Nhạc nềnGrief2

Đấu Trí Trong Phòng Biệt Giam

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa rào từ đêm qua kéo dài đến tận sáng hôm sau, biến bầu trời thành phố công nghiệp Bình Đông thành một tấm màng xám xịt, nhớp nháp bùn đất và khói bụi nhà máy. Khánh Vy bước xuống từ chiếc xe buýt cũ, đế giày cao gót nện xuống mặt đường nhựa loang loáng nước. Gió lạnh thốc thẳng vào vạt áo vest đen tối giản của cô, nhưng Vy không thèm kéo khóa. Bàn tay phải của cô siết chặt quai chiếc cặp da cũ sờn góc của người cha quá cố – Thẩm phán Nguyễn Văn Nghị. Trên ngực áo cô, chiếc ghim cài hình cân công lý bằng bạc khẽ lay động dưới những giọt nước mưa lấm tấm. Cô không hề sợ hãi lời đe dọa nặc danh đêm qua. Sự chính trực trong dòng máu cô không cho phép bản thân chùn bước trước bất kỳ hành vi khủng bố hèn nhát nào.


Trại tạm giam số 1 Công an tỉnh Bình Đông nằm biệt lập ở rìa ngoại ô, bao quanh bởi những bức tường bê tông cao vút, xám xịt và những hàng rào kẽm gai sắc lẹm chỉ chực chờ cào rách da thịt kẻ nào dám bén mảng. Không khí nơi đây nồng nặc mùi ẩm mốc, mùi vôi vữa cũ kỹ và thứ mùi hóa chất khử trùng rẻ tiền đặc trưng của những cơ quan công quyền lạnh lẽo. Vy đi qua ba lớp cửa sắt nặng nề, tiếng xích khóa lách cách vang lên sau lưng cô như những tiếng thở dài của tự do bị bóp nghẹt.


Tại phòng đăng ký thủ tục, Quản giáo Trịnh Văn Bình – một người đàn ông ngoài bốn mươi với gương mặt lạnh lùng, đôi mắt ti hí luôn lộ vẻ dò xét và tham lam – nhìn cô bằng ánh mắt khinh khỉnh. Hắn lật qua lật lại tờ quyết định chỉ định bào chữa từ Đoàn Luật sư tỉnh Bình Đông, rồi ném nó xuống bàn.


"Luật sư Vy, cô dũng cảm thật đấy," Bình cười khẩy, giọng nói khàn khàn đầy vẻ châm chọc. "Cha vừa nằm xuống chưa đầy ba ngày, hương còn chưa tàn mà đã vội vàng nhận án chỉ định để rửa tội cho kẻ giết cha mình. Người ta đồn ngoài kia không sai, giới luật sư trẻ bây giờ thèm khát danh tiếng đến mức mất hết cả nhân tính rồi."


Khánh Vy không hề biến sắc. Cô đứng thẳng, đôi mắt sắc sảo nhìn thẳng vào Bình, ngón tay trỏ khẽ gõ nhè nhẹ xuống mặt bàn gỗ theo một nhịp điệu đều đặn.


"Cán bộ Bình, tôi đến đây thực hiện quyền và nghĩa vụ tố tụng hợp pháp theo quy định của Bộ luật Tố tụng Hình sự. Nhiệm vụ của cán bộ là sắp xếp phòng làm việc và áp giải bị can theo đúng thủ tục hành chính, chứ không phải là đưa ra những nhận xét cảm tính về nhân phẩm của luật sư. Nếu cán bộ bận, tôi có thể trực tiếp gọi điện cho Chánh văn phòng Cơ quan Cảnh sát điều tra để phản ánh về việc chậm trễ thủ tục."


Sự đanh thép, lạnh lùng của Vy khiến Bình khựng lại. Hắn hậm hực giật lấy tờ giấy, ký loẹt xoẹt rồi đứng dậy dắt cô đi sâu vào khu vực phòng hỏi cung. Hắn không biết rằng, trong túi áo vest của mình, chiếc máy ghi âm siêu nhỏ đang âm thầm hoạt động theo chỉ đạo của Đặng Quốc Trung để ghi lại mọi diễn biến.


Phòng hỏi cung số 3 là một gian phòng nhỏ hẹp, lạnh buốt dưới ánh đèn tuýp neon trắng xanh. Giữa phòng đặt một chiếc bàn sắt hoen gỉ cố định chặt xuống sàn nhà, hai chiếc ghế sắt lạnh ngắt đối diện nhau. Một tấm kính một chiều ngăn cách căn phòng với khu vực giám sát phía sau. Vy ngồi xuống, đặt chiếc cặp da của cha lên bàn, khẽ vuốt phẳng vạt áo vest.


Tiếng xích sắt loảng xoảng vang lên từ phía hành lang tối tăm. Cửa phòng mở ra, Trần Thế Hải bị áp giải vào trong. Gã cựu giang hồ hoàn lương trông tiều tụy đi trông thấy sau vài ngày bị giam giữ. Mái tóc húi cua lởm chởm dính bết, gương mặt khắc khổ hằn sâu vết sẹo dài bên má trái giật giật liên hồi dưới ánh sáng lạnh của đèn neon. Gã mặc bộ quần áo tù nhân sẫm màu rộng thùng thình, vóc dáng vạm vỡ nhưng đôi vai hơi khòm xuống, ánh mắt bất cần đời rã rời nhìn Vy.


Ngay khi quản giáo Bình vừa đóng cửa lại, Hải lập tức đập mạnh đôi tay bị còng xuống mặt bàn sắt, tạo ra một tiếng "rầm" chói tai.


"Tôi đã bảo với mấy ông công an rồi! Tôi giết người! Tôi đâm chết lão Nghị đó để cướp tiền! Tôi không cần luật sư bào chữa gì hết! Cô cút đi! Cho tôi nhận án tử hình nhanh chóng đi!" Hải hét lên, giọng nói khàn đặc, đầy sự thô lỗ và cự tuyệt.


Vy vẫn ngồi im lặng, không hề nao núng trước sự hung hãn của gã. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt đang dao động dữ dội của Hải. Bằng kỹ năng đọc vị nói dối qua ngôn ngữ cơ thể, cô nhận ra bả vai Hải đang run rẩy, lồng ngực phập phồng không đều, và ánh mắt gã liên tục liếc về phía tấm kính một chiều phía sau Vy. Gã đang cực kỳ sợ hãi, gã muốn nhận tội chết không phải vì gã căm ghét sự sống, mà vì gã đang bị khống chế bởi một thế lực đáng sợ bên ngoài.


"Anh Hải," Vy lên tiếng, giọng cô trầm ấm, điềm tĩnh nhưng chứa đựng một sức uy hiếp vô hình. "Anh có biết tôi là ai không?"


"Tao không cần biết! Mày là ai thì cũng cút ngay cho tao nhờ!" Hải quay mặt đi, tránh né ánh nhìn của cô.


"Tôi là Nguyễn Khánh Vy. Con gái của Thẩm phán Nguyễn Văn Nghị – người mà anh khai là đã tự tay đâm chết vào đêm 15 tháng 4 tại Km 14."


Hải sững sờ. Toàn thân gã đông cứng lại trong vài giây. Vết sẹo dài trên má gã co rút dữ dội. Gã quay lại nhìn Vy, ánh mắt tràn ngập sự kinh hoàng xen lẫn cảm giác tội lỗi tột cùng. Gã không ngờ người luật sư chỉ định đứng trước mặt mình lại chính là con gái của nạn nhân.


"Mày... mày là con gái lão Nghị?" Hải lắp bắp, giọng nói run rẩy mất đi vẻ hung hãn ban đầu. "Mày đến đây để trả thù tao à? Tao nhận tội rồi mà! Tao giết cha mày, tao sẽ đền mạng! Mày còn muốn cái gì nữa?"


Vy khẽ nghiêng người về phía trước, ngón tay trỏ của cô gõ nhè nhẹ xuống mặt bàn sắt.


"Tôi đến đây để bào chữa cho anh, Trần Thế Hải. Bởi vì tôi biết anh không giết cha tôi. Anh chỉ là một con tốt thế mạng dối trá."


"Tao không nói dối! Chính tay tao cầm dao đâm lão!" Hải gầm lên, cố gắng lấy lại vẻ lỳ lợm.


"Vậy sao?" Vy mở chiếc cặp da cũ của cha, lấy ra một bản sao bút lục lời khai ban đầu của Hải mà cô đã ghi nhớ chính xác từng chữ nhờ năng lực ghi nhớ siêu việt. "Bút lục số 12, dòng 4. Anh khai: 'Tôi đứng ở phía Nam chiếc xe, dưới cơn mưa tầm tã. Khi ông Nghị mở cửa bước ra, tôi dùng dao đâm thẳng vào ngực ông ta. Máu bắn tung tóe lên người tôi.' Anh Hải, đêm 15 tháng 4, trạm khí tượng Bình Đông ghi nhận gió mùa Đông Bắc thổi mạnh cấp 4, giật cấp 5, hướng gió chủ đạo là Đông Bắc - Tây Nam. Nếu anh đứng ở phía Nam chiếc xe và đâm nạn nhân, với sức gió và góc đâm đó, toàn bộ vạt áo bên trái của anh phải đẫm máu và bùn đất. Nhưng biên bản tịch thu tang vật của công an ghi nhận: áo khoác của anh hoàn toàn sạch sẽ ở vạt trái, chỉ có vài vệt máu nhỏ ở cổ tay phải. Anh giải thích thế nào về hiện tượng vật lý này?"


Hải há hốc mồm, gương mặt xám ngoét đi. Gã lắp bắp: "Tao... lúc đó tao né được! Gió xoáy, tao làm sao nhớ hết được lúc đó mưa gió thế nào!"


"Chưa hết," Vy tiếp tục dồn ép, giọng nói cô đanh thép như những nhát búa gõ xuống bàn cân công lý. "Bút lục số 14. Anh khai đã tự tay giật cửa xe bên tài để lôi cha tôi ra nhằm lục soát tài sản. Nhưng biên bản khám nghiệm phương tiện của bãi xe phế liệu Thành Đạt ghi nhận: cửa bên tài của chiếc xe Toyota bị móp méo hoàn toàn do va chạm cực mạnh với gốc cây cổ thụ, hệ thống khóa kẹt cứng, lực lượng cứu hộ phải dùng xà-beng cắt sắt mới mở được sau 30 phút. Một cựu giang hồ dùng tay không giật cửa xe bị kẹt cứng? Anh Hải, anh là siêu nhân sao, hay anh đang đọc một kịch bản mớm sẵn từ kẻ khác mà không hề có sự tính toán đến các thông số vật lý thực tế tại hiện trường?"


Hải clenches hai bàn tay lại chặt đến mức các khớp xương kêu lên răng rắc. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng từ trán gã xuống má, hòa vào vết sẹo dài trông cực kỳ dữ tợn. Gã cúi gục đầu xuống bàn, thở hổn hển như một con thú bị dồn vào chân tường.


"Tôi không biết... tôi không biết gì hết..." Hải lầm bầm, giọng nói tràn đầy sự tuyệt vọng.


Vy biết đây là thời điểm quyết định. Cô sử dụng kỹ năng thuyết phục thức tỉnh lương tri bị can. Giọng cô chùng xuống, mang theo sự ấm áp và lòng trắc ẩn sâu sắc.


"Anh Hải, anh còn nhớ năm 2018 không? Anh bị băng nhóm đối thủ gài bẫy tội cố ý gây thương tích khi anh đứng ra bảo vệ một nhóm công nhân nghèo ở khu công nghiệp Bình Đông khỏi bị bảo kê đánh đập. Người cầm cân nảy mực phiên tòa sơ thẩm năm đó chính là cha tôi – Thẩm phán Nguyễn Văn Nghị. Ông đã bỏ qua mọi áp lực từ Viện kiểm sát, tuyên anh án treo để anh có cơ hội hoàn lương, làm việc kiếm tiền chữa bệnh tim bẩm sinh cho con gái nhỏ của anh. Cha tôi đã cho anh một con đường sống. Bây giờ, anh lại chấp nhận nhận tiền bẩn của kẻ đã sát hại ân nhân của mình để làm con tốt thí mạng sao? Anh đối diện thế nào với vong linh của cha tôi, và anh sẽ dạy con gái anh sống thế nào khi gã cha của nó là một kẻ bán rẻ lương tâm để lấy tiền?"


Những lời nói của Vy như một luồng điện mạnh mẽ đánh thẳng vào tâm can Hải. Gã cựu giang hồ vạm vỡ run lên bần bật. Gã ngẩng đầu lên, nước mắt dàn dụa trên gương mặt khắc khổ.


"Tôi... tôi không muốn... nhưng con gái tôi... nó cần phẫu thuật..." Hải khóc nghẹn, gã định thốt ra sự thật về khoản tiền hai tỷ đồng chạy chữa bệnh tim cho con gái.


Nhưng ngay giây phút Hải chuẩn bị khai ra kẻ đứng sau, cửa phòng hỏi cung đột ngột bị đẩy mạnh ra. Quản giáo Trịnh Văn Bình bước vào, mặt hầm hầm giận dữ, tay lăm lăm chiếc dùi cui điện.


"Hết giờ làm việc! Luật sư Nguyễn Khánh Vy, cô đã vi phạm nghiêm trọng quy chế tiếp xúc bị can, cố ý kích động phạm nhân và đưa ra những câu hỏi ngoài phạm vi bào chữa. Mời cô ra ngoài ngay lập tức!"


Vy đứng dậy, cô biết mình không thể chống lại quyền lực hành chính của Bình lúc này. Cô nhìn sâu vào mắt Hải một lần cuối: "Anh Hải, tôi sẽ không bỏ cuộc. Con gái anh sẽ được cứu, nhưng không phải bằng tiền bẩn mưu sát cha tôi."


Vy bước ra khỏi trại tạm giam dưới cơn mưa tầm tã. Dù cuộc gặp bị cắt ngắn trái quy định, cô biết mình đã gieo được hạt giống nghi ngờ và thức tỉnh vào tâm trí Hải. Gã đã dao động. Việc tiếp theo cô cần làm là tìm ra nguồn gốc dòng tiền bẩn đứng sau vụ án này.


Vy trở về văn phòng luật sư của mình tại tầng 4 chung cư cũ Bình Đông khi trời đã sập tối. Căn hộ nhỏ rộng 50m2 ngập tràn mùi giấy tờ cũ và hơi ẩm mốc của những ngày mưa. Trợ lý trẻ Lê Mai Chi đang ngồi bên bàn làm việc, gương mặt lo lắng, tay lật giở những tập hồ sơ vụ án.


"Chị Vy! Chị về rồi!" Mai Chi thở phào nhẹ nhõm khi thấy Vy bước vào. "Em lo cho chị quá. Đêm qua có mấy kẻ lạ mặt lảng vảng dưới chung cư, em sợ lời đe dọa phóng hỏa đêm qua..."


"Không sao đâu Chi, chúng chỉ muốn đe dọa tinh thần để chúng ta rút lui thôi," Vy trấn an trợ lý trẻ, dù trong lòng cô luôn cảnh giác cao độ. Cô treo chiếc áo vest ướt lên giá, ngồi xuống bàn làm việc và mở chiếc cặp da cũ của cha ra để nghiên cứu các tài liệu khám nghiệm hiện trường ban đầu.


Bên ngoài, tiếng sấm sét nổ vang rền trời, ánh chớp sáng lòa rạch ngang bầu trời đêm Bình Đông. Gió rít qua khe cửa kính cũ kỹ nghe rợn người.


Đột ngột, một tiếng "xoảng" chói tai vang lên từ phía phòng khách phía ngoài. Một viên gạch nửa viên đập nát cửa kính cửa sổ, theo sau là một chai thủy tinh chứa đầy xăng với chiếc giẻ cháy rực được ném thẳng vào giữa gian phòng.


*Bùm!*


Ngọn lửa bùng lên dữ dội, liếm nhanh qua những chồng hồ sơ giấy tờ trên kệ gỗ. Khói đen đặc quánh nhanh chóng bao phủ căn phòng. Đàn em của Bùi Đức 'Cụt' đã thực hiện lời đe dọa phóng hỏa dằn mặt!


"Chị Vy! Cháy rồi!" Mai Chi hét lên kinh hoàng, cô bé bị kẹt ở góc phòng trong bởi ngọn lửa đang chắn ngang lối ra duy nhất.


"Chi! Nằm sát xuống đất!" Vy hét lớn. Cô không hề hoảng loạn. Cô nhanh chóng giật chiếc bình chữa cháy CO2 treo trên tường, rút chốt an toàn và phun thẳng vào gốc lửa đang bùng phát gần cửa ra vào.


Cùng lúc đó, tiếng bước chân rầm rập vang lên từ phía hành lang. Nguyễn Minh Triết – người nhân viên lưu trữ trung thành của cha Vy, người đã âm thầm túc trực bảo vệ cô dưới sân chung cư – lao vào phòng. Triết thấm ướt chiếc áo khoác gió của mình, dũng cảm băng qua ngọn lửa, dùng sức mạnh vật lý đạp đổ chiếc kệ sách đang cháy để mở đường cứu Mai Chi ra ngoài hành lang an toàn.


Vy tiếp tục phun khí CO2 dập tắt hoàn toàn những tàn lửa còn sót lại trên sàn nhà. Căn phòng ngập tràn khói đen, mùi hóa chất chữa cháy khét lẹt và tro bụi bay lơ lửng. Văn phòng luật của cô bị thiêu rụi một phần kệ sách và một số tài liệu hành chính dân sự thông thường.


Vy đứng thở dốc giữa đống đổ nát, gương mặt cô lấm lem muội than đen kịt. Mai Chi ngồi ngoài hành lang khóc thút thít vì hoảng loạn tinh thần. Triết bị bỏng nhẹ ở mu bàn tay phải nhưng vẫn lo lắng nhìn Vy.


"Cô Vy, cô có sao không? Chúng thực sự muốn giết chúng ta!" Triết nói, giọng run lên vì giận dữ.


"Tôi không sao, Triết. Cảm ơn anh đã cứu Chi kịp thời," Vy nói, giọng cô lạnh lùng nhưng kiên định đến đáng sợ. Cô bước vào đống tro tàn để kiểm tra chiếc cặp da cũ của cha mình.


Chiếc cặp da đặt trên bàn làm việc may mắn không bị lửa liếm trực tiếp, nhưng sức nóng và áp lực từ vụ nổ bom xăng đã khiến chiếc kệ gỗ phía trên đổ sập xuống, đè nặng lên chiếc cặp. Khi Vy dùng sức nhấc thanh gỗ cháy sườn ra, chiếc cặp da cũ bị rách một đường dài ở phần lót đáy bên trong.


Từ khe rách của lớp lót da bí mật dưới đáy cặp, một vật thể cứng, nhỏ màu đen đột ngột rơi ra, nện xuống mặt bàn gỗ sồi nghe một tiếng "cộc".


Vy khựng lại. Cô nhặt vật thể đó lên.


Đó là một chiếc điện thoại di động Nokia 1280 cũ kỹ, bám đầy bụi đất nhưng phần vỏ nhựa vẫn còn nguyên vẹn. Vy bàng hoàng nhận ra đây không phải là điện thoại của cha cô. Chiếc điện thoại này chính là di vật của Trần Thế Hải mà cha cô đã thu giữ hoặc tìm thấy trước khi ông bị mưu sát! Ông đã giấu nó vào ngăn bí mật của chiếc cặp da này để bảo vệ chứng cứ khỏi bị tiêu hủy.


Vy nhấn giữ nút nguồn. Màn hình đơn sắc của chiếc Nokia 1280 sáng lên với ánh sáng màu xanh lá cây nhạt lạnh lẽo. Trên màn hình hiển thị biểu tượng có 3 tin nhắn mới chưa đọc trong hộp thư đến.


Vy mở hộp thư. Tin nhắn được gửi từ một số máy rác vào ngày 14 tháng 4 – một ngày trước vụ mưu sát:


*"Thế Hải, nhận tội giết Nghị ở Km 14. Khoản tiền 2 tỷ đồng sẽ được chuyển thẳng vào tài khoản con gái mày tại ngân hàng Đông Á trước ngày mổ tim. Nếu mày hé răng hoặc từ chối, cả mày và con gái mày sẽ không có cơ hội nhìn thấy mặt trời ngày mai."*


Vy stared vào màn hình điện thoại, ánh sáng xanh nhạt chiếu lên gương mặt lấm lem muội than của cô, phản chiếu một ý chí phục thù mãnh liệt bùng cháy trong đôi mắt sắc sảo. Cô nhận ra, cha cô đã chết vì phát hiện ra chiếc điện thoại và bí mật chạy án kinh hoàng này.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!