Mắt Xích Bị Bỏ Quên
Cơn sốt nhẹ từ vết thương hoại tử ở cổ chân trái vẫn âm ỉ tàn phá thể trạng của Nguyễn Khánh Vy. Giữa gian chòi lá cô tịch của ông Tư Đất nằm khuất sâu trong rừng phòng hộ biên giới Bình Phước, tiếng mưa rừng xối xả nện xuống mái lá trung quân khô nghe như những nhịp búa gõ dồn dập vào màng nhĩ. Không khí ẩm ướt, nồng nặc mùi lá thuốc nam giã nát hòa cùng mùi khói củi bếp mù mịt ở góc chòi làm Vy khẽ ho khan. Cô khẽ tựa lưng vào vách nứa, cố định vị trí ngồi để giảm bớt áp lực lên cái chân đang sưng tấy rỉ dịch sẫm màu.
Bàn tay Vy run rẩy mở chiếc cặp da cũ sờn góc của người cha quá cố – cố Thẩm phán Nguyễn Văn Nghị. Dưới ánh sáng tù mù, chập chờn của ngọn đèn dầu hỏa, cô lật đến trang cuối cùng của cuốn sổ tay mật bìa da đen. Nơi đó, những con số màu đỏ tươi được ghi nguệch ngoạc bằng bút dạ dầu hiện lên như một lời thách thức: 11°42'58.4"N 106°54'12.2"E.
Vy nhắm mắt lại. Năng lực ghi nhớ siêu việt bắt đầu hoạt động, tái hiện lại hàng nghìn trang tài liệu lưu trữ mà cô từng đọc trong những năm tháng làm trợ lý pháp lý tại Tòa án Nhân dân tỉnh Bình Đông. Cô nhớ lại bản đồ địa chính tỉnh Bình Phước năm 2016, thời điểm diễn ra vụ tranh chấp đất đai nghìn tỷ của Tập đoàn công nghiệp Bình Đông Đông. Đầu Vy nhói lên một cơn đau buốt khi cô cố gắng ghép nối các mảnh ký ức về ranh giới các lô đất rừng phòng hộ.
Cô mở mắt ra, nhìn đăm đăm vào tấm bản đồ lâm nghiệp cũ nát, ố vàng treo trên vách nứa của ông Tư Đất. Vy gượng người, dùng cành cây khô làm nạng, lết từng bước tập tễnh đến sát vách nứa. Ngón tay cô rà soát theo những đường kẻ ranh giới mờ nhạt trên bản đồ, rồi dừng lại ở một khoảng xám không tên nằm sát biên giới Campuchia.
- Lâm trường số 3... – Vy thều thào, giọng cô khản đặc vì nhiễm lạnh. – Đây chính là lâm trường bỏ hoang từng bị Tập đoàn công nghiệp Bình Đông Đông thâu tóm trái phép vào năm 2016 dưới danh nghĩa dự án trồng rừng cao su nguyên liệu.
Trực giác nhạy bén của một luật sư hình sự mách bảo cô rằng đây không phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Người cha quá cố của cô đã âm thầm điều tra và ghi lại tọa độ này ngay trước khi bị mưu sát. Tập đoàn Bình Đông Đông đã dùng khoản tiền mặt hai tỷ đồng để mua chuộc Trần Thế Hải nhận tội thế thân, nhưng ngay sau khi Hải được tuyên trắng án sơ thẩm, chúng lại lập tức bắt cóc gã. Lâm trường bỏ hoang biệt lập giữa rừng sâu này chính là sào huyệt hoàn hảo nhất để chúng giấu Hải và tiêm độc chất bịt đầu mối.
Vy muốn liên lạc ngay với Vũ Quốc Huy và Phạm Hoàng Long để báo tin, nhưng khi sờ vào túi quần, cô chỉ nhận lại sự trống rỗng lạnh lẽo. Chiếc điện thoại burner dự phòng đã rơi xuống vũng bùn bazan trong cuộc trốn chạy đêm qua. Cô hoàn toàn bị cô lập ngoại tuyến giữa rừng sâu, không thể nhận được bất kỳ sự hỗ trợ định vị nào từ xa.
***
Cách đó hơn một trăm năm mươi cây số, tại một căn hộ dã chiến tồi tàn nằm ở rìa khu công nghiệp Bình Đông, bầu không khí cũng căng thẳng không kém.
Tiếng mưa quất liên tục vào ô cửa kính nứt nẻ. Nhà báo điều tra Vũ Quốc Huy ngồi còng lưng trên chiếc ghế gỗ, gương mặt tái nhợt vì mất ngủ. Bả vai trái của anh bị quấn một lớp băng gạc dày, máu đỏ sẫm vẫn rỉ nhẹ qua lớp vải mỗi khi anh cử động. Cơn đau từ vết chém của gậy sắt đêm qua khiến Huy khẽ rít lên qua kẽ răng, nhưng ánh mắt anh vẫn dán chặt vào màn hình máy tính của Phạm Hoàng Long.
Long – gã kỹ sư an ninh mạng mập mạp với cặp kính cận dày – đang gõ phím liên hồi. Tiếng lách cách của bàn phím cơ vang lên dồn dập như tiếng súng liên thanh. Trên màn hình, thanh tiến trình tải lên của đĩa DVD chứa video camera hành trình gốc của chiếc xe tải đang nhích dần: 82%... 85%...
- Long, nhanh lên được không? – Huy sốt ruột hỏi, tay ghì chặt bả vai đau nhức. – Tôi có cảm giác tụi an ninh của tập đoàn đã đánh hơi thấy chúng ta đang giữ tệp tin gốc này rồi.
- Ông tưởng băng thông máy chủ sao lưu độc lập của tôi là đường cao tốc chắc? – Long gắt gỏng, mồ hôi đầm đìa trên trán dù căn phòng đang lộng gió lạnh. – Tôi đang phải sử dụng giao thức mã hóa đa lớp để tránh bị định vị. Chỉ cần một gói dữ liệu bị rò rỉ, địa chỉ IP của căn hộ này sẽ sáng lên trên bản đồ của tụi nó như ngọn hải đăng.
Đột nhiên, ba màn hình máy tính của Long đồng loạt nhấp nháy đỏ. Một tiếng bíp kéo dài, chói tai vang lên từ hệ thống cảnh báo bảo mật.
- Mẹ kiếp! Tới rồi! – Long hét lên, hai tay lập tức chuyển sang một giao diện dòng lệnh đen kịt.
- Cái gì tới? – Huy nhổm dậy, vết thương ở vai đau nhói làm anh suýt ngã.
- Tấn công từ chối dịch vụ (DDoS). Quy mô cực lớn. Băng thông máy chủ của tôi đang bị dội bom bởi hàng triệu lượt truy cập ảo mỗi giây. Ping đã vọt lên hơn mười nghìn mili-giây. Tiến trình tải video bị đóng băng rồi! – Giọng Long run lên vì căng thẳng.
Kẻ thực hiện cuộc tấn công này không ai khác chính là Nguyễn Minh Đức, biệt danh Shadow99 – hacker mũ đen khét tiếng được Tập đoàn công nghiệp Bình Đông Đông thuê bằng những khoản tiền khổng lồ để xóa sạch mọi dấu vết kỹ thuật số của vụ án.
Long lập tức kích hoạt hệ thống tường lửa đa tầng, ngón tay anh lướt như bay trên bàn phím để thiết lập các quy tắc lọc gói tin tự động.
- Tôi đang chuyển hướng toàn bộ lưu lượng truy cập ảo sang các máy chủ proxy ảo đặt tại nước ngoài để giảm tải áp lực cho băng thông! – Long giải thích nhanh, mắt không rời các dòng lệnh chạy dọc màn hình.
Tuy nhiên, chỉ chưa đầy hai phút sau, các proxy ảo của Long lần lượt chuyển sang màu xám xịt – biểu tượng của sự sụp đổ hệ thống.
- Shadow99 phát hiện ra proxy rồi! Hắn không chỉ DDoS để làm tràn băng thông. Hắn đang sử dụng một lỗ hổng bảo mật zero-day chưa từng được công bố trong firmware của hệ thống lưu trữ đám mây của tôi để ghi đè quyền quản trị! – Long kêu lên, giọng đầy hoảng loạn.
Huy lập tức cầm chiếc máy ghi âm chuyên dụng Sony ICD-UX570, bật chế độ ghi âm chất lượng cao và đưa sát vào loa máy tính để ghi lại những âm thanh cảnh báo hệ thống cùng các đoạn hội thoại của Long.
- Tôi đang ghi âm lại toàn bộ quá trình tấn công này. Đây sẽ là bằng chứng thép chứng minh có thế lực bên ngoài đang chủ động can thiệp phá hoại chứng cứ tư pháp! – Huy đanh thép nói.
- Vô ích thôi nếu chúng ta mất tệp tin gốc! – Long hét lớn. Hắn cố gắng khởi động một chương trình truy vết ngược để tìm địa chỉ IP nguồn của Shadow99.
Thanh công cụ hiển thị bản đồ kỹ thuật số bắt đầu quét qua các máy chủ trung gian. Một địa chỉ IP dần lộ diện tại một tòa nhà văn phòng ở trung tâm quận 1 Bình Đông. Nhưng ngay khi Long định nhấn lệnh khóa mục tiêu, màn hình của hắn đột ngột bị tràn ngập bởi các ký tự rác.
- Bẫy mật ngọt! Đó là một máy chủ ma (honeypot decoy)! Hắn cố tình để lộ IP giả để lừa tôi truy vết, từ đó lần ngược lại IP thật của chúng ta! – Long nhận ra sai lầm, hắn vội vàng hủy lệnh quét nhưng hệ thống bảo mật của căn hộ đã bị xâm nhập một phần.
Nhiệt độ của các thùng máy chủ trong phòng tăng lên nhanh chóng do phải xử lý quá tải dữ liệu. Tiếng quạt tản nhiệt rú vang như động cơ phản lực. Mùi nhựa cháy và silicon quá nhiệt bắt đầu khét lẹt trong không gian chật hẹp.
- Mất quyền kiểm soát tường lửa tầng ba rồi! Thanh tiến trình tải video đang bị đảo ngược... Hắn đang xóa các phân mảnh video đã tải lên đám mây! – Long nghiến răng, mắt đỏ ngầu.
Trong khoảnh khắc sinh tử quyết định sự tồn tại của chứng cứ ngoại phạm duy nhất cứu mạng Trần Thế Hải, Long đưa ra một quyết định táo bạo. Hắn không thèm gõ phím nữa. Long cúi rạp người xuống gầm bàn, dùng hai tay nắm chặt đầu dây cáp Ethernet vật lý nối trực tiếp từ máy chủ lưu trữ chính vào bộ định tuyến mạng, cùng với dây nguồn chính.
- Long! Ông định làm gì? – Huy hét lên.
- Cô lập ngoại tuyến! Air-gap! – Long gầm lên, dùng hết sức bình sinh giật phắt sợi cáp mạng và dây nguồn ra khỏi ổ cắm.
"Xoẹt!"
Một tia lửa điện nhỏ lóe lên kèm theo tiếng nổ bốp nhỏ từ bộ nguồn. Toàn bộ hệ thống máy tính của Long tối sầm lại. Tiếng quạt tản nhiệt lịm dần rồi tắt hẳn, trả lại sự im lặng đến rợn người cho căn phòng, chỉ còn tiếng mưa quất ngoài cửa sổ.
Long ngã quỵ xuống sàn nhà, thở dốc. Bàn tay hắn bị bỏng nhẹ do tia lửa điện, xám đen muội than.
- Ổn rồi... – Long thều thào, giơ sợi cáp mạng bị đứt đầu cắm lên. – Tôi đã ngắt kết nối vật lý hoàn toàn trước khi mã độc của Shadow99 kịp chạm vào phân mảnh cuối cùng của tệp video gốc trên ổ cứng máy chủ chính. Video camera hành trình vẫn an toàn ở đây, trong ổ cứng ngoại tuyến này.
Huy thở phào nhẹ nhõm, nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang. Hệ thống máy tính tùy biến của Long đã bị hư hỏng nghiêm trọng phần cứng do quá nhiệt và chập nguồn. Màn hình máy tính phụ hiển thị thông báo lỗi hệ thống màu xanh chết chóc.
- Cái giá phải trả là gì? – Huy lo lắng nhìn đống thiết bị bốc khói nhẹ.
- Chúng ta mất sạch hệ thống liên lạc bảo mật với Vy. Máy chủ này là cổng kết nối VPN duy nhất để gửi tín hiệu ẩn danh lên Bình Phước. Bây giờ, chúng ta hoàn toàn mất khả năng hỗ trợ định vị từ xa cho cô ấy. Vy đang đơn độc giữa rừng sâu mà không có bất kỳ tai mắt nào dẫn đường. – Long cay đắng nói.
Nhưng sự đáng sợ chưa dừng lại ở đó. Long gượng dậy, dùng chiếc máy tính xách tay dự phòng pin yếu để truy cập vào bộ nhớ đệm của bộ định tuyến trước khi sập nguồn nhằm kiểm tra các gói dữ liệu cuối cùng mà Shadow99 đã gửi đến.
Khi những dòng mã nhị phân được dịch ngược hiển thị trên màn hình nhỏ, gương mặt Long bỗng chốc cứng đờ, không còn một giọt máu. Hắn đẩy gọng kính cận lên sát mắt, giọng run rẩy tột độ:
- Huy... nhìn cái này đi. Hướng tấn công thứ hai của Shadow99... Hắn không chỉ muốn xóa video camera hành trình.
Huy ghé sát mắt vào màn hình, vết thương ở vai trái như đông cứng lại trước những gì đang hiển thị. Đó là một lệnh quét sâu (deep scan) đang nhắm vào lịch sử kết nối của một địa chỉ MAC cũ – địa chỉ của chiếc máy tính bảng mà Nguyễn Khánh Vy từng sử dụng để đăng nhập vào tài khoản văn phòng luật sư trước khi bị niêm phong.
- Ý ông là sao? – Huy hỏi, giọng run lên.
- Hắn đang sử dụng các trạm thu phát sóng di động (BTS) cũ mà Vy từng kết nối để định vị vị trí thực tế của cô ấy. Mã độc của tập đoàn đang lần theo dấu vết kỹ thuật số từ các thiết bị kết nối cũ của Vy để xác định tọa độ ẩn náu hiện tại của cô ấy trong rừng phòng hộ Bình Phước!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!