Bản Danh Sách Đen
Ánh đèn pin của Nguyễn Văn Tài quét một vệt sáng lạnh lẽo, sắc lẹm sát qua bệ gỗ của chiếc đàn piano cơ cũ hiệu Yamaha, chỉ cách gót chân của Nguyễn Khánh Vy chưa đầy hai mươi phân. Trong bóng tối ngột ngạt của phòng khách ngôi nhà số 24 đường Nguyễn Du, Vy áp sát tấm lưng mảnh khảnh vào hông đàn, hai tay ôm chặt cuốn sổ tay bìa da đen trước ngực. Tiếng tim cô đập thình thịch liên hồi như muốn vỡ tung khỏi lồng ngực, hòa lẫn với tiếng mưa gầm rú quật mạnh vào những ô cửa kính bám đầy bụi sơn đỏ.
Cổ chân trái của cô sưng tấy nghiêm trọng, từng cơn đau nhức nhối, buốt dại truyền thẳng lên đại não sau mỗi nhịp thở cố nén. Ngón tay trỏ bị rách nhẹ do trượt tuốc-nơ-vít lúc tháo ván đàn vẫn rỉ ra vệt máu lạnh ngắt, thấm nhẹ vào lớp bìa da sần sùi của cuốn sổ tay. Vy khẽ nhắm mắt, tay kia đưa lên siết chặt chiếc ghim cài áo hình cán cân công lý bằng bạc ghim trên ngực áo vest sẫm màu. Kim loại lạnh buốt chạm vào da thịt như một mỏ neo tâm lý, ép lý trí cô phải duy trì sự tỉnh táo tột độ giữa lằn ranh sinh tử.
- Mẹ kiếp, không có ai ở đây! Két sắt mở toang hoác từ trước rồi! – Tiếng gã đồng bọn của Tài vang lên từ phía phòng làm việc cũ của cha cô, kèm theo tiếng đổ vỡ của những tập hồ sơ giấy bị hất tung xuống sàn.
- Thằng ranh con kia vừa nãy chỉ là nghi binh thôi! Con ranh luật sư chắc chắn đã lén vào nhà. Lục soát kỹ khu bếp và gầm cầu thang cho tao! – Nguyễn Văn Tài quát lớn, tiếng bước chân nện xầm xập trên nền gạch men mỗi lúc một gần chiếc đàn piano.
Vy biết mình không thể chần chừ thêm nữa. Với cái chân chấn thương này, nếu bị tụi nó dồn vào góc, cô hoàn toàn không có khả năng tự vệ vật lý. Đúng lúc ánh đèn pin của Tài chuẩn bị quét qua góc mù phía sau hông đàn, từ phía đầu hẻm bỗng vang lên tiếng còi báo động chống trộm của một chiếc xe máy rú lên inh ỏi, dồn dập. Tiếng hét của Nguyễn Khánh Nam vọng lại đầy kích động:
- Trộm! Có trộm bẻ khóa xe! Bà con ơi cứu tôi với!
Tiếng náo loạn của khu phố và tiếng còi xe máy dồn dập lập tức khiến Nguyễn Văn Tài giật mình. Hắn chửi thề một tiếng lớn, hạ đèn pin xuống rồi ra hiệu cho đồng bọn:
- Mẹ kiếp, thằng ranh con lại giở trò! Ra ngoài xem ngay, không để nó làm loạn lên động đến công an phường!
Ngay khi tiếng bước chân của hai tên giang hồ lao nhanh ra cửa chính và tiếng khóa xích sắt lách cách dội lại, Vy dùng hết sức bình sinh, nén chặt cơn đau xé thịt ở cổ chân trái để đứng dậy. Cô tập tễnh lê bước thật nhanh về phía gian bếp tối tăm. Khớp chân nhức nhối như có hàng nghìn cây kim châm vào, nhưng Vy không để bản thân phát ra bất kỳ tiếng động nào. Cô tiếp cận ô cửa sổ thông gió nhỏ hướng ra hàng rào tôn phía sau nhà – lối cô đã đột nhập vào.
Bên ngoài, mưa vẫn trút xuống tầm tã, biến con hẻm ngách thành một vũng bùn lầy lội. Nam đã đợi sẵn ở góc tối của rặng trúc, gương mặt ướt sũng nước mưa lộ rõ vẻ lo lắng tột độ. Thấy Vy lách người qua ô cửa sổ, Nam vội vàng đưa tay đỡ lấy chị gái, dìu cô bước qua hàng rào tôn gỉ sét. Hai chị em nhanh chóng lẩn khuất vào bóng tối của những con hẻm chằng chịt quận 8, cắt đuôi hoàn toàn sự giám sát số và tai mắt của băng nhóm Bùi Đức 'Cụt'.
***
Một tiếng rưỡi sau, tại một căn phòng trọ ẩn danh rộng chưa đầy mười lăm mét vuông nằm sâu trong khu công nghiệp Bình Đông.
Không khí bên trong căn phòng ẩm mốc, ngột ngạt với tiếng quạt thông gió rít lên từng hồi rè rè đầy mệt mỏi. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái tôn dốc tạo nên một thứ âm thanh cô lập hoàn toàn hai chị em Vy với thế giới bên ngoài. Nam cẩn thận khóa chặt hai lớp cửa sắt, kéo sụp tấm rèm vải xám xịt để che kín ánh sáng yếu ớt phát ra từ chiếc bóng đèn tuýp treo trên tường.
Vy ngồi bệt trên chiếc giường xếp bằng sắt, khẽ thở dốc. Cô cẩn thận cởi bỏ chiếc giày tây sũng nước bên chân trái. Cổ chân cô lúc này đã sưng to như bắp chuối, đỏ mọng và nóng rực do mạch máu bị chèn ép liên tục trong quá trình trốn chạy. Nam xót xa mở hộp cứu thương dã chiến, lấy đá lạnh bọc vào khăn vải rồi nhẹ nhàng chườm lên vết thương cho chị:
- Chị Vy... chân chị thế này thì ngày mai làm sao di chuyển thực địa được? Hay là để em đi mua ít thuốc giảm đau cực mạnh ngoài tiệm thuốc tây đầu cổng khu công nghiệp?
- Không cần đâu Nam, đừng ra ngoài lúc này. Tụi nó đã lắp camera hồng ngoại quanh nhà, nghĩa là Đặng Quốc Trung đã bắt đầu hoảng loạn khi chị nhắc đến công ty Thịnh Phát tại buổi điều trần. Tụi nó sẽ rà quét các tiệm thuốc xung quanh địa bàn để tìm vết của chúng ta. – Vy lắc đầu, giọng cô khản đặc nhưng đanh thép, ngón tay trỏ vô thức gõ nhè nhẹ lên quai chiếc cặp da cũ đặt bên cạnh.
Vy mở chiếc cặp da, cẩn thận lấy ra cuốn sổ tay bìa da đen của cha cô. Lớp băng keo chống nước bọc ngoài đã bảo vệ cuốn sổ hoàn hảo khỏi những hạt mưa rừng Bình Đông dữ dội. Cô dùng chiếc tuốc-nơ-vít nhỏ khẽ rạch lớp băng keo, mở trang bìa da sần sùi đã sờn góc. Mùi giấy cũ ẩm mốc quen thuộc lập tức thoảng qua, gợi lại ký ức về những đêm cha cô ngồi trầm ngâm bên bàn làm việc dưới ánh đèn bàn vàng vọt.
Vy hít một hơi sâu, lật từng trang giấy. Cuốn sổ tay chứa đựng những dòng ghi chép tay bằng mực xanh cực kỳ tỉ mỉ của cố Thẩm phán Nguyễn Văn Nghị. Bằng năng lực ghi nhớ siêu việt (Eidetic Memory), Vy lướt nhanh qua các trang giấy, bộ não cô tự động quét và chụp lại từng ký tự, số hiệu bản án và những sơ đồ viết tắt phức tạp. Cô bắt đầu nhận diện những ký hiệu viết tắt lặp đi lặp lại nhiều lần ở lề trang sách: "BĐĐ", "DQT", "TDB".
- Nam, mở máy tính lên. Đối chiếu cho chị mã số thuế của Công ty TNHH Thương mại Thịnh Phát và danh sách các doanh nghiệp ma thuộc Tập đoàn công nghiệp Bình Đông Đông mà em đã lưu trữ trước khi bị sa thải. – Vy ra lệnh, mắt vẫn không rời khỏi những dòng chữ viết tắt.
Nam vội vàng mở chiếc laptop cũ ngoại tuyến, gõ phím cạch cạch liên tục. Cậu thanh niên sử dụng kỹ năng văn phòng mẫn cán của một cựu nhân viên ngân hàng để lọc tìm dữ liệu:
- Chị Vy, mã số thuế của Thịnh Phát là 3702589411, đăng ký dưới tên Đặng Mỹ Linh – con gái lớn của Luật sư Đặng Quốc Trung. Nhưng nhìn này... có một mã số thuế trùng lặp xuất hiện trong danh mục giao dịch chuyển khoản nội bộ của Tập đoàn Bình Đông Đông từ năm 2018. Khoản tiền chuyển đi được ghi nhận dưới danh nghĩa 'Phí tư vấn pháp lý ngoại giao' cho các dự án đất đai tại Bình Đông.
Vy gõ nhẹ ngón tay xuống mặt bàn gỗ xếp, ánh mắt cô lạnh lùng ngưng đọng trong vài giây. Bộ não ghi nhớ siêu việt của cô lập tức liên kết dữ liệu:
- 'Phí tư vấn ngoại giao' thực chất là tiền bối trơn chạy án. Cha chị đã ghi chép rất rõ ở trang 45 của cuốn sổ: Ngày 12 tháng 8 năm 2018, Tập đoàn Bình Đông Đông chuyển khoản 12 tỷ đồng vào tài khoản của Thịnh Phát. Chỉ hai ngày sau, Thẩm phán Trần Duy Bách – lúc đó là Phó Chánh án tòa tỉnh – đã ký quyết định thay đổi phán quyết sơ thẩm, tuyên trắng án cho vụ tranh chấp đất đai dự án Khu đô thị mới Bình Đông Đông của tập đoàn Ngô Bá Thế.
- Ý chị là... – Nam lắp bắp, gương mặt thư sinh tái nhợt đi vì chấn động – Thẩm phán tối cao Trần Duy Bách... người chú vẫn thường đến nhà chúng ta thắp hương cho cha... chính là kẻ nhận tiền bẩn của tập đoàn thông qua công ty ma của Đặng Quốc Trung?
- Đúng vậy. – Giọng Vy trầm xuống, chứa đựng một nỗi đau đớn tột cùng đang cào xé tâm can.
Cô nhớ lại gương mặt đạo mạo, nghiêm nghị của Thẩm phán Trần Duy Bách tại tang lễ của cha cô. Ông ta đã ôm lấy vai cô, giọng run run đầy sự đồng cảm và khuyên cô nên buông bỏ vụ án của Hải để bảo vệ mẹ và em trai. Ông ta đóng vai một người chú tốt bụng, một người bảo trợ chính trực của hệ thống tư pháp, nhưng thực chất lại là kẻ điều hành đường dây chạy án nghìn tỷ đứng sau màn nhung đen tối.
Sự rạn nứt giữa Thẩm phán Nghị và Trần Duy Bách bắt đầu từ chính vụ án tranh chấp đất đai năm 2016. Cha cô đã phát hiện ra hành vi nhận hối lộ của Bách và âm thầm thu thập chứng cứ để tố cáo lên Ban Nội chính Trung ương. Đó chính là lý do vì sao ông bị mưu sát để bịt đầu mối.
- Để em thử hack sâu hơn vào hệ thống dữ liệu giao dịch của Ngân hàng Đông Á chi nhánh Bình Đông xem có thể lấy được sao kê chi tiết tài khoản đen của Trung tại Singapore không. – Nam nói, ngón tay gõ dồn dập trên bàn phím.
Tuy nhiên, chỉ chưa đầy hai phút sau, màn hình laptop của Nam đột ngột hiện lên một màu đỏ cảnh báo chớp nháy liên tục kèm theo dòng chữ thông báo lỗi truy cập hệ thống bảo mật. Nam đập mạnh tay xuống bàn, bất lực nói:
- Khốn kiếp! Tường lửa bảo mật của ngân hàng Đông Á đã được nâng cấp lên chuẩn bảo mật đa tầng của tập đoàn. Tài khoản kiểm toán thử việc của em đã bị khóa vĩnh viễn trên hệ thống. Chúng ta không thể tiếp cận dữ liệu số của tài khoản đen từ xa được nữa.
Vy khẽ thở dài, cô đặt bàn tay run rẩy lên vai em trai:
- Đừng nôn nóng, Nam. Các giao dịch bất động sản giả tạo và dự án chưa được phê duyệt quy hoạch mới là kẽ hở pháp lý lớn nhất của tụi nó. Chúng ta sẽ tập trung truy vết các mã đất đai trong cuốn sổ của cha thay vì cố gắng hack tài khoản ngân hàng. Cha đã chuẩn bị sẵn cho chúng ta một chuỗi logic không thể chối cãi.
Vy lật tiếp cuốn sổ tay đến trang cuối cùng. Cô lướt nhanh qua những dòng ghi chép kỹ thuật, bất chợt, ánh mắt cô khựng lại ở góc dưới cùng của trang giấy. Ở đó, có một vệt mực đỏ tươi đã khô, ghi lại một chuỗi tọa độ địa lý bí ẩn nguệch ngoạc: *"11.5842° N, 106.8921° E – Lâm trường Bình Phước"*.
- Đây là... tọa độ lâm trường bỏ hoang ở Bình Phước. – Vy thầm thì, trái tim cô thắt chặt lại trong một cơn chấn động tột cùng. – Tại sao cha lại ghi tọa độ này ngay trước khi qua đời?
Nhưng điều kinh hoàng nhất chưa dừng lại ở đó. Vy lật ngược lại trang giấy kề cuối, nơi có những dòng nhật ký viết dở bằng nét mực xanh run rẩy, ghi ngày 14 tháng 4 năm 2022 – đúng một ngày trước khi vụ mưu sát tai nạn giao thông dàn cảnh xảy ra. Cô đọc từng chữ, giọng cô run lên bần bật vì phẫn nộ và đau đớn:
*"Ngày 14 tháng 4. Trà trong văn phòng làm việc tại tòa án tỉnh hôm nay có vị đắng lạ lùng. Triệu chứng tê đầu lưỡi, tim đập nhanh đột ngột và khó thở xuất hiện sau khi uống chưa đầy mười phút. Trần Duy Bách đã tự tay pha ấm trà này cho tôi trước buổi họp liên ngành. Tôi đã lén giữ lại mẫu bã trà trong túi nilon. Bách... cậu thực sự đã chọn đứng về phía bóng tối của Ngô Bá Thế sao? Nếu tôi có mệnh hệ gì, cuốn sổ tay này sẽ là lời bào chữa cuối cùng của tôi gửi đến con gái Khánh Vy..."*
Vy quỵ xuống bên cạnh bệ giường xếp, nước mắt cô nóng hổi trào ra, rơi lã chã xuống trang giấy cũ sờn. Cha cô đã biết mình bị đầu độc! Ông đã biết người bạn thân nhất, đồng nghiệp thân cận nhất của mình chính là kẻ ra tay hạ độc chất Aconitine vào tách trà của ông ngay tại phòng làm việc uy nghiêm của tòa án tỉnh!
Tiếng mưa ngoài trời vẫn gầm rú dữ dội, như tiếng khóc u uất của vong linh người cha chính trực đang đòi lại công lý từ sâu thẳm lòng đất lạnh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!