Mưu Hoạch Mỏ Đá Lạnh
Sương muối từ ngoài biên ải lùa qua khe thông gió nhỏ trên cao, mang theo hơi lạnh buốt nhức xương tủy của buổi rạng đông ngày thứ năm.
Trong phòng giam tối tăm dưới Hầm ngục Phủ Tổng đốc, bầu không khí đặc quánh sát khí của cuộc phong tỏa lục soát vẫn chưa hề hạ nhiệt. Đại phán quan Khương Hàn đứng sừng sững bên ngoài song sắt đen, phi ngư bào thêu rồng bốn móng bay phần phật dưới luồng gió lạnh tự nhiên bốc lên từ lòng đất. Trên tay gã, cây phán quan bút bằng hắc thiết thiên thạch khẽ xoay nhẹ, đầu bút rực lên một luồng sương mù đen kịt hình đầu lâu, lơ lửng ngay sát lồng ngực của Trình Dạ.
"Vân Hoài Phong, ngươi thực sự không nhớ gì sao?" Giọng Khương Hàn khàn đặc, trầm uất như tiếng sấm rền dưới lòng đất. Luồng uy áp tinh thần lực Nguyên Anh Sơ Kỳ của gã hóa thành một áp lực vô hình, đè nặng lên bả vai rách nát của Trình Dạ, ép tiếng xương cốt của thân xác tiền chủ kêu lên những tiếng *răng rắc* chịu đựng.
Trình Dạ nằm co quắp trên chiếc giường gỗ mục nát, hai tay mang Xiềng Xích Sắt Đen Biên Thùy khẽ giật mạnh phát ra tiếng kêu loảng xoảng. Anh không vận chân khí, bởi kinh mạch của thân xác này đã phế rách hoàn toàn. Thế nhưng, sâu trong tâm thức, linh hồn hiện đại của anh đang tĩnh lặng đến đáng sợ. Anh kích hoạt Kháng Độc Chú Tự Nhiên — căn tính linh hồn ngoại lai không thuộc quy tắc ma pháp của thế giới này — tạo ra một lá chắn vô hình bảo vệ đại não khỏi sự xâm nhập của luồng tà khí ám hắc.
"Lăng mộ... lăng mộ tổ tiên đang cháy..." Trình Dạ bắt đầu sùi bọt mép nhẹ, đôi mắt trợn trừng vô hồn nhìn thẳng vào Khương Hàn, miệng lảm nhảm những từ ngữ đứt quãng đầy hoảng loạn: "Máu... nhiều máu quá... Đừng chém đầu ta! Hắc Vũ... bay đi..."
Anh vừa gào thét vừa dùng đầu đập mạnh vào thành giường gỗ mục, tự cào cấu vào vết cắt cũ trên cổ họng do kiếm của Vân Dao để lại từ đêm trước, khiến vệt máu tươi mới rỉ ra nham nhở hòa lẫn với bụi đất bẩn thỉu. Biểu cảm điên cuồng, sợ hãi tột độ của anh chân thực đến mức khiến hai tên chấp pháp giả mật viện đứng sau lưng Khương Hàn phải khẽ nhíu mày ghê tởm.
Khương Hàn thu hồi phán quan bút, luồng sương đen hình đầu lâu tan biến vào không khí. Gã quay sang nhìn Khương Vô Kỵ đang đứng trầm lặng bên cạnh: "Thần hồn của hắn quả thực đã bị tàn phá nặng nề bởi độc chú Phệ Hồn cắn trả, không có dấu vết của việc ngụy tạo dòng chảy mana. Nhưng cái chết của Lôi Hổ đêm qua quá mức kỳ lạ. Vô Kỵ, lục soát toàn bộ phòng giam này cho ta! Không được bỏ sót bất kỳ kẽ đá hay bể nước ngầm nào!"
"Tuân lệnh cha."
Khương Vô Kỵ bước lên, chiếc kính lúp ma pháp trên tay gã rực sáng ánh xanh lam sắc sảo. Toán chấp pháp giả mật viện lao vào phòng giam, dùng đao rộng bản cậy từng phiến đá ẩm ướt, đập vỡ chiếc hũ sành đựng nước duy nhất và lật tung đống rơm rạ mục nát.
Trình Dạ nằm im, nín thở gõ nhẹ ngón tay xuống vòng xích sắt theo nhịp điệu 60 lần một phút để xoa dịu tinh thần. Sâu trong khoảng tối đặc quánh của trần đá ngay phía trên đầu Khương Vô Kỵ, Lục Vô Song đang áp sát thân hình mảnh khảnh vào khe nứt của xà nhà, toàn thân quấn trong dạ hành phục đen tuyền, hai tay cô đang ôm chặt lấy Sổ Tay Mật Mã Hắc Vũ, Di Chúc Da Thú Của Tiền Chủ và chiếc Lệnh bài sắt đen của Mộc sát thủ thu giữ được từ đêm trước. Cô không hề phát ra một tiếng động nhỏ, kinh mạch cổ họng rỉ máu do cấm thuật phong ấn kìm hãm hoàn toàn hơi thở.
Dưới gầm giường gỗ, chú chó A Lang cũng nằm im như một tượng đá xám, tai trái bị rách rỉ máu đã được khéo léo giấu dưới lớp bùn đất ẩm mốc.
"Báo cáo phán quan, không phát hiện ra bất kỳ vật chứng hay tàn dư ma lực dị thường nào." Một tên chấp pháp giả cúi đầu báo cáo sau khi đã lục soát nát toàn bộ căn phòng giam.
Khương Hàn hừ lạnh một tiếng đầy thất vọng. Gã liếc nhìn Trình Dạ lần cuối với ánh mắt ngờ vực: "Đưa hắn sang phòng giam xích sắt số ba bên cạnh. Bạch lão đầu, dọn dẹp sạch sẽ đống rác rưởi này đi. Sáng mai ta sẽ quay lại tiến hành cuộc thẩm vấn chính thức."
Khi toán người của mật viện hoàng gia rút đi hoàn toàn, hầm ngục mới trả lại sự tĩnh lặng u tối vốn có. Bạch lão đầu khập khiễng cầm chổi tre bước vào phòng giam mới của Trình Dạ để dọn dẹp đống đổ nát. Lợi dụng lúc lính tuần ngoài hành lang đang thay ca, lão tiến sát lại gần giường anh, gương mặt già nua cắt không còn giọt máu, run rẩy thì thầm:
"Vân thống lĩnh... có tin dữ từ ngoài thành. Cháu trai họ của ngài — Vân Triều — vừa bị chủ mỏ đá tàn nhẫn Hà lão đại đánh gãy chân phải tại Mỏ đá lạnh Biên giới. Hà lão đại tuyên bố, nếu Vân gia không tự giao nộp bản đồ ngầm Hắc Vũ trong vòng hai ngày, gã sẽ dùng máu của Vân Triều để hiến tế cho tế đàn đá của phủ tổng đốc!"
Trình Dạ đột ngột ngồi dậy, xiềng xích sắt đen va chạm nghe *xoảng* một tiếng lạnh ngắt. Ánh mắt anh không còn chút điên loạn nào, thay vào đó là một sự sắc bén, thấu suốt đến đáng sợ.
"Vân Triều bị bắt?" Giọng anh trầm thấp, lạnh lùng.
"Phải," Bạch lão đầu lau mồ hôi lạnh trên trán: "Hà lão đại là gã khổng lồ mập mạp nổi tiếng tàn bạo dưới trướng phủ tổng đốc. Gã bóc lột sức lao động của các tù nhân Vân gia hằng ngày để khai thác Quặng Sắt Chịu Lực Biên Thùy — loại quặng sắt chịu lực quý hiếm dùng để rèn giáp sắt cho hoàng gia. Vân Triều nóng nảy chống đối nên đã bị gã bẻ gãy chân dã man trước pháp trường mỏ đá."
Từ trên trần đá, Lục Vô Song nhẹ nhàng rơi xuống bên cạnh Trình Dạ. Ngay sau cô, một bóng người mảnh khảnh khoác chiến phục da cũ sờn màu đỏ sẫm cũng lướt ra từ bóng tối của hành lang ngầm — chính là Vân Dao, con gái mười mười bảy tuổi của tiền chủ.
"Cha!" Vân Dao khàn giọng gọi, đôi mắt thiếu nữ đỏ hoe ngập tràn sự phẫn nộ và đau đớn. Cô rút thanh kiếm gãy Đoạn Vân Kiếm ra khỏi vỏ, lưỡi kiếm rỉ sét run lên bần bật dưới ánh đuốc chập chờn: "Con sẽ lập tức dẫn đầu tàn quân đột nhập mỏ đá lạnh ngay trong đêm nay! Con phải tự tay chém bay đầu Hà lão đại để cứu anh Vân Triều! Con không thể trơ mắt nhìn tộc nhân bị hành hạ dã man như vậy!"
"Đứng lại!" Trình Dạ lạnh lùng quát lên. Giọng nói của anh không lớn nhưng mang theo một sự răn đe logic khiến Vân Dao khựng lại bước chân.
Anh bước xuống giường, kéo lê sợi xích sắt nặng nề, đứng đối diện với thiếu nữ bướng bỉnh. Sử dụng kỹ năng Đọc Vị Tâm Lý Lâm Sàng, anh nhìn thấu gánh nặng phục thù quá lớn và sự yếu đuối đang cố che giấu dưới vẻ ngoài sắc bén của cô:
"Dao Nhi, con định dùng cái gì để đột nhập? Đoạn Vân Kiếm gãy này sao? Hay là vài chục tàn binh đang đói khát ngoài rừng sâu? Mỏ đá lạnh Biên giới là pháo đài lộ thiên được bảo vệ bởi hàng trăm lính canh giáp sắt và trận pháp phòng ngự của phủ tổng đốc. Con xông vào đó lúc này không phải là giải cứu, mà là tự dâng mạng và đẩy toàn bộ gia tộc Vân thị vào họa diệt môn sớm hơn!"
"Nhưng chẳng lẽ chúng ta cứ ngồi im chịu nhục sao?!" Vân Dao nghẹn ngào, nước mắt rỉ ra từ khóe mắt đỏ hoe: "Cha đã giả điên cầu sinh suốt năm ngày qua, giờ đây ngay cả anh Vân Triều cũng sắp bị hiến tế... Cha thực sự đã biến thành kẻ hèn nhát rồi sao?"
Lục Vô Song đứng bên cạnh khẽ lắc đầu, cô đặt bàn tay lạnh ngắt lên vai Vân Dao để xoa dịu cơn giận dữ của thiếu nữ, đôi mắt sâu thẳm nhìn Trình Dạ như chờ đợi một quyết định từ bộ óc thông thái của anh.
Trình Dạ thở hắt ra một hơi, anh đưa bàn tay mang xích sắt lên vuốt nhẹ mái tóc bết bùn của mình, giọng nói trầm ấm trở lại: "Tôi không bảo chúng ta ngồi im. Nhưng một nhà đàm phán không bao giờ dùng võ lực để giải quyết một cuộc khủng hoảng khi đối phương nắm giữ mọi lợi thế vật lý. Chúng ta phải dùng mưu hoạch chính trị kết hợp kinh tế để lật ngược thế cờ."
Anh quay sang Bạch lão đầu: "Bác Bạch, đưa cho tôi cuốn sổ tay và than củi giấu trong ngực áo bác."
Bạch lão đầu vội vã rút ra một cuốn sổ tay nhỏ nhuốm màu ẩm mốc và một thỏi than củi thô sơ. Trình Dạ trải cuốn sổ lên mặt giường gỗ mục, đeo Kính Đơn Cơ Khí Cổ Kính vào mắt trái. Dưới thấu kính phóng đại ma pháp, anh bắt đầu thấu thị dòng chảy địa mạch và sơ đồ bố phòng ngầm của Mỏ đá lạnh Biên giới dựa trên mảnh ký ức đầu tiên vừa mở khóa của Vân Hoài Phong.
Quá trình này tiêu hao một lượng lớn tinh thần lực của anh. Trình Dạ cảm thấy đại não mình đau nhức như có hàng ngàn mũi kim châm, mồ hôi lạnh chảy dọc xuống thái dương. Nhưng đôi mắt anh vẫn rực sáng rành mạch khi vẽ lại các đường chỉ cơ học bẫy rập và các lối đi ngầm ẩn giấu dưới đáy mỏ đá.
"Nhìn vào đây," Trình Dạ chỉ thỏi than củi vào sơ đồ vừa vẽ: "Quặng Sắt Chịu Lực Biên Thùy không chỉ là đá thường. Nó là vật liệu chiến lược cực kỳ quý hiếm có khả năng hấp thụ và phân tán lực chấn động ma pháp, là thứ mà phủ tổng đốc và triều đình thèm khát để chế tạo giáp sắt hoàng gia. Hà lão đại bóc lột Vân gia để tích lũy tài sản cá nhân và dâng nộp công trạng cho tổng đốc Tiêu Thừa Vũ."
Anh ngước nhìn Vân Dao và Lục Vô Song:
"Nếu chúng ta chỉ cướp người, Tiêu Thừa Vũ sẽ nổi giận và phát lệnh truy quét toàn diện. Nhưng nếu chúng ta chiếm đoạt toàn bộ số Quặng Sắt Chịu Lực đã khai thác và phá hủy hệ thống vận hành của mỏ đá, chúng ta sẽ nắm giữ huyết mạch kinh tế của phủ tổng đốc. Đây sẽ là quân bài mặc cả tối thượng buộc Tiêu Thừa Vũ phải ngồi vào bàn đàm phán hoãn binh dài hạn với chúng ta."
Đôi mắt Vân Dao sáng lên một tia kinh ngạc trước bản kế hoạch kinh tế phi tập trung thực tế của anh: "Nhưng lực lượng của chúng ta quá yếu để chiếm mỏ đá..."
"Chúng ta cần đồng minh," Trình Dạ lạnh lùng nói: "Và đồng minh tốt nhất lúc này chính là Tần Thiết — cựu phó tướng của cha con, người đang dẫn đầu nhóm nghĩa binh đào ngũ lẩn trốn trong rừng sâu biên giới."
Anh bắt đầu dùng Sổ Tay Mật Mã Hắc Vũ để biên soạn một bức mật thư tinh vi. Sử dụng thuật toán mã hóa bằng tiếng Anh hiện đại kết hợp với ký hiệu thêu vô nghĩa của Hắc Vũ, bức thư trông giống như một bản danh sách sổ sách thu thuế thông thường của nha môn thối nát, nhưng thực chất chứa đựng toàn bộ kế hoạch phục kích mỏ đá lạnh chi tiết.
Anh giao bức mật thư cho Bạch lão đầu: "Bác Bạch, hãy dùng tiệm giặt là truyền bức thư này đến Tiệm trà Hắc Vũ ngầm cho Mộ Dung phu nhân. Bà ấy sẽ biết cách chuyển nó đến tay Tần Thiết trong rừng sâu ngay trong đêm nay."
"Tuân lệnh Vân thống lĩnh!" Bạch lão đầu nhận mật thư, khập khiễng vội vã rời đi.
Trong suốt mười hai giờ tiếp theo, Trình Dạ phải chịu đựng cơn đau đầu dữ dội do quá tải tinh thần lực giải mã địa đồ. Anh nằm im trên giường giam, giả vờ mê man để che mắt các toán tuần tra của chấp pháp giả mật viện đang rà soát gắt gao ngoài hành lang.
Đến đêm muộn ngày thứ năm.
Tiếng gió tuyết biên cảnh rít gào dồn dập ngoài cửa sổ ngục tối. Bạch lão đầu khập khiễng quay trở lại phòng giam với gương mặt xám xịt đầy lo lắng. Lão lén đưa qua khe hở song sắt một mảnh tre nhỏ chứa mật thư phản hồi từ rừng sâu.
Trình Dạ mở mảnh tre, dùng kính đơn cơ khí phóng đại để đọc dòng chữ khắc chìm bằng máu khô của Tần Thiết.
Gương mặt anh dần trở nên ngưng trọng.
Tần Thiết — cựu phó tướng chột mắt trái, người mang lòng căm thù triều đình tột độ — đã đọc được bản kế hoạch chiếm đoạt quặng sắt chịu lực của anh. Thế nhưng, sự bướng bỉnh và nghi ngờ của một chiến binh dày dạn trận mạc không dễ dàng bị thuyết phục bởi một kẻ "giả điên cầu sinh" trong ngục tối.
Bức thư của Tần Thiết chỉ vỏn vẹn một dòng chữ đầy sát khí răn đe:
*"Ta không bao giờ gửi mạng sống của anh em nghĩa binh cho một kẻ hèn nhát giả điên để giữ mạng trong ngục tối phủ tổng đốc. Vân Hoài Phong, nếu ngươi muốn đại đao của Tần Thiết ta xuất trận giải cứu Vân Triều, ngày mai ngươi phải tự mình bước chân vào Mỏ đá lạnh Biên giới, đứng trước mũi đao của Hà lão đại để chứng minh ngươi vẫn mang dòng máu dũng cảm của thống lĩnh Vân gia quân năm xưa! Nếu ngươi không dám xuất hiện, Vân Triều sẽ chết, và liên minh Hắc Vũ sẽ vĩnh viễn tan vỡ!"*
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!