Cái Chết Của Cai Ngục Trưởng
Ánh sáng xanh lam nhạt từ chiếc kính lúp ma pháp trên tay Khương Vô Kỵ quét qua nền đá ẩm ướt của Hầm ngục Phủ Tổng đốc, kéo theo một luồng từ trường râm ran lạnh ngắt. Từng vệt sáng mỏng như tơ nhện lướt qua bãi nôn mửa loang lổ mùi mỡ cừu và hành tây của tên lính béo bị ngộ độc trước đó.
Trình Dạ nằm co quắp trên chiếc giường gỗ mục nát, hai tay mang Xiềng Xích Sắt Đen Biên Thùy khẽ run lên bần bật. Miệng anh sủi ra một lớp bọt mép nhẹ, đôi mắt trợn trừng vô hồn nhìn lên trần đá tối tăm, hoàn toàn nhập vai một kẻ điên loạn bị tàn dư của độc chú Phệ Hồn cắn trả. Trong lòng anh, từng dây thần kinh đang căng ra như dây đàn. Anh có thể cảm nhận rõ ràng hơi thở nín lặng của Lục Vô Song đang ẩn mình trong khoảng tối đặc quánh của trần đá ngay phía trên đầu gã phán quan trẻ tuổi, và nhịp tim cực thấp của chú chó A Lang dưới gầm giường.
Khương Vô Kỵ nhíu đôi lông mày thanh tú. Chiếc kính lúp ma pháp của gã dừng lại sát bãi nước canh đổ dưới đất. Ánh sáng xanh lam đột ngột nhấp nháy liên hồi, biểu thị một sự dao động ma lực hệ ám hắc cực kỳ hỗn loạn nhưng đã bị suy kiệt.
"Kỳ lạ..." Giọng Khương Vô Kỵ trầm thấp, mang theo sự lạnh lùng và sắc sảo vượt xa tuổi tác. Gã xoay nhẹ viền đồng của thấu kính, lẩm bẩm: "Tàn dư ma lực của Hư Thần Tán... Nhưng tại sao lại có dấu vết của một luồng lực chấn động nghịch lưu ở đây? Giống như... câu chú của độc dược đã bị bẻ gãy từ bên trong."
Trình Dạ biết gã đang nghi ngờ điều gì. Một điều tra viên thiên tài như Khương Vô Kỵ sẽ không bỏ qua bất kỳ sự dị thường nào. Anh lập tức giật mạnh hai cổ tay, tiếng xích sắt va chạm vào nhau phát ra những âm thanh *loảng xoảng* chói tai vang vọng khắp phòng giam ẩm ướt. Anh bắt đầu gầm gừ, lảm nhảm những từ ngữ đứt quãng bằng giọng khàn đặc:
"Hắc Vũ... bay đi... lăng mộ... lăng mộ tổ tiên đang cháy! Vân gia... máu... cứu ta... đừng chém đầu ta!"
Anh vừa gào thét vừa dùng đầu đập mạnh vào thành giường gỗ mục nát, tự cào cấu vào vết thương cũ trên cổ họng khiến máu tươi rỉ ra nham nhở. Biểu cảm điên cuồng, sợ hãi tột độ của anh chân thực đến mức khiến hai tên lính canh ngục đứng sau lưng Khương Vô Kỵ phải lùi lại một bước vì ghê tởm.
Khương Vô Kỵ quay sang nhìn thẳng vào Trình Dạ. Gã đưa chiếc kính lúp ma pháp sát tận gương mặt bết bát bùn đất của anh. Thấu kính phóng đại đôi con ngươi đang co rụt liên tục của Trình Dạ. Sử dụng kỹ năng Đọc Vị Tâm Lý Lâm Sàng từ kiếp trước, Trình Dạ biết gã phán quan đang tìm kiếm một sự dao động dù là nhỏ nhất trong nhịp thở hay hướng mắt để chứng minh anh đang giả vờ.
Nhưng Trình Dạ đã áp dụng phương pháp phân ly nhận thức hiện đại, hoàn toàn cô lập tâm trí khỏi nỗi đau thể xác và nỗi sợ hãi, biến bản thân thành một kẻ điên thực sự trong mắt đối phương. Mạch đập của anh duy trì ở mức hỗn loạn, hơi thở dồn dập không có quy luật.
"Thiếu gia phán quan," Bạch lão đầu đứng ở cửa phòng giam, run rẩy lên tiếng phá vỡ bầu không khí ngạt thở: "Tên phản tặc này đã điên loạn thế này từ ba ngày trước rồi. Cơn bùng phát nguyền rủa của mật viện khiến gã hằng đêm đều tự hành xác như vậy. Tên lính béo lúc chiều chắc chắn là do tham ăn, lén uống trộm bát canh sâm bổ dưỡng của gã mà không biết bên trong có kịch độc Hư Thần Tán của Hàn Độc đại nhân."
Khương Vô Kỵ im lặng một lúc lâu. Chiếc kính lúp ma pháp trên tay gã từ từ tắt đi ánh sáng xanh lam. Gã đứng thẳng người, lấy khăn tay lụa trắng lau sạch vết bẩn bám trên thấu kính, giọng nói vẫn không chút ấm áp: "Hàn Độc bỏ độc vào canh để kiểm tra hồn phách của hắn, nhưng lại để một tên lính canh ngục uống nhầm. Sự cẩu thả này của phủ tổng đốc thật khiến mật viện hoàng gia thất vọng. Lôi Hổ đâu? Tại sao gã không có mặt ở đây để giải trình?"
"Báo cáo phán quan," một tên lính canh bước lên, cung kính cúi đầu: "Cai ngục trưởng Lôi Hổ đang ở trong phòng nghỉ riêng. Gã nói chiều nay bị đau khớp vai trái do gió tuyết biên cảnh tràn về, lại uống thêm vài vò rượu mạnh nên đã ngủ say, không ai dám vào đánh thức."
Khương Vô Kỵ hừ lạnh một tiếng đầy khinh bỉ. Gã liếc nhìn Trình Dạ lần cuối, ánh mắt vẫn mang theo một tia hoài nghi chưa thể giải tỏa hoàn toàn. "Canh gác hắn cho cẩn thận. Ngày mai cha ta — Đại phán quan Khương Hàn — sẽ trực tiếp đến đây để thẩm vấn. Nếu tên phản tặc này chết trước khi khai ra danh sách Hắc Vũ, tất cả các ngươi sẽ phải đền mạng."
Dứt lời, Khương Vô Kỵ xoay người bước đi, tà áo phi ngư bào xanh đen lướt qua nền đá ẩm ướt như một vệt nước tối. Toán lính canh vội vã khóa chặt cửa sắt phòng giam rồi bước theo sau, tiếng bước chân sắt dần dần xa khuất ở cuối hành lang hầm ngục.
Khi tiếng xích sắt khóa cửa ngoài cùng vang lên báo hiệu khu vực hoàn toàn an toàn, Trình Dạ mới từ từ ngừng co giật. Anh thở hắt ra một hơi dài, mồ hôi lạnh thấm đẫm tấm lưng áo tù rách nát. Cơn đau đầu dữ dội do phản phệ của tinh thần lực sau khi bẻ gãy ma pháp của Mộc sát thủ lúc trước vẫn đang âm ỉ tàn phá đại não anh.
*Một bước hiểm nghèo.* Trình Dạ thầm nghĩ. *Khương Vô Kỵ nhạy bén hơn cha gã rất nhiều. Nếu không có bãi nôn mửa của tên lính béo khỏa lấp tàn dư ma lực, thấu kính ma pháp của gã chắc chắn đã phát hiện ra dấu vết của phản phản-pháp-trận.*
Từ trên trần đá tối tăm, một bóng đen nhẹ nhàng rơi xuống không tiếng động. Lục Vô Song đáp xuống bên cạnh giường anh, thanh kiếm đen Ảnh Thệ đã được thu về sau lưng gạt đi vệt máu khô. Khóe môi cô vẫn còn rỉ ra một vệt máu tươi nhỏ — hậu quả của việc cấm thuật cổ họng cắn trả kinh mạch khi cô vận lực cực hạn bảo vệ anh.
Trình Dạ nhìn vệt máu trên cổ cô, đôi mắt thoáng qua một tia xót xa. Anh khẽ gật đầu, ra hiệu bằng tay bảo cô ngồi xuống giường để điều hòa hơi thở. Lục Vô Song trầm lặng gật đầu, ngồi kiết già bên góc giường, bắt đầu vận chuyển chân khí để ổn định lại khí hải đang bị chấn động.
Trong khi đó, dưới gầm giường, chú chó A Lang khẽ chui ra. Tai trái của nó vẫn còn rỉ máu xám nhạt từ vết rách cũ. Nó tiến đến bên chân Trình Dạ, khẽ dùng cái mũi ướt át hít hà ống quần anh, rồi gầm gừ nhẹ một tiếng hướng về phía phòng nghỉ của cai ngục trưởng ở cuối hành lang.
*Đến lúc thu lưới rồi.* Ánh mắt Trình Dạ lạnh lùng như băng tuyết ngoài kia.
Kế hoạch Hoán Đổi Thức Ăn Ngầm đã được anh bố trí tỉ mỉ từ chiều nay. Hàn Độc bỏ độc mãn tính "Hư Thần Tán" vào bát canh sâm súp của Trình Dạ hòng làm suy giảm trí tuệ anh dần dần. Nhưng dưới sự nhạy bén của khứu giác A Lang, Trình Dạ đã phát hiện ra độc tố. Anh đã mua chuộc Bạch lão đầu, lợi dụng lúc toán lính canh ngục tranh nhau ăn uống hỗn loạn để tráo đổi đĩa thức ăn bị bỏ độc sâm súp sang cho khẩu phần ăn đặc biệt của cai ngục trưởng Lôi Hổ.
Lôi Hổ là kẻ tham lam, ham ăn hốt uống, lại cậy mình có tu vi võ học Luyện Thể Đỉnh Phong nên cực kỳ chủ quan. Gã luôn nghĩ rằng không một loại độc thường nào có thể xuyên qua lớp phòng ngự cơ bắp của gã. Nhưng gã không biết rằng, Hư Thần Tán không phải độc dược vật lý thông thường, mà là một loại cổ độc chuyên ăn mòn linh hồn lực và tàn phá kinh mạch từ bên trong, do mật viện hoàng gia đặc chế.
Lúc này, tại phòng nghỉ riêng của cai ngục trưởng cuối hành lang ngục tối.
Căn phòng nồng nặc mùi rượu mạnh và mùi thịt nướng ẩm mốc. Lôi Hổ đang ngồi ngửa cổ trên chiếc ghế bành lót da gấu lớn, một tay vẫn còn cầm vò rượu dở dang. Trước mặt gã là chiếc khay bạc đựng phần ăn tối đặc biệt dành riêng cho cai ngục trưởng — đĩa thịt cừu hầm sâm súp nóng hổi mà gã đã cướp từ khay thức ăn của Trình Dạ lúc chiều.
"Hừ, tên phế vật Vân Hoài Phong đó làm sao xứng đáng được ăn những thứ bổ dưỡng thế này." Lôi Hổ ợ một tiếng nồng nặc mùi rượu, cười khẩy đầy tàn bạo. Gã dùng đôi bàn tay thô ráp bốc một miếng thịt cừu lớn nhét vào miệng nhai ngấu nghiến, rồi húp cạn bát súp sâm ấm nóng.
Gã cảm thấy một luồng nhiệt lượng ấm áp lan tỏa từ lồng ngực xuống dạ dày, xoa dịu đi cơn đau khớp vai trái do bão tuyết biên cương gây ra. Lôi Hổ thỏa mãn ngửa đầu ra sau ghế, nhắm mắt chuẩn bị chìm vào giấc ngủ say do men rượu.
Nhưng chỉ chưa đầy một khắc sau, luồng nhiệt lượng ấm áp ấy đột ngột biến thành một ngọn lửa đen kịt, lạnh ngắt như băng nung đốt cháy tâm can gã.
*Hự!*
Lôi Hổ trợn trừng mắt, vò rượu trên tay gã rơi xuống đất vỡ tan tành, rượu mạnh loang lổ khắp nền gỗ. Gã muốn hét lên gọi lính canh nhưng cổ họng đột ngột bị bóp nghẹt, không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào. Luồng độc tố Hư Thần Tán sau khi ngấm vào dạ dày đã nhanh chóng chuyển hóa thành những sợi tơ mana màu tím sẫm, điên cuồng len lỏi vào các đường kinh mạch, khóa chặt khí hải của gã.
"Hổ Gầm Quyết..." Lôi Hổ tuyệt vọng cố gắng vận hành công pháp rèn thể dũng mãnh hằng ngày để đẩy độc tố ra ngoài. Cơ bắp cuồn cuộn trên cánh tay gã gồ lên, gân xanh nổi đầy trên cổ như những con giun đất bò lổm ngổm.
Nhưng vô ích. Hư Thần Tán ăn mòn đến đâu, chân khí Luyện Thể Đỉnh Phong của gã tan biến đến đó. Cơn đau đớn tột cùng từ linh hồn lực bị cắn xé khiến gương mặt khổng lồ của gã biến dạng hoàn toàn, đôi mắt đỏ ngầu rỉ máu vì áp lực từ trường ma pháp.
Lôi Hổ ngã nhào từ trên ghế xuống đất, cơ thể khổng lồ co giật dữ dội dưới ánh nến chập chờn. Gã cào cấu điên cuồng vào cổ họng mình, để lại những vệt móng tay sâu hoắm rách da nát thịt, cố gắng tìm kiếm một chút không khí. Nhưng luồng độc tố đã phong tỏa hoàn toàn hệ hô hấp và tim mạch của gã.
Sau vài nhịp co giật cực hạn cuối cùng, đôi mắt đỏ ngầu của cai ngục trưởng Lôi Hổ trợn ngược lên vô hồn, cơ thể khổng lồ hoàn toàn cứng đờ trên vũng rượu mạnh pha lẫn máu tươi rỉ ra từ khóe mắt. Gã đã chết, một cái chết cô độc, đau đớn và không tiếng động ngay trong phòng nghỉ riêng của mình.
Một canh giờ sau.
Tiếng bước chân dồn dập, loạng choạng vang lên trên hành lang ngục tối. Bạch lão đầu cầm chùm chìa khóa sắt, gương mặt cắt không còn giọt máu, hoảng loạn chạy thẳng đến trước phòng giam của Trình Dạ. Lão run rẩy mở khóa cửa sắt, lao vào bên trong, quỳ sụp xuống cạnh giường anh, giọng nói lạc đi vì sợ hãi tột độ:
"Vân thống lĩnh! Chết... chết rồi! Lôi Hổ... gã đã chết cứng trong phòng nghỉ riêng rồi! Toàn thân gã tím tái, mắt trợn ngược rỉ máu... Đây là trúng độc Hư Thần Tán! Làm sao bây giờ? Ngày mai Khương Hàn đại nhân sẽ đến, nếu ngài ấy phát hiện ra Lôi Hổ bị mưu sát bằng độc dược của mật viện, toàn bộ ngục tối sẽ bị phong tỏa, gia đình tôi... cả tộc Vân gia của ngài đều sẽ bị hành quyết lập tức!"
Bạch lão đầu hoảng loạn đến mức định giật lấy chùm chìa khóa để bỏ trốn khỏi phủ tổng đốc. Lão biết rõ, với tư cách là người chuyển phát thức ăn, lão sẽ là kẻ đầu tiên bị đưa lên đoạn đầu đài để chịu tội thế thân.
Trình Dạ từ từ ngồi dậy trên giường gỗ. Tiếng xiềng xích sắt đen khẽ vang lên khô khốc. Anh không hề hoảng hốt, phong thái điềm tĩnh lạnh lùng của một nhà đàm phán khủng hoảng hàng đầu hoàn toàn bao trùm lấy không gian u tối. Anh đưa đôi mắt sắc sảo nhìn thẳng vào Bạch lão đầu, sử dụng kỹ năng Đọc Vị Tâm Lý Lâm Sàng để khống chế tâm lý hoảng loạn của lão.
Anh nhìn thấy đôi vai run rẩy, ánh mắt láo liên sợ hãi và bàn tay đang nắm chặt chùm chìa khóa của Bạch lão đầu. Đây là phản ứng tâm lý tự vệ cực hạn của một kẻ nhát gan trước cái chết cận kề.
"Bác Bạch, nhìn vào mắt tôi," Giọng Trình Dạ trầm ấm, gãy gọn nhưng mang theo một uy lực răn đe không thể chối từ: "Bỏ trốn lúc này chính là tự sát. Phủ tổng đốc canh phòng cẩn mật, ngoài kia bão tuyết ngập trời, bác nghĩ một lão già què như bác có thể chạy thoát khỏi mạng lưới mật thám của Khương Vô Kỵ sao? Chỉ cần bác bước ra khỏi cổng phủ, sáng mai xác của bác và gia đình sẽ bị treo trên tường thành để răn đe."
Lời nói của Trình Dạ như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu Bạch lão đầu, khiến lão khựng lại, chùm chìa khóa sắt rơi xuống nền đá phát ra tiếng *xoảng* khô khốc. Lão ngước nhìn anh, đôi mắt tràn đầy sự tuyệt vọng: "Nhưng... nhưng nếu ở lại, ngày mai phán quan khám nghiệm tử thi cũng sẽ phát hiện ra độc tố Hư Thần Tán! Chúng ta vẫn phải chết!"
Trình Dạ khẽ mỉm cười lạnh lùng. Anh cúi xuống, nhặt chùm chìa khóa sắt lên đặt lại vào tay Bạch lão đầu, dùng thủ đoạn Đánh Vào Nỗi Sợ Hãi để hướng dẫn lão đi vào con đường hợp tác duy nhất:
"Nếu gã chết vì độc, chúng ta chết. Nhưng nếu gã chết vì đột tử do bạo bệnh trong đêm bão tuyết lạnh giá... thì đó lại là chuyện khác."
Bạch lão đầu ngơ ngác: "Đột tử? Làm sao có thể che mắt được y sĩ của phủ tổng đốc? Vết bầm tím và dòng mana rách nát của Hư Thần Tán rất đặc trưng!"
Trình Dạ đứng dậy, tiếng xích sắt kéo lê trên đất. Anh chỉ tay về phía chiếc hộp sắt đen giấu dưới đế giày của mình — nơi chứa Tinh Thể Sưởi Ấm Thô mà anh đã mua chuộc Bạch lão đầu tích lũy được từ trước.
"Bác Bạch, nghe cho kỹ những gì tôi chỉ dẫn," Trình Dạ khẽ ghé sát tai lão, giọng nói rành mạch từng bước: "Trong phòng nghỉ của Lôi Hổ chắc chắn có dầu sưởi ấm thô — loại dầu hỏa rẻ tiền dùng để đốt tinh thể sưởi ấm chống lạnh biên cảnh. Bác hãy quay lại phòng gã ngay lập tức. Dùng dầu sưởi ấm thô bôi đều lên vùng cổ, ngực và bả vai trái của Lôi Hổ."
Bạch lão đầu run rẩy: "Bôi dầu sưởi ấm? Để làm gì?"
"Dầu sưởi ấm thô chứa lượng nhiệt năng thô sơ cực mạnh," Trình Dạ giải thích bằng kiến thức vật lý và giải phẫu học hiện đại: "Khi bôi trực tiếp lên da thịt của một xác chết đang lạnh dần, phản ứng nhiệt lượng của dầu sẽ kích thích các mạch máu ngoại vi giãn nở đột ngột, tạo ra hiện tượng xung huyết đỏ tía diện rộng. Vết bầm tím do ngộ độc Hư Thần Tán sẽ bị sắc đỏ của nhiệt lượng khỏa lấp hoàn toàn, trông giống hệt như một vụ vỡ mạch máu cổ do trúng gió độc tuyết lạnh biên thùy."
Anh dừng lại một nhịp, đôi mắt lóe lên tia sáng tính toán sắc lạnh:
"Hơn nữa, bả vai trái của Lôi Hổ có vết thương cũ khớp vai. Sự xung huyết do dầu sưởi ấm sẽ tập trung mạnh nhất ở vùng bả vai trái này, tạo ra chứng cứ ngoại phạm hoàn hảo: gã bị đột phát phong hàn từ vết thương cũ do bão tuyết lạnh buốt tràn vào phòng nghỉ đêm nay. Y sĩ của phủ tổng đốc chỉ là những kẻ khám nghiệm thô sơ, dưới áp lực bão tuyết biên cảnh tràn về làm chết hàng chục nông nô ngoài kia, họ sẽ lập tức kết luận gã chết do đột tử vì trúng gió lạnh để nhanh chóng khép lại hồ sơ, tránh bị tổng đốc trách phạt vì quản lý lỏng lẻo."
Bạch lão đầu nghe đến đây, đôi mắt đục ngầu từ từ sáng lên trước lập luận logic hoàn hảo không một kẽ hở của Trình Dạ. Lão không ngờ một phương pháp cơ học thô sơ kết hợp với dầu sưởi ấm lại có thể ngụy tạo ra một hiện tượng sinh học tự nhiên hoàn mỹ đến thế để che mắt pháp y.
"Nhưng... còn tàn dư ma lực độc tố trong cơ thể gã thì sao?" Bạch lão đầu vẫn lo lắng hỏi.
"Hư Thần Tán là loại độc mãn tính ăn mòn linh hồn," Trình Dạ lạnh lùng phân tích: "Lượng mana độc tố của nó cực kỳ mỏng nhẹ và sẽ tan biến hoàn toàn vào khí hải bị vỡ nứt của Lôi Hổ trong vòng mười hai giờ sau khi gã tắt thở. Chỉ cần bác ngụy trang hiện trường xong trước khi lính tuần thay ca lúc rạng sáng, đến sáng mai khi y sĩ đến khám nghiệm, dòng mana độc tố đã biến mất không để lại dấu vết. Bác hãy nhớ lau sạch toàn bộ bát đĩa thức ăn của gã, ném đĩa thịt cừu thừa xuống bể nước ngầm, thay bằng một vò rượu trống để chứng minh gã đã uống say trước khi đột tử."
Bạch lão đầu nuốt nước bọt cái ực, nỗi sợ hãi ban nãy giờ đây đã biến thành lòng quyết tâm sinh tồn cuồng nhiệt. Lão dập đầu lạy Trình Dạ một lạy: "Vân thống lĩnh trí tuệ như thần! Tôi... tôi sẽ đi làm ngay lập tức!"
Lão vội vã đứng dậy, cầm chùm chìa khóa sắt, khập khiễng chạy nhanh về phía phòng nghỉ của cai ngục trưởng để thực hiện kế hoạch ngụy tạo hiện trường giả.
Trong phòng giam, Trình Dạ từ từ ngồi lại xuống giường gỗ mục. Anh khẽ thở phào nhẹ nhõm. Việc loại bỏ Lôi Hổ không chỉ giúp anh giải phóng áp lực tra khảo bạo lực hằng ngày, mà còn đẩy Bạch lão đầu vào thế phải hoàn toàn đồng lõa bảo vệ anh để tự cứu mạng mình. Từ nay về sau, Bạch lão đầu sẽ là mắt xích tình báo và hậu cần trung thành nhất của anh trong ngục tối.
"Vô Song," Trình Dạ khẽ gọi nhỏ.
Bóng đen của Lục Vô Song lại hiện ra bên cạnh anh. Gương mặt cô vẫn lạnh lùng vô cảm, nhưng ánh mắt nhìn anh đã mang theo một sự tôn kính tuyệt đối.
"Cô hãy bôi một ít dầu thảo dược tịnh hóa lên vai trái của mình," Trình Dạ nhẹ nhàng dặn dò: "Vết thương do kiếm độc của Mộc sát thủ cần phải được làm sạch trước khi độc tố ăn sâu. Ngày mai, khi ngục tối đổi người quản lý mới, chúng ta sẽ có nhiều cơ hội hơn để liên lạc với bên ngoài."
Lục Vô Song khẽ gật đầu, cô rút từ trong đai lưng ra một lọ nhỏ chứa thuốc mỡ tịnh hóa, im lặng bôi lên vết cắt trên vai trái. Mùi thảo dược thanh mát nhẹ nhàng lan tỏa, khỏa lấp đi chút mùi máu tươi còn sót lại.
Sáng hôm sau.
Tiếng chuông đồng báo động của phủ tổng đốc vang lên dồn dập khắp hầm ngục, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng của buổi sớm mai bão tuyết tràn về.
Toàn bộ ngục tối bị phong tỏa. Toán lính tuần tra giáp sắt chạy rầm rộ dọc các hành lang. Đúng như Trình Dạ dự đoán, xác của cai ngục trưởng Lôi Hổ được phát hiện trong phòng nghỉ riêng.
Y sĩ của phủ tổng đốc — một lão già mập mạp mang theo hộp thuốc gỗ — đã đến khám nghiệm tử thi dưới sự giám sát nghiêm ngặt của tri phủ Quách đại nhân và phó phán quan Chu đại nhân.
Bạch lão đầu đứng nép mình góc hành lang, gương mặt giả vờ hoảng hốt, run rẩy báo cáo: "Đêm qua bão tuyết lớn quá, cửa sổ phòng cai ngục trưởng bị gió thổi bay mất một cánh. Cai ngục trưởng uống say rượu mạnh, lại có vết thương cũ ở vai trái nên đã bị trúng phong lạnh đột ngột... Sáng nay khi tôi mang trà nóng vào thì gã đã chết cứng trên đất từ lâu rồi."
Y sĩ phủ tổng đốc lật mở cổ áo của Lôi Hổ. Dưới tác động nhiệt lượng của dầu sưởi ấm thô được bôi đều từ đêm trước, toàn bộ vùng cổ, ngực và bả vai trái của gã khổng lồ nổi lên những vệt xung huyết đỏ tía loang lổ, trông hệt như hiện tượng các mạch máu bị nứt vỡ do đột phát phong hàn lạnh cực hạn.
Lão y sĩ dùng một chiếc kim bạc thử độc chọc sâu vào cổ họng Lôi Hổ, rồi rút ra kiểm tra. Kim bạc hoàn toàn giữ nguyên màu sáng trắng, không hề có dấu vết biến đen của độc dược vật lý thông thường. Đồng thời, do Hư Thần Tán là cổ độc linh hồn đã tan biến hoàn toàn vào khí hải vỡ nứt của gã sau mười hai giờ, không một thiết bị dò tìm mana thô sơ nào của y sĩ phát hiện ra tàn dư ma lực dị thường.
"Báo cáo tri phủ đại nhân, phó phán quan đại nhân," lão y sĩ đứng thẳng người, lau tay vào khăn gấm, lắc đầu thở dài: "Cai ngục trưởng Lôi Hổ quả thực chết do đột phát phong hàn, vỡ mạch máu cổ do lạnh cực hạn kết hợp với độc rượu mạnh cắn trả vết thương cũ ở vai trái. Trên người gã không có dấu vết ngoại lực tấn công hay độc tố thường nào."
Tri phủ Quách đại nhân phẩy tay đầy sốt ruột: "Hừ, một tên hữu dũng vô mưu, chết vì say rượu giữa đêm bão tuyết thì có gì lạ. Mau chóng dọn dẹp xác gã đi, đừng để mùi hôi thối làm ảnh hưởng đến buổi thẩm vấn của Đại phán quan Khương Hàn sắp tới."
Kế hoạch ngụy tạo hiện trường giả của Trình Dạ đã thành công mỹ mãn. Cái chết của Lôi Hổ được khép lại nhanh chóng như một tai nạn tự nhiên do thời tiết khắc nghiệt của biên cảnh.
Tuy nhiên, sự yên bình giả tạo ấy không kéo dài được lâu.
Chỉ nửa canh giờ sau, một cỗ xe ngựa kiên cố bọc sắt đen của mật viện hoàng gia từ hoàng thành rầm rộ tiến vào sân phủ tổng đốc.
Cửa xe mở ra, Đại phán quan Khương Hàn bước xuống. Gã mặc phi ngư bào thêu rồng bốn móng đen tuyền, gương mặt sắc sảo như đao khắc đầy sát khí, eo đeo phán quan bút bằng sắt nặng tỏa ra uy áp tinh thần lực Nguyên Anh Sơ Kỳ cực mạnh khiến tuyết rơi xung quanh gã lập tức bị bốc hơi.
Khương Hàn dẫn theo Khương Vô Kỵ và một toán chấp pháp giả mật viện tiến thẳng vào hầm ngục tối. Khi nghe báo cáo về cái chết đột ngột của Lôi Hổ, bước chân của đại phán quan đột ngột dừng lại giữa hành lang hầm ngục.
Gã quay sang nhìn con trai mình, rồi hướng đôi mắt lạnh lùng không chút cảm xúc về phía phòng nghỉ riêng của cai ngục trưởng đã bị dọn dẹp sạch sẽ.
"Đột tử vì trúng gió lạnh?" Khương Hàn cười lạnh một tiếng, giọng nói trầm uất vang dội khắp vách đá hầm ngục, mang theo một luồng uy áp tinh thần khiến Bạch lão đầu đứng gần đó phải quỳ sụp xuống đất vì sợ hãi: "Một võ giả Luyện Thể Đỉnh Phong, cơ thể cứng như thép nguội, làm sao có thể dễ dàng chết vì một trận bão tuyết biên thùy? Việc này chắc chắn có dị thường."
Khương Hàn tiến thẳng đến trước phòng giam của Trình Dạ. Gã đứng ngoài song sắt, đôi mắt sắc như chim ưng nhìn chằm chằm vào Trình Dạ đang nằm bất động trên giường gỗ.
"Vân Hoài Phong," Khương Hàn khàn giọng nói, phán quan bút bên hông gã khẽ rung động tỏa ra luồng sương mù đen kịt hình đầu lâu bao phủ xung quanh phòng giam: "Đừng tưởng cái chết của Lôi Hổ có thể giúp ngươi trì hoãn án tử hình. Vô Kỵ, hạ lệnh phong tỏa toàn bộ hầm ngục phủ tổng đốc ngay lập tức. Ta muốn kiểm tra lại toàn bộ sổ sách khẩu phần ăn và tịch thu tất cả các mẫu thức ăn ngục tối trong vòng ba ngày qua để điều tra lại từ đầu!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!