Nhạc nềnGrief2

Di Sản Dưới Phím Đàn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa rào của thành phố công nghiệp Bình Đông về đêm càng lúc càng nặng hạt, trút xuống những mái tôn rỉ sét của dãy nhà hẻm sâu như một bản nhạc rền rĩ không hồi kết. Nước mưa hòa lẫn với bụi than từ các khu nhà máy nhiệt điện phía Nam tràn qua các rãnh thoát nước, loang loáng dưới ánh đèn đường vàng vọt, tù mù.


Nguyễn Khánh Vy nép mình dưới bóng tối của một hiên nhà bỏ hoang đối diện con hẻm dẫn vào ngôi nhà số 24 đường Nguyễn Du. Cổ chân trái của cô sưng tấy lên, tấy đỏ rực và đau nhức dữ dội sau một ngày dài di chuyển liên tục. Cơn sốt nhẹ bắt đầu nhen nhóm từ chiều khiến hai bên thái dương cô giật lên từng cơn buốt nhói, nhưng ánh mắt cô vẫn sắc sảo, lạnh lùng quan sát từng động tĩnh phía bên kia đường. Bàn tay Vy siết chặt chiếc cặp da cũ sờn góc của người cha quá cố trước ngực, vạt áo vest công sở sẫm màu đã ướt sũng nước mưa.


Từ trong màn mưa trắng xóa, một bóng người gầy gò, mặc chiếc áo khoác gió mỏng sũng nước, lầm lũi đi tới. Đó là Nguyễn Khánh Nam. Cậu thanh niên hai mươi hai tuổi trông tiều tụy đi trông thấy kể từ ngày bị ngân hàng sa thải. Gương mặt Nam hốc hác, đôi mắt đỏ hoe và tràn đầy sự hối hận. Khi nhìn thấy Vy đang đứng tập tễnh, Nam vội vàng chạy tới, đỡ lấy cánh tay chị gái, giọng nghẹn ngào:


- Chị Vy... Em xin lỗi. Thời gian qua em hèn nhát quá. Em đã oán hận chị, đổ lỗi cho chị khi mẹ bị đột quỵ... Nhưng hôm nay, khi thấy tụi giang hồ đến niêm phong văn phòng của chị, em mới hiểu chị đang phải đối đầu với những thế lực đáng sợ đến mức nào.


Vy khẽ mím chặt môi, ngón tay trỏ của cô vô thức gõ nhè nhẹ lên quai chiếc cặp da theo một nhịp điệu đều đặn. Cô nhìn đứa em trai duy nhất, lòng trào dâng một cảm xúc ấm áp xen lẫn xót xa. Cô đưa tay lên ngực, chạm nhẹ vào chiếc ghim cài áo hình cán cân công lý bằng bạc – di vật lấp lánh duy nhất còn nguyên vẹn giữa giông bão:


- Nam, em không có lỗi. Tụi nó nhắm vào em và mẹ là để ép chị phải quỳ gối. Nhưng cha chúng ta chưa bao giờ dạy chúng ta cúi đầu trước cái ác. Hôm nay, chúng ta phải lấy lại những gì cha để lại.


Nam khẽ gật đầu, ánh mắt nhút nhát thường ngày giờ đây đã được thay thế bằng sự kiên định của một người con trai dòng họ Nguyễn. Cậu ghé sát tai Vy, thì thầm:


- Ngôi nhà số 24 đang bị đàn em của Bùi Đức 'Cụt' canh giữ rất nghiêm ngặt. Em đếm được ít nhất hai tên đang túc trực ở cổng trước dưới tấm bạt che mưa. Trong đó có tên Nguyễn Văn Tài, gã chuyên bám theo em ở cơ quan cũ. Tụi nó lắp thêm hai mắt camera giám sát hồng ngoại quét thẳng ra ngõ để đề phòng chị quay lại tìm tài liệu của cha.


Vy nheo mắt nhìn về phía ngôi nhà cấp bốn cũ kỹ ẩn sau rặng hoa giấy sũng nước. Đó là tổ ấm duy nhất của gia đình cô, nơi chứa đựng những ký ức tuổi thơ êm đềm bên phím đàn piano của cha, giờ đây lại bị những kẻ giang hồ bẩn thỉu bao vây như một hầm ngục tối tăm. Cô biết, két sắt trong phòng làm việc của cha chắc chắn đã bị tụi nó cạy phá từ lâu, nhưng nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất – cha cô đã giấu cuốn sổ tay mật ở một nơi mà không một kẻ phàm phu nào có thể ngờ tới.


- Chúng ta phải thực hiện giao thức chống định vị và giám sát số, - Vy dặn dò Nam bằng giọng trầm, dứt khoát. – Tháo pin điện thoại của em ra ngay lập tức. Sóng di động của chúng ta sẽ bị thiết bị quét của tụi nó phát hiện nếu chúng ta đến gần phạm vi 50 mét quanh nhà. Chị sẽ đột nhập từ lối ngách phía sau, còn em sẽ làm nhiệm vụ đánh lạc hướng tụi nó ở cổng trước.


Nam nhận lấy chiếc tuốc-nơ-vít nhỏ từ tay Vy, bàn tay cậu run rẩy nhưng ánh mắt cực kỳ quyết tâm:


- Em hiểu rồi. Em sẽ thu hút sự chú ý của tên Tài và gã đồng bọn ra phía đầu hẻm. Chị phải nhanh lên, chân chị đang chấn thương nặng lắm.


Vy khẽ gật đầu. Cô lách người vào bóng tối của rặng trúc ven đường, di chuyển chậm rãi hướng về phía bức tường tôn phía sau nhà. Mỗi bước đi, cổ chân trái lại truyền lên một cơn đau xé thịt, khiến mồ hôi lạnh vã ra trên trán Vy, hòa lẫn với những giọt nước mưa lạnh ngắt. Cô cắn chặt môi, dùng chiếc cặp da cũ làm điểm tựa, cố gắng không phát ra bất kỳ tiếng động nào.


Phía cổng trước, Nam hít một hơi thật sâu, nhặt một hòn đá lớn bên đường và ném mạnh vào thùng rác sắt ở đầu hẻm, tạo ra một tiếng động kim loại vang dội, chói tai giữa đêm mưa tĩnh mịch. Ngay lập tức, cậu la lớn giả vờ như một kẻ say rượu đang gây hấn:


- Đứa nào dám chặn đường tao? Tụi bay bước ra đây!


Tiếng động lớn và tiếng hét của Nam lập tức thu hút sự chú ý của hai tên canh gác. Nguyễn Văn Tài ném điếu thuốc đang cháy dở xuống vũng nước, chửi thề một tiếng rồi rút chiếc gậy ba khúc cầm tay, ra hiệu cho gã đồng bọn chạy ra phía đầu hẻm:


- Mẹ kiếp, lại là thằng ranh con nhà ông Nghị. Để tao ra dạy cho nó một bài học.


Tận dụng khoảng trống quý giá khi hai chiếc bóng đen di chuyển ra xa cổng trước, Vy nhanh chóng lách qua khe hở của hàng rào tôn phía sau backyard. Cô dùng hết sức bình sinh, nén chặt cơn đau ở cổ chân để trèo lên chiếc thùng phuy cũ, rướn người tiếp cận ô cửa sổ thông gió của phòng bếp. Cánh cửa gỗ đã mục nát do độ ẩm thời tiết miền Nam bấy lâu nay khẽ kẹt lên một tiếng nhỏ khô khốc. Vy nín thở, giữ chặt cánh cửa, rồi khéo léo lách thân hình mảnh khảnh qua ô cửa chật hẹp, đáp nhẹ nhàng xuống mặt sàn gạch men lạnh ngắt của nhà bếp.


Không gian bên trong ngôi nhà tối tăm và nồng nặc mùi ẩm mốc xen lẫn mùi sơn xịt đỏ từ những vệt vẽ bậy ngoài cửa. Vy đứng im trong bóng tối, lắng nghe nhịp thở của chính mình. Trực giác của một luật sư hình sự mách bảo cô phải cực kỳ cẩn trọng. Cô đi qua phòng khách, hoàn toàn bỏ qua chiếc két sắt cũ của cha đặt ở góc tường – cánh cửa sắt của két đã bị cạy tung, tài liệu bên trong bị lục lọi và xé rách vương vãi trên nền nhà. Đúng như cô dự đoán, Đặng Quốc Trung đã cho người lục soát nơi này đầu tiên.


Vy đi thẳng đến góc phòng khách, nơi chiếc đàn piano cơ cũ hiệu Yamaha màu đen bóng đứng lặng lẽ dưới lớp bụi dày. Đây là món quà cưới vô giá mà cha mẹ cô đã chắt chiu mua từ năm 1995, cũng là nơi cha từng ngồi đàn cho cô nghe những bản nhạc cổ điển mỗi buổi chiều muộn.


Vy quỳ xuống trước bệ phím trầm của đàn piano. Chân trái cô đau buốt như muốn rời ra, cô phải chống một tay xuống sàn để giữ thăng bằng. Dưới ánh sáng hồng ngoại yếu ớt từ chiếc đèn pin siêu nhỏ ngụy trang, Vy dùng tuốc-nơ-vít bắt đầu tháo dỡ các ốc vít cố định tấm ván gỗ bảo vệ phía sau thùng đàn, ngay bên dưới dải phím trầm sâu nhất.


Mỗi vòng xoay của chiếc tuốc-nơ-vít cơ học vang lên những tiếng *kít... kít...* nhỏ bé nhưng cực kỳ căng thẳng trong không gian tĩnh mịch. Vy đổ mồ hôi hột, hai tai cô căng lên để lắng nghe tiếng động bên ngoài. Một chiếc ốc vít rỉ sét bị kẹt cứng, Vy phải dùng lực từ lòng bàn tay ép mạnh, đầu tuốc-nơ-vít trượt đi làm rách một đường nhỏ trên ngón tay cô, máu tươi rỉ ra lạnh ngắt.


Cô không màng đến vết thương, tiếp tục kiên nhẫn tháo chiếc ốc cuối cùng. Tấm ván gỗ dày khẽ rời ra, để lộ khoảng trống tối tăm bên trong thùng đàn, ngay phía dưới hệ thống búa gõ phím bằng nỉ cũ. Vy đưa bàn tay run rẩy vào sâu bên trong, lách qua những sợi dây thép căng tràn lực phát ra những âm thanh trầm đục, u uất.


Ngón tay cô đột ngột chạm vào một bề mặt chất liệu da thô ráp, mát lạnh.


Trực giác Vy thắt chặt. Cô dùng lực kéo mạnh vật thể đó ra ngoài.


Đó là một cuốn sổ tay bìa da đen nhỏ, bên ngoài dán một lớp băng keo chống nước cẩn thận. Trên trang bìa da sờn cũ, nét chữ viết tay bằng mực xanh quen thuộc của cha cô hiện lên rõ ràng dưới ánh đèn pin: *"Nguyễn Văn Nghị - Ghi chép vụ án 2016"*.


Vy ôm chặt cuốn sổ vào lồng ngực, nước mắt cô suýt trào ra vì xúc động. Di sản công lý của cha cô, chiếc chìa khóa vạn năng chứa đựng toàn bộ danh sách chạy án bẩn thỉu của Trần Duy Bách và tập đoàn Bình Đông Đông, cuối cùng đã nằm trong tay cô.


Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang.


Ngay khi Vy khẽ dịch chuyển tấm ván gỗ định lắp trở lại vị trí cũ, một tiếng động cơ học khô khốc vang lên từ ổ khóa cửa chính phía phòng khách. Tiếng xích sắt lách cách bị mở ra vội vã.


Vy giật mình, đông cứng người tại chỗ.


- Mẹ kiếp, thằng ranh con đó chạy thoát rồi! Tài xế báo có chiếc xe lạ lảng vảng đầu hẻm, tụi bay vào nhà lục soát nhanh lên, không được để sót bất kỳ ngóc ngách nào! – Giọng nói khàn đặc, đầy dữ tợn của Nguyễn Văn Tài vang lên ngay sát thềm cửa.


Tiếng bước chân nặng nề, dồn dập của hai tên giang hồ bắt đầu nện xuống nền gạch phòng khách. Ánh đèn pin công suất lớn quét qua khe cửa gỗ của phòng khách, rọi những vệt sáng sắc lạnh, loang loáng cắt ngang bóng tối ngay sát vị trí chiếc đàn piano nơi Vy đang quỳ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!