Bức Tường Thành Tư Pháp
Cơn bão đi qua để lại cho thành phố Bình Đông một bầu trời xám xịt như tro tàn và những vũng nước mưa đọng lại trên mặt đường nhựa nứt nẻ. Sáu giờ sáng, sương mù lẫn với khói bụi từ khu công nghiệp phía Nam tràn vào nội đô, phủ một lớp màng mờ ảo lên những tòa nhà công sở lạnh lùng.
Nguyễn Khánh Vy bước xuống từ chiếc xe taxi cũ, cổ chân trái truyền đến một cơn đau nhức buốt nhói như có hàng nghìn cây kim châm thẳng vào xương tủy. Cú ngã khi cố gắng thoát khỏi bến tàu quận 8 đêm qua đã khiến mắt cá chân của cô sưng tấy lên, tấy đỏ rực dưới lớp băng thun quấn vội. Cô phải dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể sang bên phải, tay tì chặt vào quai xách của chiếc cặp da cũ sờn góc của người cha quá cố để giữ thăng bằng. Trên ngực áo vest sẫm màu, chiếc ghim cài hình cán cân công lý bằng bạc khẽ lay động dưới gió lạnh, phản chiếu ánh sáng nhợt nhạt của buổi bình minh.
Trước mặt cô là Trung tâm Pháp y tỉnh Bình Đông – một tòa nhà ba tầng sơn màu vàng úa nằm cô độc sau rặng xà cừ cổ thụ. Mùi hóa chất khử trùng nồng nặc bay ra từ các khe cửa sổ đóng kín, thứ mùi quen thuộc đến lạnh gáy mà Vy đã ngửi thấy trên chiếc phong bì đen nặc danh gửi đến văn phòng cô hai ngày trước. Cô biết, đằng sau những bức tường vô trùng kia là nơi lưu giữ sự thật về cái chết của cha cô, và cũng là nơi khởi nguồn của loại thuốc gây mê Halothane lô HP-2022-04 đã khống chế Trần Thế Hải.
Vy tập tễnh đi qua bốt bảo vệ. Nhờ uy tín lịch sử của người cha quá cố – cố Thẩm phán Nguyễn Văn Nghị – người bảo vệ già chỉ khẽ gật đầu ái ngại chứ không ngăn cản cô. Vy đi thẳng lên tầng hai, hướng về phía phòng làm việc của Viện trưởng Phạm Thế Anh. Dọc hành lang, tiếng giày cao gót của cô gõ nhịp lộc cộc, nặng nề và đơn độc.
Trước khi gõ cửa phòng Viện trưởng, Vy tạt qua phòng thí nghiệm độc chất học ở cuối hành lang. Qua ô kính nhỏ, cô thấy kỹ thuật viên trẻ Đặng Thu Thủy đang ngồi thẫn thờ trước màn hình máy tính tối đen. Vy khẽ đẩy cửa bước vào, định nhờ Thủy trích xuất nhật ký xuất kho dược phẩm đêm 15 tháng 4. Nhưng ngay khi thấy Vy, Thủy đã hoảng hốt lắc đầu, đôi mắt lộ rõ vẻ sợ hãi tột độ:
- Chị Vy, em xin chị... Máy tính của em đã bị khóa quyền truy cập hệ thống từ tối qua rồi. Viện trưởng đã niêm phong toàn bộ tài khoản của phòng thí nghiệm để phục vụ 'kiểm tra nội bộ'. Chị đi đi, nếu Viện trưởng thấy chị ở đây, cả em và bác sĩ Nam đều sẽ bị đuổi việc ngay lập tức.
Vy mím chặt môi, ngón tay khẽ siết chặt quai chiếc cặp da. Sự phong tỏa hành chính của Phạm Thế Anh nhanh hơn cô nghĩ. Cô khẽ gật đầu với Thủy rồi quay lưng bước đi, hướng thẳng về phía văn phòng của kẻ đứng đầu trung tâm.
*Cộc! Cộc!*
- Vào đi. – Giọng nói trầm, khàn và đầy uy quyền vang lên từ bên trong.
Vy đẩy cửa bước vào. Viện trưởng Phạm Thế Anh đang ngồi sau chiếc bàn làm việc lớn bằng gỗ gụ, trên người vẫn mặc bộ áo blouse trắng phẳng phiêu. Mái tóc bạc sương của ông ta được chải chuốt gọn gàng phía sau cặp kính gọng đen dày. Thấy Vy bước vào với dáng đi tập tễnh và chiếc cặp da cũ của ông Nghị, đôi mắt Thế Anh khẽ nheo lại, một tia cảnh giác lóe lên rồi nhanh chóng được che giấu dưới vẻ đạo mạo thường ngày.
- Luật sư Vy đó sao? – Thế Anh đặt cây bút máy xuống bản báo cáo đang đọc dở, giọng điệu khách sáo nhưng lạnh lùng. – Tôi tưởng sau phiên tòa sơ thẩm sáng qua, cô phải bận rộn đối phó với dư luận chứ? Sao lại có thời gian đến một nơi u ám như Trung tâm Pháp y này?
Vy không ngồi xuống chiếc ghế đối diện. Cô đứng thẳng, đặt chiếc cặp da lên mặt bàn gỗ, ánh mắt sắc sảo khóa chặt vào gương mặt của người đàn ông ngoài năm mươi tuổi:
- Tôi đến đây không phải với tư cách luật sư tranh tụng, thưa Viện trưởng Thế Anh. Tôi đến với tư cách người đại diện ủy quyền của gia đình bị hại – cố Thẩm phán Nguyễn Văn Nghị – và cũng là người đang truy vết dòng độc chất đã bắt cóc nhân chứng Trần Thế Hải.
Thế Anh khẽ cười nhạt, tựa lưng vào ghế, đan hai bàn tay vào nhau:
- Nhân chứng Hải đã bỏ trốn khỏi trại tạm giam ngay sau khi được tuyên trắng án. Việc đó thuộc thẩm quyền điều tra của công an tỉnh dưới sự chỉ đạo của Thượng tá Quyết. Trung tâm Pháp y chúng tôi chỉ chịu trách nhiệm về mặt khoa học kỹ thuật, không liên quan đến việc quản lý phạm nhân.
- Vậy còn cái này thì sao? – Vy dứt khoát mở khóa chiếc cặp da cũ, rút ra một tấm ảnh chụp độ nét cao đặt xuống trước mặt Thế Anh.
Bức ảnh hiển thị rõ ràng chiếc ống tiêm y tế bằng nhựa trong suốt mà cô và thám tử Hùng đã tìm thấy trong sọt rác căn hộ quận 8 đêm qua. Trên thân ống tiêm, nhãn hiệu in mờ với dòng chữ *"Halothane - USP - 250ml - Lô sản xuất: HP-2022-04"* hiện lên sắc nét dưới ánh đèn flash.
- Đây là ống tiêm chứa thuốc gây mê cực mạnh được tìm thấy tại sào huyệt của nhóm bắt cóc ở quận 8 đêm qua. – Giọng Vy đanh thép, vang vọng trong căn phòng rộng. – Theo quy chuẩn quản lý dược phẩm đặc biệt của Bộ Y tế, mã lô HP-2022-04 này chỉ được phân phối duy nhất cho ba đơn vị tại miền Nam, trong đó có kho dược của Trung tâm Pháp y tỉnh Bình Đông do ông trực tiếp ký duyệt quản lý. Ông giải thích thế nào về việc một độc chất gây mê thuộc diện kiểm soát đặc biệt của cơ quan ông lại xuất hiện trong tay băng nhóm xã hội đen của Bùi Đức Cụt?
Thế Anh khẽ biến sắc trong một phần mười giây, nhưng gã nhanh chóng lấy lại sự bình tĩnh của một kẻ đã quen đối phó với các cuộc thanh tra. Gã cầm bức ảnh lên, nhìn lướt qua rồi ném trả lại bàn:
- Luật sư Vy, cô đang dùng một bức ảnh không rõ nguồn gốc để buộc tội một cơ quan nhà nước sao? Mã lô này được phân phối cho nhiều bệnh viện khác trong tỉnh Bình Đông và các khu vực lân cận, không riêng gì Trung tâm chúng tôi. Việc thất thoát dược phẩm – nếu có – có thể xảy ra ở bất kỳ khâu trung gian nào của hệ thống phân phối ngoại biên. Cô không có quyền tài phán để chất vấn tôi về quy trình nội bộ.
- Đúng vậy, tôi không có quyền tài phán. – Vy tiến lên nửa bước, ngón tay trỏ gõ nhè nhẹ xuống mặt bàn theo một nhịp điệu đều đặn, lạnh lùng. – Nhưng tôi có quyền yêu cầu được xem nhật ký xuất kho dược phẩm của Trung tâm đêm 15 tháng 4 – đêm xảy ra vụ mưu sát cha tôi. Nếu quy trình của ông thực sự minh bạch, hãy cho tôi xem sổ sách đối chiếu.
Thế Anh đứng phắt dậy, gương mặt đạo mạo đột ngột lộ rõ vẻ giận dữ dữ dội. Gã đập mạnh bàn, giọng nói rít qua kẽ răng:
- Đủ rồi! Nguyễn Khánh Vy! Cô đang đi quá giới hạn của một luật sư tập sự rồi đấy! Quy chế bảo mật thông tin nội bộ của cơ quan nhà nước nghiêm cấm việc cung cấp tài liệu nghiệp vụ cho người ngoài khi chưa có văn bản yêu cầu chính thức từ Viện kiểm sát hoặc Cơ quan điều tra. Cô đang bị Đoàn luật sư xem xét kỷ luật vì vi phạm quy tắc ứng xử truyền thông, vậy mà còn dám đến đây vu khống, bôi nhọ danh dự của tôi sao?
Vy nhìn thẳng vào đôi mắt đang giận dữ của Thế Anh, sự run rẩy nhẹ ở khóe miệng gã không thoát khỏi khả năng quan sát tâm lý của cô. Cô biết gã đang lo sợ điều gì. Vy khẽ hạ giọng, nhưng mỗi từ phát ra đều sắc lạnh như dao cạo:
- Ông Thế Anh, ông có thể dùng quy chế bảo mật để từ chối tôi ngày hôm nay. Nhưng ông nên nhớ, tôi đã gửi một bản sao kết quả phân tích độc chất Aconitine trên vô lăng xe của cha tôi đến Ban Nội chính Tỉnh ủy. Nếu tôi nộp thêm bức ảnh ống tiêm Halothane này cùng đơn kiến nghị khẩn cấp yêu cầu thanh tra quy trình quản lý độc chất của Trung tâm Pháp y, Ban Nội chính sẽ vào cuộc kiểm tra toàn diện. Lúc đó, lá chắn bảo mật của ông sẽ biến thành chiếc thòng lọng tự siết chặt cổ ông.
Thế Anh bỗng lặng người đi, sắc mặt gã chuyển từ đỏ gay sang xám ngoét. Gã nhìn Vy như nhìn một con quái vật nhỏ tuổi nhưng mang bộ não của một thẩm phán lão luyện. Gã run rẩy chỉ tay ra phía cửa, giọng nói lạc đi vì phẫn nộ lẫn sợ hãi:
- Cô... cô cút ra ngoài cho tôi! Từ giây phút này, tôi cấm cửa cô bước chân vào Trung tâm Pháp y này! Nếu cô còn lảng vảng ở đây, tôi sẽ gọi bảo vệ bắt giữ cô tội quấy rối cơ quan nhà nước!
Vy điềm tĩnh thu hồi bức ảnh chụp ống tiêm, xếp gọn gàng vào chiếc cặp da cũ của cha. Cô không nói thêm một lời nào, quay lưng tập tễnh bước ra khỏi phòng làm việc của Thế Anh. Tiếng cửa gỗ đóng sầm lại sau lưng cô vang dội như một lời tuyên chiến chính thức. Mối quan hệ giữa cô và cơ quan y tế pháp y tỉnh hoàn toàn đổ vỡ, nhưng Vy biết, sự bối rối và hoảng loạn của Thế Anh đã xác nhận một sự thật: gã chính là một mắt xích quan trọng trong đường dây chạy án của Trần Duy Bách.
***
Mưa lại bắt đầu rơi lất phất trên những con phố cổ kính của Bình Đông. Vy bước vào quán cà phê 'Góc Khuất' nằm sâu trong con hẻm nhỏ đối diện tòa án tỉnh. Tiếng chuông gió treo trước cửa quán vang lên lách cách, mang theo hơi lạnh của nước mưa ngoài phố. Quán vắng vẻ vào giờ này, chỉ có tiếng nhạc không lời trầm buồn phát ra từ chiếc loa cũ đặt sát góc tường.
Vy chọn chiếc bàn gỗ tối màu ở góc trong cùng, nơi khuất ánh sáng đèn đường và không nằm trong tầm quét của bất kỳ chiếc camera an ninh nào. Cổ chân trái của cô đau nhức đến mức cô không thể đứng vững được nữa. Vy ngồi xuống, khẽ thở dài, tay xoa nhẹ mắt cá chân đã sưng to như quả chanh.
- Một tách trà gừng ấm phải không, Vy? – Giọng nói ấm áp, quen thuộc của chị Tô Mỹ Hạnh, chủ quán cà phê, vang lên từ phía sau quầy bar.
- Dạ, cảm ơn chị Hạnh. – Vy khẽ mỉm cười mệt mỏi.
Chị Hạnh mang tách trà gừng nghi ngút khói đặt xuống bàn cho Vy, ánh mắt chị đầy sự lo lắng khi nhìn thấy vết thương ở chân và vẻ mệt mỏi hằn sâu trên gương mặt cô:
- Em dạo này liều lĩnh quá. Chị nghe giới luật sư kháo nhau tụi nó đang tìm cách tước thẻ hành nghề của em đấy. Liệu có đáng không, Vy?
- Nếu em không đi đến cùng, vong linh của cha em sẽ không bao giờ được thanh thản, chị ạ. – Vy nhìn dòng nước trà màu vàng óng, giọng cô kiên định.
Chị Hạnh khẽ thở dài, vỗ nhẹ vào vai Vy rồi quay trở lại quầy bar, kéo tấm rèm che phòng VIP phía sau để bảo đảm không gian riêng tư tuyệt đối cho cô.
Khoảng mười phút sau, cánh cửa quán cà phê lại mở ra. Một người đàn ông cao ráo, mặc chiếc áo khoác măng-tô sẫm màu đẫm nước mưa bước vào. Anh ta kéo sụp chiếc mũ lưỡi trai để che khuất gương mặt, ánh mắt sắc sảo lướt nhanh qua các bàn trước khi bước thẳng về phía góc tối nơi Vy đang ngồi.
Lê Hoàng Minh cởi chiếc mũ đặt xuống bàn, lộ ra gương mặt tuấn tú nhưng tiều tụy, đôi mắt hằn sâu những quầng thâm của nhiều đêm mất ngủ. Anh nhìn Vy, ánh mắt đầy sự giằng xé nội tâm giữa nghĩa vụ của một kiểm sát viên giữ quyền công tố và tình cảm sâu nặng dành cho người yêu cũ.
- Vy, em điên rồi sao? – Minh ngồi xuống đối diện cô, giọng anh trầm xuống, dồn nén sự giận dữ lẫn lo âu. – Sáng nay anh nghe báo cáo từ phòng giám định pháp y rằng em đã đến Trung tâm và đe dọa Viện trưởng Thế Anh. Em có biết mình đang làm gì không? Thế Anh là người của Thẩm phán Trần Duy Bách! Chỉ cần một cuộc gọi của ông ta, Đoàn luật sư tỉnh sẽ tước thẻ hành nghề của em ngay lập tức trước khi em kịp đưa ra bất kỳ chứng cứ nào tại phiên sơ thẩm lần hai!
Vy khẽ nâng tách trà gừng, nhấp một ngụm nhỏ để hơi ấm lan tỏa qua cuống họng lạnh ngắt. Cô nhìn thẳng vào mắt Minh, không hề né tránh:
- Anh Minh, anh đến đây chỉ để cảnh báo tôi về quyền lực của Trần Duy Bách sao? Hay anh đến để bảo vệ người thầy kính yêu của anh khỏi bị tôi phanh phui tội ác?
Minh khẽ giật mình, gương mặt anh co rúm lại vì đau đớn trước câu nói lạnh lùng của Vy. Anh nắm chặt hai bàn tay đặt trên bàn, giọng nói run rẩy:
- Vy... em biết anh không phải loại người đó. Anh là người giữ quyền công tố vụ án này. Anh muốn tìm ra sự thật khách quan, nhưng quy trình tố tụng đòi hỏi mọi chứng cứ phải được thu thập hợp pháp. Việc em lén lút đột nhập vào căn hộ quận 8, thu giữ ống tiêm Halothane mà không có điều tra viên chứng kiến là vi phạm nghiêm trọng Bộ luật Tố tụng Hình sự! Tòa án sẽ bác bỏ hoàn toàn giá trị chứng cứ đó!
- Vậy tôi phải làm gì? – Vy đặt mạnh tách trà xuống đĩa, tiếng gốm sứ va chạm vang lên giòn giã. – Ngồi im nhìn Thượng tá Quyết và Đặng Quốc Trung hợp thức hóa hồ sơ để khép án tử hình cho Trần Thế Hải sao? Nhìn kẻ đã trực tiếp đầu độc cha tôi nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật dưới sự bảo kê của Trần Duy Bách sao? Anh Minh, anh có biết chiếc ống tiêm Halothane đó có mã lô HP-2022-04 trùng khớp với kho dược của Trung tâm Pháp y không? Ai là người có quyền tuồn độc chất đó ra ngoài cho nhóm bắt cóc nếu không phải là Phạm Thế Anh dưới sự chỉ đạo của Bách?
Minh cúi đầu im lặng, bờ vai anh khẽ run lên. Sự im lặng của anh kéo dài như một thế kỷ trong tiếng mưa rơi rả rích ngoài cửa sổ. Vy biết, Minh đang trải qua một cuộc khủng hoảng lương tâm cực kỳ tàn nhẫn. Anh đã tìm thấy bản nháp báo cáo pháp y gốc trong ngăn kéo của Bách, anh biết thời gian tử vong của cha cô bị làm sai lệch, nhưng lòng trung thành và nghĩa vụ công vụ đang trói chặt tay chân anh.
- Anh biết... – Minh thều thào nói, giọng anh khàn đặc vì đau đớn. – Anh biết hồ sơ có dấu hiệu bị làm giả. Nhưng Thẩm phán tối cao Trần Duy Bách đang trực tiếp giám sát vụ án này từ Hà Nội. Ông ta đã ra chỉ thị ngầm cho Viện kiểm sát phải khép án Hải nhanh chóng để ổn định dư luận địa phương. Vy, em đối đầu với họ lúc này là tự sát. Họ sẽ dùng mọi biện pháp hành chính, thậm chí cả bạo lực ngoài vòng pháp luật để khóa miệng em.
- Tôi không sợ chết, anh Minh. – Vy nói, bàn tay cô vô thức chạm vào chiếc ghim cài áo hình cân công lý trên ngực. – Tôi chỉ sợ sự im lặng của những người làm luật như anh đang tiếp tay cho cái ác nhân danh công lý.
Minh ngước mắt nhìn Vy, ánh mắt anh tràn ngập sự dằn vặt và bất lực. Anh biết cô nói đúng. Sự chính trực của Vy như một tấm gương phản chiếu sự hèn nhát của chính anh trước hệ thống quyền lực mục nát.
Anh khẽ liếc nhìn xung quanh quán cà phê, rồi thọc tay vào túi áo khoác măng-tô. Minh lén rút ra một mảnh giấy nhỏ được gấp làm tư, đặt dưới đế tách trà gừng của Vy, khẽ đẩy nó về phía cô. Hành động của anh cực kỳ nhanh nhẹn và cẩn trọng, như một thói quen của một kiểm sát viên hình sự.
- Cái gì đây? – Vy nhíu mày, định mở mảnh giấy.
- Đừng mở ở đây! – Minh nhanh chóng giữ tay cô lại, giọng anh thì thầm, đầy vẻ khẩn cấp. – Đây là lịch trình di chuyển chi tiết của chiếc xe bán tải mang biển số 37C-128.96 thuộc sở hữu của Trần Quốc Toản vào đêm Trần Thế Hải bị bắt cóc khỏi trại tạm giam. Thiết bị định vị GPS của xe tải này đã ghi nhận nó dừng lại tại một khu vực hẻo lánh thuộc lâm trường bỏ hoang ở biên giới Bình Phước suốt bốn tiếng đồng hồ đêm đó.
Vy bàng hoàng nhìn Minh, trái tim cô đập liên hồi trong lồng ngực. Manh mối định vị lâm trường Bình Phước – nơi Hải đang bị giam giữ.
- Tại sao anh lại đưa cái này cho tôi? – Vy hỏi, ánh mắt cô đầy sự nghi ngờ lẫn hy vọng.
Minh nhìn cô, đôi mắt anh đỏ hoe, tràn ngập sự dằn vặt cuối cùng:
- Anh đưa cho em vì anh không thể tự mình thi hành lệnh khám xét lâm trường đó khi chưa có sự phê duyệt của cấp trên. Nhưng đổi lại, Vy... em phải hứa với anh một điều. Em tuyệt đối không được công bố lịch trình này lên báo chí hay mạng xã hội. Nếu thông tin này bị rò rỉ ra ngoài trước khi Bộ Công an tiếp quản, Bách sẽ lập tức biết anh là người tuồn tin. Lúc đó, không chỉ sự nghiệp của anh kết thúc, mà cả tính mạng của em và Hải cũng sẽ không thể bảo toàn.
Vy nhìn mảnh giấy dưới tách trà, rồi nhìn vào đôi mắt đầy sự dằn vặt của người yêu cũ. Cô biết đây là một lá bài ngửa đầy mạo hiểm của Minh, một sự phản bội ngầm đối với người thầy Trần Duy Bách để cứu lấy lương tri của chính anh.
Cô khẽ gật đầu, đặt bàn tay lạnh ngắt của mình lên tay Minh:
- Tôi hứa, anh Minh. Tôi sẽ dùng nó theo cách hợp pháp nhất để cứu Hải.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!