Nhạc nềnGrief2

Sau Cơn Mưa Trời Chưa Sáng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng mưa gầm rú trên những tấm tôn rỉ sét của khu chung cư cũ Bình Đông nghe như tiếng sấm rền rĩ kéo dài không dứt. Gió tạt từng luồng lạnh buốt qua ô cửa kính nứt nẻ, mang theo mùi ẩm mốc của tường vôi cũ và mùi muội than nồng hắc – tàn dư của vụ phóng hỏa thiêu rụi một nửa kệ sách văn phòng từ những ngày đầu cuộc chiến.


Trong góc phòng làm việc sập sệ, Nguyễn Khánh Vy ngồi lặng người trên chiếc ghế tựa bằng gỗ sồi sờn cũ. Gương mặt cô nhợt nhạt dưới ánh sáng nhấp nháy của bóng đèn neon treo trần. Cổ chân trái của cô – chấn thương nặng hơn sau cú gạt ngã tàn nhẫn của tên bắt cóc ngoài cổng trại tạm giam – giờ đây sưng tấy đỏ rực, nhức nhối sau lớp tất đen công sở sũng nước. Mỗi nhịp thở của cô như kéo theo một cơn đau buốt chạy thẳng lên đại não, nhưng đôi mắt ngắn ngang vai sũng nước của cô vẫn khóa chặt vào chiếc ghim cài áo hình cán cân công lý bằng bạc ghim trên vạt áo vest đen ướt sũng. Cô khẽ đưa ngón tay trỏ gõ nhè nhẹ xuống mặt bàn theo một nhịp điệu đều đặn, lạnh lùng cố đè nén cơn run rẩy của cơ thể.


Phía đối diện, nhà báo Vũ Quốc Huy đang ngồi còng lưng trên chiếc ghế sofa rách nệm. Bả vai trái của anh bị chấn thương bởi gậy sắt của nhóm bắt cóc, máu đỏ tươi sẫm màu đã thấm qua lớp băng gạc y tế sơ sài, loang lổ ra chiếc áo khoác gió sẫm màu. Huy khẽ rít lên một tiếng qua kẽ răng khi Vy dùng bông tẩm cồn sát trùng lau qua vết xước sâu hoắm trên vai anh.


- Tụi nó ra tay quá nhanh, Vy ạ. Không phải đám giang hồ vặt đòi nợ thuê ngoài đường, - Huy khàn giọng, đôi môi run rẩy vì lạnh và mất máu. – Tác phong dứt khoát, khống chế người trong vòng chưa đầy mười giây, dàn cảnh thẻ ngành giả... Đó là đội an ninh tư nhân được huấn luyện chuyên nghiệp của Trần Quốc Toản.


Vy im lặng dán miếng gạc mới lên vai Huy, bàn tay cô lạnh ngắt nhưng động tác cực kỳ dứt khoát. Cô khẽ gật đầu, giọng trầm xuống đầy băng giá:


- Đúng là người của Toản. Việc Trần Thế Hải được tuyên trắng án sơ thẩm tại Tòa án Nhân dân tỉnh Bình Đông sáng nay đã giáng một đòn chí mạng vào liên minh chạy án của Thẩm phán Trần Duy Bách và Tập đoàn công nghiệp Bình Đông Đông. Hải là nhân chứng sống duy nhất biết kẻ môi giới chạy án hai tỷ đồng là ai. Bách không thể để Hải tự do bước ra ngoài và khai báo với cơ quan điều tra trung ương.


Vy quay lại bàn làm việc, nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại Nokia 1280 cũ kỹ của Hải đang nằm im lìm cạnh chiếc cặp da sờn góc của cha cô. Chiếc điện thoại này chính là vật chứng lưu giữ số máy rác gửi tin nhắn tống tiền chạy án ngày mười bốn tháng tư – một ngày trước khi cha cô, cố Thẩm phán Nguyễn Văn Nghị, bị mưu sát đầu độc tại Km 14. Trong đầu cô, những con số của mã số thuế công ty ma Thịnh Phát – 3702589631 – đăng ký dưới tên con gái Đặng Quốc Trung hiện lên rõ mồn một. Mọi mắt xích của dòng tiền bẩn hai tỷ đồng đã dần lộ diện, nhưng giờ đây, nhân chứng cốt lõi đã bị bắt cóc ngay trước mắt cô.


*Rầm! Rầm! Rầm!*


Tiếng đập cửa bạo lực đột ngột vang lên từ phía hành lang chung cư, át cả tiếng mưa giông ngoài trời. Tiếng bước chân nặng nề, dồn dập của giày bốt cảnh sát nện xuống nền xi măng ẩm ướt vang lên rợn người.


Chưa đầy ba giây sau, cánh cửa sắt khóa hai lớp của văn phòng bị đá phăng ra với một lực cực mạnh. Bản lề cửa rít lên một tiếng khô khốc, va đập vào bức tường gạch bong tróc.


Thượng tá Nguyễn Văn Quyết bước vào, dẫn đầu ba cảnh sát mặc sắc phục nghiêm nghị. Gương mặt đậm đà, lạnh lùng của Quyết lộ rõ vẻ đắc ý dưới chiếc mũ kê-pi đẫm nước mưa. Ánh mắt sắc sảo đầy tính toán của gã quét qua đống đổ nát của văn phòng, rồi dừng lại trên người Vy và Huy với một nụ cười nửa miệng đầy trơ tráo.


- Nguyễn Khánh Vy. Cô gan lắm, - Quyết cất giọng oang oang, đầy uy quyền áp chế. – Ngay sau khi phiên tòa sơ thẩm kết thúc, bị cáo Trần Thế Hải lập tức bị bắt cóc biến mất. Cơ quan điều tra có đủ căn cứ nghi ngờ cô đã dàn cảnh vụ bắt cóc này để che giấu Hải, hòng tẩu tán các tài liệu mật liên quan đến vụ án mạng của cố Thẩm phán Nghị mà cô đang chiếm đoạt bất hợp pháp.


Vy khẽ mím môi, cô cố nén cơn đau buốt ở cổ chân trái, chậm rãi đứng thẳng dậy, tựa nhẹ người vào mép bàn sồi để giữ thăng bằng. Cô nhìn thẳng vào mắt Quyết, không một chút sợ hãi, giọng nói gãy gọn và lạnh lùng:


- Thượng tá Quyết, ông đang đứng trong Văn phòng Luật sư Khánh Vy & Cộng sự – một pháp nhân hành nghề hợp pháp. Tôi yêu cầu ông giữ thái độ đúng mực. Cáo buộc tôi dàn cảnh bắt cóc thân chủ của mình là một sự vu khống vô căn cứ, xúc phạm nghiêm trọng đến danh dự và tư cách của một luật sư tranh tụng.


- Luật sư? – Quyết cười khẩy, bước tới một bước, khoảng cách giữa gã và Vy chỉ còn chưa đầy một mét. Gã ném mạnh một tờ giấy xuống mặt bàn gỗ, tiếng đập mạnh khiến chiếc điện thoại Nokia 1280 khẽ nảy lên. – Dư luận ngoài kia đang sục sôi vì hành vi khuất tất của cô đấy. Mức độ Nghi vấn dư luận trên mạng xã hội đã lên tới đỉnh điểm rồi. Người ta đang chửi rủa cô là kẻ phản bội gia đình, bắt tay với kẻ sát nhân để trục lợi. Và đây... là Lệnh khám xét khẩn cấp chỗ ở và nơi làm việc của cô do Cơ quan Cảnh sát điều tra tỉnh Bình Đông ban hành. Các đồng chí, khám xét văn phòng cho tôi!


Ba viên cảnh sát lập tức tiến lên, định lục soát các kệ sách và tủ tài liệu chứa hồ sơ vụ án.


- Đứng im! – Vy quát lớn, giọng nói đanh thép của cô vang dội khắp căn phòng chật hẹp, khiến ba viên cảnh sát khựng lại trong một tích tắc. Vy chỉ tay vào tờ lệnh khám xét trên bàn, ánh mắt sắc như dao cạo. – Thượng tá Quyết, ông là Phó phòng Cảnh sát điều tra nhưng lại cố tình lờ đi các quy định cơ bản của pháp luật tố tụng hình sự sao? Theo Điều 193 Bộ luật Tố tụng Hình sự Việt Nam, việc khám xét chỗ ở, nơi làm việc của luật sư phải có quyết định phê chuẩn bằng văn bản của Viện kiểm sát nhân dân cùng cấp. Tờ giấy ông vừa ném ra hoàn toàn không có dấu đỏ phê chuẩn của Viện kiểm sát tỉnh Bình Đông. Ông đang thực hiện hành vi khám xét bất hợp pháp!


Quyết nheo mắt nhìn Vy, gương mặt gã đỏ lên vì giận dữ nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ trơ tráo. Gã cười gằn, giọng đầy đe dọa:


- Cô Vy, cô đừng có dùng luật hình thức ra đây để dọa tôi. Khoản 2 Điều 193 quy định rõ: Trong trường hợp khẩn cấp để ngăn chặn việc tẩu tán chứng cứ hoặc người phạm tội bỏ trốn, Cơ quan điều tra có quyền tiến hành khám xét ngay lập tức và báo cáo bằng văn bản cho Viện kiểm sát trong vòng hai mươi tư giờ. Đây là trường hợp khẩn cấp liên quan đến an ninh tư pháp của tỉnh Bình Đông. Tôi có quyền lục soát mọi ngóc ngách của cái văn phòng rách nát này!


Quyết phẩy tay ra hiệu cho cấp dưới tiếp tục hành động. Một viên cảnh sát đã chạm tay vào chiếc cặp da cũ của cha Vy đặt trên bàn.


- Không được động vào chiếc cặp đó! – Huy đột ngột đứng phắt dậy từ chiếc sofa. Bất chấp vết thương vai trái đang rỉ máu đau nhức, anh dùng tay phải nhấc chiếc máy quay chuyên nghiệp có gắn micro định hướng đặt trên kệ sách lên, hướng thẳng ống kính vào mặt Thượng tá Quyết. Ánh đèn đỏ của chế độ ghi hình nhấp nháy liên tục.


- Thượng tá Quyết, ông nhìn kỹ đây, - Huy dõng dạc nói, giọng nói của một nhà báo điều tra dạn dày sương gió vang lên đầy uy lực. – Tôi là Vũ Quốc Huy, phóng viên báo điều tra tự do. Tôi đang ghi hình trực tiếp toàn bộ quy trình làm việc của các ông và truyền dữ liệu thời gian thực về máy chủ dự phòng của tòa soạn trung ương. Theo Luật Báo chí Việt Nam, nhà báo có quyền ghi hình hoạt động công vụ của cán bộ nhà nước tại hiện trường. Nếu ông cố tình thực hiện lệnh khám xét khẩn cấp không có phê chuẩn của Viện kiểm sát đối với một luật sư vừa thắng án sơ thẩm, đoạn video này sẽ xuất hiện trên trang nhất của mười tờ báo lớn nhất cả nước vào sáng mai dưới tiêu đề: 'Công an Bình Đông lạm quyền, khám xét trái phép văn phòng luật sư bào chữa'.


Quyết khựng lại. Đôi mắt gã co thắt lại khi nhìn chằm chằm vào ống kính máy quay của Huy. Gã biết rõ sức mạnh của truyền thông bẩn có thể định hướng dư luận dập tắt Vy, nhưng gã cũng thừa hiểu một đoạn video thực tế chứng minh cảnh sát vi phạm nghiêm trọng thủ tục tố tụng hình sự được phát tán bởi một nhà báo có uy tín như Huy sẽ gây ra một vụ bê bối chính trị cấp quốc gia mà ngay cả Thẩm phán tối cao Trần Duy Bách cũng khó lòng dập tắt nổi.


Không khí trong phòng căng thẳng đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập thình thịch hòa lẫn tiếng mưa quất vào cửa kính. Vy khẽ gõ ngón tay xuống bàn, ánh mắt cô khóa chặt vào sự do dự của Quyết. Cô biết mình đã thắng thế trong ván bài thủ tục này.


Quyết nghiến răng, cơ mặt giật giật liên tục. Gã biết nếu tiếp tục cưỡng chế, cái giá phải trả về mặt chính trị sẽ vượt quá tầm kiểm soát của gã. Gã giơ tay ra hiệu cho ba viên cảnh sát lùi lại.


- Được lắm, - Quyết cười lạnh, giọng rít qua kẽ răng đầy độc địa. – Hôm nay tôi nể mặt giới báo chí của các người. Nhưng Nguyễn Khánh Vy, cô đừng có đắc ý quá sớm. Thân chủ của cô đã biến mất, và cô chính là nghi can số một trong vụ dàn cảnh này. Đoàn Luật sư tỉnh Bình Đông sẽ sớm nhận được công văn của Cơ quan điều tra yêu cầu tạm đình chỉ tư cách luật sư của cô để phục vụ công tác điều tra hình sự. Để xem không có cái bằng luật sư, cô sẽ bảo vệ cái danh dự rách nát của cha cô bằng cách nào!


Quyết quay lưng, hậm hực bước ra khỏi văn phòng cùng ba viên cảnh sát. Tiếng giày bốt của chúng xa dần rồi chìm hẳn vào tiếng mưa gầm rú ngoài hành lang.


Vy thở hắt ra một hơi dài, cơ thể cô như mất hết lực lượng, suýt chút nữa ngã quỵ xuống ghế nếu không có Huy kịp thời đỡ lấy bả vai. Cổ chân trái của cô đau nhức đến mức tê dại, mồ hôi lạnh vã ra đẫm trán.


- Cảm ơn ông, Huy, - Vy khẽ nói, giọng cô khản đặc. – Nếu không có chiếc máy quay của ông, Quyết đã cướp sạch tài liệu của cha tôi rồi.


- Không có gì, Vy. Nhưng Quyết nói đúng một điều, chúng ta đang bị dồn vào góc tối dư luận, - Huy lo lắng nhìn ra cửa sổ sũng nước. – Tôi vừa lướt mạng, các YouTuber bẩn của Hiếu Drama đang phát trực tiếp cảnh cổng trại giam, quy kết cô thuê giang hồ bắt cóc Hải để bịt đầu mối dòng tiền hai tỷ. Chúng ta phải tìm cách liên lạc với Lê Hoàng Minh để yêu cầu Viện kiểm sát can thiệp kiểm sát hoạt động của Quyết.


Vy lắc đầu cay đắng, cô cầm chiếc điện thoại cá nhân lên, hiển thị hàng chục cuộc gọi nhỡ đến số của Minh nhưng tất cả đều nhận lại tiếng tút dài vô vọng:


- Minh không nghe máy đâu. Anh ấy đang bị cách ly nghiệp vụ hoặc chịu áp lực cực lớn từ Trần Duy Bách sau khi dám rút quyết định truy tố Hải tại tòa sáng nay. Chúng ta hoàn toàn đơn độc trong đêm nay rồi.


Vy bước tập tễnh về phía cửa ra vào bị hỏng bản lề, định khép hờ cánh cửa sắt để ngăn gió lạnh tạt vào phòng. Nhưng ngay khi cô vừa cúi xuống nhìn nền xi măng ẩm ướt ở lối ra vào, bước chân cô đột ngột khựng lại.


Dưới khe cửa sắt hẹp, một phong bì thư màu đen bí ẩn, sũng nước mưa ở góc, đang nằm im lìm trên nền đất tối tăm. Nó mới được ai đó lén nhét qua khe cửa vào đúng thời điểm Quyết và lực lượng cảnh sát vừa rút đi.


Vy nén cơn đau cổ chân, cúi xuống nhặt chiếc phong bì đen lên. Phong bì không ghi tên người gửi, không có tem thư, chỉ có một mùi hóa chất khử trùng nồng nặc bốc lên – thứ mùi quen thuộc của phòng mổ tử thi pháp y.


Cô chậm rãi bóc phong bì dưới ánh mắt lo âu của Huy. Bên trong phong bì chỉ chứa hai vật duy nhất.


Thứ nhất là một bức ảnh chụp lấy ngay sắc nét: Trên mặt bàn inox lạnh ngắt của phòng mổ tử thi là một ống tiêm y tế bằng nhựa dính đầy những vệt máu khô sẫm màu, bên cạnh là một nhãn chai thuốc bị xé rách có dòng chữ in mờ: *Halothane - Độc dược gây ngừng tim*.


Thứ hai là một mảnh giấy nhỏ ghi vỏn vẹn một dòng tọa độ định vị GPS bằng mực đỏ nét mảnh: *11°34'12"N, 106°45'23"E - Lâm trường bỏ hoang Bình Phước*.


Vy staring vào bức ảnh và dòng tọa độ đỏ, trái tim cô thắt chặt lại trong một cơn chấn động tột cùng. Mùi hóa chất trên phong bì, độc dược Halothane, và tọa độ lâm trường bỏ hoang... Tất cả như một tiếng gọi ma mị từ bóng tối đang vẫy gọi cô dấn thân vào vùng nguy hiểm sinh tử tiếp theo.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!