Sự Quay Đầu Âm Thầm
Cơn bão đêm miền Nam không có dấu hiệu suy giảm, nó trút những bầu nước xối xả xuống lưu vực sông Đồng Nai, biến bến đò cũ nát ven sông thành một khoảng không gian cô lập, nhạt nhòa trong màn sương nước xám xịt. Tiếng sóng vỗ vào những cây cọc tre mục ruỗng nghe ràn rạt, đều đặn và lạnh lẽo như nhịp gõ của một bản án tử hình đang lơ lửng.
Nguyễn Khánh Vy đứng nép mình dưới mái tôn rỉ sét của nhà chờ bến đò. Cổ chân trái của cô lúc này đã sưng tấy đỏ rực, từng cơn đau buốt dại chạy dọc ống chân mỗi khi cô khẽ dịch chuyển trọng lượng cơ thể. Cơn sốt nhẹ từ chuyến dầm mưa đêm qua khiến hai bên thái dương cô đập liên hồi, nhưng đôi mắt sắc sảo của nữ luật sư trẻ vẫn sáng quắc, khóa chặt vào con đường đất đỏ sình lầy dẫn xuống bến sông.
Cô khẽ đưa tay lên ngực, chạm nhẹ vào chiếc ghim cài áo hình cán cân công lý bằng bạc. Kim loại lạnh ngắt chạm vào đầu ngón tay run rẩy, hoạt động như một mỏ neo tâm lý duy nhất giữ cho lý trí cô không bị đánh sập bởi sự kiệt quệ thể xác. Trong chiếc cặp da cũ sờn góc của người cha quá cố mà cô đang ôm chặt trước ngực, cuốn sổ tay bìa da đen chứa đựng danh sách đen chạy án của Trần Duy Bách vẫn nằm an toàn.
Để đến được cuộc gặp này, Vy đã phải áp dụng nghiêm ngặt kỹ năng chống định vị và giám sát số. Chiếc điện thoại Nokia 1280 của Hải đã bị cô tháo pin, bọc kín trong lớp giấy bạc dày để triệt tiêu hoàn toàn mọi khả năng rò rỉ sóng vô tuyến đô thị. Cô biết, chỉ một sơ hở nhỏ lúc này sẽ dẫn thẳng tay sai của Bùi Đức "Cụt" hoặc Thượng tá Quyết đến bóp nghẹt mọi manh mối.
Từ phía con đường đất sình lầy, ánh đèn pha của một chiếc xe sedan màu xám tro quét qua màn mưa, lướt nhanh rồi tắt ngấm. Tiếng động cơ lịm dần. Một bóng người cao ráo, mặc chiếc áo khoác măng-tô tối màu trùm kín đầu, lầm lũi bước đi trong màn mưa hướng về phía nhà chờ bến đò.
Khi người đó kéo sụp chiếc mũ vải, ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn dầu treo nơi góc bến đò hắt lên gương mặt tuấn tú nhưng tiều tụy, hốc hác của Lê Hoàng Minh. Sắc phục kiểm sát viên bên trong chiếc áo khoác của anh vẫn còn phẳng phiu, nhưng đôi mắt Minh hằn sâu những quầng thâm của một kẻ vừa trải qua cuộc khủng hoảng lương tâm tột cùng.
Minh dừng lại cách Vy ba bước chân. Nhìn thấy cổ chân trái sưng húp của cô đang được băng bó vội vã bằng vạt áo thun cũ, khóe mắt anh khẽ giật lên một nhịp đau đớn. Anh cất giọng khàn đặc, lẫn trong tiếng mưa xối xả:
- Vy... Em điên rồi. Em có biết cả công an tỉnh và giang hồ đang lật tung cái Bình Đông này để tìm em không? Dừng lại đi, Vy. Hãy giao cuốn sổ tay của chú Nghị cho Cục Cảnh sát điều tra Bộ Công an. Chỉ có họ mới đủ thẩm quyền giải quyết cấp trung ương.
Vy khẽ cười nhạt, ngón tay trỏ của cô vô thức gõ nhè nhẹ lên quai chiếc cặp da cũ theo một nhịp điệu đều đặn. Ánh mắt cô nhìn thẳng vào người yêu cũ, lạnh lùng như băng tuyết:
- Giao cho họ? Minh, anh đang ngây thơ hay đang cố tình diễn kịch trước mặt tôi? Thượng tá Quyết đã lũng đoạn toàn bộ hệ thống điều tra tỉnh. Văn phòng của tôi bị phóng hỏa, mẹ tôi bị đột quỵ vì tụi giang hồ mang giấy nợ giả đến siết nhà, em trai tôi bị ép thôi việc. Nếu tôi giao cuốn sổ tay này lúc này mà không có chứng cứ khoa học đối trọng, Trần Duy Bách sẽ dùng quyền lực Thẩm phán tối cao để xóa sạch nó trong vòng một nốt nhạc. Giao ra lúc này chính là tự sát.
Minh mím chặt môi, bàn tay giấu trong túi áo măng-tô siết chặt đến mức các khớp xương kêu răng rắc. Sự giằng xé nội tâm của Lê Hoàng Minh đã đạt đến giới hạn chịu đựng. Một bên là người thầy đã nâng đỡ anh từ những ngày đầu bước chân vào ngành kiểm sát, người mà anh luôn kính trọng như cha nuôi; một bên là công lý, là vong linh của Thẩm phán Nghị – người thầy đầu tiên đã dạy anh thế nào là sự liêm chính của chiếc áo công lý.
- Vy... Anh đã cố tự lừa dối bản thân. – Giọng Minh run lên, nghẹn ngào. – Anh đã cố tin rằng những phán quyết của thầy Bách là đúng đắn, rằng cái chết của chú Nghị chỉ là một tai nạn giao thông đáng tiếc. Nhưng anh không thể làm ngơ trước cái này được nữa.
Minh chậm rãi rút từ trong túi áo khoác ra một phong bì thư màu vàng, dính nước mưa ẩm ướt. Anh đưa nó về phía Vy. Vy đón lấy bằng bàn tay run rẩy, mở phong bì dưới ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn dầu bến đò.
Bên trong là bản sao báo cáo giám định pháp y gốc của Thẩm phán Nguyễn Văn Nghị.
Vy lướt nhanh qua những dòng chữ kỹ thuật y khoa bằng năng lực ghi nhớ siêu việt. Đôi mắt cô dừng lại ở phần kết luận độc chất học: *"Sự hiện diện của độc chất Aconitine biến tính trong dịch vị dạ dày và cơ tim. Nạn nhân tử vong do ngừng tim đột ngột vào khoảng 20h00 ngày 15 tháng 4 năm 2022, trước thời điểm xảy ra va chạm xe hơi đúng hai tiếng đồng hồ."*
Nước mắt Vy nóng hổi trào ra, nhạt nhòa hòa cùng những giọt nước mưa lạnh buốt trên gương mặt cô. Sự thật khoa học thép đã phơi bày. Cha cô không chết vì tai nạn giao thông. Ông đã bị đầu độc mưu sát ngay tại phòng làm việc của tòa án tỉnh, trước khi chiếc xe Camry bị dàn cảnh đâm vào cột mốc Km 14.
- Bản báo cáo này... anh lấy từ đâu? – Vy khàn giọng hỏi, ngực phập phồng nghẹn ngào.
- Anh tìm thấy bản nháp gốc này trong ngăn kéo khóa mật mã riêng của thầy Bách tại văn phòng làm việc của ông ở tòa án tỉnh. – Minh cúi đầu, giọng đầy đau đớn. – Thầy đã ký lệnh tiêu hủy bản báo cáo này, ép bác sĩ pháp y Trịnh Hoài Nam phải sửa đổi thời gian tử vong thành 22h30 để khớp với kịch bản tai nạn giao thông do Trần Thế Hải gây ra. Vy... thầy Bách đã mưu sát chú Nghị để bảo vệ dự án Khu đô thị mới Bình Đông Đông của tập đoàn Ngô Bá Thế.
Vy bước lên một bước, bỏ qua cơn đau nhói ở cổ chân. Cô túm chặt lấy vạt áo khoác của Minh, đôi mắt đỏ ngầu nhìn thẳng vào anh:
- Vậy mà thời gian qua anh vẫn đứng trên bục công tố? Anh biết Hải chỉ là kẻ thế thân bị tống tiền hai tỷ đồng để nhận tội chết, anh biết người thầy của anh là kẻ sát nhân, vậy mà anh vẫn im lặng? Lê Hoàng Minh, anh định tiếp tục làm một con tốt thí bảo vệ cho đường dây chạy án nghìn tỷ của ông ta, hay anh sẽ đứng lên làm nhân chứng công khai?
Minh im lặng đau đớn. Tiếng mưa rơi quật mạnh vào mái tôn như ngàn vạn lời chất vấn dồn dập vào lương tâm của người kiểm sát viên trẻ. Anh che mặt, bờ vai run lên bần bật:
- Anh không thể ra tòa làm chứng chống lại thầy lúc này, Vy ạ. Quy chế ngành, áp lực từ chính quyền địa phương... họ sẽ tước băng, khởi tố anh tội tiết lộ bí mật quốc gia trước khi anh kịp bước lên bục nhân chứng. Vy, nghe anh đi, cầm bản báo cáo này và trốn ra nước ngoài đi. Anh đã chuẩn bị sẵn một khoản tiền và hộ chiếu giả cho em. Hãy đi đi, giữ lấy mạng sống trước đã!
- Không! – Vy kiên quyết đẩy Minh ra, giọng cô đanh thép vang vọng giữa đêm giông bão. – Trốn chạy không phải là cách tôi khôi phục lại danh dự cho cha mình. Cha tôi đã chết vì sự chính trực, và tôi sẽ dùng chính luật pháp của đất nước này để hạ bệ Trần Duy Bách ngay tại phiên tòa tối cao. Tôi không cần tiền của anh, tôi cần lương tri của anh quay đầu!
Sự kiên định tột cùng của Vy như một luồng điện mạnh mẽ đánh thẳng vào lá chắn phòng thủ cuối cùng của Minh. Anh nhìn vào chiếc ghim cài áo hình cán cân công lý lấp lánh trên ngực cô, rồi nhìn bản báo cáo gốc dính máu trên tay cô. Sự hèn nhát trong anh sụp đổ hoàn toàn.
- Được... – Minh thều thào, ánh mắt anh dần lấy lại sự cương trực của một người kiểm sát chính nghĩa. – Anh đồng ý. Anh sẽ âm thầm sao lưu toàn bộ nhật ký phân công án và hồ sơ chạy án của Bách từ năm 2016. Khi phiên tòa phúc thẩm tối cao diễn ra, anh sẽ đứng ra làm chứng công khai, chấp nhận bị loại khỏi ngành.
Vy khẽ thở phào, một cảm giác ấm áp hiếm hoi len lỏi vào lòng cô giữa cơn bão lạnh. Nhưng niềm vui chưa kịp định hình thì trực giác nhạy bén của một luật sư bào chữa lâu năm khiến Vy giật mình. Cô quay sang nhìn chiếc xe sedan của Minh đang đỗ ở góc tối:
- Minh, anh đi xe của ai đến đây?
- Xe cá nhân của anh. Có chuyện gì sao Vy? – Minh ngơ ngác.
Vy không trả lời. Cô nén đau, tập tễnh đi nhanh về phía chiếc xe. Cô cúi xuống, quét ánh nhìn sắc lẹm dọc theo gầm xe và hốc bánh sau. Bằng kỹ năng chống định vị và giám sát số, Vy lập tức phát hiện ra một thiết bị nhựa màu đen nhỏ bằng bao diêm, có đèn LED đỏ nhấp nháy cực nhỏ gắn ngầm bằng nam châm phía trong hốc bánh sau bên phải.
- Khốn kiếp! – Vy nghiến răng, giật phắt thiết bị định vị ra khỏi xe. – Điện thoại của anh đâu? Điện thoại công vụ của anh đâu?
Minh vội vàng rút chiếc điện thoại thông minh trong túi ra. Vy giật lấy, kiểm tra phần mềm hệ thống.
- Điện thoại của anh đã bị nhân bản định vị GPS từ xa. Trần Duy Bách đã lén gắn định vị vào xe và theo dõi điện thoại của anh để giám sát sự trung thành của học trò! Ông ta đã biết anh gặp tôi đêm nay!
Gương mặt Minh cắt không còn giọt máu. Đúng lúc đó, từ khúc sông tối tăm phía sau bến đò, một tiếng động cơ canô gầm rú dữ dội xé toạc màn mưa giông. Ánh đèn pha công suất lớn từ chiếc canô cao tốc đột ngột bật sáng, quét một vệt sáng chói lòa, quét thẳng vào nhà chờ bến đò nơi Vy và Minh đang đứng, phơi bày hoàn toàn bóng dáng của hai người giữa đêm đen.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!