Huyết Chiến Mỏ Đá
Gió tuyết Thiên Sơn rít gào qua những vách đá xám xịt, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt của vùng biên viễn hoang vu. Tuyết rơi dốc, từng bông tuyết nặng trĩu bám đầy lên những tán thông già cỗi và những phiến đá quặng thô nhám.
Tại vùng rìa của Mỏ đá lạnh Biên giới, bóng tối của buổi rạng đông vẫn chưa tan hẳn. Trình Dạ đứng ẩn mình sau một tảng đá lớn, hơi thở của anh hóa thành những luồng khói trắng mỏng manh rồi nhanh chóng bị gió tuyết cuốn đi. Toàn thân anh mang Xiềng Xích Sắt Đen Biên Thùy nặng nề, mỗi cử động nhỏ đều phát ra tiếng kêu *loảng xoảng* lạnh ngắt. Vết thương cũ trên bả vai phải vẫn nhức nhối, nhưng đôi mắt anh ẩn sau mái tóc rối bù lại tĩnh lặng và sắc bén như lưỡi đao vừa ra khỏi lò rèn.
Ngay bên cạnh anh, Vân Dao đang nắm chặt thanh kiếm gãy Đoạn Vân Kiếm, khớp ngón tay cô trắng bệch vì vận lực quá mạnh. Lục Vô Song đứng như một bóng ma đen tuyền áp sát vào vách đá, thanh kiếm không vỏ Ảnh Thệ cầm trên tay không hề phát ra một tiếng động nhỏ nào, kinh mạch cổ họng cô rỉ ra một vệt máu mỏng do cấm thuật phong ấn kìm hãm hoàn toàn hơi thở.
Từ trong bụi rậm phủ đầy tuyết phía đối diện, một bóng người cao lớn, chột mắt trái lướt ra — chính là cựu phó tướng Tần Thiết. Giáp sắt trên vai gã loang lổ vết máu khô, bắp tay cuồn cuộn gân xanh ghì chặt lấy chuôi thanh đại đao Huyết Nguyệt. Gã nhìn Trình Dạ bằng ánh mắt chột sắc lạnh, đầy hoài nghi và khinh miệt:
"Vân thống lĩnh, mỏ đá lạnh phía trước có hơn một trăm lính canh giáp sắt của phủ tổng đốc tuần tra nghiêm ngặt. Hà lão đại đang chuẩn bị hành quyết Vân Triều trên tế đàn đá để răn đe bách tính. Ngươi nói ngươi có mưu hoạch giải cứu, nhưng nếu ngươi chỉ biết đứng trốn sau tảng đá này như một kẻ hèn nhát giả điên, Tần Thiết ta sẽ lập tức dẫn quân rút lui. Nghĩa binh của ta thà chết trận sa trường chứ không dâng mạng cho một kẻ phế vật không dám đối mặt với mũi đao!"
Trình Dạ không hề tức giận trước lời khiêu khích của Tần Thiết. Anh khẽ xoay nhẹ cổ tay mang xích sắt, thản nhiên nhìn thẳng vào mắt gã chột:
"Tần phó tướng, một nhà đàm phán xuất sắc không bao giờ chứng minh lòng dũng cảm bằng cách lao đầu vào chỗ chết một cách vô nghĩa. Tôi xuất hiện ở đây không phải để dùng đao kiếm đấu với Hà lão đại, mà để điều phối chiến thuật và bẻ gãy quân bài tẩy của gã. Hãy nhìn vào sơ đồ bố phòng ngầm mà tôi đã vẽ. Lính canh mỏ đá tuy đông nhưng đội hình của chúng bị chia cắt bởi các rãnh khai thác đá sâu. Chỉ cần gã đột kích phá vỡ cổng rào chính, đội tuần tra phía tây sẽ mất ít nhất mười phút để di chuyển ứng cứu qua các cầu gỗ hẹp."
Anh chỉ tay về phía thung lũng đá xám xịt phía dưới:
"Thời gian mười phút đó là quá đủ để Lục Vô Song áp sát tiêu diệt Hà lão đại và giải cứu Vân Triều. Trận chiến này, chúng ta không cần tiêu diệt toàn bộ quân địch, chúng ta chỉ cần dứt điểm thủ lĩnh của chúng và chiếm đoạt kho quặng sắt chịu lực. Tần phó tướng, gã có dám cược mạng sống của gã vào mưu hoạch của một kẻ mất trí nhớ này không?"
Tần Thiết im lặng nhìn chằm chằm vào Trình Dạ. Gã cảm nhận được một sự điềm tĩnh và uy áp logic cực hạn tỏa ra từ người thanh niên mang xích sắt này — một khí thế hoàn toàn khác biệt so với sự kiêu hùng, cố chấp cũ của Vân Hoài Phong, nhưng lại đáng sợ và thuyết phục hơn gấp bội. Gã hừ lạnh một tiếng, vung đại đao Huyết Nguyệt chỉ xuống thung lũng:
"Được! Ta sẽ cược một lần. Nhưng nếu ngươi tính toán sai lệch một li, thanh đao này của ta sẽ chém bay đầu ngươi trước khi quân tuần biên ập đến!"
Dưới thung lũng đá, tiếng roi da quất *vun vút* xé rách không khí ẩm ướt hòa lẫn với tiếng gào thét đau đớn của tù nhân Vân gia. Hà lão đại — gã khổng lồ mập mạp cao gần hai mét, cởi trần để lộ bụng bia sẹo lồi bám đầy bụi than đá bẩn thỉu — đang điên cuồng quất chiếc roi da bò nặng ngâm dầu muối xuống lưng một tù nhân già gầy trơ xương. Gã giẫm chiếc ủng da nặng nề lên ngực Vân Triều, người thanh niên mười chín tuổi đang nằm thoi thóp trên bục đá, chân phải gãy lìa rỉ máu đỏ tươi nhuộm loang lổ tuyết trắng.
"Lũ phản tặc Vân gia hèn nhát!" Hà lão đại gầm lên, giọng nói thô ráp vang vọng nhức óc khắp mỏ đá: "Hôm nay nếu Vân Hoài Phong không mang bản đồ ngầm Hắc Vũ đến đây quỳ gối dâng nộp, ta sẽ dùng đại rìu sắt này bổ đôi đầu Vân Triều để tế thần đá! Lính canh, chuẩn bị hành quyết!"
Ngay khi tên lính canh giáp sắt vừa giơ cao thanh đao rộng bản định chém xuống cổ Vân Triều.
*Rầm!*
Một tiếng nổ lớn vang dội từ cổng rào chính của mỏ đá lạnh. Cổng gỗ dày cộp bị đập vỡ nát thành hàng ngàn mảnh vụn dưới sức công phá của một chiếc xe gỗ bọc sắt lăn dốc.
"Sát! Giải cứu tộc nhân!"
Tần Thiết dẫn đầu nhóm nghĩa binh đột kích dũng mãnh xông vào từ làn sương mù xám. Đại đao Huyết Nguyệt trong tay gã chém ra một luồng kiếm khí đỏ sẫm, chém bay hai tên lính canh ngục ngay tại cửa rào. Trận hỗn chiến bùng nổ dữ dội. Nghĩa binh phối hợp ăn ý theo sơ đồ chiến thuật của Trình Dạ, nhanh chóng bao vây các rãnh khai thác đá, chặn đứng các lối đi hẹp ngăn không cho đội tuần tra phía tây kịp thời ứng cứu.
"Phản tặc dám cướp ngục!" Hà lão đại tức giận đến đỏ rực cả mặt. Gã vứt chiếc roi da xuống đất, cúi người nhấc bổng cây rìu sắt khổng lồ nặng hơn năm mươi cân khảm một viên tinh thể mana màu đỏ rực rỡ ở tâm rìu.
*Uỳnh!*
Hà lão đại bộc phát mana đỏ, toàn thân gã bốc lên luồng khí nóng rực đẩy lùi gió tuyết xung quanh. Gã vung rìu sắt càn quét một vòng tròn rộng, tạo ra một lực chấn động ma pháp kinh hoàng. Ba tên nghĩa binh xông lên cận chiến lập tức bị lực chấn động đập nát khiên gỗ, hộc máu văng ra xa hàng chục mét.
"Lũ rác rưởi! Chết đi!" Hà lão đại cười điên cuồng, gã sải bước dài như một con gấu hoang, mỗi nhát rìu chém xuống đều đập nát các phiến đá tảng xung quanh, tạo ra địa chấn cục bộ làm rung chuyển toàn bộ mỏ đá lạnh. Sức mạnh ngoại gia công phu dũng mãnh của một võ giả Luyện Thể Đỉnh Phong kết hợp với mana đỏ từ tinh thể khiến gã trở thành một cỗ máy hủy diệt không thể cản phá.
Tần Thiết cắn răng xông lên, vung đại đao Huyết Nguyệt chém trực diện vào lưỡi rìu của Hà lão đại.
*Keng!*
Tiếng kim loại va chạm chói tai vang lên kèm theo một luồng sóng xung kích ma pháp đỏ rực bùng nổ. Tần Thiết bị chấn động mạnh, cánh tay gã tê rại, đao Huyết Nguyệt suýt tuột khỏi tay khi gã bị đẩy lùi liên tiếp mười bước, vai giáp sứt mẻ rỉ máu tươi. Gã khạc ra một ngụm máu đầy cay đắng:
"Sức mạnh của gã này quá lớn... Lực chấn động ma pháp từ viên tinh thể đỏ trên rìu đang phá hủy kinh mạch của ta!"
Ngay trong khoảnh khắc Hà lão đại kiêu ngạo nhất, một bóng đen mảnh khảnh đột ngột rơi xuống từ vách đá cao phía sau gã không tiếng động — chính là Lục Vô Song. Cô sử dụng thuật ẩn thân bóng tối tuyệt đỉnh, lướt đi nhanh đến mức không để lại bóng kiếm. Thanh kiếm đen Ảnh Thệ trong tay cô đâm thẳng vào khe hở giáp da dưới nách của Hà lão đại với một tốc độ kinh hoàng.
*Phập!*
Máu tươi phun trào. Hà lão đại gầm lên đau đớn, gã vung rìu ngược ra sau để phòng ngự nhưng chỉ chém vào khoảng không. Lục Vô Song đã lùi lại từ trước, thân hình lướt đi như một bóng ma lẩn khuất sau các cột đá khai thác.
"Con điếm câm hèn hạ! Ta sẽ giết chết toàn bộ các ngươi!"
Hà lão đại điên cuồng gầm thét, vết thương dưới nách khiến gã mất trí. Gã nhìn thấy Vân Triều đang nằm thoi thóp gần đó, liền giơ cao cây rìu sắt khảm tinh thể đỏ rực rỡ, dốc toàn bộ mana đỏ còn lại truyền vào thân rìu, định vung xuống bổ đôi đầu Vân Triều để diệt khẩu trước khi gã kiệt sức.
"Chết đi!"
Luồng mana đỏ bộc phát dữ dội, lưỡi rìu sắt khổng lồ mang theo lực chấn động ma pháp có thể san phẳng cả bục đá chém xuống đỉnh đầu Vân Triều cự ly gần.
Khoảnh khắc sinh tử cận kề.
Trình Dạ bước ra từ làn sương mù tuyết trắng, mang theo xiềng xích sắt đen nặng nề. Anh đứng thẳng người, đôi mắt trái đột ngột rực sáng tia lửa xanh lam nhạt đầy sắc sảo — mức độ Đồng điệu linh hồn đạt ngưỡng 12% sơ ngộ chính thức được kích hoạt hừng hực trong tâm thức anh.
Thời gian như ngưng đọng lại trong mắt của nhà đàm phán hiện đại.
Đeo kính đơn cơ khí ngầm, Trình Dạ thấu thị toàn bộ dòng chảy mana màu đỏ sẫm đang cuồn cuộn truyền từ cánh tay thô ráp của Hà lão đại vào viên tinh thể khảm trên rìu. Anh gõ mạnh ngón tay trỏ của bàn tay phải mang xích sắt xuống vòng xích sắt đen theo nhịp điệu tính toán 60 lần một phút, tạo ra một tần số rung động tinh thần lực đặc thù phản phản-pháp-trận.
Trong đầu anh, các ký tự cổ tự Thần Khải của câu chú kích hoạt tinh thể đỏ hiện ra rành mạch. Trình Dạ nhắm thẳng vào logic cấu trúc của câu chú, bẻ gãy và đảo ngược thứ tự phát âm của từ khóa liên kết trọng lực:
"Phản Phản-Pháp-Trận: Tĩnh Lặng... Nghịch chuyển!"
*Vút!*
Một vòng tròn ma pháp mỏng màu xanh lam nhạt đột ngột bùng phát từ dưới chân Trình Dạ, lan nhanh như một gợn sóng nước quét qua lưỡi rìu khổng lồ của Hà lão đại.
Ngay lập tức, viên tinh thể mana đỏ rực rỡ trên lưỡi rìu đột ngột nhấp nháy điên cuồng rồi tắt ngấm hoàn toàn. Luồng mana đỏ bốc cháy xung quanh Hà lão đại biến mất như một làn khói trắng vô hại bay tan vào bão tuyết. Cây rìu sắt khổng lồ mất đi hoàn toàn lực chấn động ma pháp bổ trợ, trọng lượng hơn năm mươi cân đột ngột trở nên nặng nề và mất đi quán tính ma pháp lực.
"Cái gì?!" Hà lão đại kinh hoàng hét lên, gã cảm thấy lực chấn động ma pháp biến mất hoàn toàn, nhát rìu chém xuống bị mất lực và lệch hướng, chém sạt qua bục đá bên cạnh Vân Triều, găm chặt vào nền đá quặng cứng ngắc.
Gã điên cuồng vận lực để rút rìu ra nhưng không thể nhúc nhích nổi do mất đi sự bổ trợ của mana.
Lục Vô Song không bỏ lỡ thời cơ chí mạng do Trình Dạ tạo ra. Cô lướt qua nhanh như một tia chớp đen không tiếng động, song kiếm Ảnh Thệ vạch ra một đường cong hoàn mỹ dưới gió tuyết.
*Xoẹt!*
Lưỡi kiếm đen bén ngót chém đứt yết hầu của Hà lão đại. Gã khổng lồ mập mạp trợn trừng mắt kinh hoàng, cây rìu sắt tuột khỏi tay, thân hình đồ sộ đổ sụp xuống tuyết trắng như một ngọn núi đá đổ nhào, máu tươi phun trào nhuộm đỏ một khoảng tuyết lớn xung quanh bục đá.
Hà lão đại đã chết.
Toàn bộ lính canh mỏ đá lạnh biên giới nhìn thấy thủ lĩnh của mình bị tiêu diệt một cách dễ dàng và vô hình, lập tức rơi vào trạng thái hoảng loạn tột độ.
"Hà lão đại chết rồi! Phản tặc có cấm thuật bẻ trận! Chạy mau!"
Chúng vứt bỏ khiên sắt và đao rộng bản, điên cuồng tháo chạy hỗn loạn vào sương mù tuyết trắng để bảo toàn mạng sống, bỏ lại toàn bộ mỏ đá lạnh cho nghĩa quân kiểm soát.
Trình Dạ cắn chặt môi để ngăn một tiếng rên rỉ đau đớn thoát ra khỏi cổ họng. Anh khuỵu gối xuống tuyết, tay trái ôm chặt lấy bả vai phải và kinh mạch cánh tay phải đang co rút, đau nhức dữ dội như bị ngàn mũi kim châm nứt vỡ. Việc cưỡng bách kích hoạt phản phản-pháp-trận trong tình trạng mang Xiềng Xích Sắt Đen Biên Thùy khóa mana đã vắt kiệt thể lực cơ thể suy kiệt của anh, khiến dòng chảy mana hư không bạo động nhẹ làm nứt rạn kinh mạch tay phải.
"Cha!" Vân Dao vội vã lao đến đỡ lấy anh, đôi mắt cô ngập tràn sự chấn động và lo lắng: "Cha có sao không? Người vừa dùng cấm thuật gì vậy? Con... con hoàn toàn không nhìn thấy dao động mana nào từ người cha!"
Trình Dạ cắn răng đứng vững, anh lau vệt máu mỏng rỉ ra từ khóe miệng, mỉm cười lạnh lùng che giấu nỗi đau thể xác: "Không sao. Chỉ là một thủ thuật logic nhỏ để bẻ gãy dòng chảy ma pháp của đối thủ. Dao Nhi, mau đưa Vân Triều và các tộc nhân bị giam giữ ra ngoài."
Vân Dao vội vã chạy đến bục đá, dùng kiếm gãy chém đứt dây trói cho Vân Triều.
Vân Triều — chàng thanh niên mười chín tuổi cương trực, nóng nảy — dù chân phải gãy lìa đau đớn nhưng đôi mắt vẫn sáng rực ánh lửa. Cậu nhìn chằm chằm vào Trình Dạ đang đứng lạnh lùng, cô độc giữa bão tuyết với xiềng xích sắt đen bao quanh. Cậu nhớ lại những lời khinh miệt của mình về một thống lĩnh "giả điên cầu sinh hèn nhát", rồi nhìn thấy thi thể của Hà lão đại nằm gục dưới chân anh.
Sự chấn động tâm lý và oán hận tích tụ bấy lâu trong lòng Vân Triều hoàn toàn sụp đổ, hóa thành một sự kính phục và trung nghĩa tuyệt đối.
Cậu cắn răng chịu đau, dùng hai tay lết cơ thể vạm vỡ của mình xuống bục đá, quỳ sụp xuống trước mặt Trình Dạ, dập đầu mạnh xuống tuyết trắng đóng băng:
"Vân Triều ngu muội! Từng nghi ngờ lòng dũng cảm và sự trung nghĩa của thống lĩnh! Hôm nay thống lĩnh mang thân xiềng xích, không màng tính mạng tiến vào tử địa để giải cứu Vân Triều và tộc nhân, dùng thần lực vô hình tiêu diệt kẻ thù. Vân Triều thề từ nay về sau, mạng sống này thuộc về thống lĩnh! Nếu có nửa lòng phản bội, nguyện bị vạn đao xuyên tim, linh hồn vỡ nát!"
Hơn một trăm tù nhân Vân gia vừa được giải thoát cũng đồng loạt quỳ sụp xuống tuyết trắng, dập đầu tôn sùng Trình Dạ làm thủ lĩnh thực sự duy nhất của gia tộc phản loạn:
"Thề chết trung thành với thống lĩnh Vân gia quân!"
Tần Thiết bước đến bên cạnh Trình Dạ, gã tra đại đao Huyết Nguyệt vào vỏ, gương mặt chột mắt tràn đầy sự khâm phục sâu sắc. Gã quỳ một gối xuống tuyết, chắp tay hành lễ quân đội trang nghiêm:
"Vân thống lĩnh! Tần Thiết ta mắt chột nhưng tâm không mù. M mưu hoạch chiến thuật của ngài hôm nay đã cứu sống toàn bộ tộc nhân và nghĩa binh của ta mà không tốn một binh một tốt hao tổn lớn. Ta chính thức quy phục dưới trướng ngài! Ngài muốn nghĩa binh của ta đi đâu, ta sẽ dẫn quân đi đó!"
Sự đồng điệu linh hồn của Trình Dạ với tàn niệm của Vân Hoài Phong đột ngột rung động mạnh mẽ, đạt ngưỡng Đồng điệu 15% sơ ngộ viên mãn hoàn chỉnh. Một luồng mana màu xanh lam nhạt ấm áp chảy dọc qua kinh mạch rách nát của anh, xoa dịu vết nứt rạn kinh mạch tay phải và bả vai đau đớn.
Trình Dạ hít một hơi sâu, anh giơ bàn tay mang xích sắt lên đỡ Vân Triều và Tần Thiết đứng dậy, giọng nói trầm ấm nhưng vang dội khắp mỏ đá hoang vắng:
"Tộc nhân Vân gia! T tàn quân nghĩa binh! Chúng ta đã sống sót qua đợt truy sát đầu tiên của triều đình. Nhưng đây chỉ là bước khởi đầu. Việc chiếm đoạt mỏ đá lạnh và giết chết Hà lão đại sẽ khiến Tổng đốc Tiêu Thừa Vũ nổi giận lôi đình. Gã sẽ điều động toàn bộ lực lượng tuần kỵ binh để càn quét biên giới."
Anh nhìn vào kho quặng sắt chịu lực khổng lồ trong mỏ đá, đôi mắt lấp lánh tính toán logic lạnh lùng của một nhà đàm phán khủng hoảng:
"Tần phó tướng, lập tức cho binh sĩ thu gom toàn bộ số Quặng Sắt Chịu Lực đã khai thác chuyển vào mật đạo ngầm của Hắc Vũ. Đây chính là quân bài kinh tế tối thượng giúp chúng ta ép Tiêu Thừa Vũ phải chấp nhận thỏa ước hoãn binh dài hạn bảo hộ Vân gia tị nạn. Chúng ta sẽ gặp gã dưới mưa bão tuyết phủ tổng đốc ngay ngày mai!"
Gió tuyết Thiên Sơn rít gào dồn dập hơn, che phủ đi những dấu vết của trận huyết chiến dã man tại mỏ đá lạnh biên giới, mở ra một ván cờ đàm phán chính trị mới đầy mạo hiểm và cân não giữa Trình Dạ và Tổng đốc hoàng gia.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!