cơn mê sảng của trận sốt đang nhen nhóm.


Cô cố gắng chống tay ngồi dậy, nhưng cơn đau từ cổ chân trái truyền lên khiến cô suýt ngất đi lần nữa. Chiếc bẫy thú sắt rỉ sét này là loại bẫy kẹp cỡ lớn dùng để săn lợn rừng, lực lò xo của nó cực mạnh. Vy không thể dùng tay không để cạy mở hai lá thép răng cưa đang găm chặt vào xương mình. Trong bóng tối của màn mưa bão, cô rà soát xung quanh bằng đôi tay run rẩy. Ngón tay cô chạm phải chiếc cặp da cũ sờn góc của người cha quá cố đang nằm phẳng trên bãi bùn nhão sát vách gỗ. Chiếc cặp da – di vật của cố Thẩm phán Nguyễn Văn Nghị – một lần nữa trở thành điểm tựa sinh tử cho cô.


Vy dùng hết sức bình sinh, lết người đến sát chiếc cặp da. Cô mở khóa cơ học của cặp, rút ra chiếc quai đeo bằng da có khóa chốt bằng đồng thau dày dặn. Bằng tư duy logic của một người luôn tìm kiếm giải pháp trong nghịch cảnh, Vy hiểu rằng cô cần một đòn bẩy vật lý để thắng được lực lò xo của bẫy sắt. Cô nhặt một cành cây cao su khô nhưng còn chắc chắn gần đó, luồn chiếc quai da của cặp vào giữa hai gọng sắt của chiếc bẫy, tạo thành một vòng thắt chặt. Sau đó, cô chọc cành cây qua vòng da, tì đầu gỗ vào dầm đất cứng bên dưới vách nhà kho, rồi dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể ép mạnh đầu cành cây còn lại xuống.


Chiếc bẫy sắt han gỉ rít lên những tiếng kèn kẹt khô khốc. Vy cắn chặt môi đến bật máu để không phát ra tiếng rên rỉ. Áp lực vật lý từ đòn bẩy dã chiến bắt đầu có tác dụng, hai lá thép răng cưa từ từ giãn ra. Ngay khi khoảng hở vừa đủ rộng, Vy dùng hết sức lực cuối cùng rút bàn chân trái đầy máu ra ngoài. Chiếc bẫy sắt sập mạnh trở lại với một tiếng "xoạch" đanh gọn, cành cây cao su gãy đôi.


Vy thở hổn hển, mồ hôi lạnh vã ra như tắm hòa cùng nước mưa. Không kịp băng bó vết thương đang chảy máu ròng ròng, cô ôm chặt chiếc cặp da cũ và cuốn sổ tay mật vào ngực, lết thân mình mảnh khảnh vào sâu trong bụi rậm chằng chịt phía sau hàng rào kẽm gai. Đúng lúc cô vừa khuất bóng sau rặng dừa nước tối tăm, ánh đèn pin của ca tuần tra tiếp theo lại quét loang loáng qua vị trí chiếc bẫy thú.


Vy lết đi trong vô thức, cơn sốt cao bắt đầu nuốt chửng lấy nhận thức của cô. Cổ chân trái sưng rực, đau nhức đến mức tê liệt hoàn toàn. Cô không biết mình đã bò được bao xa qua những lối mòn đất đỏ bazan sình lầy, chỉ biết khi ánh sáng của một ngọn đèn dầu tù mù xuất hiện trước mắt, cô đã ngã gục xuống nền đất lạnh.


***


Khi Vy mở mắt ra, mùi ngai ngái của lá thuốc nam dã chiến và mùi khói củi ấm áp xộc thẳng vào mũi cô. Vy giật mình định ngồi dậy theo bản năng phòng vệ, nhưng một bàn tay thô ráp, ấm áp đã nhẹ nhàng ấn vai cô xuống chiếc giường tre cũ kỹ.


"Nằm yên đi cháu. Vết thương ở cổ chân bị nhiễm trùng nặng lắm, ta vừa phải rửa sạch bùn đất và đắp lá cây rừng để cầm máu cho cháu đấy."


Vy nheo mắt nhìn người đàn ông trung niên trước mặt. Ông ngoài năm mươi tuổi, gương mặt chữ điền nghiêm nghị nhưng phúc hậu, mặc chiếc áo sơ mi cũ bỏ trong quần chỉnh tề, trên cánh tay vẫn còn đeo chiếc băng đỏ có dòng chữ "Tổ trưởng tổ dân phố". Đó là ông Bùi Xuân Tấn – người tổ trưởng dân phố vùng quê biên giới Bình Phước.


"Bác... bác là bác Tấn?" Vy thều thào, giọng cô khản đặc vì sốt cao.


Ông Tấn khẽ gật đầu, đưa cho cô một bát nước gừng ấm: "Uống đi cho ấm người. Cháu là Khánh Vy, con gái của Thẩm phán Nguyễn Văn Nghị đúng không? Chiều nay ta đi tuần tra biên giới thì phát hiện cháu nằm ngất bên bìa rừng cao su. Nhìn chiếc ghim cài áo hình cán cân công lý dính máu trên ngực cháu, ta nhận ra ngay. Năm xưa, nếu không có sự công tâm và chính trực của bố cháu minh oan cho con trai ta trong vụ án oan sai ở Bình Đông, gia đình ta đã tan cửa nát nhà. Di sản đạo đức của ông Nghị, người dân vùng này không ai quên được."


Vy đón lấy bát nước gừng bằng đôi bàn tay run rẩy. Hơi ấm từ bát nước xoa dịu đi cơn lạnh buốt đang tàn phá cơ thể cô. Sự xuất hiện của ông Tấn như một phép màu giữa giông bão, chứng minh rằng sự tử tế của người cha quá cố vẫn luôn là tấm khiên bảo vệ cô ngay cả ở những nơi xa xôi nhất.


"Bác Tấn... cháu đang bị Thượng tá Quyết truy nã dưới những cáo buộc giả mạo," Vy nhìn thẳng vào mắt ông Tấn, giọng cô nghiêm túc. "Cháu không muốn kéo bác vào rắc rối này."


Ông Tấn cười hiền hậu nhưng ánh mắt đầy kiên định: "Cháu đừng lo. Khu vườn này biệt lập, tai mắt của bọn an ninh tư nhân Tập đoàn Bình Đông Đông chưa chạm tới được đây đâu. Nhưng ta phải cảnh báo cháu, vết thương ở cổ chân trái bị bẫy sắt rỉ sét cào sâu có nguy cơ uốn ván rất cao. Cháu cần được chăm sóc y tế chuyên nghiệp, nếu không chân cháu sẽ bị hoại tử hoàn toàn."


Vy nhìn xuống cổ chân trái đã được ông Tấn băng bó cẩn thận bằng lá thuốc nam dã chiến. Cô hiểu rõ giới hạn thể chất của mình lúc này. Với một bên chân tàn phế và cơn sốt cao âm ỉ, việc tự mình đột nhập vào Lâm trường số 3 để giải cứu Trần Thế Hải là điều hoàn toàn bất khả thi. Cô cần sự hỗ trợ của một chuyên gia thực địa, một người có nghiệp vụ trinh sát hình sự và khả năng hành động độc lập ngoài vòng pháp luật.


Sử dụng chiếc điện thoại analog bàn cũ kỹ của ông Tấn – một thiết bị liên lạc ngoại tuyến hoàn toàn an toàn trước sự giám sát số của hacker Shadow99, Vy quay số gọi cho thám tử tư Trần Văn Hùng. Cô sử dụng các mật mã liên lạc đã được thống nhất từ trước để tránh bị định vị viễn thông.


"Chú Hùng... Cháu đã tìm thấy tọa độ đỏ. Gã vẫn còn sống tại Lâm trường số 3, nhưng tình trạng rất nguy kịch. Cháu cần chú lên Bình Phước ngay lập tức."


Đầu dây bên kia, giọng nói trầm ấm, cẩn trọng của cựu trinh sát hình sự Trần Văn Hùng vang lên dứt khoát: "Tôi hiểu rồi. Tôi đang giữ Máy ghi âm Sony ICD-UX570 của Quốc Huy để sẵn sàng thu âm lời khai trực tiếp của Hải ngay khi tiếp cận được gã. Tôi sẽ di chuyển bằng xe máy dã chiến ngoại tuyến, tránh các trạm kiểm soát của Quyết trên quốc lộ. Hẹn gặp cháu tại tọa độ của ông Tấn sau sáu tiếng nữa."


***


Sáu tiếng sau, khi màn đêm Bình Phước bắt đầu nhạt dần nhường chỗ cho những làn sương mù dày đặc của buổi sáng sớm, thám tử Trần Văn Hùng đã có mặt tại căn chòi lá của ông Tấn. Dáng người săn chắc, mặc chiếc áo khoác gió tối màu sờn cũ và chiếc mũ lưỡi trai sụp xuống mặt của ông toát lên vẻ chuyên nghiệp của một người từng trải qua hàng trăm cuộc điều tra thực địa nguy hiểm.


"Vết thương của cháu tệ quá, Vy ạ," chú Hùng nhìn cổ chân trái của cô, chân mày khẽ nhíu lại. "Nhưng thời gian mười lăm ngày hoãn tòa sơ thẩm ở thành phố đang trôi qua rất nhanh. Thượng tá Quyết và Đặng Quốc Trung đang điên cuồng tìm kiếm cháu. Chúng ta phải lập phương án đột nhập ngay đêm nay."


Vy gượng ngồi dậy, đặt tấm bản đồ lâm nghiệp cũ nát của ông Tấn lên chiếc bàn gỗ nhỏ. Ánh mắt cô sáng quắc lên dưới ánh đèn dầu tù mù: "Cháu đã quan sát quy luật tuần tra của lính gác Toản đêm qua. Chúng tuần tra năm phút một lượt theo trục dọc vách nhà kho phía đông. Nhưng đó chưa phải là rào cản lớn nhất."


Chú Hùng rút từ trong bao da ra một chiếc ống kính siêu zoom chuyên dụng, đặt cạnh bản đồ: "Đúng vậy. Chiều nay tôi đã lén tiếp cận rìa rừng cao su phía tây lâm trường để khảo sát thực địa. Toản đã nâng cấp hệ thống an ninh một cách đáng sợ. Hắn cho lắp đặt bốn mắt camera cảm biến hồng ngoại xung quanh hàng rào kẽm gai của trại gỗ."


Vy khẽ gõ ngón tay trỏ xuống mặt bàn theo nhịp điệu đều đặn quen thuộc, tư duy logic của một Luật sư Tranh tụng Sơ cấp bắt đầu vận hành sắc bén: "Cảm biến hồng ngoại... Loại thiết bị này hoạt động dựa trên việc nhận diện bức xạ nhiệt của cơ thể sống. Trong đêm mưa lạnh thế này, nhiệt độ cơ thể của chúng ta sẽ nổi bật như những đốm sáng đỏ trên màn hình giám sát của chúng."


"Tôi có mang theo một thiết bị gây nhiễu sóng vô tuyến (RF jammer) cầm tay," chú Hùng đề xuất, tay chạm vào chiếc hộp sắt nhỏ trong ba lô. "Tôi có thể kích hoạt nó để khóa sóng truyền tín hiệu của hệ thống camera trong vòng năm phút, đủ để chúng ta cắt rào kẽm gai lẻn vào."


"Không được!" Vy dứt khoát bác bỏ, ánh mắt cô đầy sự cẩn trọng. "Toản là cựu sĩ quan đặc nhiệm, hệ thống an ninh của hắn chắc chắn được thiết lập theo giao thức kiểm tra kết nối tự động (ping loop). Thiết bị gây nhiễu sóng vô tuyến sẽ tạo ra một khoảng trống tín hiệu đột ngột. Nếu mất kết nối quá ba giây, hệ thống điều khiển trung tâm của hắn sẽ tự động kích hoạt còi báo động đỏ và khóa chặt toàn bộ các lối ra vào của trại gỗ. Lúc đó, chúng ta sẽ tự chui vào rọ."


Chú Hùng trầm ngâm, ông nhận ra lỗ hổng chết người trong phương án kỹ thuật số của mình: "Nếu không thể can thiệp bằng sóng vô tuyến, chúng ta làm sao vượt qua được những mắt thần cảm biến nhiệt đó dẫu chân cháu đang bị thương nặng thế này?"


Vy nhìn chằm chằm vào đống củi đang cháy âm ỉ trong góc chòi, một tia sáng lóe lên trong đầu cô: "Mọi can thiệp kỹ thuật số đều để lại dấu vết số hóa và dễ dàng bị hệ thống phát hiện. Nhưng chúng ta có thể can thiệp bằng phương pháp vật lý tự nhiên. Bác Tấn, vùng này người dân thường xử lý rác thải nông nghiệp và lá cao su ẩm như thế nào?"


Ông Tấn đang ngồi uống trà bên cạnh liền lên tiếng: "Người dân ở đây thường gom lá cao su ẩm và rơm rạ thành từng đống lớn để đốt un khói dọc theo bìa rừng nhằm xua đuổi côn trùng và tạo phân bón. Khói từ lá cao su ẩm rất dày và tỏa ra lượng nhiệt lượng rất lớn."


Vy mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng nhưng đầy sự tự tin chiến thuật: "Chính nó. Đêm nay, hướng gió rừng Bình Phước sẽ thổi mạnh từ hướng tây nam sang đông bắc – tức là từ phía bìa rừng cao su thổi thẳng vào khu nhà kho của lâm trường. Chúng ta sẽ nhờ bác Tấn gom lá cao su ẩm và rơm rạ để đốt một đống un khói lớn ở hướng ngược gió, ngay sát hàng rào phía tây nam."


Chú Hùng lập tức hiểu ra thiên tài chiến thuật của Vy, mắt ông sáng lên: "Một đống un khói lớn sẽ tạo ra một luồng khí nóng ẩm dày đặc tràn ngập toàn bộ khu vực hàng rào kẽm gai. Nhiệt lượng từ khói nóng sẽ làm nhiễu loạn hoàn toàn cảm biến nhiệt hồng ngoại của camera an ninh, biến hình ảnh cơ thể của chúng ta thành những bóng mờ vô hại hòa lẫn vào làn khói nóng trên màn hình giám sát của Toản. Và quan trọng nhất, hệ thống sẽ không hề ghi nhận bất kỳ sự cố mất kết nối mạng nào để kích hoạt báo động!"


"Đó là một bẫy nhiệt vật lý hoàn hảo," Vy gật đầu, giọng cô đanh thép. "Hệ thống camera hồng ngoại của Toản sẽ bị vô hiệu hóa bởi chính làn khói nông nghiệp quen thuộc của vùng biên giới này."


Để kiểm tra tính khả thi của hệ thống rào cản vật lý, chú Hùng quyết định thực hiện một cuộc khảo sát thực địa ngắn ngay trong sương mù buổi sớm. Ông lén lút tiếp cận góc khuất hàng rào kẽm gai phía đông lâm trường, cố gắng bò thử nghiệm qua một khoảng trống dưới chân tường rào sụt lún.


Nhưng ngay khi mũi giày của ông vừa chạm vào một sợi dây kẽm gai nằm sát đất, một tiếng "cạch" kim loại cực nhỏ vang lên giữa tiếng gió rít. Trực giác của một cựu trinh sát hình sự khiến Hùng lập tức đông cứng toàn thân. Ông nhìn kỹ dưới lớp lá mục: Toản đã cho lắp đặt thêm các cảm biến rung động (vibration sensors) siêu nhạy dọc theo hệ thống kẽm gai hàng rào.


Nếu Hùng tiến thêm một centimet nữa, lực tác động sẽ truyền thẳng về phòng điều khiển trung tâm. Ông cẩn thận rút chân lại từng milimet một cách nghẹt thở, lùi sâu vào bóng tối của rặng cao su trước khi ca tuần tra của lính gác Toản đi qua.


Trở về căn chòi lá với gương mặt đẫm mồ hôi lạnh, chú Hùng lắc đầu ái ngại nhìn Vy: "Tệ rồi cháu ạ. Ngoài camera hồng ngoại, chúng còn lắp cảm biến rung động trên kẽm gai. Phương án đột nhập của chúng ta phải cực kỳ chính xác từng milimet. Chúng ta đã mất bốn mươi tám giờ quý báu để chuẩn bị công cụ và khảo sát thực địa kể từ khi cháu thoát khỏi bẫy thú. Tình trạng sức khỏe của Trần Thế Hải trong kho ngày càng nguy kịch do tác dụng phụ của độc chất tiêm liên tục."


Vy siết chặt hai bàn tay vào nhau, khớp xương kêu lên răng rắc. Thời gian hoãn tòa mười lăm ngày ở thành phố Bình Đông đang trôi qua nhanh chóng như những hạt cát lọt qua kẽ tay. Mỗi giây phút chần chừ lúc này đều phải trả giá bằng mạng sống của nhân chứng duy nhất có thể giúp cô phanh phui đường dây chạy án khổng lồ đứng sau cái chết của cha.


"Không còn đường lui nữa," Vy ngước mắt nhìn ra màn sương mù dày đặc đang bao phủ lấy những tán rừng phòng hộ Bình Phước, giọng cô đanh thép và lạnh lùng như băng tuyết. "Mọi kế hoạch đã được hoàn thiện trên giấy tờ. Đêm nay, khi gió rừng nổi lên, chúng ta sẽ hành động."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!