Bẫy Sập Ở Bến Cảng
Ánh đèn pha công suất lớn từ chiếc canô cao tốc quét một vệt sáng chói lòa, rạch đôi màn mưa giông xám xịt của sông Đồng Nai rồi ghim chặt vào nhà chờ bến đò cũ nát. Tiếng động cơ gầm rú điên cuồng như một con quái vật đang nhe nanh vuốt lao thẳng vào lằn ranh sinh tử của Nguyễn Khánh Vy và Lê Hoàng Minh.
- Vy! Chạy mau!
Minh hét lên giữa tiếng mưa gào, bàn tay anh giật mạnh lấy vai Vy, đẩy cô nép vào sau chiếc cọc tre mục ruỗng bên rìa bến đò. Cú giật đột ngột khiến cổ chân trái đang sưng tấy đỏ rực của Vy nhói lên một cơn đau buốt dại. Cô mím chặt môi đến mức bật máu, hai tay ôm khư khư chiếc cặp da cũ sờn góc của người cha quá cố trước ngực. Bên trong chiếc cặp da ấy, bản sao báo cáo giám định pháp y gốc chứng minh cha cô bị đầu độc đang nằm im lìm – một thứ vũ khí bằng giấy nhưng nặng tựa ngàn cân.
- Xe của anh... không thể dùng xe của anh nữa! – Vy khàn giọng, hơi thở dồn dập, hai thái dương đập liên hồi vì cơn sốt nhẹ đang nhen nhóm. – Thiết bị định vị trên xe và điện thoại của anh đã bị Bách kiểm soát. Chúng ta mà lên xe là tự chui vào rọ!
Vy dứt khoát giật phắt quả pin ra khỏi chiếc điện thoại thông minh của Minh, ném mạnh nó xuống dòng nước sông cuồn cuộn đục ngầu. Bằng kỹ năng chống định vị và giám sát số nhạy bén, cô biết đây là cách duy nhất để tạm thời cắt đứt sợi dây xích vô hình mà Thẩm phán tối cao Trần Duy Bách đang dùng để siết cổ họ.
Tiếng canô cập bờ rầm một tiếng lớn, vách gỗ bến đò rung lên bần bật. Ba bóng người vạm vỡ, mặc áo khoác gió sẫm màu trùm kín đầu, tay lăm lăm gậy sắt và dao bấm nhảy phắt xuống sàn gỗ. Tiếng giày đinh nện xầm xập hòa cùng tiếng chửi thề tục tĩu của đàn em Bùi Đức "Cụt":
- Thằng Minh phản bội! Con ranh luật sư chắc chắn ở quanh đây! Đại ca bảo phải lấy bằng được cái cặp da của nó!
- Đi đường này! – Minh nghiến răng, một tay đỡ lấy eo Vy, dìu cô lách nhanh qua khoảng hở giữa những thùng phuy rỉ sét hướng về phía lối mòn chằng chịt rặng dừa nước.
Vy cố lết cái chân chấn thương, từng bước chân giẫm lên bùn nhão là một lần da thịt cô như bị kim châm muối xát. Áp dụng kỹ năng thoát hiểm đô thị và sự thông thuộc địa hình sông nước Bình Đông, Vy dẫn Minh luồn lách qua những bụi rậm tối tăm, lợi dụng tiếng mưa xối xả để xóa nhòa tiếng bước chân. Phía sau lưng họ, ánh đèn pin của nhóm giang hồ quét loạn xạ qua các tán lá, tiếng gậy sắt khua vào vách đá nghe lạnh gáy.
Sau gần hai mươi phút rượt đuổi nghẹt thở trong bóng tối, tiếng động cơ canô nhỏ dần rồi mất hút. Vy và Minh thoát ra được con đường nhựa rìa khu công nghiệp Bình Đông. Từ trong bóng tối của hàng xà cừ cổ thụ, chiếc xe ô tô bảy chỗ cũ kỹ của Nguyễn Minh Triết đột ngột trồi lên, đèn táp-lô mờ nhạt vừa đủ để nhận diện. Triết bước xuống, gương mặt chữ điền lầm lì không giấu nổi vẻ lo lắng. Một bên bàn tay quấn băng gạc trắng của anh khẽ siết chặt vô lăng:
- Cô Vy! Cậu Minh! Lên xe mau! Tôi đã cắt đuôi được tai mắt của Thượng tá Quyết ở ngã ba.
Chiếc xe bảy chỗ lao vút đi trong đêm mưa, hướng thẳng về căn hộ dã chiến của nhà báo Vũ Quốc Huy tại khu công nghiệp Bình Đông.
***
Bốn giờ ba mươi phút sáng.
Không khí bên trong căn hộ dã chiến ngột ngạt mùi cồn y tế và khói thuốc lá. Quốc Huy ngồi còng lưng trên chiếc ghế sofa rách nệm, gương mặt tái nhợt vì mất máu từ vết thương sâu hoắm ở bả vai trái – di chứng của trận đụng độ với nhóm giang hồ đêm trước. Anh vừa nhăn mặt rít lên một tiếng đau đớn khi Vy khéo léo thay băng gạc, vừa dán mắt vào màn hình chiếc điện thoại burner giá rẻ.
Minh đứng bên cửa sổ, vén nhẹ tấm rèm nhìn xuống đường lộ vắng lặng dưới mưa. Sắc phục kiểm sát viên của anh đã lấm lem bùn đất, nhưng ánh mắt dằn vặt bấy lâu nay đã được thay thế bằng sự cương nghị quyết liệt:
- Vy, anh phải quay lại Viện kiểm sát trước giờ giao ban sáng để tránh bị nghi ngờ. Anh sẽ bắt đầu lén sao lưu nhật ký phân công án của Bách từ năm 2016. Em và Huy phải cẩn thận, vây cánh của Bách ở Bình Đông đang điên cuồng tìm cuốn sổ tay của chú Nghị.
Vy khẽ gật đầu, đặt tay lên chiếc ghim cài áo hình cân công lý bằng bạc trên ngực áo vest như một lời cam kết thầm lặng. Minh vừa rời đi chưa đầy mười lăm phút, chiếc điện thoại burner của Huy bất ngờ rung lên bần bật. Một tin nhắn từ số máy ẩn danh hiện lên trên màn hình nứt vỡ:
*"Trần Thế Hải đang bị giam giữ tại nhà kho phế liệu sát bến cảng sông Bình Đông. Toản chuẩn bị đưa gã lên tàu viễn dương để thủ tiêu bịt đầu mối vào lúc bốn giờ sáng nay. Đi ngay nếu muốn giữ mạng gã. Đừng báo công an."*
Vy giật phắt chiếc điện thoại từ tay Huy, đôi mắt cô co rút lại.
- Là Hải! – Vy thở dốc, cơn sốt khiến giọng cô run lên nhưng đầy quyết liệt. – Toản muốn tiêu hủy nhân chứng sống duy nhất chứng minh Hải ngoại phạm! Chúng ta phải đi ngay!
- Vy, từ từ đã! – Huy giữ lấy tay cô, vết thương trên vai khiến anh khẽ nhăn mặt. – Nguồn tin này từ đâu ra? Tại sao lại gửi vào máy tao vào đúng thời điểm này? Đây có thể là một cái bẫy của Đặng Quốc Trung hoặc Trần Duy Bách để dụ mày xuất đầu lộ diện cùng cuốn sổ tay mật!
Vy nhìn xuống chiếc cặp da cũ của cha, nơi cuốn sổ tay bìa da đen và bản báo cáo pháp y gốc đang được giấu kín. Lý trí cô gào thét về sự nguy hiểm, nhưng tình phụ tử của Hải dành cho đứa con gái bệnh tật và vong linh của người cha quá cố không cho phép cô lùi bước. Hải đã trắng án trên lý thuyết, nhưng nếu gã chết, đường dây chạy án nghìn tỷ đứng sau hệ thống tư pháp Bình Đông sẽ vĩnh viễn chìm vào bóng tối.
- Dù là bẫy, chúng ta cũng phải đi. – Vy gõ ngón tay xuống bàn theo một nhịp điệu đều đặn, lạnh lùng. – Anh Triết, xe của anh còn chạy được không?
Triết bước lên, gương mặt lầm lì không một chút do dự:
- Xe đã được tôi gia cố lại kính sau bị vỡ. Tôi nợ mạng sống của Thẩm phán Nghị. Cô Vy đi đâu, tôi đưa đi đó.
***
Ba giờ bốn mươi lăm phút sáng. Bến cảng sông Bình Đông.
Mưa mỗi lúc một nặng hạt, quất liên tục vào những khối container khổng lồ xếp chồng lên nhau như những bức tường thành bằng thép lạnh lẽo. Không khí nơi đây nồng nặc mùi dầu diesel, mùi rỉ sét và mùi bùn sông nồng nặc. Tiếng sóng vỗ bôm bốp vào mạn sà lan nghe rợn người.
Triết tắt đèn pha, cho chiếc xe bảy chỗ từ từ bò vào góc tối bên dưới một cần cẩu bỏ hoang. Vy tập tễnh bước xuống xe, hơi lạnh của gió sông khiến vết thương ở cổ chân cô buốt nhói. Huy lăm lăm chiếc máy ghi âm Sony chuyên dụng giấu dưới lớp áo khoác, mắt cảnh giác quan sát xung quanh.
- Nhà kho số 4 phía trước. – Huy thì thầm, chỉ tay về phía tòa nhà lợp tôn rỉ sét nằm sát mép nước cảng. Không có ánh đèn, chỉ có tiếng máy nổ xập xình từ một chiếc sà lan chở cát đang neo đậu gần đó.
Vy và Huy lách qua khe hở của cánh cửa tôn mục nát, lẻn vào bên trong nhà kho. Ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn pin nhỏ của Huy quét qua những đống sắt vụn, lốp xe cũ và những kiện hàng ẩm mốc. Giữa khoảng sân trống của nhà kho, một bóng người mặc quần áo tù nhân sẫm màu đang ngồi gục đầu trên chiếc ghế gỗ, hai tay bị xích chặt phía sau.
- Anh Hải! – Vy không kìm được lòng, vội vàng bước nhanh tới, bất chấp cơn đau ở chân.
Nhưng ngay khi Vy vừa chạm tay vào vai bóng người ấy, cơ thể gã đổ ụp xuống đất một cách nhẹ bẫng. Dưới ánh đèn pin loang loáng, Vy bàng hoàng nhận ra đó chỉ là một bù nhìn rơm được mặc quần áo tù nhân cũ, phần đầu được ngụy trang bằng một chiếc mũ vải sụp xuống.
- Bẫy sập rồi! Vy, chạy mau! – Huy hét lên.
*Cạch! Cạch! Cạch!*
Đột ngột, hàng loạt ánh đèn pha công suất lớn từ các góc tối của nhà kho đồng loạt bật sáng, rọi thẳng vào Vy và Huy. Ánh sáng chói lòa khiến Vy phải đưa tay che mắt, nước mưa lẫn bụi bẩn chảy ròng ròng trên mặt.
Từ phía cửa chính, tiếng loa pin rè rè vang lên, đanh thép và lạnh lùng. Thượng tá Nguyễn Văn Quyết bước ra từ sau ánh đèn pha, mặc sắc phục công an nhưng gương mặt lộ rõ vẻ trơ tráo, tham lam của một kẻ biến chất:
- Nguyễn Khánh Vy! Các người đã bị bao vây dưới cáo buộc tống tiền doanh nghiệp và cản trở người thi hành công vụ! Hạ vũ khí và giao nộp cuốn sổ tay của Nguyễn Văn Nghị ra đây, các người không còn đường lui đâu!
Phía sau Quyết, Bùi Đức "Cụt" xuất hiện cùng hàng chục tên đàn em xăm trổ cầm gậy sắt và dao bấm. Chúng nhanh chóng kéo những sợi xích sắt khổng lồ, khóa chặt lối ra bến cảng bằng các rào chắn xích sắt kiên cố. Tiếng xích sắt va vào nhau lách cách nghe như tiếng tử thần gọi tên.
Vy đứng thẳng trước bục sáng, chiếc ghim cài áo hình cân công lý trên ngực lấp lánh phản chiếu ánh đèn pha. Cô nhìn thẳng vào Quyết, giọng nói đanh thép vang vọng khắp nhà kho:
- Thượng tá Quyết! Ông nghĩ việc ngụy tạo bẫy bắt cóc này có thể che đậy được dòng tiền bẩn hai tỷ đồng chạy án của Đặng Quốc Trung sao? Bộ Công an đã bắt đầu vào cuộc, ông chỉ đang tự đào huyệt chôn mình thôi!
- Con ranh cứng đầu! – Quyết cười gằn, vẫy tay ra hiệu cho đàn em xông lên. – Ở cái Bình Đông này, luật là do tao viết! Bắt sống tụi nó cho tao!
Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc, tiếng động cơ xe bảy chỗ của Triết đột ngột gầm rú điên cuồng từ phía ngoài. Chiếc xe lao vút qua cánh cửa tôn mục nát, húc văng hai tên giang hồ đang canh gác. Triết đánh lái một cú ngoặt ngoạn mục, chắn ngang giữa Vy và họng súng của Quyết. Kính chắn gió sau xe vỡ vụn loảng xoảng dưới làn đạn bắn chỉ thiên của cảnh sát.
- Cô Vy! Huy! Nhảy xuống sà lan cát! Mau lên! – Triết hét lớn, gương mặt lầm lì thường ngày giờ đây đỏ ngầu vì quyết tâm xả thân.
Triết không hề dừng lại. Anh nhấn ga kịch sàn, lái chiếc xe bảy chỗ lao thẳng vào rào chắn xích sắt và chiếc xe bán tải của cảnh sát đang chắn lối ra bến cảng. Một tiếng nổ lớn vang trời kèm theo quầng lửa đỏ rực bùng lên từ bình xăng bị vỡ, tạo ra một màn khói bụi khổng lồ đánh lạc hướng toàn bộ lực lượng vây ráp.
- Anh Triết! – Vy hét lên trong nước mắt, định lao về phía quầng lửa nhưng Huy đã kịp thời khóa chặt lấy eo cô.
- Đi mau, Vy! Sự hy sinh của anh Triết sẽ vô nghĩa nếu mày bị bắt! – Huy hét lên, vết thương trên vai rách miệng khiến máu chảy đỏ cả vạt áo khoác, nhưng anh vẫn dùng hết sức lực còn lại để kéo Vy chạy dọc theo cầu cảng trơn trượt.
Phía dưới mép nước, chiếc sà lan chở cát khổng lồ đang từ từ nổ máy, dịch chuyển ra xa bờ khoảng hơn hai mét để tránh vụ nổ. Dòng nước sông Đồng Nai cuồn cuộn đỏ ngầu dưới cơn mưa xối xả.
- Vy! Nhảy! – Huy ôm chặt lấy Vy, lấy đà bật nhảy mạnh mẽ từ mép cầu cảng xuống boong sà lan đầy cát ẩm ướt.
Hai cơ thể va chạm mạnh vào đống cát, lăn mấy vòng trước khi dừng lại. Vy nằm vật ra, cổ chân trái chấn thương đau nhức đến mức cô lịm đi trong giây lát.
Khi cô gượng dậy, chiếc sà lan đã trôi xa bờ hơn mười mét, hướng ra giữa dòng sông lũ mênh mông. Qua màn mưa nhạt nhòa và ánh lửa bùng cháy từ chiếc xe bảy chỗ, Vy nhìn thấy Thượng tá Quyết cùng đám giang hồ đang lôi Nguyễn Minh Triết ra khỏi khoang lái méo mó. Triết bị ghim chặt xuống mặt bêtông bến cảng sũng nước mưa, chịu những cú đá và báng súng tàn nhẫn của Quyết, nhưng ánh mắt anh vẫn hướng về phía dòng sông, lầm lì và thanh thản.
Nước mắt Vy trào ra, hòa cùng nước mưa lạnh buốt trên gương mặt tiều tụy, cô siết chặt chiếc cặp da của cha vào lồng ngực, thề sẽ bắt Trần Duy Bách và đồng bọn phải trả giá bằng một phiên tòa tối cao của lương tâm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!