Ranh Giới Đỏ
Tiếng động cơ sà lan chở cát nổ xình xịch đều đặn và đơn điệu dội vào vách thép lạnh buốt, tạo nên những rung động tê dại truyền thẳng vào tấm lưng ướt sũng của Nguyễn Khánh Vy. Mùi cát ẩm nồng nặc, mùi dầu diesel cháy chưa hết và vị mặn chát của nước sông Đồng Nai bám vào kẽ răng, kết thành một lớp màng đắng ngắt. Bình minh rạng sáng không mang theo ánh mặt trời, chỉ có một dải sương mù xám xịt như tro tàn phủ lên mặt nước cuồn cuộn chảy.
Vy khẽ cựa mình. Cơn đau từ cổ chân trái lập tức ập đến như một nhát búa đóng đinh thẳng vào xương tủy. Vết thương do cú nhảy từ cầu cảng xuống boong sà lan đêm qua, cộng với bùn đất bẩn thỉu lọt vào qua vết rách ở gấu quần, giờ đây đã bắt đầu sưng tấy rực lên, rỉ ra thứ dịch sẫm màu có mùi tanh nhẹ. Cổ chân cô phình to gấp đôi bình thường, nóng rực như than hồng giữa cái lạnh buốt của cơn mưa giông chưa dứt. Vy run rẩy siết chặt quai chiếc cặp da cũ sờn góc của người cha quá cố trước ngực. Đó là mỏ neo duy nhất giữ cho cô không ngã quỵ vào cơn mê sảng của trận sốt đang nhen nhóm.
Bên cạnh cô, nhà báo Vũ Quốc Huy đang ngồi gục đầu vào đầu gối, mái tóc phong trần bết chặt vào trán. Vết thương sâu hoắm ở bả vai trái của anh do gậy sắt của đàn em Bùi Đức "Cụt" chém trúng đêm qua đã rách miệng, máu đỏ tươi rỉ ra thấm đẫm lớp băng gạc sơ sài, loang lổ thành một vệt đen thẫm trên chiếc áo khoác gió sẫm màu. Mỗi nhịp thở của Huy đều kèm theo một tiếng rít khàn khục qua kẽ răng.
- Vy... – Huy khàn giọng, mắt vẫn nhắm nghiền. – Sà lan giảm tốc rồi. Có vẻ chúng ta đã tới khu vực giáp ranh Bình Phước. Tao ngửi thấy mùi mủ cao su sống.
Vy gượng dùng tay bám vào thành sà lan rỉ sét để gượng dậy. Từng thớ cơ trên người cô biểu biểu tình dữ dội sau một đêm dầm mưa đói khát. Cô nhìn về phía bờ sông. Rặng dừa nước chằng chịt của Bình Đông đã biến mất, thay vào đó là những vách đất đỏ bazan dựng đứng, phía trên là rặng cao su bạt ngàn đứng im lìm trong sương sớm như một đội quân không đầu. Người lái sà lan – một trung niên da sạm nắng, người mang ơn cứu mạng của cha Vy năm xưa – khẽ vẫy tay ra hiệu cho họ từ buồng lái:
- Cô Vy, cậu Huy! Tôi chỉ có thể tấp sát vào bến cát tạm thời này của lâm trường. Phía trước có chốt tuần tra đường thủy của tỉnh, tôi không thể đưa hai người đi tiếp được nữa. Lên bờ đi, rẽ vào rặng cao su là đất Bình Phước, công an Bình Đông không có thẩm quyền trực tiếp ở đó.
Vy nhìn Huy, ánh mắt hai người giao nhau trong một sự im lặng đầy đau thương. Họ biết, sau lưng họ tại bến cảng Bình Đông, người tài xế trung thành Nguyễn Minh Triết đã chấp nhận bị Thượng tá Quyết bắt giữ, hành hung tàn nhẫn để làm lá chắn cho họ thoát thân. Món nợ máu này, Vy găm chặt vào tim như một vết sẹo vĩnh viễn.
Huy đỡ Vy lách qua mép sà lan, nhảy xuống bãi cát sình lầy ven sông. Chân Vy vừa chạm đất liền khuỵu xuống, bùn đỏ bazan nhão nhoét ngập lên tận đầu gối cô. Cô nghiến răng, bấu chặt ngón tay vào vạt áo Huy để gượng đứng dậy. Hai bóng người lầm lũi bước đi dưới cơn mưa phùn lạnh buốt, lết từng bước tập tễnh vào sâu trong rặng cao su rậm rạp.
Khoảng một tiếng sau, họ tìm thấy một căn chòi lá bỏ hoang của công nhân cạo mủ cao su nằm khuất sau một gò đất cao. Mái lá mục nát một nửa, để lại những khoảng trống nhìn thẳng lên bầu trời xám xịt, nhưng ít nhất nó cũng cung cấp một khoảng khô ráo nhỏ nhoi che chở cho hai kẻ đào tẩu.
Huy đặt Vy ngồi xuống một tấm phản gỗ mục, rồi lôi từ trong ba lô sũng nước ra chiếc điện thoại burner giá rẻ cùng một chiếc sim rác 4G ẩn danh mà chuyên gia Long đã chuẩn bị sẵn từ trước. Tay Huy run rẩy lắp pin, khởi động máy. Ánh sáng xanh nhợt nhạt của màn hình chiếu lên gương mặt lấm lem bùn đất và muội than của anh.
- Để tao kiểm tra tin tức. – Huy thầm thì, giọng nói chứa đựng một sự bất an tột độ. – Quyết không bắt được mày ở bến cảng, chắc chắn lão ta sẽ điên cuồng dùng truyền thông bẩn để khóa chặt mọi đường sống của mày.
Vy không nói gì. Cô tựa lưng vào vách nứa mục, tay đưa lên ngực vuốt nhẹ chiếc ghim cài áo hình cán cân công lý bằng bạc. Sức nóng của cơn sốt bắt đầu lan nhanh, khiến hai bên thái dương cô đập liên hồi. Cô lấy từ trong chiếc cặp da của cha ra bản sao báo cáo pháp y gốc chứng minh cha bị đầu độc lúc 20h00 đêm 15/4 và cuốn sổ tay bìa da đen chứa danh sách chạy án của Trần Duy Bách. Những trang giấy hơi ẩm nước mưa, nhưng chữ mực đỏ ghi tọa độ mật ở trang cuối vẫn hiện rõ mồn một.
- Vy... mày nhìn này. – Giọng Huy đột ngột lạc đi, chiếc điện thoại trên tay anh khẽ run lên.
Vy ghé mắt nhìn vào màn hình. Đó là một đoạn video phát sóng trực tiếp từ đài truyền hình địa phương Bình Đông, đang được phát lại trên các trang báo chính thống của tỉnh. Trên màn hình, Thượng tá Nguyễn Văn Quyết đứng trước bục họp báo của Công an tỉnh, gương mặt lạnh lùng, nghiêm nghị dưới chiếc mũ kê-pi chỉnh tề. Phía sau lão là tấm bảng màu xanh chữ trắng nổi bật dòng chữ: "HỌP BÁO KHẨN CẤP VỤ ÁN MƯU SÁT THẨM PHÁN NGUYỄN VĂN NGHỊ".
Lồng ngực Vy thắt chặt lại khi nghe giọng nói dõng dạc, tráo trở của Quyết phát ra từ chiếc loa ngoài rè rè:
"...Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh Bình Đông chính thức công bố quyết định khởi tố bị can và lệnh truy nã khẩn cấp toàn quốc đối với Nguyễn Khánh Vy, sinh năm 1998, cựu Luật sư thuộc Đoàn Luật sư tỉnh Bình Đông. Đối tượng Vy bị cáo buộc các tội danh: Giả mạo chứng cứ tài liệu cơ quan nhà nước, Hành hung chiến sĩ công an đang thi hành công vụ tại bến cảng Bình Đông vào rạng sáng ngày 16/4, và Chiếm đoạt tài liệu mật quốc gia liên quan đến hồ sơ điều tra chuyên án..."
Màn hình tivi chuyển sang hình ảnh chân dung của Vy. Đó là bức ảnh thẻ cô mặc sắc phục luật sư phẳng phiu, ánh mắt chính trực nhìn thẳng vào ống kính. Nhưng giờ đây, bức ảnh đó bị đè lên bởi một dòng chữ màu đỏ tươi, sắc lạnh: "TRUY NÃ ĐẶC BIỆT KHẨN CẤP". Phía dưới là số điện thoại đường dây nóng và lời kêu gọi người dân tố giác tội phạm.
- Giả mạo chứng cứ... hành hung cảnh sát... – Vy lặp lại những từ đó bằng một giọng cười cay đắng, khàn đặc. – Lão ta đã hợp thức hóa toàn bộ vụ bẫy sập đêm qua thành một vụ án hình sự nhắm vào tao.
- Chưa hết đâu Vy. – Huy lướt màn hình xuống phía dưới, khuôn mặt anh tối sầm lại. – Nhìn mức độ cô lập xã hội của mày lúc này đi. Đặng Quốc Trung đã cho người tung tin lên các hội nhóm luật chính cả nước. Bọn phóng viên lá cải của Trần Ngọc Sơn đang viết bài quy kết mày là kẻ 'ăn cháo đá bát', phản bội lại vong linh người cha thẩm phán quá cố để nhận tiền bẩn bảo chữa cho cựu giang hồ Hải. Mẹ mày... bà Thu đã ký vào đơn xác nhận từ mặt mày gửi Đoàn luật sư. Họ ngoại nhà em họ Linh cũng lên tiếng tẩy chay mày trên mạng xã hội.
Vy nhắm mắt lại. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn qua gò má lấm lem bùn đất, rơi xuống mặt da sần sùi của chiếc cặp da của cha. Sự cô lập xã hội đạt mức độ tuyệt đối. Cô không còn là một Luật sư Tranh tụng Sơ cấp có danh tiếng triển vọng nữa. Cô đã mất sạch tư cách pháp lý, mất sạch danh dự nghề nghiệp tích lũy bấy lâu nay, mất đi cả gia đình ruột thịt. Trong mắt công chúng bị dắt mũi bởi truyền thông bẩn, cô là một con quái vật hám tiền, một kẻ đào tẩu ngoài vòng pháp luật.
- Vy... chúng ta phải tính toán bước tiếp theo. – Huy nắm lấy vai cô, ánh mắt anh lộ rõ vẻ lo lắng khi cảm nhận được nhiệt độ nóng rực từ người cô. – Chân mày đang bắt đầu hoại tử nhiễm trùng rồi. Sốt cao thế này không thể trốn chạy trong rừng mãi được. Cảnh sát cơ động Bình Đông phối hợp với lực lượng địa phương chắc chắn sẽ sớm lập các chốt kiểm soát trên các tuyến đường liên tỉnh hướng về Bình Phước để truy quét mày.
Vy mở mắt ra, ánh nhìn dằn vặt bấy lâu nay đột ngột biến mất, thay vào đó là một sự lạnh lùng, sắc bén đến đáng sợ. Cô gõ ngón tay trỏ xuống mặt phản gỗ mục theo một nhịp điệu đều đặn, lạnh lùng cố đè nén cơn run rẩy của cơ thể:
- Quyết muốn cuốn sổ tay này và bản báo cáo pháp y gốc. Nếu tao bị bắt, toàn bộ chứng cứ mưu sát đầu độc cha tao sẽ bị lão tiêu hủy vĩnh viễn trong lò nung phế liệu. Chúng ta không thể để điều đó xảy ra.
Vy nhìn thẳng vào mắt Huy, giọng cô đanh thép, không một chút do dự:
- Huy, chúng ta phải chia đôi lực lượng.
- Mày nói cái gì? – Huy giật mình, vết thương trên vai khiến anh khẽ nhăn mặt. – Chia ra lúc này là tự sát! Chân mày thế kia làm sao tự đi một mình?
- Nghe tao nói đây. – Vy giữ chặt lấy tay Huy, ánh mắt cô khóa chặt lấy anh. – Thiết bị định vị số và hệ thống camera quét gương mặt của tập đoàn bẩn đang lùng sục khắp nơi. Nếu cả hai cùng đi, mục tiêu quá lớn. Hơn nữa, file video camera hành trình gốc chứng minh Hải ngoại phạm hiện tại chỉ có một bản sao lưu trong laptop của mày. Nếu chúng ta cùng bị bắt, Hải sẽ vĩnh viễn không thể trắng án, sự hy sinh của anh Triết sẽ trở thành vô nghĩa.
Vy chỉ tay vào chiếc điện thoại burner:
- Mày phải quay lại thành phố Bình Đông ngay lập tức. Hãy tìm cách tiếp cận chuyên gia Long ở địa điểm dã chiến ngoại tuyến. Dùng mọi kênh truyền thông độc lập có máy chủ đặt tại nước ngoài để phát tán file video camera hành trình gốc và bản báo cáo pháp y gốc này lên mạng xã hội. Tạo áp lực dư luận vĩ mô buộc Ban Nội chính Trung ương phải vào cuộc. Chỉ khi trung ương vào cuộc, quyền lực địa phương của Bách mới bị tước bỏ.
- Còn mày thì sao? – Giọng Huy nghẹn lại, đôi mắt anh đỏ hoe. – Mày định một mình trốn chạy trong rặng cao su này với cái chân hoại tử đó à?
Vy khẽ mỉm cười, một nụ cười lạnh buốt nhưng kiên định tột cùng. Cô vỗ nhẹ vào chiếc cặp da cũ của cha:
- Tao giữ cuốn sổ tay mật này. Đây là mục tiêu săn lùng số một của Bách. Tao sẽ dùng kỹ năng chống định vị và giám sát số ngoại tuyến tuyệt đối để di chuyển sâu vào khu vực rừng phòng hộ Bình Phước theo tọa độ đỏ cha tao để lại ở trang cuối cuốn sổ. Tao tin, cha tao giấu tọa độ đó không phải vô lý. Đó là con đường sống duy nhất của tao.
Vy lấy từ trong cặp da ra bản sao báo cáo pháp y gốc dính máu, cẩn thận bọc vào ba lớp túi nilon chống nước rồi nhét vào túi áo khoác trong của Huy:
- Cầm lấy cái này. Đây là mạng sống của Hải và danh dự của cha tao. Hãy đưa nó ra ánh sáng.
Huy nhìn Vy, lồng ngực anh phập phồng dữ dội dưới sự giằng xé giữa nghĩa khí bạn bè và trách nhiệm với sự thật. Cuối cùng, anh nghiến chặt răng gật đầu, nhận lấy gói tài liệu bọc nilon. Anh biết Vy nói đúng. Sự ngoan cố ở lại cùng nhau lúc này chỉ dẫn đến cái chết chung.
- Vy... hứa với tao phải sống sót. – Huy khàn giọng, đưa tay nắm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của cô. – Khi video được phát tán, tao sẽ tìm cách dẫn thám tử Hùng lên Bình Phước đón mày.
- Đi đi, trước khi trời sáng rõ. – Vy ra hiệu.
Vy đứng nhìn bóng dáng Huy khuất dần sau những rặng cao su mờ sương dưới cơn mưa tầm tã. Căn chòi lá chỉ còn lại một mình cô cùng tiếng gió rít qua những khe nứa mục nát. Cơn đau từ cổ chân trái lại ập đến, nhức nhối và dữ dội hơn, nhưng Vy không cho phép mình gục ngã. Cô dùng một cành cây cao su khô làm nạng, lết từng bước chân tập tễnh bước ra khỏi căn chòi, hướng về phía ngọn đồi cao lộng gió ở rìa lâm trường.
Nửa tiếng sau, Vy đứng trên đỉnh đồi đất đỏ bazan trơn trượt. Gió bấc từ rừng phòng hộ thổi tới rít lên từng hồi bên tai cô, quất những giọt mưa lạnh buốt vào gương mặt tiều tụy, hốc hác. Từ độ cao này nhìn về phía Nam, ánh đèn vàng nhạt nhòa, xa xăm của thành phố Bình Đông – nơi cô từng có một văn phòng luật sư ấm áp, một gia đình hạnh phúc và một tương lai rộng mở – giờ đây trông nhỏ bé và lạnh lẽo như một nghĩa trang của công lý dưới màn mưa xám xịt.
Vy đưa bàn tay run rẩy vì lạnh lên ngực áo vest đen rách nát, các ngón tay cô chạm vào chiếc ghim cài áo hình cán cân công lý bằng bạc – di vật thiêng liêng nhất của người cha quá cố. Kim loại bạc lạnh ngắt chạm vào da thịt cô như một mỏ neo tâm lý đanh thép, dập tắt hoàn toàn mọi sự yếu đuối, sợ hãi trong tâm hồn cô.
Ánh mắt Nguyễn Khánh Vy sáng quắc lên giữa bóng tối của rừng cao su biên giới. Cô đã bước qua ranh giới đỏ, chấp nhận thân phận của một kẻ đào tẩu ngoài vòng pháp luật, mất sạch danh tiếng để bảo vệ đức tin duy nhất của cuộc đời mình.
- Cha... – Vy thầm thì, giọng cô điềm tĩnh đến đáng sợ, hòa vào tiếng sấm rền vang từ phía chân trời Bình Đông. – Con sẽ quay trở lại. Con sẽ dùng chính luật pháp để hạ bệ Trần Duy Bách và vạch trần đường dây bẩn thỉu của chúng trước phiên tòa tối cao của lương tâm. Con thề.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!