Vết Bánh Xe Trong Đêm
Tiếng gió rít qua khe hở của tấm bạt nilon xanh – thứ được dán tạm bợ bằng băng keo đen để che đi ô kính sau bị vỡ nát của chiếc xe bảy chỗ – nghe như tiếng gầm rú của một con thú dữ bị thương. Cơn mưa giông trút xuống bãi đỗ xe của Công ty Môi trường Đô thị Bình Đông mỗi lúc một nặng hạt, gõ sầm sập lên nóc tôn rỉ sét của những dãy nhà kho dã chiến xung quanh.
Bên trong khoang xe tối tăm và lạnh buốt, Nguyễn Khánh Vy khẽ rùng mình. Cô siết chặt hai gấu áo khoác gió sẫm màu đẫm nước mưa, cố gắng kéo vạt áo che đi cổ chân trái đang sưng tấy rực đỏ. Cơn đau từ chấn thương khớp cổ chân sau cú gạt ngã tàn nhẫn của nhóm bắt cóc ngoài cổng trại tạm giam sáng nay giờ đây đang throbbing từng nhịp dữ dội, buốt nhói chạy dọc lên tận thắt lưng. Mỗi lần cô vô thức nhúc nhích bàn chân, mồ hôi lạnh lại vã ra trên vầng trán nhợt nhạt. Vy mím chặt môi, bàn tay phải run rẩy đưa lên ngực, tìm kiếm chiếc ghim cài áo hình cân công lý bằng bạc ghim trên vạt vest đen bên trong. Kim loại lạnh ngắt chạm vào đầu ngón tay cô, như một điểm tựa tinh thần duy nhất giúp cô duy trì sự tỉnh táo giữa cơn sốt nhẹ đang nhen nhóm.
Phía ghế lái, Nguyễn Minh Triết ngồi im lặng như một bức tượng đá. Gương mặt chữ điền sạm đen của anh đăm đăm nhìn qua kính chắn gió loang loáng nước mưa. Một bên bả vai trái của Triết khẽ co rút – vết bỏng nhẹ từ vụ phóng hỏa bom xăng vào văn phòng của Vy đêm trước vẫn đang âm ỉ cháy da thịt dưới lớp áo khoác cũ sờn. Triết khẽ quay đầu lại, giọng trầm và lầm lì đặc trưng:
- Cô Vy, chân cô thế kia không chịu nổi qua đêm nay đâu. Hay để tôi đưa cô đến chỗ Tiến sĩ An băng bó trước?
- Không được, anh Triết, - Vy ngắt lời, giọng cô khản đặc nhưng đanh thép. – Chúng ta chỉ có mười lăm ngày hoãn tòa sơ thẩm. Mỗi giờ trôi qua là một cơ hội để Trần Quốc Toản tiêu hủy mọi dấu vết của Trần Thế Hải. Nếu không tìm thấy chiếc xe van bắt cóc đêm nay, Hải sẽ vĩnh viễn bị câm lặng dưới họng súng của tụi nó.
Ở ghế phụ, nhà báo Vũ Quốc Huy khẽ rên rỉ khi vươn vai. Vết thương rách miệng sâu hoắm trên vai trái của anh – hậu quả từ cú vụt gậy sắt của nhóm bắt cóc – đã được Vy băng bó vội vã bằng gạc y tế, nhưng lớp vải áo thô cứng cọ xát vẫn khiến anh đau đớn. Huy lôi chiếc máy ảnh kỹ thuật số từ trong túi kaki chống nước ra, bật màn hình LCD nhỏ lên rồi xoay sang phía Vy.
- Vy, nhìn cái này đi. Đây là ảnh chụp vĩ mô tao chụp lại ở Km 14 đường Hùng Vương kéo dài đêm hôm kia, trước khi tụi giang hồ không biển số xua đuổi chúng ta.
Vy nheo mắt nhìn vào màn hình. Đó là bức ảnh chụp cột mốc lộ giới bê tông bị sứt mẻ một góc lớn. Trong khe nứt sâu hoắm của bê tông, bám chặt một lớp bột mịn màu xám tro óng ánh kim loại dưới ánh đèn flash.
- Bụi sơn xám tro, - Vy khẽ thì thầm, ngón tay trỏ gõ nhè nhẹ xuống mặt cặp da của cha theo một nhịp điệu đều đặn. – Màu sơn này không phải của xe Camry của cha tôi.
- Đúng thế, - Huy gật đầu, ánh mắt sắc sảo lóe lên sự phấn khích của một nhà báo điều tra. – Tao đã gửi mẫu ảnh này cho một người quen bên đăng kiểm xe cơ giới. Màu sơn xám tro này là màu sơn đặc chủng của dòng xe tải ben hạng nặng Dongfeng đời 2018. Và ở tỉnh Bình Đông này, chỉ có duy nhất một đơn vị sở hữu đội xe tải ben Dongfeng màu xám tro với số lượng lớn: Công ty Vận tải Thành Phát – một công ty con nằm trong hệ sinh thái của Tập đoàn công nghiệp Bình Đông Đông. Chiếc xe tải húc đuôi xe cha mày đêm đó chính là xe của tụi nó. Tụi nó đã dàn cảnh tai nạn mưu sát cha mày vì ông từ chối phê duyệt dự án đất đai của Ngô Bá Thế.
Vy siết chặt nắm tay, chiếc ghim cài áo bằng bạc như ghim sâu vào da thịt cô. Sự thật tàn nhẫn về cái chết của người cha quá cố đang dần lộ diện qua từng mảnh ghép vật lý, và chiếc xe van bắt cóc Hải sáng nay chính là mắt xích tiếp theo nối liền tội ác đó với Thẩm phán tối cao Trần Duy Bách.
- Anh Triết, - Vy khẽ gọi. – Chiếc xe rác số 09 đâu rồi?
Triết chỉ tay về phía dãy xe tải gom rác màu xanh đang lầm lũi tiến vào bãi đỗ cuối sân. Một chiếc xe tải rác cỡ lớn, mang số hiệu 09 bên hông cabin, đang từ từ lùi vào vị trí đỗ dưới trời mưa tầm tã. Ánh đèn lùi màu trắng quét qua những vũng nước sình lầy loang loáng dầu máy.
- Nó kia, - Triết nói, giọng hạ thấp xuống. – Lịch trình quét dọn bãi rác công cộng của chiếc xe đó chạy dọc tuyến đường bao quanh Trại tạm giam số 1 vào đúng mười giờ ba mươi phút sáng nay. Đó là thời điểm duy nhất không có camera giao thông công cộng hoạt động do đang bảo trì đường dây, nhưng camera hành trình của chiếc xe rác này chắc chắn đã ghi lại toàn bộ diễn biến cổng trại tạm giam lúc Hải bước ra.
Triết mở cửa xe, định bước xuống nhưng Vy đã giữ vai anh lại:
- Để tôi đi cùng anh. Tài xế xe rác thường rất cảnh giác với người lạ, đặc biệt là vào ca đêm. Họ sẽ không dễ dàng cho chúng ta xem dữ liệu bảo mật của công ty đâu.
Vy cố gắng bước xuống xe, cổ chân trái đau nhói như có hàng nghìn cây kim châm thẳng vào xương tủy khiến cô loạng choạng suýt ngã. Triết nhanh chóng đỡ lấy một bên nách cô, dìu cô đi tập tễnh dưới màn mưa lạnh buốt. Huy cầm chiếc máy quay nhỏ đi sát phía sau, che chiếc ô rách để bảo vệ thiết bị.
Ba người tiếp cận cabin chiếc xe rác số 09 ngay khi tài xế vừa tắt máy, bước xuống cabin với vẻ mệt mỏi. Đó là một người đàn ông ngoài bốn mươi tuổi, dáng người đậm, mặc bộ đồng phục bảo hộ lao động màu xanh sẫm đẫm nước mưa, gương mặt hằn sâu vẻ khắc khổ của những ca làm việc thâu đêm.
- Anh Nghĩa đúng không? – Triết lên tiếng trước, giọng điệu lầm lỳ nhưng lịch sự.
Người tài xế khựng lại, ánh mắt đầy cảnh giác nhìn lướt qua ba người lạ mặt xuất hiện giữa đêm mưa, đặc biệt là cô gái trẻ mặc vest công sở nhơm nhớp bùn đất đang đứng tập tễnh.
- Các người là ai? Đêm hôm thế này tìm tôi có việc gì? – Anh Nghĩa hỏi, tay vô thức nắm chặt chiếc đèn pin lớn cầm tay.
Vy tiến lên nửa bước, cố gắng đứng thẳng người dù cơn đau ở cổ chân đang hành hạ cô tột cùng. Cô lấy chiếc thẻ luật sư tạm thời (dù biết nó sắp bị đình chỉ) đưa ra trước mặt anh Nghĩa, giọng nói điềm tĩnh và đầy sức thuyết phục:
- Chào anh Nghĩa, tôi là Nguyễn Khánh Vy, luật sư bào chữa cho anh Trần Thế Hải – người vừa được tuyên trắng án tại phiên tòa sơ thẩm sáng nay. Chúng tôi đến đây không có ý xấu. Thân chủ của tôi đã bị bắt cóc ngay trước cổng trại tạm giam lúc mười giờ ba mươi phút sáng nay. Chiếc xe rác của anh là phương tiện duy nhất di chuyển qua khu vực đó vào thời điểm xảy ra sự việc. Chúng tôi cần xem dữ liệu camera hành trình trên xe của anh để cứu mạng một con người.
Anh Nghĩa nghe đến tên Trần Thế Hải thì biến sắc, gã lùi lại nửa bước, lắc đầu quầy quậy:
- Không được! Quy định bảo mật của công ty môi trường nghiêm ngặt lắm. Toàn bộ thẻ nhớ camera hành trình cuối ca đều phải nộp về phòng kỹ thuật để lưu trữ, tài xế không được tự ý cho người ngoài xem hay sao chép. Nếu bị phát hiện, tôi sẽ bị kỷ luật, thậm chí là đuổi việc ngay lập tức. Các người đi đi, tôi không giúp được đâu.
Anh Nghĩa quay lưng định bước đi về phía nhà điều hành.
- Anh Nghĩa, xin hãy nghe tôi nói, - Vy gọi giật giọng, giọng cô vang lên giữa tiếng mưa giông dồn dập. – Tôi biết quy chế công ty của anh rất khắt khe, và tôi tôn trọng điều đó. Nhưng đây là vấn đề sinh mạng của một con người. Người bắt cóc Trần Thế Hải là một băng nhóm tội phạm có tổ chức cực kỳ nguy hiểm. Nếu anh im lặng, anh vô tình đồng lõa với việc che giấu một vụ án bắt cóc tống tiền. Với tư cách là luật sư, tôi cam kết bằng danh dự nghề nghiệp sẽ bảo mật hoàn toàn danh tính của anh trước cơ quan điều tra và công ty. Sẽ không một ai biết anh đã cung cấp đoạn video này cho chúng tôi.
Người tài xế khựng bước chân, bả vai khẽ run lên dưới lớp áo mưa sũng nước. Sự giằng xé giữa nỗi sợ mất việc và lương tâm con người hiện rõ trên gương mặt khắc khổ của anh ta.
Huy nhanh chóng tiến lên, lôi từ trong túi áo khoác ra một chiếc phong bì nhỏ dính nước mưa, bên trong chứa một xấp tiền polymer mệnh giá năm trăm nghìn đồng – khoản tiền trích từ quỹ hoạt động eo hẹp cuối cùng của văn phòng Vy.
- Anh Nghĩa, đây là chút tiền bồi dưỡng ca đêm cho anh và các anh em kỹ thuật, - Huy nói, giọng chân thành. – Chúng tôi không mua chuộc anh làm việc xấu. Chúng tôi chỉ xin thuê lại chiếc thẻ nhớ của anh trong vòng đúng năm phút để sao chép tệp tin ngay tại đây. Chiếc máy tính xách tay của tôi đã sẵn sàng. Sẽ không mất của anh một giây phút làm việc nào cả.
Anh Nghĩa nhìn chằm chằm vào chiếc phong bì trên tay Huy, rồi nhìn sang gương mặt nhợt nhạt nhưng ánh mắt kiên định đến đáng sợ của Vy. Cô đang đứng dưới mưa, nước mưa chảy ròng ròng trên má, bàn chân trái sưng tấy run rẩy nhưng sống lưng vẫn thẳng như một cây tùng.
- Các người... hứa sẽ giữ kín danh tính cho tôi chứ? – Giọng anh Nghĩa chùng xuống, đầy vẻ lo sợ.
- Tôi cam kết bằng cả danh dự của cố Thẩm phán Nguyễn Văn Nghị – cha tôi, - Vy dõng dạc nói, ánh mắt cô lấp lánh niềm tin chính trực.
Anh Nghĩa thở dài một tiếng đầy bất lực, gật đầu khẽ rồi quay lại cabin xe rác. Anh ta lôi từ trong hộc tủ bảng điều khiển ra một chiếc thẻ nhớ MicroSD nhỏ bằng đầu ngón tay, nhanh chóng đưa cho Huy:
- Năm phút thôi đấy. Tôi phải nộp nó cho phòng kỹ thuật trước ba giờ sáng.
Huy nhanh chóng cắm thẻ nhớ vào đầu đọc thẻ kết nối với chiếc laptop cũ đang bật sẵn trong xe bảy chỗ của Triết. Những dòng lệnh chạy dọc màn hình ánh sáng xanh nhạt chiếu lên ba gương mặt đang căng thẳng tột độ. Vy nén cơn đau cổ chân, ghé sát mắt vào màn hình.
Đoạn video ghi hình từ camera hành trình của xe rác số 09 hiện lên. Thời gian hiển thị trên góc màn hình: *10:32:15 AM*.
Dưới màn mưa trắng xóa của buổi sáng hôm đó, cổng Trại tạm giam số 1 hiện lên mờ nhạt. Trần Thế Hải bước ra khỏi cổng sắt phụ, tay cầm chiếc túi nilon đựng đồ cá nhân cũ kỹ. Gã vừa đi được ba bước thì một chiếc xe van Ford Transit màu đen, không biển số trước, đột ngột lao tới chặn ngang đường.
Cửa lùa bên hông xe van mở phăng. Hai gã đàn ông mặc thường phục, đội mũ lưỡi trai sụp mặt, tác phong cực kỳ nhanh nhẹn và dứt khoát lao xuống. Một gã khống chế hai tay Hải bẻ ngoặt ra sau, gã còn lại dùng một chiếc khăn trắng bịt chặt vào mũi Hải. Chỉ trong vòng chưa đầy bảy giây, Hải hoàn toàn mất đi khả năng kháng cự, cơ thể rũ xuống như một bao cát và bị kéo tuột vào trong khoang xe tối tăm. Chiếc Ford Transit lập tức rú ga, lao vút đi trong màn mưa, để lại chiếc túi nilon đựng đồ của Hải rơi lăn lóc trên mặt đường nhựa sũng nước.
- Phóng to biển số sau của chiếc xe van cho tao, Long! – Huy hét lên qua điện thoại đang bật loa ngoài kết nối với Long ở thành phố.
- Đang xử lý lọc nhiễu hình ảnh, - Giọng Long vang lên gấp gáp từ đầu dây bên kia giữa tiếng gõ bàn phím lạch cạch. – Biển số sau bị bùn đất che khuất một phần... Chờ chút... Là 37C-128.96. Biển số đăng ký tại tỉnh Nghệ An nhưng mã vùng đăng kiểm lại thuộc tỉnh Bình Đông.
- Tra cứu cơ sở dữ liệu đăng kiểm quốc gia ngay! – Vy ra lệnh.
- Không được rồi, Vy ơi! – Giọng Long đột ngột trở nên hoang mang. – Tài khoản tra cứu án lệ và đăng kiểm của tao vừa bị khóa truy cập khẩn cấp. Có một lệnh chặn hệ thống từ Cơ quan Cảnh sát điều tra tỉnh Bình Đông nhắm vào toàn bộ các lượt tìm kiếm liên quan đến dải biển số này. Thượng tá Quyết đã cho phong tỏa thông tin số để ngăn chúng ta truy vết chiếc xe.
Vy khẽ gõ ngón tay xuống mặt bàn táp-lô xe, lý trí cô hoạt động cực nhanh:
- Quyết chặn hệ thống nghĩa là chiếc xe này thực sự có vấn đề. Huy, dùng các mối quan hệ báo chí điều tra của ông để xác minh chủ sở hữu đăng ký của biển số 37C-128.96 ngoại tuyến ngay lập tức. Tránh xa các cổng thông tin chính thống của tỉnh.
Huy gật đầu, ngón tay anh lướt nhanh trên bàn phím điện thoại, gửi hàng loạt tin nhắn mã hóa đến các nguồn tin mật trong giới đăng kiểm và quản lý doanh nghiệp tư nhân.
Trong lúc chờ đợi kết quả, không gian bên trong chiếc xe bảy chỗ lại chìm vào sự im lặng ngột ngạt. Vy nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt cô hướng về phía tòa nhà Viện Kiểm sát Nhân dân tỉnh Bình Đông nằm đối diện tòa án tỉnh xa xôi. Giờ này, tại văn phòng làm việc của mình, Lê Hoàng Minh chắc chắn cũng đang trải qua một đêm trắng.
***
Tại phòng làm việc riêng ở Viện Kiểm sát tỉnh Bình Đông, ánh đèn tuýp trắng lạnh lẽo chiếu xuống đống hồ sơ vụ án sát hại Thẩm phán Nguyễn Văn Nghị chất cao như núi trên bàn của Lê Hoàng Minh.
Minh ngồi bất động trên chiếc ghế xoay da, sắc phục kiểm sát viên của anh vẫn phẳng phiu nhưng chiếc ca-vạt đã được nới lỏng. Gương mặt tuấn tú hằn sâu sự mệt mỏi tột cùng, đôi mắt anh đỏ ngầu vì thiếu ngủ và vì sự giằng xé nội tâm đang gặm nhấm tâm trí anh suốt mười hai giờ qua.
Trên bàn làm việc của anh là tờ Lệnh bắt giữ khẩn cấp đối với Nguyễn Khánh Vy do Thượng tá Nguyễn Văn Quyết vừa trình lên để xin phê chuẩn của Viện kiểm sát. Quyết cáo buộc Vy tội dàn cảnh bắt cóc bị can Trần Thế Hải để tẩu tán chứng cứ và cản trở hoạt động tư pháp.
Minh cầm chiếc bút bi lên, định đặt bút ký phê chuẩn nhưng bàn tay anh khựng lại giữa không trung.
Trong đầu anh, những lời nói đanh thép của Vy tại phiên tòa sơ thẩm sáng nay vang lên như những tiếng búa gõ thẳng vào lương tâm công tố của anh: *"Thưa Hội đồng xét xử! Biên bản giao nhận vật chứng ảnh hiện trường ghi ngày lập là 14/4, trước khi vụ án xảy ra một ngày! Đây là một sự ngụy tạo chứng cứ trắng trợn để khép án nhanh!"*
Minh khẽ mở ngăn kéo bàn làm việc, lôi ra một tập tài liệu mỏng được giấu kín dưới đáy hộc tủ. Đó là bản nháp báo cáo khám nghiệm tử thi gốc của Thẩm phán Nghị mà anh lén chụp lại được trong phòng làm việc của Thẩm phán tối cao Trần Duy Bách tuần trước. Bản nháp ghi rõ: *Thời gian tử vong thực tế của nạn nhân là khoảng 20h00 đêm 15/4* – sớm hơn thời điểm xảy ra tai nạn xe hơi hai tiếng đồng hồ. Điều đó nghĩa là nạn nhân đã bị đầu độc mưu sát trước khi chiếc xe Camry mất lái đâm vào gốc cây.
Nhưng trong hồ sơ vụ án chính thức do Thượng tá Quyết cung cấp và bản cáo trạng do chính Minh soạn thảo dưới sự chỉ đạo của Bách, thời gian tử vong lại được sửa đổi thành *22h30* để khớp hoàn toàn với lời khai nhận tội thế thân của Trần Thế Hải.
"Thầy Bách... tại sao thầy lại làm như vậy?" – Minh tự hỏi trong đau đớn.
Trần Duy Bách không chỉ là một Thẩm phán tối cao uy nghiêm, ông ta còn là người thầy lớn nhất đã dìu dắt Minh từ những ngày đầu bước chân vào ngành kiểm sát, là người bạn thân thiết nhất của cố Thẩm phán Nghị. Minh đã luôn tin tưởng vào lý tưởng công lý của thầy, tin rằng việc kết án Hải nhanh chóng là để xoa dịu nỗi đau của gia đình Vy. Nhưng giờ đây, những chứng cứ ngụy tạo rành rành đang phơi bày trước mắt anh một sự thật tàn nhẫn: người thầy kính yêu của anh chính là kẻ đang điều hành đường dây chạy án khổng lồ để che giấu cho một vụ mưu sát chính trị.
Tiếng chuông điện thoại nội bộ vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của Minh. Anh nhấc máy:
- Tôi nghe.
- KSV Minh, Thượng tá Quyết đang ở phòng chờ, gã yêu cầu anh ký phê chuẩn lệnh bắt giữ Nguyễn Khánh Vy ngay trong đêm nay để tiến hành vây ráp văn phòng của cô ta, - Giọng của trợ lý Trần Thanh Hằng vang lên đầy vẻ hối thúc.
Minh im lặng ba giây, bàn tay siết chặt ống nghe điện thoại đến mức các khớp xương trắng bệch ra:
- Nói với Thượng tá Quyết, hồ sơ phê chuẩn lệnh bắt giữ khẩn cấp đối với luật sư Nguyễn Khánh Vy còn thiếu các chứng cứ vật chất trực tiếp chứng minh hành vi đồng lõa bắt cóc. Viện kiểm sát chưa thể phê chuẩn trong đêm nay. Yêu cầu Cơ quan điều tra bổ sung bút lục lấy lời khai của các nhân chứng bãi đỗ xe trước.
Minh dập máy, thở hắt ra một hơi dài đầy dằn vặt. Anh biết quyết định trì hoãn này của mình sẽ khiến Trần Duy Bách nổi giận, nhưng anh không thể nhắm mắt ký vào một bản án oan sai tiếp theo để đẩy người con gái mình từng yêu sâu sắc vào vòng lao lý.
***
Trở lại bãi đỗ xe đêm mưa, chiếc laptop của Huy đột ngột phát ra tiếng bíp thông báo nhận thư điện tử mới từ một địa chỉ ẩn danh được mã hóa.
Huy nhanh chóng mở thư, đôi mắt anh mở to khi đọc những dòng thông tin hiển thị trên màn hình:
- Vy! Có kết quả rồi! – Huy hét lên đầy kinh ngạc. – Biển số 37C-128.96 đăng ký dưới tên 'Công ty TNHH Đầu tư và Phát triển An Bình'. Đây là một công ty ma không hề có hoạt động kinh doanh thực tế tại địa chỉ đăng ký, nhưng người đại diện pháp luật đứng tên thành lập lại là một cựu sĩ quan đặc nhiệm quân đội tên là Trần Quốc Toản – Trưởng phòng An ninh tư nhân của Tập đoàn công nghiệp Bình Đông Đông!
Vy khẽ gõ ngón tay xuống mặt cặp da, ánh mắt cô lạnh lùng chiếu lên màn hình máy tính:
- Đúng như tôi dự đoán. Toản trực tiếp ra tay bắt cóc Hải để bịt đầu mối dòng tiền hai tỷ. Chiếc xe van đó hiện tại đang di chuyển về hướng nào?
Huy lướt nhanh ngón tay trên bàn phím, kết nối với hệ thống định vị GPS của một số xe tải chở hàng thuộc công ty vận tải quen biết chạy tuyến vành đai ngoài Bình Đông:
- Một tài xế xe tải chở hàng của công ty Thành Phát vừa gửi cho tôi một đoạn video ghi hình từ camera hành trình của họ cách đây mười lăm phút. Chiếc Ford Transit màu đen mang biển số 37C-128.96 vừa đi qua trạm thu phí xa lộ Bình Đông...
Vy nín thở, cô ghé sát mắt vào màn hình máy tính của Huy. Đoạn video mờ nhạt dưới ánh đèn cao áp của trạm thu phí hiện lên chiếc xe van đen đang lao đi điên cuồng trong đêm mưa.
- Nhìn kỹ hướng rẽ của nó đi, Huy, - Vy nói, giọng cô run lên vì căng thẳng.
Ngón tay Huy zoom cận cảnh vào chiếc đèn xi-nhan bên phải của chiếc xe van đang nhấp nháy liên tục khi nó vừa đi qua barie trạm thu phí.
- Nó không đi về hướng Bình Phước như tọa độ trong phong bì đen gửi đến văn phòng, - Huy bàng hoàng nói, giọng anh lạc đi. – Nó rẽ phải... rẽ vào tuyến đường đất đỏ dẫn thẳng vào khu nhà kho phế liệu cũ nát ở khu công nghiệp Bình Đông!
Vy khẽ nắm chặt chiếc ghim cài áo hình cân công lý trên ngực, cơn đau ở cổ chân trái như hoàn toàn biến mất trước sự bùng nổ của lý trí và quyết tâm chiến đấu. Cô quay sang Triết, ánh mắt cô sáng quắc lên giữa bóng tối của khoang xe bảy chỗ:
- Anh Triết! Khởi động xe ngay lập tức! Mục tiêu của tụi nó là khu nhà kho phế liệu Bình Đông. Chúng ta phải đến đó trước khi tụi nó kịp đưa Hải lên tàu viễn dương để thủ tiêu bịt đầu mối!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!