Nhạc nềnGrief2

Đêm Đen Bình Phước

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối của rừng cao su Bình Phước vào mùa mưa không có ranh giới. Nó là một khoảng không đặc quánh, lạnh lẽo, bị xé rách bởi tiếng gió rít gào qua những tán lá rậm rạp và tiếng mưa quất xuống đất đỏ bazan nhão nhoét.


Nguyễn Khánh Vy lết từng bước một trên nền đất trơn trượt. Chiếc nạng bằng cành cây cao su khô cô nhặt được trên đỉnh đồi khẽ lún sâu xuống bùn sau mỗi nhịp bước, phát ra những tiếng sột soạt nặng nề. Cổ chân trái của cô – vết thương hoại tử từ cú nhảy sinh tử xuống sà lan cát đêm qua – giờ đây đã hoàn toàn mất đi cảm giác thông thường. Thay vào đó là một cơn đau buốt nhói, bỏng rát chạy dọc lên tận thắt lưng. Mỗi lần cô dồn trọng lượng cơ thể lên chân trái, dịch sẫm màu tanh nồng lại rỉ ra qua lớp băng gạc rách nát, thấm đẫm vạt áo vest đen rách rưới.


Cơn sốt cao do nhiễm lạnh và nhiễm trùng bắt đầu tàn phá tâm trí Vy. Đầu cô nặng trịch, hai bên thái dương đập liên hồi như búa bổ. Ánh đèn vàng nhạt nhòa của thành phố Bình Đông xa xôi đã bị nuốt chửng bởi dải sương mù dày đặc phía sau lưng. Giờ đây, cô chỉ còn lại một mình giữa rừng sâu, mang thân phận của một kẻ đào tẩu bị truy nã khẩn cấp toàn quốc dưới sự chỉ đạo của Thượng tá Nguyễn Văn Quyết.


Lồng ngực Vy thắt chặt lại khi hình ảnh Nguyễn Minh Triết bị nhóm cảnh sát biến chất hành hung, đè nghiến xuống mặt đường sũng máu ở bến cảng hiện lên trong tâm trí. Triết đã hy sinh tự do của mình để cô có cơ hội chạy trốn. Món nợ máu này, cùng với cái chết oan khuất của người cha quá cố – cố Thẩm phán Nguyễn Văn Nghị, là thứ duy nhất giữ cho ý chí thép của cô không bị đánh sập giữa cơn mê sảng.


"Xoẹt!"


Một luồng ánh sáng cực mạnh đột ngột quét qua rặng cao su phía trước, cách vị trí của Vy chưa đầy năm mươi mét. Tiếng bước chân nện rầm rập trên nền lá mục và tiếng chửi thề khàn đặc vang lên dồn dập:


- Mẹ kiếp, con ranh đó không thể chạy xa với cái chân gãy được! Quét kỹ các gốc cây cho tao! Thằng Đức bảo nếu không tìm thấy cuốn sổ tay của lão Nghị, tất cả chúng ta đều phải chui vào hòm!


Đó là đàn em của Bùi Đức "Cụt". Chúng sử dụng đèn pin công suất lớn quét dọc các hàng cây thẳng tắp. Vy giật mình, cô lập tức cúi thấp người, nín thở nép sát vào một gốc cao su cổ thụ. Trực giác của một luật sư hình sự mách bảo cô rằng việc chạy trốn theo đường thẳng lúc này là tự sát, bởi ánh sáng từ đèn pin của đối thủ có thể dễ dàng nhận diện bóng dáng cô giữa khoảng trống của các hàng cây.


Vy khẽ quan sát xung quanh. Cách chỗ cô đứng ba mét có một rãnh thoát nước nông dùng để dẫn nước mưa trong lô cao su, lòng rãnh ngập đầy bùn đỏ bazan và lá mục. Cô nén chặt tiếng rên rỉ đau đớn, từ bỏ chiếc nạng gỗ, nằm rạp xuống rồi trườn người vào rãnh nước ngập bùn lạnh buốt. Bùn đất nhão nhoét bao phủ lấy toàn bộ cơ thể cô, che đi vạt áo vest sẫm màu.


"Gâu! Gâu!"


Tiếng chó nghiệp vụ sủa vang lên điên cuồng từ phía đầu hàng cây. Tim Vy đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Tiếng móng vuốt của con chó cào trên nền đất đỏ mỗi lúc một gần. Nó đã đánh hơi thấy mùi máu tươi từ vết thương hoại tử ở cổ chân cô. Ánh đèn pin quét qua quét lại ngay sát mép rãnh nước nơi Vy đang nằm rạp, chỉ cách đỉnh đầu cô chưa đầy một mét. Vy nhắm chặt mắt, dùng hai tay bịt chặt miệng để ngăn tiếng thở gấp gáp.


Trong bóng tối của lòng rãnh, ngón tay Vy vô tình chạm phải một chiếc bao tải dứa rách nát bị vứt bỏ. Đó là bao đựng bột lưu huỳnh – loại hóa chất mà công nhân cạo mủ cao su thường dùng để rải xung quanh gốc cây nhằm chống đông mủ và xua đuổi côn trùng. Mùi lưu huỳnh nồng nặc, hăng hắc bốc lên.


Không một chút chần chừ, Vy vốc một nắm bùn nhão trộn lẫn bột lưu huỳnh vàng ố dính dưới đáy bao, chà xát thật mạnh lên vạt áo khoác, cổ và bả vai của mình. Vị đắng chát của lưu huỳnh xộc thẳng vào mũi khiến cô suýt nôn mửa, nhưng cô biết đây là cơ hội duy nhất để làm nhiễu loạn khứu giác của con chó săn.


Con chó nghiệp vụ lao đến sát mép rãnh nước, nó dừng lại, hít hà điên cuồng vào khoảng không gian nồng nặc mùi lưu huỳnh. Sự hỗn hợp giữa mùi bùn bazan thối rữa, mùi lá mục và độc chất lưu huỳnh nồng nặc đã hoàn toàn che lấp đi mùi máu tươi của Vy. Con chó bắt đầu sủa loạn xạ, bối rối xoay vòng tại chỗ.


- Có gì không? – Tiếng một tên giang hồ hét lớn.


- Không có! Chỉ có đống bột lưu huỳnh công nhân đổ bậy thôi. Con chó bị hắt hơi rồi! – Tên dắt chó chửi thề một tiếng, giật mạnh dây xích.


Đúng lúc đó, một tiếng động lớn vang lên từ bụi rậm phía bên kia đồi – một đàn thú hoang bị giật mình bởi ánh đèn pin đã lao nhanh ra hướng lộ lớn. Con chó nghiệp vụ lập tức chuyển hướng sủa vang, kéo theo nhóm giang hồ di chuyển nhanh ra phía đường cái.


Vy nằm im dưới rãnh bùn thêm mười phút cho đến khi tiếng bước chân của chúng hoàn toàn biến mất. Cơ thể cô run lên bần bật vì nhiễm lạnh sâu. Cô gượng ngồi dậy, dùng cành cây khô làm nạng để lết người về phía bìa rừng, hy vọng tìm kiếm một con đường mòn dẫn ra lộ lớn để tìm xe cứu trợ.


Tuy nhiên, khi vừa lách qua hàng cao su cuối cùng sát mép lộ nhựa liên tỉnh, Vy lập tức khựng lại. Phía xa, ánh đèn flash đỏ xanh của xe cảnh sát nhấp nháy liên hồi dưới màn mưa. Thượng tá Nguyễn Văn Quyết đã cho thiết lập một chốt kiểm soát dã chiến nghiêm ngặt. Ba chiếc xe đặc chủng chắn ngang đường, các chiến sĩ cảnh sát cơ động lăm lăm súng trường đang kiểm tra từng chiếc xe tải đi ngang qua.


Quyết định truy nã khẩn cấp toàn quốc đã biến toàn bộ mạng lưới giao thông đường bộ thành một chiếc bẫy rập khổng lồ nhắm vào cô. Vy buộc phải lùi lại vào bóng tối của rặng cây. Trong lúc vội vã rút lui, cô trượt chân ngã xuống một hố đất sâu. Chiếc điện thoại burner dự phòng giấu trong túi quần bị rơi ra, chìm nghỉm vào vũng bùn đỏ đục ngầu vĩnh viễn. Vy mất đi phương tiện liên lạc duy nhất với thế giới bên ngoài.


Sức lực của Vy cạn kiệt hoàn toàn. Cơn sốt cao bắt đầu gây ra những ảo giác mập mờ trước mắt cô. Chiếc ghim cài áo hình cán cân công lý bằng bạc trên ngực áo vest như nặng thêm hàng tấn, ghì chặt cô xuống mặt đất lạnh. Vy ngã quỵ bên một gốc cao su, hai tay vẫn ôm chặt chiếc cặp da cũ của cha trước ngực. Bóng tối bắt đầu nuốt chửng lấy ý thức của cô.


Trong cơn mê sảng, Vy khẽ cảm nhận được một bàn tay thô ráp, nứt nẻ nắm lấy bả vai cô. Một ánh sáng dịu nhẹ từ chiếc đèn đội đầu quét qua gương mặt nhợt nhạt của cô. Giọng nói trầm ấm, đậm chất địa phương vang lên:


- Cô gái... Cô gái ơi! Tỉnh lại đi!


Vy cố gắng mở mắt nhưng chỉ thấy một bóng người mờ ảo mặc chiếc áo tơi lá cũ kỹ của công nhân cạo mủ cao su. Cô thều thào không ra tiếng, bàn tay vẫn siết chặt quai cặp da như một phản xạ tự nhiên. Người đàn ông nhìn thấy chiếc cặp da cũ sờn góc, rồi ánh mắt ông dừng lại ở gương mặt tiều tụy của cô. Đôi mắt ông chợt co thắt lại trong một sự chấn động kinh ngạc:


- Gương mặt này... Chiếc cặp da này... Cô là con gái của Thẩm phán Nghị phải không?


Không đợi Vy trả lời, người đàn ông nhanh chóng đỡ lấy cô, vác một bên vai cô lên người mình rồi bước đi thoăn thoắt qua những lối mòn rậm rạp của rừng cao su, hướng về phía một căn chòi lá nhỏ nằm khuất sâu trong thung lũng đất đỏ.


Khi Vy tỉnh lại, cô phát hiện mình đang nằm trên một chiếc giường tre nhỏ bên trong một căn chòi lá đơn sơ. Mùi lá trung quân khô ấm áp và mùi dầu gió thảo dược dịu nhẹ đã xua tan đi cái lạnh buốt của rừng mưa. Cổ chân trái của cô đã được rửa sạch bùn đất, quấn băng gạc sạch sẽ bằng một loại lá rừng giã nát có vị mát lạnh, làm dịu đi cơn đau hoại tử nhức nhối.


Người đàn ông trung niên mặc chiếc áo bà ba cũ đang ngồi bên bếp lửa củi nhỏ ở góc chòi, tay khẽ khuấy nồi cháo hành bốc khói nghi ngút. Thấy Vy cử động, ông bước tới đỡ cô ngồi dậy, đưa bát cháo ấm áp cho cô:


- Cô uống chút nước ấm rồi ăn cháo đi. Chân cô bị nhiễm trùng nặng lắm, tôi đã đắp lá thuốc nam chuyên trị rắn cắn và hoại tử của người đồng bào cho cô rồi. Sốt cũng đã giảm chút ít.


Vy đón lấy bát cháo, giọng cô khản đặc, đầy cảnh giác:


- Chú... chú là ai? Sao chú biết cha tôi?


Người đàn ông khẽ thở dài, gương mặt sương gió hằn sâu những nếp nhăn của ông lộ rõ vẻ xúc động:


- Tôi tên là Tư Đất, công nhân cạo mủ ở lâm trường này mười năm nay. Mười năm trước, tôi bị bọn tài phiệt đất đai vu khống tội hủy hoại tài sản để cướp đất vườn của gia đình. Chính Thẩm phán Nguyễn Văn Nghị là người đã chủ tọa phiên tòa năm đó. Ông ấy đã vượt qua mọi áp lực của chính quyền tỉnh để tuyên tôi vô tội, giữ lại mảnh đất tổ tiên cho tôi. Chiếc cặp da cũ sờn góc kia... tôi đã thấy ông Nghị mang nó bên mình suốt những ngày diễn ra phiên tòa lịch sử đó.


Ông Tư Đất nhìn thẳng vào mắt Vy, ánh mắt ông ngập tràn sự kính trọng và bao dung:


- Sáng nay tôi thấy lệnh truy nã cô trên tivi ở quán nước bìa rừng. Nhưng tôi không tin con gái của Thẩm phán Nghị lại là kẻ phạm tội. Người làm việc nghĩa luôn bị kẻ xấu hãm hại. Cô cứ yên tâm ẩn náu ở đây, chòi của tôi nằm trong khu vực rừng phòng hộ biên giới, công an Bình Đông không dám tự ý vào đây lùng sục đâu.


Sự ấm áp từ bát cháo hành và lòng trắc ẩn của người mang ơn cha cô khiến Vy rơi nước mắt. Di sản đạo đức của người cha quá cố một lần nữa lại trở thành tấm khiên bảo vệ cô giữa giông bão cuộc đời.


Vy gượng dùng tay mở chiếc cặp da cũ của cha, lấy ra cuốn sổ tay bìa da đen. Cô lật nhanh qua những trang giấy ghi chép cũ dính vết máu khô, hướng về phía trang cuối cùng dưới ánh đèn dầu tù mù của căn chòi lá.


Tại trang cuối, dưới dòng chữ ghi ngày 14/4 viết dở bằng nét mực đen run rẩy của cha, Vy phát hiện ra một dãy ký hiệu số lạ được ghi nguệch ngoạc bằng bút đỏ ở góc lề dưới của trang giấy. Với năng lực ghi nhớ siêu việt và tư duy phân tích sắc bén, cô nhận ra đây không phải là mật mã hành chính thông thường.


Đó là một tọa độ địa lý quân sự dạng DMS: "11°42'58.4"N 106°54'12.2"E".


Vy bàng hoàng đối chiếu tọa độ này với tấm bản đồ địa hình lâm nghiệp cũ của tỉnh Bình Phước được treo trên vách nứa của căn chòi. Trực giác cô nhói lên một niềm hy vọng mãnh liệt khi nhận ra điểm giao cắt của tọa độ đỏ trùng khớp hoàn toàn với một khu vực hoang phế nằm sâu trong rừng phòng hộ biên giới Bình Phước – nơi cô đang lẩn trốn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!