Chiếc Áo Thẩm Phán Ướt Đẫm
Tiếng mưa rào mùa hạ ở thành phố công nghiệp Bình Đông chưa bao giờ dứt hẳn. Nó cứ rầm rì, quất liên hồi vào những mái tôn xám xịt của các dãy nhà xưởng, rồi tràn qua những con đường nhựa loang loáng ánh đèn cao áp vàng vọt. Trong căn nhà số 24 đường Nguyễn Du, bầu không khí ngột ngạt đến mức người ta có thể nghe thấy cả tiếng tàn hương rơi rụng rớt xuống chiếc lư đồng trên bàn thờ.
Khói hương trầm bay lẩn khuất, bao phủ lấy di ảnh của cố Thẩm phán Nguyễn Văn Nghị. Trong bức ảnh thờ nghiêng nghiêng, gương mặt chữ điền của ông vẫn giữ nguyên nét nghiêm nghị, đôi mắt sáng sau cặp kính gọng gút như đang nhìn thấu tâm can của những kẻ đứng đối diện. Chiếc áo cảnh phục thẩm phán treo bên cạnh bàn thờ vẫn còn vương hơi ẩm của cơn mưa đêm định mệnh – đêm mà chiếc xe của ông mất lái đâm vào gốc cây cổ thụ ở Km 14 đường Hùng Vương kéo dài.
Nguyễn Khánh Vy đứng lặng trước bàn thờ cha. Cô mặc bộ vest công sở màu đen tối giản, mái tóc ngắn ngang vai được vén gọn gàng sau vành tai. Gương mặt cô mảnh khảnh, đôi mắt hằn sâu những quầng thâm của nhiều đêm mất ngủ nhưng ánh nhìn vẫn sắc sảo, kiên định đến đáng sợ. Ngón tay trỏ của Vy khẽ gõ nhè nhẹ xuống mặt bàn gỗ sồi sờn cũ theo một nhịp điệu đều đặn – một thói quen vô thức mỗi khi cô đang tập trung tư duy cao độ.
Bàn tay còn lại của cô siết chặt chiếc ghim cài áo hình cán cân công lý bằng bạc ghim trên ngực áo vest. Đây là món quà tốt nghiệp đại học luật mà cha cô đã tự tay đặt làm riêng từ một tiệm kim hoàn thủ công cũ. Đối với Vy, chiếc ghim cài này không chỉ là một món trang sức, nó là đức tin, là di sản tinh thần duy nhất mà người cha chính trực để lại cho cô trước khi ông nằm xuống dưới lòng đất lạnh.
"Mày có im ngay đi không, Vy?"
Một giọng nói oang oang, thô bạo đột ngột xé toạc sự tĩnh lặng của gian phòng khách. Cậu ruột của Vy, ông Lê Văn Hùng, bước sầm sập từ phía cửa vào. Thân hình mập mạp của ông ta rung lên dưới chiếc áo thun polo sọc ngang rộng thùng thình, sợi dây chuyền vàng lớn trên cổ lắc qua lắc lại theo từng nhịp thở dồn dập. Gương mặt ngăm đen của ông Hùng đỏ gay vì giận dữ, ông ta giơ cao tờ báo pháp luật địa phương vừa mới phát hành buổi chiều, đập mạnh xuống chiếc bàn kính trước mặt Vy.
"Mày nhìn xem người ta viết cái gì đây? 'Nữ luật sư trẻ Nguyễn Khánh Vy nhận bào chữa cho kẻ tình nghi sát hại cha ruột mình'! Mày điên rồi đúng không Vy? Cả dòng họ Lê này, cả cái thành phố Bình Đông này đang nhìn vào cái nhà này như một lũ tâm thần! Cha mày vừa nằm xuống chưa đầy ba ngày, hương còn chưa tàn, cốt còn chưa lạnh, mà mày lại đi nhận cái gói tài trợ án chỉ định của Liên đoàn để rửa tội cho thằng Trần Thế Hải đó? Thằng đó là giang hồ cộm cán, là kẻ đã đâm chết cha mày!"
Vy khẽ thở ra một hơi dài, cô quay lại nhìn ông Hùng. Ánh mắt cô lạnh lùng và điềm tĩnh đến mức khiến người cậu gia trưởng phải khựng lại một nhịp.
"Cậu Hùng, cháu đề nghị cậu giữ tôn trọng trước bàn thờ của cha cháu," Vy nói, giọng cô trầm ấm nhưng gãy gọn, đanh thép từng chữ. "Về mặt pháp lý, Trần Thế Hải hiện tại chỉ là nghi phạm hình sự, chưa có bản án kết tội có hiệu lực pháp luật của Tòa án. Theo Điều 13 Bộ luật Tố tụng Hình sự, gã có quyền được suy đoán vô tội và quyền có luật sư bào chữa là quyền hiến định của bất kỳ công dân nào."
"Luật với chả pháp! Mày đừng có mang mấy cái điều luật khô khan đó ra để lòe tao!" Ông Hùng chỉ thẳng tay vào mặt Vy, giọng nói càng lúc càng lớn như muốn át đi tiếng mưa gầm rú bên ngoài. "Tao chỉ biết thằng Hải đó bị công an bắt quả tang tại hiện trường, trên tay gã vẫn còn cầm con dao dính máu của cha mày! Cả cái thành phố này ai cũng biết thằng Hải giết người. Vậy mà con gái của nạn nhân lại đi làm luật sư bào chữa cho gã? Mày hám tiền đến thế sao? Hay mày muốn dùng cái chết của cha mày để đánh bóng tên tuổi cho cái văn phòng luật sư rách nát mới mở của mày?"
Từ phía sau bức rèm che buồng trong, một tiếng nấc nghẹn ngào vang lên cắt ngang cuộc tranh cãi. Bà Lê Thị Thu, mẹ của Vy, bước ra với dáng vẻ tiều tụy đến tội nghiệp. Gương mặt bà hốc hác, mái tóc bạc đi nhiều sau biến cố, đôi mắt đỏ hoe, sưng húp vì khóc thương chồng suốt mấy ngày qua. Bà mặc bộ đồ lam giản dị, bước đi lảo đảo như sắp ngã quỵ.
"Vy ơi... mẹ lạy con..." Bà Thu khóc nấc lên, hai đầu gối bà khuỵu xuống ngay trước mặt con gái.
Vy bàng hoàng, vội vàng cúi xuống đỡ mẹ mình dậy: "Mẹ! Mẹ làm cái gì vậy? Mẹ đứng lên đi!"
"Mẹ xin con, Vy ơi! Con rút đơn bào chữa đi con!" Bà Thu bấu chặt lấy hai vai Vy, những giọt nước mắt nóng hổi tràn qua đôi gò má nhăn nheo, thấm ướt cả vạt áo vest của cô. "Con có biết ngoài kia người ta chửi bới nhà mình thế nào không? Người ta bảo nhà mình vô phúc, bảo con là đứa con bất hiếu, ăn cháo đá bát, bán rẻ hương hồn của cha con để lấy tiền bẩn của giang hồ. Em trai con, thằng Nam, hôm nay đi làm ở ngân hàng bị đồng nghiệp cô lập, sếp gọi lên nhắc nhở gián tiếp bắt viết đơn xin nghỉ việc vì áp lực dư luận kìa con! Gia đình mình đã mất cha con rồi, con muốn mẹ và thằng Nam cũng phải chết theo con mới vừa lòng sao?"
Cơn đau nhói dâng lên trong lồng ngực Vy khi nhìn thấy sự suy sụp của người mẹ. Cô siết chặt ngón tay vào chiếc ghim cài áo bằng bạc, cảm nhận đầu nhọn của nó khẽ đâm vào da thịt qua lớp vải mỏng, dùng nỗi đau vật lý để giữ cho lý trí của mình không bị cuốn trôi bởi cảm xúc.
"Mẹ nghe cháu giải thích đi," Vy cố giữ cho giọng mình không run rẩy, cô quỳ xuống đối diện với mẹ. "Cha mất, cháu là người đau đớn không kém gì mẹ và em Nam. Nhưng chính vì cha là một thẩm phán chính trực cả đời tôn thờ công lý, cháu không thể để một bản án oan sai được tuyên nhân danh cái chết của ông. Tốc độ khởi tố và bắt giữ Trần Thế Hải của công an tỉnh Bình Đông nhanh một cách bất thường. Có quá nhiều mâu thuẫn trong biên bản hiện trường ban đầu mà cháu phát hiện ra khi đọc lướt qua hồ sơ chỉ định. Thằng Hải có thể là giang hồ, nhưng cháu nghi ngờ gã chỉ là một con tốt thế mạng bị ép nhận tội để che giấu một sự thật kinh hoàng hơn đứng sau vụ tai nạn của cha."
"Mày lại bắt đầu hoang tưởng rồi đấy Vy!" Ông Hùng cười khẩy, bước tới kéo giật bà Thu đứng dậy khỏi tay Vy. "Chị Thu, chị thấy chưa? Nó bị ám ảnh bởi mấy cái vụ án hình sự đến mức thần kinh phân liệt rồi! Nó thà tin một thằng giang hồ giết người cướp của hơn là tin vào kết luận điều tra của công an tỉnh. Nó muốn tự hủy hoại bản thân thì kệ nó, nhưng nó đang kéo cả cái dòng họ này xuống bùn đen!"
Ông Hùng quay sang nhìn Vy với ánh mắt tuyệt tình tột cùng: "Tao nói cho mày biết, Vy. Nếu ngày mai mày vẫn vác xác đến trại tạm giam để ký giấy nhận bào chữa cho thằng Hải, tao sẽ thay mặt dòng họ ngoại tuyên bố từ mặt mày. Chị Thu cũng sẽ không có đứa con gái bất hiếu như mày! Mày tự cuốn gói ra khỏi cái nhà này đi!"
"Cậu Hùng!" Vy đứng thẳng dậy, ánh mắt cô lạnh lùng như băng tuyết. "Cậu sợ ảnh hưởng đến danh tiếng dòng họ, hay cậu sợ cái dự án cung cấp vật liệu xây dựng của cậu cho Tập đoàn Bình Đông Đông bị ảnh hưởng nếu cháu khơi ra những phán quyết bất thường của cha cháu liên quan đến đất đai của họ trước khi ông mất?"
Câu nói của Vy như đánh trúng tim đen của ông Hùng. Gương mặt ông ta lập tức biến sắc, từ đỏ gay chuyển sang xám ngoét. Ông ta lắp bắp chỉ tay: "Mày... mày ngậm miệng lại! Cái con ranh mất dạy này!"
Bà Thu nhìn con gái với ánh mắt đầy sự thất vọng và u uất. Bà không hiểu những mưu đồ chính trị hay luật pháp phức tạp mà Vy đang nói đến, bà chỉ biết con gái bà đang kiên quyết bảo vệ kẻ bị tình nghi giết chồng mình. Bà khóc không thành tiếng, quay lưng đi thẳng vào buồng trong, đóng sầm cửa lại. Tiếng khóc nghẹn ngào của bà vọng qua khe cửa gỗ như một nhát dao cứa thẳng vào lòng Vy.
Vy đứng lặng giữa phòng khách. Cô biết, kể từ giây phút này, cô đã chính thức bước vào trạng thái cô lập xã hội tuyệt đối. Gia đình ruột thịt ruồng rẫy, dòng họ ngoại xua đuổi, đồng nghiệp né tránh, và dư luận xã hội ngoài kia đang chực chờ nuốt chửng cô.
Bên ngoài cổng sắt, tiếng đèn flash máy ảnh bắt đầu nháy lên tanh tách qua những khe hở của tán cây. Một đám đông phóng viên bẩn từ các trang tin lá cải địa phương đã vây quanh nhà riêng từ lúc nào. Họ chĩa ống kính vào cửa sổ, cố gắng chụp lại những hình ảnh tiều tụy của gia đình thẩm phán quá cố để giật những dòng tít câu view tàn nhẫn ngay trong đêm.
Vy biết mình không thể ở lại đây thêm nữa. Sự hiện diện của cô lúc này chỉ mang lại thêm bạo lực truyền thông và sự đau khổ cho mẹ và em trai. Cô bước đến bên bàn thờ, cúi đầu vái lạy di ảnh của cha ba vái dài.
"Cha... con xin lỗi," Vy thầm thì trong lòng. "Nhưng con phải đi tìm sự thật. Chiếc áo thẩm phán của cha không thể bị hoen ố bởi một bản án chạy tội dối trá."
Cô quay người bước vào phòng riêng, thu xếp những tập hồ sơ tài liệu dày cộp vào chiếc cặp da cũ sờn góc của cha cô. Vy đeo chiếc ghim cài áo hình cân công lý lên ngực áo vest, kéo khóa chiếc vali nhỏ, rồi lẳng lặng bước ra cửa sau của căn nhà để tránh đám đông phóng viên đang chực chờ ở cổng trước.
Cơn mưa đêm xối xả trút xuống đầu Vy ngay khi cô bước ra ngoài ngõ hẻm vắng vẻ. Nước mưa lạnh buốt thấm qua lớp áo vest mỏng, nhưng Vy không chùn bước. Cô đi bộ dưới mưa suốt ba cây số để trở về Văn phòng Luật sư Khánh Vy & Cộng sự – thực chất chỉ là một căn hộ chung cư cũ rộng vỏn vẹn 50m2 tại tầng 4 của một tòa chung cư xuống cấp ở khu công nghiệp Bình Đông.
Căn phòng vắng lặng, nồng nặc mùi giấy tờ cũ và hơi ẩm mốc của những ngày mưa kéo dài. Vy đặt chiếc cặp da lên bàn làm việc, bật chiếc đèn tuýp neon tỏa ra ánh sáng trắng xanh lạnh lẽo. Cô ngồi xuống chiếc ghế xoay, mệt mỏi tựa đầu vào thành ghế. Cổ chân cô mỏi nhừ, cả cơ thể rã rời sau cú sốc tâm lý và cuộc đi bộ dưới mưa.
Đúng lúc cô định mở chiếc cặp da để rà soát lại các thông số kỹ thuật ban đầu của vụ tai nạn Km 14, chiếc điện thoại di động Nokia cũ đặt trên bàn đột ngột rung lên bần bật, phát ra tiếng chuông đơn âm chói tai trong không gian tĩnh mịch.
Vy khựng lại. Trên màn hình hiển thị một số điện thoại lạ, không có ID người gọi.
Cô nhấn nút nghe, áp điện thoại lên tai nhưng không vội lên tiếng.
Từ đầu dây bên kia, không có tiếng trả lời ngay lập tức, chỉ có tiếng rít gió rì rào và tiếng mưa rơi lộp bộp rất lớn dường như được truyền qua một thiết bị lọc âm ngụy trang. Sau vài giây im lặng đến nghẹt thở, một giọng nói đàn ông trầm thấp, khàn đặc được biến đổi âm thanh qua phần mềm kỹ thuật số vang lên:
"Nguyễn Khánh Vy đúng không?"
"Tôi nghe. Ai đấy?" Vy lạnh lùng hỏi, ngón tay trỏ của cô khẽ gõ xuống mặt bàn kính.
"Mày vừa mới dọn đồ ra khỏi nhà để bảo vệ cái mạng nhỏ của mẹ mày đúng không? Khôn ngoan đấy," giọng nói kia cười khẩy, tiếng cười méo mó qua bộ lọc âm nghe rợn người. "Nhưng tao cảnh báo mày một lần cuối cùng. Cái gói tài trợ án chỉ định của Liên đoàn không phải là phao cứu sinh cho cái văn phòng rách của mày đâu. Nếu ngày mai mày dám đặt chân vào Trại tạm giam số 1 để gặp thằng Trần Thế Hải, cái văn phòng luật sư chung cư này của mày sẽ bị thiêu rụi thành tro bụi cùng với toàn bộ hồ sơ của cha mày. Đừng để mạng của mày cũng phải ướt đẫm máu như chiếc áo thẩm phán của ông ta."
*Tút... tút... tút...*
Cuộc gọi đột ngột bị ngắt.
Khánh Vy vẫn giữ nguyên tư thế áp điện thoại vào tai, ánh mắt cô ngưng đọng nhìn vào khoảng không vô định trước mặt. Tiếng tút dài vô hồn từ đầu dây bên kia dập tắt, để lại Khánh Vy giữa căn phòng tối và lời đe dọa phóng hỏa lạnh lùng lơ lửng ngay trước thềm cuộc gặp sinh tử với Trần Thế Hải.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!