Bóng Ma Giữa Đêm Lạnh
Gió tuyết biên cảnh rít gào qua khe thông gió nhỏ hẹp trên cao, mang theo những bông tuyết mịn như cát muối tràn vào Hầm ngục Phủ Tổng đốc. Đêm đã về khuya, không khí ẩm mốc thường ngày giờ đây bị đông cứng lại thành một làn sương lạnh buốt thấu xương tủy. Dưới ánh đuốc chập chờn tù mù ở góc hành lang, Trình Dạ ngồi tựa lưng vào bức tường đá granite lạnh ngắt. Đôi tay gầy gò mang theo bộ Xiềng Xích Sắt Đen Biên Thùy nặng nề khẽ nhúc nhích, tiếng xích sắt va chạm phát ra những âm thanh *loảng xoảng* nhỏ vụn, lọt thỏm vào tiếng gió gầm rú bên ngoài.
Trong ngực áo tù rách nát của anh, cuốn Sổ Tay Mật Mã Hắc Vũ và Di Chúc Da Thú Của Tiền Chủ áp chặt vào lồng ngực, tỏa ra một hơi ấm mỏng manh nhưng đầy rẫy sự nguy hiểm. Trình Dạ nhắm mắt, cố gắng điều hòa nhịp thở. Bả vai phải của anh — vết thương cũ do roi sắt của Lôi Hổ tàn phá — vẫn đang nhức nhối âm ỉ, nhưng nhờ dòng năng lượng từ ngưỡng Đồng điệu 15% vừa đột phá sau cái chết của Hắc Ảnh, một luồng mana xanh lam nhạt đang âm thầm vận chuyển xung quanh các kinh mạch bị phế rách, xoa dịu cơn đau vật lý.
Dưới gầm chiếc giường gỗ mục nát ở góc phòng giam, chú khuyển săn A Lang đang nằm im thin thít. Tai trái của nó bị rách một vệt dài do cú đá của tên lính béo lúc chiều, máu xám đã đông lại thành một lớp vảy sẫm màu. Mùi mỡ cừu nồng nặc và mùi hành tây từ bãi nôn mửa của tên lính bị ngộ độc trước đó loang lổ khắp nền đá, tạo thành một hàng rào khứu giác hoàn hảo khỏa lấp hoàn toàn mùi máu của chú chó săn. Trình Dạ thỉnh thoảng lại gõ nhẹ ngón tay xuống vòng xích sắt theo nhịp điệu 60 lần một phút — tần số sóng âm xoa dịu tâm lý học lâm sàng hiện đại — giữ cho A Lang luôn ở trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối.
Là một nhà đàm phán khủng hoảng kiếp trước, Trình Dạ hiểu rõ: sự yên tĩnh bất thường của ngục tối đêm nay chính là khúc dạo đầu của một cơn bão mới. Lính canh gác hành lang thường ngày vẫn hay hò hét, uống rượu, nhưng giờ đây cả khu vực hoàn toàn chìm vào sự im lặng chết chóc. Đến cả tiếng ngáy của những tù nhân ở các phòng giam xa xa cũng biến mất.
Đột ngột, nhiệt độ trong phòng giam giảm mạnh. Một luồng khí lạnh ngắt, mang theo mùi của gỗ mục và kim loại rỉ sét ẩm ướt len lỏi qua khe cửa sắt.
Trình Dạ mở bừng mắt. Nhờ ngưỡng đồng điệu linh hồn tăng tiến, giác quan của anh nhạy bén hơn gấp bội. Trên bức tường đá granite đối diện, bóng của những song sắt ngục tối bỗng nhiên méo mó, kéo dài ra một cách phi tự nhiên. Một bóng người gầy gò, toàn thân quấn trong bộ dạ hành phục lụa xám nhạt dường như không trọng lượng, đang từ từ lướt qua song sắt phòng giam như một vệt nước thấm qua kẽ đá.
Kẻ đột nhập không hề tạo ra một tiếng động nhỏ nào. Gã lướt đi nhẹ như một chiếc lá rụng giữa đêm đông, gương mặt che kín bởi lớp vải xám chỉ để lộ đôi mắt xám ngoét, lạnh lùng không chút hơi ấm của một cỗ máy giết người chuyên nghiệp.
Mộc sát thủ.
Trình Dạ không hề cử động, cơ thể anh vẫn duy trì tư thế rũ rượi của một kẻ mất trí điên loạn. Nhưng đôi mắt ẩn sau mái tóc rối bù của anh đã nheo lại, quan sát từng cử chỉ nhỏ nhất của đối thủ. Dưới thấu kính của chiếc kính đơn cơ khí đeo ngầm, Trình Dạ nhìn thấy rõ ràng ba đường chỉ năng lượng ma pháp màu xanh sẫm rò rỉ xung quanh bước chân của gã sát thủ — đây chính là Ám ảnh bộ pháp của Mật viện hoàng gia.
*Không tiếng động, không khí tức, di chuyển dựa trên việc đồng điệu với bóng tối của đá.* Trình Dạ nhanh chóng phân tích trong đầu. *Gã đến để diệt khẩu ta trước khi tổng đốc Tiêu Thừa Vũ kịp can thiệp sâu hơn.*
Mộc sát thủ tiến sát đến bên giường Trình Dạ. Tay phải gã khẽ lật, một thanh đoản kiếm ngắn mang tên 'Mộc Nha' xuất hiện. Lưỡi kiếm mỏng như cánh ve, tỏa ra một luồng ánh sáng xanh lục nhạt quái dị — thứ kịch độc tê liệt hệ thần kinh chỉ trong vòng ba giây nếu chạm vào máu.
Gã không hề do dự, cổ tay xoay nhẹ, thanh đoản kiếm đâm thẳng vào lồng ngực của Trình Dạ với một tốc độ kinh hoàng, hoàn toàn không mang theo tiếng xé gió.
Ngay trong khoảnh khắc mũi kiếm độc chỉ còn cách ngực áo Trình Dạ một thốn, một bóng đen tuyền đột ngột từ trên trần đá ẩm ướt lao xuống như một con chim ưng săn mồi trong đêm lạnh.
*Keng!*
Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên, nhưng ngay lập tức bị triệt tiêu bởi một luồng lực hút vô hình. Lục Vô Song xuất hiện. Thanh kiếm đen không vỏ 'Ảnh Thệ' của cô chặn đứng lưỡi kiếm 'Mộc Nha' của sát thủ ngay trước ngực Trình Dạ. Đôi mắt cô lạnh lùng như băng tuyết biên thùy, toàn thân tỏa ra sát khí ngút trời của một võ giả Ngưng Khí Đỉnh Phong.
Thanh kiếm Ảnh Thệ rực sáng những phù văn cổ xưa, điên cuồng hấp thụ luồng mana xanh lục từ đoản kiếm của sát thủ. Mộc sát thủ biến sắc, gã không ngờ trong phòng giam tối tăm này lại ẩn giấu một cao thủ ám sát cấp cao đến thế. Gã lập tức rút kiếm lùi lại, cơ thể lướt đi như một vệt bóng xám nhạt, né tránh cú chém tiếp theo của Lục Vô Song.
Lục Vô Song không để đối thủ kịp thở. Cô lướt đi bằng Vô Ảnh Kiếm Pháp, thanh kiếm đen trong tay hóa thành một vệt đen dài uốn lượn trong không gian hẹp hòi của phòng giam, liên tục nhắm vào các tử huyệt của Mộc sát thủ. Đao kiếm giao nhau liên tục, những tiếng va chạm *keng, keng* bị bóp nghẹt bởi trận pháp cách âm mà gã sát thủ đã bố trí bên ngoài phòng giam từ trước.
Mộc sát thủ bị dồn vào góc tường đá, gã nhận ra võ công cận chiến của mình hoàn toàn bị nữ hộ vệ câm áp chế. Gã gầm khẽ một tiếng trong cổ họng, tay trái kết ấn chú ngữ tốc độ cao.
Lục Vô Song nhìn thấy sơ hở của đối thủ, cô dồn toàn bộ chân khí vào thanh Ảnh Thệ, chuẩn bị chém ra một sát chiêu quyết định để kết liễu gã sát thủ ngay lập tức. Nhưng ngay khi cô vận lực cực hạn, cấm thuật phong ấn cổ họng — Nguyên Nhân Câm Của Lục Vô Song — đột ngột cắn trả kinh mạch.
Một cơn đau nhói như vạn kim châm truyền thẳng từ cổ họng xuống khí hải của Lục Vô Song. Kinh mạch toàn thân cô run rẩy, lồng ngực thắt chặt lại khiến cô trễ nhịp đúng một giây.
Một giây chí mạng.
Mộc sát thủ nhân cơ hội đó lách người tránh khỏi nhát chém lệch hướng của cô. Thanh đoản kiếm 'Mộc Nha' vạch một đường sắc lạnh qua bả vai trái của Lục Vô Song, để lộ một vệt cắt rách da thịt rỉ máu tươi. Đồng thời, gã tung một cú đá bằng ủng sắt nặng nề thẳng vào ngực cô, đẩy cô lùi lại phía sau đập mạnh vào song sắt.
Máu tươi từ cổ họng Lục Vô Song rỉ ra ngoài khóe môi, cô cắn chặt răng không phát ra một tiếng động nào, nhưng sắc mặt đã trắng bệch vì cấm thuật cắn trả.
Mộc sát thủ cười lạnh dưới lớp vải che mặt. Gã không truy kích Lục Vô Song mà ngay lập tức quay sang phía Trình Dạ. Gã bắt đầu đọc nhanh một chuỗi chú ngữ bằng ngôn ngữ Thần Khải cổ tự, tay trái vẽ ra những vòng tròn ma pháp màu tím sẫm trong không khí.
Ảo ảnh phân thân — cấm thuật hệ ám hắc tầm gần của Mật viện.
Trong tích tắc, cơ thể của Mộc sát thủ nhân lên thành ba thân ảnh giống hệt nhau, cả ba đều cầm đoản kiếm 'Mộc Nha' rực sáng độc khí, đồng loạt đâm thẳng về phía Trình Dạ từ ba hướng khác nhau.
Lục Vô Song cố gắng gượng dậy nhưng kinh mạch bị cấm thuật khóa chặt, cô chỉ có thể tuyệt vọng giương mắt nhìn lưỡi kiếm độc lao tới chủ nhân.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Trình Dạ vẫn ngồi yên vị trên nền đá lạnh. Đôi mắt anh không hề hoảng loạn, mà rực sáng lên một luồng trí tuệ logic cực hạn của một nhà đàm phán khủng hoảng hiện đại.
Anh không có mana, kinh mạch đã phế rách, nhưng anh có một bộ óc phân tích chuỗi thông tin siêu việt và phản phản-pháp-trận kế thừa từ tiền chủ.
Khi Mộc sát thủ niệm chú, Trình Dạ tập trung toàn bộ tinh thần lực để lắng nghe rõ từng âm tiết phát ra từ miệng gã. Chú ngữ của cấm thuật phân thân này có cấu trúc lặp từ đối xứng rất đặc trưng của ngôn ngữ Thần Khải cổ tự:
*"Hắc - Ám - Hư - Vô - Hư - Ám - Hắc..."*
Trong bộ não của một người hiện đại, Trình Dạ lập tức dịch chuỗi chú ngữ ấy thành một phương trình đối xứng toán học. Anh tìm ra kẽ hở logic nằm ở điểm nút đối xứng của chuỗi phát âm — từ "Vô" ở chính giữa trận pháp.
*Chỉ có mười giây.* Trình Dạ tự nhủ.
Anh gõ mạnh ngón tay mang xích sắt xuống nền đá tạo thành một tiếng *cộc* giòn giã, đồng thời mở miệng, đọc ngược lại chính xác thứ tự phát âm của các từ khóa logic đối xứng với một tần số sóng âm trầm uất:
*"Vô - Hư - Ám - Hắc!"*
Phản Phản-Pháp-Trận: Tĩnh Lặng — Kích hoạt!
Một luồng sóng xung kích vô hình màu xanh lam nhạt đột ngột bộc phát từ vòng xích sắt trên tay Trình Dạ, lan tỏa khắp phòng giam trong bán kính ba mét.
Ngay khi luồng sóng xanh lam chạm vào các vòng tròn ma pháp màu tím sẫm của Mộc sát thủ, một tiếng rạn nứt giòn giã như tiếng thủy tinh vỡ vụn vang lên dữ dội trong không khí. Logic chú ngữ của gã sát thủ bị đảo ngược hoàn toàn, dòng chảy mana trong trận pháp của gã bị nghẽn mạch rồi tự bạo ngược lại.
*Bùm!*
Một vụ nổ mana nhỏ bùng phát ngay trước mặt Mộc sát thủ. Ba thân ảnh phân thân lập tức nứt vỡ rồi tan biến thành một làn khói trắng vô hại bay lơ lửng trong phòng giam.
Mộc sát thủ bị luồng lực phản phệ của chính ma pháp mình đánh trúng lồng ngực. Gã hộc ra một ngụm máu tươi, cơ thể loạng choạng lùi lại ba bước, đôi mắt xám ngoét trợn trừng lên đầy kinh hoàng nhìn Trình Dạ.
"Ngươi... ngươi không phải phế vật mất trí..." Gã sát thủ thốt lên một giọng khàn đặc đầy hoảng sợ.
Nhưng gã không còn cơ hội để nói câu thứ hai.
Lục Vô Song, tận dụng khoảnh khắc đối thủ bị phản phệ mất tập trung, đã nén cơn đau cổ họng lao tới như một tia chớp đen. Thanh kiếm Ảnh Thệ cầm bằng tay phải vạch một đường ngang sắc lạnh tuyệt mỹ qua cổ họng của Mộc sát thủ.
*Xoẹt!*
Máu tươi phun trào, nhuộm đỏ cả bức tường đá granite xám xịt. Mộc sát thủ trợn tròn mắt, hai tay ôm chặt lấy cổ họng rách nát, cơ thể đổ sụp xuống nền đá ẩm ướt bên cạnh giường Trình Dạ, giãy giụa vài nhịp rồi hoàn toàn cứng đờ.
Phòng giam lại chìm vào sự im lặng chết chóc. Chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề của Lục Vô Song và tiếng rên rỉ nhỏ của Trình Dạ do cơn đau đầu dữ dội cắn trả sau khi kích hoạt phản trận.
Trình Dạ ôm chặt lấy thái dương, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Anh cảm thấy linh hồn mình như vừa bị xé rách một mảnh nhỏ, tuổi thọ của thân xác tiền chủ chắc chắn đã bị hao mòn thêm sau đợt cưỡng bách kích hoạt phản trận này.
Nhưng anh không cho phép mình gục ngã lúc này.
"Vô Song... dọn dẹp hiện trường... ngay lập tức..." Trình Dạ khàn giọng chỉ thị bằng khẩu hình miệng.
Lục Vô Song khẽ gật đầu. Cô nén cơn đau ở bả vai trái bị thương, nhanh chóng lục soát người Mộc sát thủ. Cô thu giữ thanh đoản kiếm 'Mộc Nha' tẩm độc và một chiếc lệnh bài bằng sắt đen có khắc ký hiệu của mật viện hoàng gia, dâng nộp cho Trình Dạ.
Trình Dạ đón lấy lệnh bài và đoản kiếm độc, giấu kỹ vào bên trong lớp áo tù cùng với sổ mật mã.
"Ném xác gã... xuống bể nước ngầm phòng giam..." Trình Dạ chỉ tay về phía chiếc nắp sắt rỉ sét ở góc phòng giam — lối dẫn xuống hệ thống thoát nước ngầm cổ đại của ngục tối.
Lục Vô Song kéo lê xác chết của Mộc sát thủ tới góc phòng, dùng sức mạnh cơ bắp của võ giả Ngưng Khí nhấc bổng chiếc nắp sắt nặng nề lên, rồi thả xác gã sát thủ xuống lòng bể nước sâu thẳm tối tăm. Tiếng *ùm* nhỏ vang lên dưới lòng đất, nước ngầm lạnh ngắt lập tức nuốt chửng lấy bóng ma của mật viện.
Sau khi đóng nắp sắt lại, Lục Vô Song dùng bãi nước canh cừu béo ngậy loang lổ trên sàn để lau sạch những vệt máu tươi của sát thủ trên nền đá và tường granite, ngụy trang hiện trường hoàn hảo như chưa từng có cuộc chiến nào xảy ra.
Cô quay lại nhìn Trình Dạ, ánh mắt tràn đầy sự khâm phục tột độ trước trí tuệ bẻ gãy ma pháp của anh. Cô khẽ cúi đầu chào, rồi cơ thể lướt đi nhẹ như một bóng ma, nhảy vọt lên ẩn mình vào khoảng tối đặc quánh của trần đá phòng giam.
Trình Dạ nằm co quắp trở lại trên chiếc giường gỗ mục nát, giả vờ như đang ngủ say dưới cơn điên loạn của độc chú. Chú chó A Lang dưới gầm giường cũng nín thở giữ im lặng tuyệt đối.
Chưa đầy một khắc sau, tiếng xích sắt va đập loảng xoảng ở đầu hành lang ngục tối đột ngột vang lên dữ dội.
*Rầm!*
Cánh cửa sắt chính của hầm ngục bị đẩy văng ra. Một toán lính canh ngục mặc giáp sắt sáng loáng cầm đuốc lao vào, dẫn đầu là một thanh niên trẻ tuổi mặc phi ngư bào màu xanh đen thêu hoa văn tinh xảo, tay cầm một chiếc kính lúp ma pháp rực sáng ánh xanh lam rà soát mặt đất.
Khương Vô Kỵ — vị thiên tài phán quan trẻ tuổi sắc bén nhất của mật viện hoàng gia — đã bất ngờ xuất hiện tại cửa ngục tối.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!