Sự Bùng Nổ Của Công Lý
Cơn mưa rào xám xịt của vùng đất công nghiệp Bình Đông trút xuống những mái tôn rỉ sét của Tòa án Nhân dân tỉnh Bình Đông, tạo nên một thứ âm thanh rì rầm, nghẹt thở bao trùm khắp phòng xử án sơ thẩm số 2. Không khí bên trong khán phòng ngột ngạt đến mức ngay cả những hạt bụi lơ lửng dưới ánh đèn neon lạnh lẽo cũng như đang đông cứng lại.
Nguyễn Khánh Vy bước vào phòng xử án với dáng đi tập tễnh rõ rệt. Cổ chân trái của cô, vết thương từ chuyến đột nhập thực địa đêm trước, giờ đây sưng tấy nhức nhối dưới lớp tất đen công sở. Mỗi bước đi là một cơn đau nhói buốt chạy thẳng lên đại não, nhưng gương mặt cô không hề lộ một chút yếu đuối. Cô mặc bộ vest màu xanh sẫm phẳng phiu nhất, mái tóc ngắn ngang vai được chải gọn gàng ôm lấy khuôn mặt thanh tú nhưng lạnh lùng. Trên ngực áo vest, chiếc ghim cài áo hình cán cân công lý bằng bạc – di vật của người cha quá cố, Thẩm phán Nguyễn Văn Nghị – lấp lanh một cách đơn độc và kiên nghị.
Hàng ghế khán giả chật kín người. Những tiếng xì xào, chỉ trỏ vang lên không ngớt ngay khi Vy xuất hiện.
"Kẻ phản bội gia đình," "Luật sư hám tiền bào chữa cho kẻ giết cha mình" – những lời lăng mạ vô hình rít qua kẽ răng của đám đông quá khích, nhưng Vy hoàn toàn phớt lờ. Cô chậm rãi ngồi xuống bàn bào chữa, đặt chiếc cặp da cũ sờn góc của cha lên mặt bàn gỗ gụ.
Ở phía đối diện, Kiểm sát viên Lê Hoàng Minh ngồi bất động bên chồng hồ sơ buộc tội cao ngất. Sắc phục kiểm sát viên của anh phẳng phiu, nhưng gương mặt tuấn tú ấy hằn sâu sự mệt mỏi và giằng xé nội tâm tột cùng. Minh khẽ ngước mắt nhìn Vy, ánh mắt hai người giao nhau trong một tích tắc đầy đau đớn. Minh biết rõ, đằng sau bản cáo trạng buộc tội Trần Thế Hải mà anh đang nắm giữ là cả một hệ thống chứng cứ bị ngụy tạo tinh vi dưới sự chỉ đạo của người thầy Trần Duy Bách. Anh bị giằng xé giữa lòng trung thành với thầy và trách nhiệm đạo đức của một người giữ quyền công tố.
Ngồi ngay hàng ghế đầu phía dưới, Luật sư Nguyễn Tiến Dũng – người đại diện cho gia đình bị hại (thực chất là mẹ Vy, bà Thu, dưới sự dụ dỗ của Đặng Quốc Trung) – khẽ nhếch môi cười tự tin. Bên cạnh hắn là Thượng tá Nguyễn Văn Quyết, kẻ đang ngồi khoanh tay với gương mặt lạnh lùng như đá tảng. Chúng tin rằng ván bài đã ngã ngũ.
"Toàn thể phòng xử án đứng dậy!" Tiếng của thư ký tòa án Nguyễn Hải Đăng vang lên.
Thẩm phán chủ tọa Lê Thị Phương bước vào với tà áo choàng thẩm phán trang nghiêm. Gương mặt bà nghiêm nghị, đôi mắt sắc sảo nhìn lướt qua phòng xử án trước khi gõ búa khai mạc phiên tòa.
*Cạch. Cạch.*
- Phiên tòa sơ thẩm vụ án sát hại cựu Thẩm phán Nguyễn Văn Nghị tiếp tục phần tranh tụng chéo. Yêu cầu người làm chứng, bà Lê Thị Ngọt, bước lên bục khai báo, - giọng Thẩm phán Phương vang vọng.
Bà Lê Thị Ngọt, người bán nước mía gần hiện trường, run rẩy bước lên bục. Bà ta mặc bộ đồ lam lũ, gương mặt khắc khổ cố tỏ ra sợ hãi. Tiến Dũng lập tức đứng dậy, hướng về phía hội đồng xét xử:
- Thưa Hội đồng xét xử, nhân chứng Lê Thị Ngọt là mắt xích trực tiếp và khách quan nhất của vụ án. Bà Ngọt đã khẳng định dưới biên bản lời khai rằng vào lúc hai mươi hai giờ ba mươi phút đêm mười lăm tháng tư, bà đã nhìn thấy bị cáo Trần Thế Hải cầm dao chạy ra từ chiếc xe Camry của nạn nhân. Đây là chứng cứ trực tiếp không thể chối cãi kết tội bị cáo.
Vy khẽ mím môi, cô đứng dậy, vịn nhẹ vào mép bàn để giảm bớt trọng lượng đè lên cổ chân đang đau nhức. Giọng nói của cô trầm ấm nhưng đanh thép vang lên:
- Thưa Hội đồng xét xử, tôi yêu cầu được thực hiện quyền tranh tụng chéo đối với nhân chứng Lê Thị Ngọt.
Được sự đồng ý của Thẩm phán Phương, Vy chậm rãi tập tễnh bước về phía bục khai báo. Cô không nhìn bà Ngọt bằng ánh mắt đe dọa, ngược lại khẽ mỉm cười nhẹ nhàng:
- Bà Ngọt, tôi biết bà là người bán nước mía ở khu vực Km 14 đã nhiều năm. Tối hôm mười lăm tháng tư đó, trời mưa rất to đúng không?
- Đúng... đúng thế, mưa tầm tã, gió rít mạnh lắm, - bà Ngọt run rẩy trả lời theo kịch bản.
- Đoạn đường Km 14 là đoạn đường ngoại ô vắng vẻ, hoàn toàn không có đèn đường. Vậy bà nhìn thấy mặt bị cáo Trần Thế Hải bằng cách nào từ khoảng cách xa như vậy?
- Tôi... tôi nhìn bằng ánh đèn pha của chiếc xe Camry của ông Nghị tỏa ra, - bà Ngọt tự tin trả lời.
Vy gõ nhẹ ngón tay xuống vành bục gỗ, ánh mắt cô lóe lên một tia sáng lạnh lùng. Cô đã bẫy được nhân chứng giả mạo này vào điểm mâu thuẫn vật lý đầu tiên.
- Thưa Hội đồng xét xử, tôi xin phép được trình chiếu tài liệu thực địa số một: Giả lập hiện trường bằng mô hình 3D do văn phòng chúng tôi thực hiện dựa trên các thông số vật lý chính xác của biên bản khám nghiệm hiện trường ban đầu.
Nguyễn Tiến Dũng lập tức đứng phắt dậy, cắt ngang lời Vy bằng giọng đầy gay gắt:
- Phản đối! Đây là tài liệu do bên bào chữa tự ý xây dựng, không qua giám định tư pháp chính thức của cơ quan chức năng. Nó không có giá trị pháp lý tại phiên tòa này!
Vy không hề bối rối, cô nhìn thẳng vào Thẩm phán Phương:
- Thưa Hội đồng xét xử, mô hình 3D này được xây dựng dựa trên chính các thông số hình học và tọa độ vật lý trong biên bản hiện trường do Thượng tá Nguyễn Văn Quyết ký xác nhận. Bản thân biên bản đó là một tài liệu tư pháp chính thức. Việc trực quan hóa số liệu vật lý là hoàn toàn hợp pháp theo Bộ luật Tố tụng Hình sự để làm rõ sự thật khách quan.
Thẩm phán Phương im lặng suy nghĩ trong vài giây, nhìn lướt qua vẻ mặt căng thẳng của Quyết dưới hàng ghế khán giả, rồi gõ búa:
- Phản đối của luật sư đại diện bị hại bị bác bỏ. Cho phép bên bào chữa trình chiếu mô hình giả lập.
Màn hình máy chiếu của phòng xử án sáng lên. Một mô hình 3D chi tiết tái hiện lại đoạn đường Km 14 trong đêm mưa tầm tã hiện ra. Vy dùng bút trình chiếu chỉ vào điểm va chạm của chiếc xe Camry đâm vào gốc cây cao su.
- Như Hội đồng xét xử có thể quan sát, chiếc xe Camry của nạn nhân đâm trực diện vào gốc cây, phần đầu xe bị biến dạng hoàn toàn, hệ thống đèn pha bên phải bị vỡ nát, đèn pha bên trái bị lệch góc hướng thẳng xuống rãnh thoát nước sâu bên đường. Góc chiếu sáng của đèn pha lúc đó hoàn toàn ngược hướng với lối đi ngách nơi bà Ngọt khẳng định mình đang đứng trú mưa.
Vy quay sang nhìn thẳng vào bà Ngọt, giọng cô đột ngột trở nên dồn dập, đanh thép:
- Với góc chiếu sáng hướng xuống rãnh nước, cộng với màn mưa dày đặc che khuất tầm nhìn năm mươi mét, và những tán cây cao su rậm rạp, bà Ngọt, bà làm cách nào để nhìn thấy rõ khuôn mặt của bị cáo Hải đang chạy trốn trong bóng tối hoàn toàn phía sau đuôi xe?
Bà Ngọt bắt đầu hoảng loạn. Gương mặt bà ta tái nhợt, mồ hôi hột chảy dài trên trán. Bà ta lắp bắp:
- Tôi... tôi thấy bóng dáng... dáng người cao lớn giống hắn...
- Trong biên bản lời khai trang một trăm bốn mươi hai, bà khẳng định chắc chắn nhìn thấy vết sẹo dài bên má trái của Hải dưới ánh đèn xe. Giờ bà lại nói chỉ nhìn thấy bóng dáng? – Vy dồn ép liên tiếp bằng kỹ thuật tranh tụng chéo. – Hơn nữa, bà nói nghi phạm chạy về hướng tây để lên xe máy tẩu thoát. Nhưng theo mô phỏng góc nghiêng của vết phanh xe Camry trên thực địa, hướng tây lúc đó đang bị chắn hoàn toàn bởi chiếc xe tải chở cát chạy ngang. Bà Ngọt, bà đang nói dối, đúng không?
- Tôi... tôi không có! Tôi chỉ... – Bà Ngọt bật khóc nức nở trên bục khai báo, đôi tay bấu chặt lấy gấu áo lam lũ. Sự tự mâu thuẫn trong lời khai của bà ta đã phơi bày hoàn toàn trước toàn thể phòng xử án.
Cả khán phòng xôn xao dữ dội. Nguyễn Tiến Dũng mặt xám ngoét, ngồi sụp xuống ghế. Thượng tá Quyết nghiến răng ken két, ánh mắt tàn nhẫn ghim chặt vào người Vy.
Vy khẽ thở phào, nhưng cô biết đây mới chỉ là bước đệm. Cô tập tễnh đi về phía bàn bào chữa, cầm chiếc đĩa DVD chứa file video camera hành trình gốc mà cô và Huy đã mạo hiểm mạng sống để bảo vệ khỏi cuộc tấn công mạng của Shadow99 đêm qua.
- Thưa Hội đồng xét xử, để chứng minh sự ngoại phạm tuyệt đối của bị cáo Trần Thế Hải, tôi xin phép được công bố chứng cứ cốt lõi của vụ án: Video camera hành trình gốc của chiếc xe tải thuộc Công ty vận tải Thành Phát chạy ngang hiện trường vào đúng thời điểm xảy ra tai nạn.
Vy đưa chiếc đĩa DVD cho thư ký tòa án để đưa vào hệ thống trình chiếu.
Màn hình lớn hiển thị đoạn video ghi hình từ cabin chiếc xe tải lớn. Thời gian hiển thị trên góc video là hai mươi mốt giờ mười phút đêm mười lăm tháng tư. Trong màn mưa trắng xóa, chiếc xe tải chạy ngang qua Km 14. Camera hành trình ghi nhận rõ ràng chiếc xe Camry của Thẩm phán Nghị đã đâm vào gốc cây từ trước đó, hoàn toàn không có bất kỳ bóng người nào xung quanh hiện trường.
Tiếp theo, Vy trình chiếu một đoạn video khác trích xuất từ camera an ninh của Bến xe khách tỉnh Bình Đông, ghi nhận rõ ràng Trần Thế Hải đang ngồi uống trà đá tại bến xe vào lúc hai mươi mốt giờ năm phút – cách hiện trường tai nạn mười kilômét đường bộ.
- Hai mươi mốt giờ mười phút, chiếc xe Camry đã gặp tai nạn. Hai mươi mốt giờ năm phút, Trần Thế Hải đang ở cách đó mười kilômét. Hải không có cánh cửa thần kỳ để di chuyển tức thời. Bản cáo trạng buộc tội bị cáo giết người cướp của lúc hai mươi hai giờ ba mươi phút là hoàn toàn vô căn cứ và ngụy tạo! – Vy dõng dạc tuyên bố, giọng nói vang dội khắp phòng xử án, đập tan mọi sự im lặng.
Trần Thế Hải ngồi ở vành móng ngựa, hai bàn tay run rẩy bấu chặt vào thanh sắt. Những giọt nước mắt hối hận và uất ức lăn dài trên gương mặt khắc khổ hằn sâu vết sẹo dài. Gã bật khóc thành tiếng:
- Tôi không giết ông Nghị! Tôi bị oan! Luật sư Vy nói đúng... Tôi nhận tội vì họ hứa sẽ cho tôi hai tỷ đồng để mổ tim cho con gái tôi... Họ đe dọa nếu tôi không nhận tội, con gái tôi sẽ chết! Tôi xin lỗi... tôi xin lỗi vong linh Thẩm phán Nghị...
Sự thật bùng nổ như một quả bom dội thẳng vào khán phòng. Những tiếng la hét, phẫn nộ từ phía khán giả vang lên.
Thẩm phán Lê Thị Phương gõ búa liên hồi để giữ trật tự. Bà quay sang nhìn Kiểm sát viên Lê Hoàng Minh:
- Yêu cầu đại diện Viện Kiểm sát cho ý kiến về những chứng cứ mới do bên bào chữa cung cấp.
Lê Hoàng Minh chậm rãi đứng dậy. Cả phòng xử án nín thở chờ đợi quyết định của người giữ quyền công tố. Minh nhìn Vy, nhìn chiếc ghim cài áo hình cân công lý trên ngực cô, rồi nhìn bản cáo trạng giả dối trước mặt. Lương tâm của một người học luật, sự chính trực mà cha Vy từng dạy anh năm xưa đã chiến thắng nỗi sợ hãi quyền lực của Trần Duy Bách.
Minh hít một hơi thật sâu, giọng nói của anh vang lên, run rẩy nhưng đầy dứt khoát:
- Thưa Hội đồng xét xử... Sau khi xem xét trực quan video camera hành trình gốc và mô phỏng vật lý hiện trường, Viện Kiểm sát nhận thấy có sự nghi ngờ hợp lý nghiêm trọng về tính xác thực của hồ sơ điều tra ban đầu. Viện Kiểm sát chính thức rút quyết định truy tố tội danh giết người đối với bị cáo Trần Thế Hải tại phiên tòa hôm nay, yêu cầu trả hồ sơ để điều tra bổ sung từ cấp trung ương.
*Bốp!*
Thượng tá Quyết đập mạnh tay xuống ghế, đứng phắt dậy bước ra khỏi phòng xử án trong sự giận dữ tột cùng.
Thẩm phán Lê Thị Phương gõ búa, dõng dạc tuyên án:
- Căn cứ vào các chứng cứ mới được tranh tụng công khai tại tòa, Hội đồng xét xử tuyên bố bị cáo Trần Thế Hải không phạm tội giết người cướp tài sản. Tuyên trả tự do ngay tại tòa cho bị cáo Trần Thế Hải!
Tiếng reo hò, vỗ tay vang dội khắp phòng xử án sơ thẩm. Vy đứng lặng giữa khán phòng, hai mắt cô cay xè. Cô nhìn lên di ảnh của cha đặt phía dưới, khẽ chạm tay vào chiếc ghim cài áo trên ngực.
"Cha ơi, bước đầu tiên con đã làm được. Con đã minh oan cho người bị thế thân, đã bảo vệ được danh dự cho chiếc áo thẩm phán của cha."
***
Mười một giờ ba mươi phút trưa.
Cơn mưa giông ngoài trời vẫn quất từng luồng nước xối xả vào cổng trại tạm giam số 1 Công an tỉnh Bình Đông, nơi Trần Thế Hải đang hoàn tất thủ tục phóng thích khẩn cấp.
Vy đứng dưới hiên che của cổng trại giam, tay ôm chặt chiếc cặp da cũ của cha để tránh bị ướt. Cổ chân trái của cô sưng to và đau nhức đến mức cô phải tựa người vào cột bê tông để đứng vững. Nhà báo Vũ Quốc Huy đứng bên cạnh cô, bả vai trái quấn băng gạc rỉ máu khẽ co rúm lại dưới lớp áo khoác gió sũng nước mưa.
- Em đã làm được một điều kỳ diệu, Vy ạ, - Huy khẽ nói, ánh mắt anh lộ rõ vẻ ngưỡng mộ sâu sắc dành cho cô em gái khóa dưới. – Nhưng cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu thôi. Việc Hải trắng án sẽ khiến Trần Duy Bách và tập đoàn Bình Đông Đông điên cuồng tìm cách bịt đầu mối.
- Em biết, - Vy trả lời, ánh mắt cô lạnh lùng nhìn ra màn mưa trắng xóa trước mặt. – Hải là nhân chứng sống duy nhất biết kẻ môi giới chạy án hai tỷ đồng là ai. Chúng ta phải đưa anh ta đến nơi an toàn ngay lập tức.
*Cạch.*
Cánh cửa sắt nhỏ của trại tạm giam mở ra. Trần Thế Hải bước ra ngoài trong bộ quần áo dân sự cũ kỹ sờn rách. Gương mặt gã vẫn còn ngơ ngác trước sự tự do đột ngột, đôi mắt đỏ hoe nhìn Vy với lòng biết ơn vô hạn. Gã bước nhanh về phía Vy:
- Luật sư Vy... cảm ơn cô... tôi phải đi gặp con gái tôi...
- Anh Hải, bình tĩnh đã, - Vy tiến lên một bước định ngăn gã lại. – Giang hồ của Bùi Đức Cụt đang rình rập khắp nơi. Anh không thể tự đi một mình...
*Két... két...*
Tiếng lốp xe nghiến rít chói tai trên mặt đường nhựa sũng nước cắt ngang lời Vy.
Một chiếc xe van Ford Transit màu đen không biển số từ trong màn mưa lao tới với tốc độ kinh hoàng, phanh gấp ngay sát lề đường trước cổng trại giam, tạo nên một màn nước bẩn bắn tung tóe.
Cánh cửa trượt của chiếc xe van mở phăng ra.
Ba người đàn ông vạm vỡ, mặc thường phục sẫm màu, đội mũ lưỡi trai sụp kín mặt và đeo khẩu trang đen lao xuống xe như những bóng ma. Tác phong của chúng cực kỳ nhanh nhẹn, dứt khoát của những kẻ được huấn luyện chuyên nghiệp – lực lượng an ninh tư nhân của Trần Quốc Toản.
- Đứng im! Cảnh sát hình sự đây! – Một tên gầm lên, giơ ra một tấm thẻ ngành giả mạo trong tích tắc.
Trước khi Vy và Huy kịp phản ứng, hai tên còn lại đã lao vào khống chế Trần Thế Hải. Chúng bẻ quặt tay gã ra sau, bịt miệng gã bằng một chiếc khăn tẩm thuốc mê.
- Ư... ư... – Hải ú ớ, cố gắng giãy giụa nhưng cơ thể suy kiệt của gã nhanh chóng lịm đi dưới tác dụng của thuốc gây mê.
- Buông anh ta ra! Các người không phải công an! – Vy hét lên, cô quên đi cơn đau ở cổ chân, điên cuồng lao vào bám chặt lấy cánh tay của tên đang lôi kéo Hải.
Tên giang hồ lạnh lùng quay lại, gạt mạnh tay khiến Vy mất thăng bằng. Cổ chân trái bị chấn thương của cô không chịu nổi lực tác động, gập lại đau đớn khiến cô ngã nhào xuống mặt đường nhựa lạnh ngắt sũng nước.
Huy lao vào định giải cứu Hải, nhưng một tên khác rút ra chiếc gậy ba khúc bằng thép, nện thẳng một nhát tàn nhẫn vào bả vai trái đang bị thương của anh.
- Á! – Huy kêu lên đau đớn, vết thương cũ rách miệng, máu đỏ tươi lập tức thấm đẫm lớp áo khoác gió sẫm màu. Anh ngã quỵ xuống cạnh Vy.
Chúng nhanh chóng nhấc bổng cơ thể bất tỉnh của Trần Thế Hải quăng vào hàng ghế sau của chiếc xe van. Cánh cửa trượt đóng sầm lại.
*Rầm.*
Chiếc xe van Transit rú ga điên cuồng, bánh xe quay tít trên vũng nước mưa rồi lao vút đi, biến mất vào màn mưa tầm tã của thành phố công nghiệp Bình Đông chỉ trong vòng chưa đầy mười giây.
Vy gượng dậy trong vũng nước lạnh, mái tóc ngắn ngang vai bết bát nước mưa và muội đất bẩn. Cơn đau tột cùng từ cổ chân trái và nỗi bất lực ngập tràn lồng ngực khiến cô muốn gào thét. Cô nhìn theo vệt bánh xe nhạt nhòa đang bị nước mưa xóa sạch trên mặt đường.
Chiếc ghim cài áo hình cân công lý bằng bạc trên ngực cô bị dính nước mưa ướt đẫm, phản chiếu thứ ánh sáng xám xịt của bầu trời giông bão.
Hải đã bị bắt cóc ngay trước mắt cô. Nhân chứng sống duy nhất đã rơi vào tay kẻ thù.
Vy khẽ siết chặt chiếc cặp da cũ của cha vào lồng ngực, đôi mắt cô ngập tràn một ý chí căm thù và quyết liệt chưa từng có. Cô nhìn màn mưa tầm tã trước mặt, nhận ra rằng cuộc chiến lật tẩy Trần Duy Bách và đường dây chạy án nghìn tỷ chỉ mới thực sự bắt đầu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!