Nhạc nềnGrief2

Lá Bài Ngửa Của Đối Thủ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa rào của vùng đất công nghiệp miền Nam dường như chưa bao giờ dứt hẳn ở thành phố Bình Đông. Sương mù buổi sớm trộn lẫn với làn khói xám xịt từ các khu nhà máy phía Nam tạo thành một bầu không khí đặc quánh, lạnh lẽo, bao trùm lên tòa nhà trụ sở của Đoàn Luật sư tỉnh Bình Đông. Tòa nhà ba tầng mang kiến trúc Pháp cổ với lớp sơn vàng úa đã bong tróc từng mảng, đứng im lìm dưới những rặng cây dầu cổ thụ đang trút lá.


Nguyễn Khánh Vy bước ra khỏi chiếc xe taxi cũ, cổ chân trái truyền đến một cơn đau nhức buốt nhói như có hàng nghìn cây kim châm thẳng vào xương tủy. Cú ngã khi cố gắng thoát khỏi bến tàu quận 8 đêm qua đã khiến mắt cá chân của cô sưng tấy lên, tấy đỏ rực dưới lớp băng thun quấn vội. Cô phải dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể sang bên phải, tay tì chặt vào quai xách của chiếc cặp da cũ sờn góc của người cha quá cố để giữ thăng bằng. Trên ngực áo vest sẫm màu, chiếc ghim cài hình cán cân công lý bằng bạc khẽ lay động dưới gió lạnh, phản chiếu ánh sáng nhợt nhạt của buổi bình minh.


Ở sảnh lớn, Lê Mai Chi – cô trợ lý trẻ mới hai mươi tư tuổi – đang đứng chờ sẵn. Gương mặt Chi tái nhợt, đôi mắt thâm quầng vì mất ngủ, hai tay ôm khư khư tập hồ sơ dày trước ngực như thể đó là chiếc phao cứu sinh duy nhất của cô giữa giông bão. Thấy Vy đi tập tễnh bước vào, Chi vội vàng chạy đến đỡ lấy cánh tay cô, giọng run rẩy:


- Chị Vy... họ đã đến đông đủ lắm rồi. Cả Luật sư Đặng Quốc Trung và Nguyễn Tiến Dũng đều có mặt. Em nghe mấy người bên văn phòng Đoàn nói, Sở Tư pháp đã gây áp lực rất lớn lên Chủ tịch Vinh. Hôm nay họ quyết tâm triệt hạ chị bằng được.


Vy khẽ mím chặt môi, ngón tay trỏ của cô vô thức gõ nhè nhẹ lên quai chiếc cặp da theo một nhịp điệu đều đặn – thói quen mỗi khi cô đang tập trung tư duy cao độ. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt hoảng sợ của Chi, giọng điệu điềm tĩnh đến đáng sợ:


- Đừng sợ, Mai Chi. Chúng ta đến đây để đối mặt với luật pháp, chứ không phải một phiên tòa xét xử tội phạm ngoài vòng pháp luật. Cứ chuẩn bị sẵn máy ghi âm ngụy trang trong bút bi cho chị.


Phòng điều trần kỷ luật nằm ở tầng hai, rộng khoảng năm mươi mét vuông với chiếc bàn gỗ hình chữ U lớn đặt giữa phòng. Ánh đèn neon lạnh lẽo trên trần tỏa xuống những gương mặt nghiêm nghị của Hội đồng khen thưởng và kỷ luật. Ngồi ở vị trí trung tâm là Chủ tịch Nguyễn Thế Vinh, một luật sư lão thành ngoài năm mươi tuổi, gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi và bất đắc dĩ.


Phía bên phải bàn chữ U, Luật sư Đặng Quốc Trung đang ngồi ung dung trên chiếc ghế da. Ông ta mặc bộ vest màu xám tro đắt tiền cắt may phẳng phiu, mái tóc chải chuốt bóng mượt, cặp kính gọng vàng lấp lánh dưới ánh đèn. Bên cạnh ông ta là Nguyễn Tiến Dũng – gã luật sư đối thủ trẻ tuổi, đầy tham vọng, người đang đại diện cho quyền lợi của gia đình bị hại dưới sự giật dây của Trung. Dũng nhìn Vy bước vào bằng ánh mắt sắc lạnh, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nửa miệng đắc thắng.


- Mời Luật sư Nguyễn Khánh Vy ngồi vào vị trí, - Chủ tịch Nguyễn Thế Vinh lên tiếng, giọng trầm ấm nhưng chứa đựng một áp lực vô hình. – Hôm nay, Hội đồng kỷ luật Đoàn Luật sư tỉnh Bình Đông tiến hành phiên điều trần giải quyết đơn khiếu nại khẩn cấp của Luật sư Đặng Quốc Trung và đại diện gia đình bị hại nhắm vào tư cách hành nghề của Luật sư Vy trong vụ án sát hại Thẩm phán Nguyễn Văn Nghị.


Vy chậm rãi ngồi xuống ghế, cố gắng giữ cho cổ chân trái không bị va chạm. Cô đặt chiếc cặp da của cha lên bàn, lưng thẳng tắp, ánh mắt sắc sảo nhìn thẳng vào ban chủ tọa.


Ngay lập tức, Nguyễn Tiến Dũng đứng dậy, mở tập hồ sơ đặt trước mặt và bắt đầu trình bày bằng giọng nói dõng dạc, đanh thép của một kẻ đã chuẩn bị kỹ lưỡng kịch bản:


- Kính thưa Hội đồng kỷ luật! Chúng tôi gửi đơn khiếu nại này vì Luật sư Nguyễn Khánh Vy đã vi phạm nghiêm trọng Điều 12 Quy tắc đạo đức và ứng xử nghề nghiệp luật sư Việt Nam. Cụ thể, trong phiên tòa sơ thẩm lần một vừa qua, Luật sư Vy đã tự ý trình chiếu các chứng cứ kỹ thuật chưa qua giám định tư pháp – bao gồm video mô phỏng 3D hiện trường và đoạn camera hành trình của một xe tải chưa được xác minh nguồn gốc hợp pháp. Hành vi này không chỉ bóp méo quy trình tố tụng hình sự chính quy, mà còn trực tiếp bôi nhọ danh dự và nỗ lực điều tra của Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh Bình Đông, đứng đầu là Thượng tá Nguyễn Văn Quyết. Đây là hành vi cố ý định hướng dư luận mạng xã hội nhằm tạo áp lực bất hợp pháp lên Hội đồng xét xử.


Dũng vừa dứt lời, Đặng Quốc Trung khẽ gật đầu ái ngại, vẻ mặt tỏ ra vô cùng tiếc nuối cho một hậu bối:


- Tôi rất tiếc khi phải đứng ở đây ngày hôm nay, - Trung thở dài giả tạo. – Cố Thẩm phán Nghị là một người đồng nghiệp đáng kính của tôi. Nhưng con gái ông ấy, Luật sư Vy, vì thèm khát danh tiếng và khoản tiền bào chữa khổng lồ từ giới giang hồ, đã chấp nhận đổi trắng thay đen, biến một kẻ sát nhân như Trần Thế Hải thành nạn nhân bị oan sai. Việc này làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến uy tín chung của giới luật chính tỉnh Bình Đông.


Vy vẫn ngồi im, ngón tay trỏ gõ đều đặn xuống mặt bàn gỗ. Sự im lặng của cô khiến bầu không khí trong phòng điều trần càng trở nên ngột ngạt. Khi Trung và Dũng dứt lời, Vy mới chậm rãi đứng lên, giọng nói trầm ấm nhưng đanh thép vang vọng khắp căn phòng:


- Thưa Hội đồng kỷ luật! Tôi xin phép được phản bác toàn bộ luận điểm của Luật sư Dũng và Luật sư Trung. Thứ nhất, việc tôi trình chiếu video camera hành trình tại phiên tòa sơ thẩm hoàn toàn tuân thủ Điều 13 Bộ luật Tố tụng Hình sự về nguyên tắc suy đoán vô tội. Bị can Trần Thế Hải có quyền được chứng minh ngoại phạm bằng mọi chứng cứ vật chất khách quan hiện có. Đoạn video đó đã được chuyên gia công nghệ xác nhận tính toàn vẹn, không hề có dấu hiệu cắt ghép. Tôi không bôi nhọ cơ quan điều tra, tôi chỉ đang đưa ra một sự thật khách quan mà cơ quan điều tra đã vô tình hoặc cố ý bỏ qua trong quá trình lập hồ sơ buộc tội.


Vy quay sang nhìn thẳng vào mắt Đặng Quốc Trung, ánh mắt cô lạnh lùng như băng tuyết:


- Thứ hai, về cáo buộc tôi nhận tiền bẩn để bào chữa cho Hải. Ông Trung nói rất đúng về việc truy vết dòng tiền. Vậy tôi xin hỏi Luật sư Trung, ông giải thích thế nào về mã số thuế 3702589411 của Công ty TNHH Thương mại Thịnh Phát – một công ty vỏ bọc đăng ký dưới tên con gái ông là Đặng Mỹ Linh? Tại sao công ty này lại nhận được khoản tiền hai tỷ đồng từ một công ty con thuộc Tập đoàn công nghiệp Bình Đông Đông vào đúng ngày 14 tháng 4, một ngày trước khi cha tôi bị sát hại? Và tại sao số tiền đó sau đó lại được chuyển khoản vào tài khoản tiết kiệm của con gái Trần Thế Hải dưới danh nghĩa tài trợ y tế mổ tim?


Đặng Quốc Trung bỗng chốc biến sắc. Khóe mắt ông ta giật mạnh, nụ cười đạo mạo trên môi tắt ngấm trong tích tắc. Ông ta không ngờ Vy lại có thể nắm giữ chính xác mã số thuế và lịch trình dòng tiền mờ ám của công ty ma mà ông ta đã che giấu cực kỳ cẩn trọng. Sự chột dạ hiện rõ trong ánh mắt Trung, nhưng gã là một kẻ cáo già, nhanh chóng lấy lại sự bình tĩnh, đập bàn giận dữ:


- Nguyễn Khánh Vy! Cô đang ngậm máu phun người! Đây là buổi điều trần kỷ luật tư cách của cô, không phải nơi để cô đưa ra những cáo buộc vu khống vô căn cứ nhắm vào gia đình tôi! Tôi yêu cầu Hội đồng kỷ luật ngắt lời cô ta ngay lập tức!


Chủ tịch Nguyễn Thế Vinh khẽ ho nhẹ, gõ búa xuống bàn ra hiệu trật tự:


- Luật sư Vy, yêu cầu cô tập trung vào nội dung đơn khiếu nại. Những vấn đề tài chính liên quan đến bên thứ ba không thuộc thẩm quyền giải quyết của buổi điều điều trần hôm nay.


Nguyễn Tiến Dũng thấy Trung bị dồn vào thế bí, lập tức tung ra lá bài ngửa tàn nhẫn nhất mà chúng đã chuẩn bị từ trước. Hắn rút từ trong cặp ra một văn bản có dấu vân tay đỏ chói, dõng dạc nói:


- Thưa Hội đồng! Để chứng minh Luật sư Vy đang đi ngược lại lợi ích của chính gia đình bị hại và vi phạm nghiêm trọng đạo đức nghề nghiệp, tôi xin đệ trình lên Hội đồng đơn khiếu nại chính thức của bà Lê Thị Thu – mẹ ruột của Luật sư Vy, đồng thời là người đại diện hợp pháp của người bị hại trong vụ án.


Dũng bắt đầu đọc to nội dung lá đơn bằng giọng điệu mỉa mai:


- *"Tôi là Lê Thị Thu, vợ của cố Thẩm phán Nguyễn Văn Nghị. Tôi vô cùng đau đớn và phẫn nộ khi con gái tôi, Nguyễn Khánh Vy, đã bất chấp sự phản đối của gia đình, nhận tiền bẩn để bào chữa cho kẻ sát hại chồng tôi. Hành vi của Vy là sự sỉ nhục đối với vong linh người cha quá cố và gây ra sự chia rẽ, đau khổ tột cùng cho gia đình chúng tôi. Tôi khẩn thiết đề nghị Đoàn Luật sư tỉnh Bình Đông can thiệp, tạm đình chỉ tư cách luật sư của Vy để bảo vệ thanh danh gia đình và sự nghiêm minh của pháp luật."*


Nội dung lá đơn như một nhát dao tàn nhẫn đâm thẳng vào lồng ngực Vy. Dù đã chuẩn bị tâm lý cho sự tuyệt tình của gia đình dưới sự thao túng của Trung, nhưng khi nghe những lời lẽ cay độc của chính mẹ ruột mình được đọc lên giữa phòng điều trần, Vy vẫn cảm thấy một cơn nghẹn đắng nơi cổ họng. Lồng ngực cô phập phồng, hơi thở trở nên dồn dập. Cô nhìn chằm chằm vào dấu vân tay đỏ chói của mẹ trên tờ giấy, nhận ra sự cô đơn tột cùng mà cô đang phải gánh chịu. Cả thế giới đang quay lưng lại với cô, ngay cả những người ruột thịt nhất cũng bị đối thủ dùng làm công cụ để triệt hạ cô.


Đặng Quốc Trung khẽ tựa lưng vào ghế, nụ cười đắc thắng quay trở lại trên gương mặt ông ta. Ông ta nhìn Vy bằng ánh mắt thương hại giả tạo:


- Luật sư Vy, cô thấy chưa? Ngay cả mẹ ruột của cô cũng không thể chấp nhận được hành vi vô đạo đức này. Cô bào chữa cho kẻ thù để tìm kiếm cái gọi là công lý, nhưng chính cô lại đang chà đạp lên nỗi đau của gia đình mình. Cô có thực sự xứng đáng đứng trên bục bào chữa với chiếc ghim cài áo kia không?


Vy khẽ nhắm mắt lại trong ba giây. Hơi ấm từ chiếc ghim cài áo hình cán cân công lý bằng bạc trên ngực như truyền thêm cho cô một nguồn sức mạnh vô hình từ người cha quá cố. Khi mở mắt ra, đôi mắt cô không còn một chút dao động nào, chỉ còn lại sự lạnh lùng và kiên định tột cùng. Cô đứng thẳng, gõ ngón tay xuống bàn một nhịp dứt khoát:


- Thưa Hội đồng! Đạo đức nghề luật buộc tôi phải bảo vệ sự thật khách quan của vụ án dựa trên chứng cứ khoa học, chứ không phải dựa trên định kiến cá nhân hay áp lực từ gia đình. Nếu mẹ tôi bị kẻ xấu lợi dụng, dụ dỗ ký vào lá đơn này để che giấu một đường dây chạy án khổng lồ đứng sau cái chết của cha tôi, tôi lại càng có nghĩa vụ phải đi đến cùng để làm trong sạch danh dự của cha mình. Tôi không vi phạm đạo đức, tôi đang thực hiện sứ mệnh cao cả nhất của một luật sư chính trực.


Giữa lúc căng thẳng lên đến đỉnh điểm, Luật sư kỳ cựu Phan Anh Đức – người thầy tinh thần của Vy – đứng dậy từ hàng ghế khán giả phía sau. Với mái tóc bạc sương và uy tín ba mươi năm tranh tụng, ông Đức dùng giọng nói trầm ấm, đầy uy lực để bảo lãnh cho học trò:


- Kính thưa Hội đồng! Tôi đã theo sát vụ án này từ đầu. Luật sư Vy là một đồng nghiệp trẻ tài năng và chính trực. Việc cô ấy đưa ra các chứng cứ ngoại phạm tại tòa là hoàn toàn đúng quy trình tố tụng để tránh xảy ra án oan sai. Việc tạm đình chỉ hành nghề của một luật sư đang trong quá trình tranh tụng tích cực chỉ vì một lá đơn khiếu nại hành chính chưa được xác minh rõ ràng là một quyết định vội vã, tạo ra một tiền lệ nguy hiểm cho quyền bào chữa của luật sư Việt Nam. Tôi dùng danh dự cá nhân để bảo lãnh cho Vy tiếp tục hành nghề cho đến khi có phán quyết cuối cùng của tòa án.


Lời phát biểu của ông Đức khiến một số thành viên trong Hội đồng kỷ luật xôn xao, khẽ gật đầu đồng tình. Tuy nhiên, Nguyễn Tiến Dũng lập tức đứng dậy phản bác bằng một văn bản khác:


- Thưa Hội đồng! Chúng tôi vô cùng kính trọng Luật sư Đức. Nhưng luật pháp là tối thượng và không có ngoại lệ cho danh dự cá nhân. Theo Điều 85 Quy chế hoạt động của Đoàn luật sư, khi có khiếu nại từ chính gia đình bị hại về hành vi vi phạm đạo đức nghiêm trọng gây ảnh hưởng đến an ninh trật tự địa phương, Hội đồng có thẩm quyền ra quyết định tạm đình chỉ khẩn cấp để phục vụ công tác xác minh. Quyết định này đã nhận được sự đồng thuận bằng văn bản của Giám đốc Sở Tư pháp tỉnh Bình Đông.


Chủ tịch Nguyễn Thế Vinh nhìn tờ văn bản của Sở Tư pháp, khẽ thở dài đầy bất lực. Ông biết áp lực chính trị đứng sau vụ này quá lớn, vượt ra ngoài tầm kiểm soát của Đoàn luật sư địa phương. Ông gõ búa xuống bàn, giọng nói trầm buồn:


- Đề nghị các bên giữ trật tự. Hội đồng kỷ luật tiến hành bỏ phiếu kín để đưa ra quyết định cuối cùng.


Năm phút trôi qua trong sự im lặng đến nghẹt thở. Vy ngồi bất động, ánh mắt cô không hề rời khỏi Đặng Quốc Trung. Trung khẽ nhấp một ngụm nước, phong thái tự tin như một kẻ đã làm chủ hoàn toàn quân bài quyết định.


Khi kết quả bỏ phiếu được công bố, Chủ tịch Vinh đứng dậy, giọng đọc của ông run rẩy:


- Căn cứ vào kết quả bỏ phiếu của Hội đồng kỷ luật và văn bản chỉ đạo của Sở Tư pháp, Đoàn Luật sư tỉnh Bình Đông quyết định: Tạm đình chỉ hành nghề luật sư đối với bà Nguyễn Khánh Vy trong thời hạn sáu tháng kể từ ngày hôm nay để phục vụ công tác xác minh làm rõ các khiếu nại vi phạm đạo đức nghề nghiệp. Yêu cầu bà Vy bàn giao lại toàn bộ hồ sơ vụ án chỉ định cho Đoàn luật sư quản lý.


Tiếng búa gõ xuống bàn vang lên như một tiếng sét đánh ngang tai. Mai Chi ngồi bên cạnh Vy bỗng bật khóc nức nở, hai tay che mặt. Vy khẽ nhắm mắt lại, một cảm giác cô độc lạnh lẽo bao trùm lấy toàn thân. Cô đã mất tư cách luật sư chính quy, mất quyền đứng trước tòa để bảo vệ Trần Thế Hải. Sự cô lập xã hội của cô đã đạt đến đỉnh điểm khi cô chính thức bị tước đi vũ khí pháp lý duy nhất của mình.


Vy chậm rãi đứng dậy, thu dọn tài liệu vào chiếc cặp da cũ. Cô quay sang nhìn thẳng vào Đặng Quốc Trung, giọng nói điềm tĩnh đến đáng sợ:


- Ông Trung, ông có thể dùng tiền bạc và quyền lực để tước đi chiếc thẻ luật sư của tôi ngày hôm nay. Nhưng ông không thể tước đi sự thật khách quan của vụ án. Tôi chấp nhận mất thẻ hành nghề, nhưng tôi sẽ tiếp tục cuộc chiến này dưới tư cách một công dân đi tìm công lý cho cha mình.


Trung khẽ cười nhạt, đứng dậy chỉnh lại vạt áo vest phẳng phiu:


- Chúc cô may mắn, cựu Luật sư Vy. Nhưng tôi e rằng cô sẽ không có nhiều thời gian để làm việc đó đâu.


***


Chiều hôm đó, cơn mưa Bình Đông càng lúc càng nặng hạt. Vy đứng lặng người dưới hiên nhà chung cư cũ, nhìn ba nhân viên của Đoàn luật sư phối hợp với đại diện chính quyền địa phương đang tiến hành dán tấm băng niêm phong màu đỏ chói lên cánh cửa sắt khóa hai lớp của Văn phòng Luật sư Khánh Vy & Cộng sự.


Tấm giấy niêm phong dán chéo qua ổ khóa, mang dòng chữ đen lạnh lùng: *"Văn phòng tạm ngừng hoạt động theo Quyết định kỷ luật số 12/QĐ-ĐLS"*.


Mai Chi đứng bên cạnh Vy, tay xách chiếc túi giấy chứa vài món đồ cá nhân nghèo nàn vừa được dọn ra từ văn phòng. Nước mắt Chi hòa lẫn với nước mưa chảy tràn trên má, cô nghẹn ngào:


- Chị Vy... em xin lỗi... em không giúp được gì cho chị. Văn phòng bị niêm phong rồi, em... em tạm thời phải về quê một thời gian vì không còn tiền trang trải tiền phòng trọ.


Vy khẽ quay sang, đặt bàn tay lạnh ngắt của mình lên vai Chi, cố gắng nở một nụ cười an ủi:


- Em không có lỗi gì cả, Mai Chi. Em đã làm rất tốt rồi. Hãy về quê nghỉ ngơi một thời gian, chăm sóc sức khỏe. Khi nào văn phòng mở cửa trở lại, chị sẽ gọi em đầu tiên. Đây là khoản tiền lương tháng này của em, chị đã nhờ anh Triết chuyển khoản từ sáng.


Chi ôm chầm lấy Vy, khóc nấc lên một tiếng rồi quay lưng bước đi vào màn mưa trắng xóa, bóng dáng nhỏ nhắn nhanh chóng khuất sau góc phố bụi bặm.


Vy đứng trơ trọi một mình trước cánh cửa văn phòng bị niêm phong đỏ. Tiếng mưa rơi rầm rập trên mái tôn chung cư cũ như tiếng gầm rú của những thế lực đen tối đang muốn đè bẹp ý chí của cô. Không còn thẻ hành nghề, không còn văn phòng làm việc, đồng nghiệp quay lưng, gia đình ruồng bỏ – Vy nhận ra cô đã thực sự rơi vào chân tường của sự cô độc và bất lực.


Cô khẽ đưa tay lên ngực, siết chặt chiếc ghim cài áo hình cán cân công lý bằng bạc. Kim loại lạnh ngắt chạm vào da thịt như một lời nhắc nhở đanh thép của người cha quá cố.


"Nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất..." – Câu nói của cha năm xưa bỗng vang vọng trong tâm trí cô.


Vy nhìn chằm chằm vào tấm niêm phong đỏ trên cửa. Cô biết, mọi nỗ lực tranh tụng chính quy lúc này đều đã bị chặn đứng. Cách duy nhất để cô lật ngược thế cờ, bẻ gãy lá bài ngửa tàn nhẫn của Đặng Quốc Trung và tìm ra kẻ chủ mưu thực sự Trần Duy Bách, là phải tìm thấy cuốn sổ tay mật của cha cô – di vật tối thượng chứa đựng toàn bộ danh sách chạy án lịch sử của tỉnh Bình Đông từ năm 2016.


Cuốn sổ tay đó đang được giấu kín trong thùng chiếc đàn piano cơ cũ hiệu Yamaha tại ngôi nhà số 24 đường Nguyễn Du – nơi mẹ cô đang ở và hiện đang bị giám sát chặt chẽ ngày đêm bởi đàn em của Bùi Đức Cụt.


Vy khẽ mím chặt môi, ánh mắt cô sáng quắc lên giữa màn mưa giông đen tối. Cô quay người tập tễnh bước đi, chuẩn bị cho một kế hoạch đột nhập thực địa đầy mạo hiểm vào chính ngôi nhà của gia đình mình ngay trong đêm nay.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!