Đột Kích Căn Hộ Bỏ Hoang
Cơn mưa tầm tã rống lên từng hồi điên cuồng qua những khoảng hở hoen rỉ của khu chung cư bỏ hoang quận 8. Nước mưa xối xả trút xuống những mảng tường bêtông bong tróc, hòa lẫn với mùi sình lầy và rác rưởi mục nát đặc trưng của dòng kênh đôi đen ngòm sát bên cạnh. Bầu không khí ngột ngạt, lạnh lẽo đến thấu xương bao trùm lấy không gian u tối.
Dưới chân cầu thang bộ sứt mẻ của block C, Nguyễn Khánh Vy khẽ tựa lưng vào mảng tường ẩm mốc để giảm bớt trọng lượng cơ thể đè lên chân trái. Cổ chân trái của cô, vốn đã bị sưng tấy nghiêm trọng sau cú gạt ngã ngoài cổng trại tạm giam sáng nay, giờ đây đang throbbing từng nhịp đau nhức buốt nhói chạy dọc lên tận thắt lưng. Lớp băng gạc thun quấn chặt quanh mắt cá chân dường như đã sũng nước mưa, lạnh ngắt và bóp nghẹt các mạch máu. Vy mím chặt môi để ngăn một tiếng rên rỉ thoát ra, bàn tay phải run rẩy đưa lên ngực áo vest, siết chặt lấy chiếc ghim cài áo hình cân công lý bằng bạc – di vật tinh thần duy nhất của người cha quá cố. Kim loại lạnh buốt chạm vào đầu ngón tay cô, khơi dậy một ý chí chiến đấu đanh thép, đẩy lùi cơn sốt nhẹ đang chực chờ bùng phát.
Bên cạnh cô, thám tử tư Trần Văn Hùng đang nép mình trong góc tối của bóng cột bêtông. Chiếc mũ lưỡi trai sụp xuống che khuất nửa gương mặt sương gió, ánh mắt sắc sảo của một cựu trinh sát hình sự dày dạn kinh nghiệm quét liên tục qua khoảng sân sình lầy phía trước. Hùng mặc chiếc áo khoác gió tối màu phẳng lặng, tác phong di chuyển nhẹ nhàng như một bóng ma.
- Cô ổn chứ? – Hùng khẽ ghé sát tai Vy, giọng trầm ấm nhưng cẩn trọng. – Chân cô thế kia, nếu có biến cố, việc rút lui sẽ cực kỳ khó khăn.
- Tôi chịu được. – Vy khàn giọng nói, đôi mắt cô sáng quắc lên giữa bóng tối. – Chúng ta không có thời gian. Chiếc xe van đen mang biển số 37C-128.96 của công ty ma An Bình đang đỗ ở góc tối kia kìa. Nắp ca-pô vẫn còn bốc hơi nước, nghĩa là tụi nó vừa đưa Hải đến đây không lâu. Trần Quốc Toản muốn thủ tiêu gã trước khi Bộ Công an tiếp quản hồ sơ. Chúng ta phải tìm thấy gã trước.
Hùng nheo mắt nhìn theo hướng chỉ của Vy. Giữa những bụi cỏ dại mọc lút đầu người bên hông nhà xe cũ, chiếc Ford Transit đen nằm im lìm như một con quái vật sắt đang rình rập. Quả thực, hơi nóng từ động cơ tỏa ra làm mờ mờ một khoảng không gian xung quanh.
- Có lính gác. – Hùng khẽ ra hiệu.
Vy tập trung quan sát. Dưới mái hiên bêtông sụp đổ che lối lên cầu thang bộ tầng một, hai tên đàn em của Bùi Đức Cụt đang đứng hút thuốc. Ánh lửa đỏ lòe của điếu thuốc lá thỉnh thoảng lóe lên, chiếu sáng những gương mặt bặm trợn, đầy hình xăm trổ trên cổ. Một tên đang cầm chiếc gậy sắt ngắn gõ nhịp xuống đùi, tên còn lại dắt một khẩu súng ngắn tự chế sau thắt lưng.
- Lối cầu thang bộ là con đường duy nhất dẫn lên căn hộ tầng 3. – Hùng phân tích nhanh, bàn tay anh vô thức chạm vào chiếc kìm cộng lực giấu trong bao da bên hông. – Không thể đi vòng qua ngách khác vì lối hành lang ngoài đã bị bêtông sập chặn kín. Tôi phải dọn hai tên này.
- Đừng dùng bạo lực trực tiếp. – Vy khẽ gõ ngón tay trỏ xuống mặt chiếc cặp da cũ của cha đang ôm trước ngực, thói quen tư duy quen thuộc xuất hiện. – Tụi nó được trang bị bộ đàm. Chỉ cần một tiếng động bất thường hay tiếng hét, tên gác trên tầng 3 sẽ lập tức di dời Hải hoặc nổ súng. Anh phải dụ tụi nó rời khỏi vị trí gác.
Hùng gật đầu khẽ, ánh mắt anh lóe lên sự tán thưởng trước sự nhạy bén chiến thuật của nữ luật sư trẻ. Anh cúi xuống, nhặt một vỏ chai thủy tinh dày nằm lăn lóc trong đống phế liệu bên chân. Đo lường khoảng cách và hướng gió, Hùng dùng lực cánh tay phải ném mạnh chiếc chai về phía bãi xe phế liệu rỉ sét cách đó khoảng ba mươi mét.
*Choang!*
Tiếng thủy tinh vỡ tan giòn giã xé toạc màn mưa đêm, vang dội vào các vách tường bêtông rỗng của khu chung cư.
- Đứa nào đấy? – Một tên gác giật mình quát lớn, vứt điếu thuốc xuống đất, tay đặt lên báng súng tự chế.
- Đi kiểm tra xem. Mẹ kiếp, giờ này mà còn có kẻ lảng vảng à? – Tên còn lại cầm gậy sắt bước đi trước, hướng về phía bãi xe phế liệu.
Ngay khi bóng hai tên gác vừa khuất sau những rào tôn rỉ sét, Hùng khẽ thúc nhẹ vào vai Vy:
- Đi! Nhanh lên!
Vy nghiến chặt răng, dồn toàn bộ trọng lượng vào chân phải, lê chiếc chân trái chấn thương bước nhanh qua khoảng sân sũng nước. Cơn đau thấu xương tủy khiến cô hoa mắt chóng mặt, nhưng cô không cho phép mình gục ngã. Hùng đi sát bên cạnh, một tay đỡ lấy eo Vy, một tay cảnh giới xung quanh. Họ nhanh chóng vượt qua khoảng sân trống, lẻn vào lối cầu thang bộ tối tăm và bắt đầu leo lên tầng ba.
Mùi ẩm mốc và phân dơi nồng nặc trong hành lang hẹp dẫn đến căn hộ số 302. Cánh cửa sắt cũ kỹ của căn hộ bị khóa chặt bằng một sợi xích sắt dày hoen rỉ quấn quanh tay nắm cửa.
- Khóa xích. – Vy khẽ nói, hơi thở cô dồn dập vì kiệt sức.
Hùng không phí một giây. Anh rút chiếc kìm cộng lực chuyên dụng từ sau lưng, tra vào mắt xích yếu nhất. Cơ bắp cánh tay anh gồng lên, các thớ thịt cuồn cuộn dưới lớp áo khoác gió.
*Cạch.*
Tiếng kim loại đứt gãy rất nhỏ bị tiếng sấm rền vang từ bầu trời đêm che lấp hoàn toàn. Hùng nhẹ nhàng gỡ sợi xích ra, đẩy khẽ cánh cửa sắt. Cánh cửa mở ra một khe hẹp không phát ra tiếng động nhờ lớp dầu mỡ mà giang hồ đã bôi trơn từ trước để tránh gây chú ý.
Bên trong căn hộ tối om và lạnh lẽo. Vy bước vào trước, tay cô vô thức sờ lên ghim cài áo bằng bạc để lấy lại sự bình tĩnh. Cô bật chiếc đèn pin ánh sáng đỏ công suất thấp – loại ánh sáng không gây phản quang mạnh để tránh kích hoạt các thiết bị hồng ngoại tự chế của đối thủ.
- Không có ai ở đây. – Hùng thì thầm sau khi lướt nhanh qua phòng khách nhỏ và gian bếp ẩm thấp.
Vy đi tập tễnh vào giữa phòng khách. Trên sàn nhà bêtông đầy bụi bẩn, chiếc bàn gỗ bị lật nghiêng, hai chiếc ghế nhựa bị vỡ nát nằm rải rác. Những dấu vết của một cuộc giằng co mới diễn ra hiển hiện rõ ràng: những vệt trượt dài trên lớp bụi dày, vài mảnh vải thô màu xanh sẫm – màu áo tù của Hải – bị xé rách dính trên cạnh bàn gỗ sắc nhọn.
- Tụi nó vừa di chuyển Hải đi. – Vy nói, giọng cô run lên vì tiếc nuối và phẫn nộ. Cô cúi xuống, quan sát đống rác rưởi bên cạnh chiếc tủ gỗ mục nát.
Trong sọt rác nhựa vỡ góc, một ống tiêm y tế bằng nhựa trong suốt nằm lẫn giữa những vỏ bao thuốc lá giá rẻ. Vy dùng chiếc kẹp panh y tế nhỏ mang theo trong cặp da để gắp chiếc ống tiêm lên dưới ánh sáng đỏ của đèn pin.
Năng lực *Ghi nhớ siêu việt (Eidetic Memory)* của Vy lập tức hoạt động. Đôi mắt cô ngưng đọng, quét qua nhãn hiệu in mờ trên thân ống tiêm: *"Halothane - USP - 250ml - Lô sản xuất: HP-2022-04"*.
- Halothane... – Vy khẽ thì thầm, ngón tay trỏ gõ nhè nhẹ xuống mặt cặp da theo nhịp điệu quen thuộc. – Đây là loại thuốc gây mê đường hô hấp cực mạnh, thường chỉ được sử dụng trong các phòng mổ bệnh viện lớn hoặc các phòng thí nghiệm pháp y chuyên dụng. Nó trùng khớp hoàn toàn với mùi hóa chất khử trùng đặc trưng trên phong bì đen gửi đến văn phòng tôi đêm qua.
- Ý cô là... – Hùng nhíu mày.
- Thuốc gây mê này chỉ có thể được tuồn ra từ phòng mổ của Trung tâm Pháp y tỉnh do Viện trưởng Phạm Thế Anh quản lý. Tụi nó đã dùng Halothane để khống chế và làm tê liệt thần kinh của Hải trước khi bắt cóc gã. Hải không thể tự di chuyển được, gã phải bị kéo đi.
Hùng lập tức di chuyển về phía cửa sổ lớn của căn hộ hướng thẳng ra dòng kênh đôi phía dưới. Ô cửa sổ gỗ đã mất đi lớp kính, chỉ còn lại khung gỗ mục nát đẫm nước mưa.
- Vy! Lại đây nhìn cái này đi! – Giọng Hùng trở nên khẩn cấp.
Vy cố nén cơn đau buốt ở cổ chân, tập tễnh bước đến bên bậu cửa sổ. Dưới ánh đèn pin đỏ, trên thành bêtông xám xịt của bậu cửa sổ hướng ra sông, một vệt máu tươi màu đỏ sẫm, chưa kịp bị nước mưa gột rửa hoàn toàn, đang loang lổ bên cạnh một vết trượt dài của sợi dây thừng lớn.
- Vết máu còn rất mới. – Vy chạm nhẹ đầu ngón tay vào vệt máu, đưa lên mũi ngửi khẽ. Mùi tanh nồng của sắt hòa lẫn với mùi hóa chất Halothane bay lên. – Hải đã bị tụi nó dùng dây thừng thả từ cửa sổ này xuống thẳng lòng kênh phía dưới.
Từ khoảng không gian tối tăm của dòng kênh đôi dưới mưa tầm tã, tiếng động cơ canô cao tốc gầm rú xé toạc màn đêm vọng lại, nhỏ dần rồi biến mất về hướng hạ lưu sông Sài Gòn.
- Ca nô cao tốc đường thủy. – Hùng đấm mạnh tay vào vách tường mục nát. – Trần Quốc Toản đã tính toán kỹ lưỡng. Chúng biết đường bộ sẽ bị chốt chặn của Bộ Công an kiểm soát, nên đã dùng đường thủy để di dời Hải đi nơi khác.
*Hú... ooooo... hú... ooooo...*
Tiếng còi xe tuần tra của công an đột ngột vang lên dồn dập từ phía đường lộ ngoài khu chung cư bỏ hoang, ánh đèn xanh đỏ quét qua những vách tường bêtông rỗng của block C.
- Mẹ kiếp! Có kẻ đã báo công an để bẫy chúng ta tội đột nhập bất hợp pháp! – Hùng giật bắn mình, kéo Vy lùi lại khỏi bậu cửa sổ. – Quyết đang muốn tìm mọi lý do để tước bằng luật sư và bắt giữ cô. Chúng ta phải rút lui ngay lập tức!
Vy nhanh chóng nhét chiếc ống tiêm y tế vào chiếc túi nilon vô trùng, cất chặt vào trong cặp da của cha. Dù cơn đau cổ chân đang hành hạ cô đến mức kiệt sức, ánh mắt Vy vẫn lạnh lùng khóa chặt vào vệt máu trên cửa sổ:
- Đi thôi, anh Hùng. Chúng ta đã có manh mối quyết định. Nguồn gốc của thuốc gây mê này dẫn thẳng đến Trung tâm Pháp y tỉnh. Viện trưởng Phạm Thế Anh không thể trốn tránh được nữa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!