Nhạc nềnGrief2

Tiếng Kêu Trong Đêm Mưa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa rừng Bình Phước trút xuống như những làn roi rát buốt, quất liên hồi vào da thịt và làm nhòe đi tầm nhìn của Nguyễn Khánh Vy. Đêm đen đặc như mực bao trùm lấy khu rừng phòng hộ biên giới, nơi những tán cây cổ thụ đan xen vào nhau tạo thành một mái che tự nhiên rậm rạp nhưng u ám. Tiếng mưa xối xả nện xuống những tán lá mục nát, hòa cùng tiếng gió rít gào qua các khe đá, tạo nên một bản nhạc rợn người của đại ngàn.


Vy lết từng bước chân tập tễnh trên nền đất đỏ bazan đã hóa thành một bãi bùn nhão trơn trượt. Cổ chân trái của cô – vết thương hoại tử bị dính nước mưa lạnh – đang throbbing dữ dội, từng nhịp đập của mạch máu dưới da như có hàng nghìn mũi kim nung đỏ đâm xuyên qua. Lá thuốc nam dã chiến mà ông Tư Đất đắp cho cô chiều nay chỉ còn là một lớp bã sũng nước, không còn đủ sức xoa dịu cơn đau vật lý tột cùng đang tàn phá thể trạng cô. Cơn sốt nhẹ bắt đầu nhen nhóm, làm hai bên thái dương cô giật lên liên hồi, nhưng ánh mắt Vy vẫn sáng quắc, kiên định một cách đáng sợ giữa bóng tối.


Cô ôm chặt chiếc cặp da cũ sờn góc của người cha quá cố trước ngực. Chiếc cặp da của cố Thẩm phán Nguyễn Văn Nghị không chỉ chứa đựng những ghi chép mật về đường dây chạy án của Trần Duy Bách, mà vào lúc này, nó là điểm tựa vật lý duy nhất giúp cô giữ thăng bằng. Trên vạt cổ áo vest sẫm màu đã rách nát và lấm lem bùn đất, chiếc ghim cài áo hình cán cân công lý bằng bạc vẫn lấp lánh một cách đơn độc dưới ánh chớp thỉnh thoảng rạch ngang bầu trời.


Vy đã đi bộ ròng rã gần hai tiếng đồng hồ theo tọa độ đỏ 11°42'58.4"N 106°54'12.2"E giải mã từ trang cuối cuốn sổ tay của cha. Và giờ đây, mục tiêu đã hiện ra trước mắt cô.


Lâm trường số 3 – khu lâm trường bỏ hoang từng thuộc quyền sở hữu của Tập đoàn công nghiệp Bình Đông Đông – nằm lọt thỏm giữa một thung lũng hẹp, bao quanh bởi những bức tường cây rậm rạp. Đó là một tổ hợp gồm ba nhà kho cũ lợp mái tôn rỉ sét, vách gỗ đã mục nát và xám xịt theo thời gian. Tuy nhiên, trái ngược với vẻ hoang tàn bên ngoài, góc nhà kho phía đông lại được canh gác một cách nghiêm ngặt bất thường.


Vy nép sát thân mình mảnh khảnh vào sau một gốc cây kơ-nia cổ thụ rêu phong, cách hàng rào kẽm gai của lâm trường khoảng ba mươi mét. Cô nín thở, gạt nước mưa trên mặt để quan sát hiện trường. Dưới ánh đèn pha halogen công suất lớn được gắn tạm thời trên cột gỗ, hai tên lính gác mặc trang phục dã chiến tối màu đang đi tuần dọc theo lối vào. Dáng vẻ di chuyển dứt khoát, hông đeo bao súng ngắn và tay lăm lăm đèn pin chuyên dụng của chúng chứng minh đây không phải là đám giang hồ vặt đòi nợ thuê đường phố. Đây chính là lực lượng an ninh tư nhân được huấn luyện chuyên nghiệp dưới trướng Trần Quốc Toản.


Vy gõ nhẹ ngón tay trỏ lên quai chiếc cặp da cũ theo nhịp điệu đều đặn quen thuộc để duy trì sự tập trung tối đa của lý trí. Cô bắt đầu tính toán quy luật tuần tra của đối thủ.


"Năm phút một lượt," Vy lẩm nhẩm trong miệng, ánh mắt cô khóa chặt vào chiếc đồng hồ cơ đeo tay cũ dính đầy nước mưa. "Chúng đi từ chốt gác cổng chính, vòng qua vách gỗ phía đông, dừng lại kiểm tra ổ khóa xích sắt trong mười giây rồi quay ngược lại. Khoảng trống thời gian ở góc mù phía sau vách gỗ là đúng một phút ba mươi giây."


Đó là một khoảng thời gian cực kỳ ngắn ngủi, nhất là đối với một người đang bị chấn thương cổ chân nghiêm trọng như cô. Nhưng Vy biết cô không có sự lựa chọn nào khác. Nếu không xác nhận được Trần Thế Hải còn sống và đang bị giam giữ ở đây, cô sẽ không có đủ cơ sở pháp lý để thuyết phục Bộ Công an can thiệp khẩn cấp, và Hải sẽ bị thủ tiêu bịt đầu mối dưới danh nghĩa một vụ tai biến y khoa trong trại giam dã chiến này.


Một tiếng sấm lớn đột ngột nổ vang trời, làm rung chuyển cả đại ngàn Bình Phước. Vy tận dụng ngay khoảnh khắc tiếng sấm át đi mọi âm thanh vật lý xung quanh để lao ra khỏi gốc cây. Cô lê chân trái đau đớn, di chuyển từng bước một cách nhanh nhất có thể qua bãi đất trống trống trải, hướng thẳng về phía góc mù của vách gỗ nhà kho.


Khi tiếp cận sát vách gỗ, Vy bàng hoàng phát hiện một hệ thống dây kẽm gai rào quanh chân tường dầm đất. Những sợi kẽm gai rỉ sét, sắc nhọn như những chiếc răng nanh ẩn mình dưới lớp cỏ dại cao lút đầu người. Vy khẽ cúi người, lách qua khe hở hẹp giữa hai vòng kẽm gai. Một chiếc gai nhọn cào rách vạt áo khoác gió của cô, để lại một vết xước rỉ máu trên cánh tay, nhưng cô không hề bận tâm. Sự chú ý của cô đang dồn vào khe cửa sổ gỗ mục nát nằm ở độ cao hai mét trên vách tường.


Cửa sổ gỗ đã bị đóng đinh chặt bằng hai thanh gỗ chéo, nhưng lớp gỗ mục nát bên dưới đã tạo ra một khe hở nhỏ rộng khoảng ba centimet. Để nhìn vào bên trong, Vy cần phải rướn người lên. Tuy nhiên, cổ chân trái đau nhức khiến cô không thể kiễng chân hay nhảy lên.


Vy cúi xuống nhìn chiếc cặp da cũ của cha đang ôm trước ngực. Đây là di vật vô giá, nhưng vào lúc này, nó phải thực hiện một sứ mệnh thực tế khác. Vy nhẹ nhàng đặt chiếc cặp da nằm phẳng trên bãi bùn nhão sát vách gỗ, lấy nó làm bệ đỡ chân tạm thời. Cô bước chân phải lành lặn lên chiếc cặp da, rướn người lên, hai tay bám chặt vào bậu cửa sổ mục nát để kéo cơ thể lên cao, ghé sát mắt vào khe hở.


Bên trong nhà kho cũ, không khí ngột ngạt và tối tăm được chiếu sáng yếu ớt bởi một ngọn đèn tuýp treo lơ lửng trên trần nhà rỉ nước. Mùi ẩm mốc của gỗ mục hòa cùng mùi hóa chất y tế nồng nặc bay ra qua khe hở khiến Vy khẽ nhíu mày.


Trần Thế Hải đang nằm đó. Gã cựu giang hồ ngang tàng từng thách thức cả phòng xử án giờ đây chỉ còn là một cái xác không hồn. Hải bị xích chặt hai tay vào thành của một chiếc giường sắt rỉ sét đặt ở góc phòng. Gương mặt gã hốc hác, nhợt nhạt không còn một giọt máu, đôi mắt nhắm nghiền và lồng ngực phập phồng một cách yếu ớt, đứt quãng. Thỉnh thoảng, cơ thể Hải lại co giật nhẹ một cách vô thức.


Ngay cạnh giường, hai tên lính gác của Toản đang đứng hút thuốc bên cạnh chiếc bàn gỗ đầy vỏ chai nước. Vy tập trung toàn bộ thính giác để lắng nghe cuộc đối thoại của chúng qua tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái tôn.


- Thằng này sắp chịu hết nổi rồi. – Tên lính gác gầy gò, có vết xăm hổ vằn ở cổ lên tiếng, giọng nói có phần lo lắng. – Ông Toản bảo cứ cách sáu tiếng lại tiêm một liều thuốc gây ngừng tim để mô phỏng tai biến y khoa tự nhiên. Nhìn nhịp thở của nó thế này, chắc qua đêm nay là xong hẳn.


- Mày lo cái gì? – Tên lính gác còn lại gạt tàn thuốc, cười khẩy đầy vẻ bất cần. – Có lệnh của Thẩm phán tối cao Trần Duy Bách bảo kê phía sau rồi. Kể cả công an bộ có vào cuộc điều tra thì báo cáo pháp y của Viện trưởng Thế Anh cũng đã đóng dấu xác nhận gã chết vì suy tim cấp do bệnh lý nền từ trước. Chúng ta chỉ việc dọn xác và nhận tiền.


Vy quan sát kỹ lưỡng ngôn ngữ cơ thể của tên lính gác vừa nói qua khe hở cửa sổ. Dù lời nói của hắn tỏ ra bất cần, nhưng ngón tay hắn đang run rẩy nhẹ khi gõ tàn thuốc, hướng mắt liên tục liếc ra phía cửa ra vào và nhịp thở của hắn gấp hơn bình thường. Bằng kỹ năng đọc vị nói dối qua ngôn ngữ cơ thể đã được rèn luyện thực tế qua hàng trăm phiên tòa, Vy biết rõ tên này đang nói dối để tự trấn an bản thân. Chúng đang vô cùng hoảng sợ trước sự truy quét quyết liệt của Bộ Công an và hiểu rằng bản thân chỉ là những con tốt thí mạng dễ dàng bị vứt bỏ nếu đường dây chạy án bị phanh phui.


Sự thật đã rõ ràng. Toản đang giam giữ Hải ở đây để chờ lệnh của Trần Duy Bách về việc tiêm thuốc gây ngừng tim giả tạo tai biến y khoa, tránh gây nghi ngờ cho cơ quan điều tra trung ương. Hải vẫn còn sống, nhưng thời gian của gã chỉ còn được tính bằng giờ.


Vy khẽ buông tay khỏi bậu cửa sổ, chuẩn bị bước xuống để rút lui an toàn và tìm cách liên lạc với thám tử Hùng. Nhưng đúng lúc cô vừa hạ chân trái xuống bệ đỡ chiếc cặp da, một sự cố ngoài ý muốn đã xảy ra. Lớp bùn nhão dưới chân chiếc cặp da quá trơn trượt khiến chiếc cặp bị trượt mạnh sang một bên.


Vy mất đà hoàn toàn. Cơ thể cô ngã nhào về phía sau, rơi thẳng vào đống lá mục nát dày đặc dưới chân tường rào kẽm gai.


"Cạch!"


Một tiếng kim loại va đập khô khốc, sắt bén vang lên xé toạc màn đêm mưa.


Cơn đau buốt nhói tột cùng, sắc lẹm đột ngột ập đến từ cổ chân trái của cô, mạnh mẽ và tàn bạo đến mức làm toàn bộ hệ thần kinh của Vy như bị đông cứng trong một tích tắc. Một chiếc bẫy thú bằng sắt han gỉ, xù xì giấu kín dưới lớp lá mục dày đã sập mạnh, những chiếc răng cưa rỉ sét cắn ngập sâu vào lớp da thịt mỏng manh xung quanh cổ chân trái hoại tử của cô.


Máu đỏ sẫm lập tức trào ra, loang loáng hòa cùng nước mưa lạnh ngắt trên nền đất đỏ bazan.


Cơn đau vật lý tột đỉnh khiến Vy suýt chút nữa đã thét lên một tiếng kinh hoàng. Tiếng hét đó chắc chắn sẽ vang vọng khắp khu lâm trường, kích hoạt toàn bộ hệ thống báo động an ninh của Trần Quốc Toản và đặt dấu chấm hết cho mạng sống của cô lẫn Trần Thế Hải.


Trong khoảnh khắc ranh giới giữa sự sống và cái chết, bản năng sinh tồn và lý trí thép của một luật sư chính trực đã trỗi dậy. Vy nhanh chóng đưa tay lên ngực áo, giật phắt chiếc ghim cài áo hình cán cân công lý bằng bạc ra khỏi vạt áo vest. Cô nhét mạnh chiếc ghim cài áo bằng bạc vào giữa hai hàm răng, cắn chặt lấy nó bằng tất cả sức bình sinh để phân tán cơn đau vật lý tột cùng.


Đồng thời, cô dùng cả bàn tay còn lại bịt chặt lấy miệng mình.


Nước mắt sinh lý do cơn đau tột độ trào ra, hòa cùng nước mưa chảy ròng ròng trên gương mặt tái nhợt của Vy. Kim loại bạc lạnh ngắt của chiếc ghim cài áo ngập sâu vào nướu răng cô, vị tanh của máu bắt đầu lan tỏa trong khoang miệng. Vy quỳ rạp dưới đất, toàn thân co rúm lại trong đống lá mục, mắt trợn trừng nhìn về phía góc tường nhà kho.


Bên trong phòng giam, tiếng bước chân nện xầm xập của tên lính gác đột ngột dừng lại.


- Tiếng gì thế nhỉ? – Giọng tên lính gác hổ vằn vang lên sát vách gỗ, chỉ cách vị trí Vy đang nằm chưa đầy hai mét. – Nghe như tiếng sắt sập ở ngoài vườn rào.


- Chắc là thú rừng dẫm bẫy thôi. – Tên còn lại lười biếng trả lời. – Mưa gió bão bùng thế này, ai mà bén mảng đến cái xó biên giới này được. Cứ ngồi yên đấy mà hút thuốc đi. Ca tuần tra tiếp theo bắt đầu sau ba phút nữa đấy. Chuẩn bị đi.


Vy nằm bất động trong bụi rậm, hàm răng vẫn cắn chặt chiếc ghim cài áo bằng bạc đến mức run rẩy. Cô biết mình chỉ còn đúng ba phút ngắn ngủi trước khi ca tuần tra tiếp theo đi qua lối này và phát hiện ra vệt máu tươi đang loang loáng dưới mưa.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!