Di Nguyện Bằng Máu
Tiếng ủng da nện xuống nền đá ẩm ướt vang lên rầm rập, kèm theo đó là luồng gió lạnh thấu xương lùa qua hành lang tối tăm của Hầm ngục Phủ Tổng đốc. Lôi Hổ — gã cai ngục trưởng khổng lồ với gương mặt đỏ bừng sặc sụa mùi rượu rẻ tiền — đứng sững lại trước phòng giam của Trình Dạ. Đôi mắt ti hí của gã trợn ngược lên khi nhìn thấy tên lính canh béo ú đang nằm co giật dữ dội trên nền đất đá loang lổ.
Bên cạnh tên lính canh, bát canh sâm súp của Hàn Độc đổ vỡ nát, nước canh đen ngòm trộn lẫn với bãi nôn mửa và những vệt máu tím sẫm bốc khói đen nhẹ. Tên lính béo ú điên cuồng cào cấu vào cổ họng, da mặt hắn nhanh chóng chuyển sang màu xanh ngoét, các mạch máu nổi lên như những con giun đất bò lổm ngổm dưới da. Độc tố 'Hư Thần Tán' đang tàn phá phế phủ và linh hồn lực của hắn với một tốc độ kinh hoàng.
"Cái... cái gì thế này?!" Lôi Hổ gầm lên, tiếng thét dội vào vách đá ẩm mốc vang vọng nhức óc. Gã dậm mạnh chiếc ủng da bám tuyết xuống cạnh tên lính đang co giật, mắt rực lửa giận nhìn thẳng vào Trình Dạ. "Hàn Độc! Ngươi bỏ thứ gì vào canh của hắn?!"
Hàn Độc đứng bên cạnh cũng hoang mang không kém. Gương mặt gầy gò rộc người của gã độc sư nổi đầy những gân xanh giật liên hồi. Gã cúi xuống, ngửi mùi khói đen bốc lên từ vệt nước canh đổ dưới đất, rồi kinh ngạc thốt lên: "Hư Thần Tán... Đây là Hư Thần Tán của ta! Nhưng... tại sao tên béo này lại uống phải? Rõ ràng ta đã đưa bát canh sâm độc cho Vân Hoài Phong cơ mà!"
Trong phòng giam tối tăm, Trình Dạ nằm co quắp trên nền đá lạnh, hai tay mang Xiềng Xích Sắt Đen Biên Thùy khẽ run rẩy. Vết cào xé tự tạo trên cổ anh vẫn còn rỉ ra những vệt máu tươi nham nhở, hòa lẫn với bụi đất bẩn thỉu. Trình Dạ trợn trừng mắt, miệng sủi bọt mép nhẹ, giả vờ như đang rơi vào trạng thái điên loạn hoàn toàn do tàn dư nguyền rủa Phệ Hồn cắn trả tinh thần.
"Máu... sương mù... ác quỷ dưới vực thẳm..." Trình Dạ lảm nhảm những lời vô nghĩa, hai tay điên cuồng khua khoắng làm xích sắt va đập vào nhau phát ra những tiếng *loảng xoảng, loảng xoảng* chói tai.
Nhưng ẩn sau lớp vỏ điên dại ấy, bộ não của một nhà đàm phán khủng hoảng hiện đại đang vận hành với công suất tối đa. Trình Dạ không hề nhìn xuống gầm giường, nhưng tai anh đang tập trung cao độ lắng nghe chuyển động nhỏ nhất bên dưới.
Dưới gầm chiếc giường gỗ mục nát, chú chó săn giống sói xám A Lang đang nằm im thin thít. Vết rách rỉ máu ở tai trái của nó — hậu quả từ cú đá bằng ủng sắt của tên lính béo lúc nãy — đang nhỏ từng giọt máu xám ấm nóng xuống nền đá lạnh. Mùi tanh của máu sói rất dễ đánh động khứu giác nhạy bén của một độc sư như Hàn Độc.
Để che giấu mùi máu này, Trình Dạ cố tình dùng xích sắt gạt bãi nước canh thịt cừu béo ngậy — Khẩu Phần Ăn Đặc Biệt Của Cai Ngục — loang lổ khắp nơi dưới chân mình. Mùi mỡ cừu, mùi hành tây nồng nặc và mùi bãi nôn của tên lính béo ú lập tức lấp đầy không khí hôi hám của phòng giam, khỏa lấp hoàn toàn mùi máu của A Lang.
Đồng thời, đôi ngón tay mang xích của Trình Dạ khẽ gõ nhẹ lên vòng sắt đen: *Cộc... cộc... cộc...*
Đó là nhịp điệu 60 lần một phút — tần số sóng âm xoa dịu tâm lý học lâm sàng hiện đại mà anh dùng để ra hiệu cho A Lang giữ im lặng tuyệt đối. Chú chó săn thông minh hiểu ý chủ nhân, nó nín thở, áp chặt cơ thể khổng lồ xuống đất, bất chấp cơn đau buốt từ vành tai bị rách.
"Tên điên này! Ngươi đã làm gì?!" Lôi Hổ bước tới sát song sắt, giận dữ quát lớn. Gã đưa bàn tay thô ráp như hộ pháp chộp lấy xích sắt trên cổ Trình Dạ, nhấc bổng anh lên sát song sắt.
Trình Dạ không hề phản kháng bằng võ lực. Kinh mạch của thân xác Vân Hoài Phong đã phế rách hoàn toàn, nếu anh bộc phát chút mana hay cố gắng đánh trả, Lôi Hổ — một võ giả Luyện Thể Đỉnh Phong — sẽ lập tức nhận ra anh đang giả vờ vô lực. Thay vào đó, Trình Dạ để mặc cho cơ thể rũ rượi như một bao tải rách, đôi mắt trợn trừng trống rỗng nhìn thẳng vào khoảng không sau đầu Lôi Hổ, miệng lảm nhảm rên rỉ:
"Nóng quá... lửa đang đốt cháy linh hồn ta... các ngươi là ai... đừng bắt ta đi..."
"Cai ngục trưởng!" Hàn Độc vội vàng ngăn Lôi Hổ lại. Gã độc sư nheo mắt nhìn vệt máu nham nhở trên cổ Trình Dạ và bọt mép sủi ra trên môi anh. "Đừng giết gã. Gã thực sự đã phát điên rồi. Nhìn vệt máu tự cào cấu trên cổ gã đi, đó là phản ứng tự hành xác điển hình khi linh hồn bị Hư Thần Tán ăn mòn. Tên béo ú này chắc chắn đã bất cẩn cầm nhầm bát canh sâm độc đặt trên bàn gỗ khi tên điên này gào rú hoảng loạn làm đổ bát."
Lôi Hổ hậm hực ném Trình Dạ xuống nền đá. Gã nhìn tên lính béo ú lúc này đã ngừng co giật, toàn thân cứng đờ, hai mắt trợn ngược chết không nhắm mắt.
"Mẹ kiếp! Một lũ ăn hại!" Lôi Hổ nhổ một bãi nước bọt đầy tức giận. Gã quay sang bảo tên lính canh còn lại đang đứng run rẩy phía sau: "Kéo xác tên béo này ra ngoài, ném xuống hố tuyết sau núi. Hàn Độc, dọn dẹp bãi chiến trường này ngay lập tức. Nếu để Đại phán quan Khương Hàn biết chúng ta tự ý bỏ độc chết người trước giờ hành quyết chính thức, đầu của hai ta sẽ không giữ nổi đâu!"
Sự sợ hãi trách nhiệm chính trị của Lôi Hổ đúng như những gì Trình Dạ đã phân tích trong Mô Hình Thương Thuyết Khủng Hoảng. Gã cai ngục trưởng bạo lực này tuy tàn ác nhưng lại cực kỳ nhát gan trước cường quyền của triều đình. Việc ngụy trang cái chết của tên lính béo thành một vụ đột tử do bão tuyết lạnh là lựa chọn duy nhất của gã lúc này.
"Két——"
Tiếng cửa sắt nặng nề ở đầu hành lang lại rít lên một lần nữa. Lần này, tiếng bước chân dồn dập và tiếng xích sắt kéo lê trên nền đá ẩm ướt vang lên một cách nặng nề, u ám hơn gấp bội.
"Cai ngục trưởng! Mật viện phán quan vừa áp giải một tên phản tặc trọng phạm từ biên giới về!" Một tên lính canh ngục hớt hải chạy vào báo cáo.
Lôi Hổ nhíu mày, lau vệt mồ hôi dầu trên trán: "Trọng phạm nào? Chẳng phải tàn quân Vân gia đã bị bắt gần hết rồi sao?"
"Là... là Hắc Ảnh! Sứ giả thân tín nhất của mạng lưới tình báo Hắc Vũ dưới trướng Vân Hoài Phong năm xưa!"
Cái tên "Hắc Ảnh" vừa vang lên, một luồng xung kích tinh thần mạnh mẽ đột ngột bộc phát từ sâu trong tàn niệm của Vân Hoài Phong trong tâm thức Trình Dạ. Lồng ngực Trình Dạ thắt lại, một cơn đau nhói như kim châm truyền khắp các mạch máu phế rách. Anh cảm nhận được nỗi đau buồn, sự phẫn nộ và lòng trung nghĩa sâu đậm của tiền chủ đối với cái tên này.
*Hắc Ảnh... cánh tay phải của Vân Hoài Phong... kẻ nắm giữ huyết mạch liên lạc của toàn bộ mười hai trạm ngầm Hắc Vũ biên cảnh.*
Trình Dạ cắn chặt răng, dùng ý chí của một nhà đàm phán hiện đại để đè nén cơn bão cảm xúc đang trỗi dậy trong lồng ngực. Anh khẽ xoay người, tựa lưng vào bức tường đá granite xám xịt chia cắt phòng giam của mình với phòng giam kế bên. Bức tường này dày gần nửa mét, nhưng ở độ cao ngang hông có một khe nứt dọc, jagged và hẹp hòi, vốn là kẽ hở do địa chấn núi tuyết để lại.
"Bịch!"
Một thân ảnh đầy máu bị quăng mạnh xuống nền đá của phòng giam kế bên.
Trình Dạ khẽ ghé mắt qua khe nứt tối tăm. Dưới ánh đuốc chập chờn từ hành lang, anh nhìn thấy một người đàn ông ngoài ba mươi tuổi, toàn thân quấn băng gạc đẫm máu rách nát. Dạ hành phục màu đen của hắn đã bị roi sắt và kìm nung cắt xẻ thành từng mảnh nhỏ, để lộ những vết thương sâu hoắm lộ cả xương sườn. Gương mặt hắn biến dạng hoàn toàn bởi những vết chém chằng chịt, máu tươi trộn lẫn với tuyết tan chảy ròng ròng xuống cằm.
Nhưng đôi mắt của Hắc Ảnh — dù một bên đã bị đánh hỏng rỉ máu xám — vẫn sáng rực một luồng ý chí kiên cường, lạnh lùng đến đáng sợ. Hắn thở hổn hển, lồng ngực phập phồng đau đớn, nhưng tuyệt đối không hề phát ra một tiếng rên rỉ nào.
Lôi Hổ bước sang phòng giam của Hắc Ảnh, tay cầm chiếc roi da găm gai sắt rỉ máu khô. Gã dùng mũi ủng da nâng cằm Hắc Ảnh lên, cười lạnh tàn nhẫn:
"Hắc Ảnh, ngươi quả là một con chó dai sức. Chịu mười hai loại cực hình của Mật viện suốt ba ngày đêm mà vẫn không mở miệng. Nói! Cuốn Sổ Tay Mật Mã Hắc Vũ và Di Chúc Da Thú Của Tiền Chủ đang bị giấu ở đâu?! Bản đồ ngầm của mười hai trạm liên lạc nằm ở chỗ nào?!"
Hắc Ảnh khẽ nhếch khóe môi rách nát, nhổ một bãi nước bọt lẫn máu tươi thẳng vào chiếc ủng da của Lôi Hổ. Giọng hắn khàn đặc nhưng tràn đầy sự khinh bỉ:
"Lôi Hổ... ngươi chỉ là một con chó săn của phủ tổng đốc... ngươi không xứng... được nghe danh tính của thống lĩnh..."
"Chát!"
Cú quất roi xé gió của Lôi Hổ giáng thẳng vào bả vai trái của Hắc Ảnh. Tiếng da thịt rách nát vang lên ghê rợn trong không gian khép kín của ngục tối.
Trình Dạ đứng sau bức tường đá, hai tay nắm chặt lấy xiềng xích sắt đen. Anh biết mình không thể dùng vũ lực để cứu Hắc Ảnh. Trong đàm phán khủng hoảng, khi đối mặt với một kẻ tra khảo bạo lực đang nắm quyền kiểm soát vật lý tuyệt đối, việc can thiệp bằng bạo lực vô ích chỉ dẫn đến cái chết nhanh hơn của con tin. Anh bắt buộc phải tìm ra kẽ hở tâm lý của Lôi Hổ.
*Lôi Hổ đang say rượu, tức giận vì cái chết của tên lính béo, và chịu áp lực thời gian cực lớn từ Khương Hàn. Gã muốn có kết quả nhanh chóng để lập công bù tội.*
Trình Dạ bắt đầu gõ nhẹ ngón tay lên xích sắt đen: *Cộc... cộc... cộc...*
Anh gõ theo một nhịp điệu đặc thù — mật mã gõ tường đơn giản của mạng lưới Hắc Vũ mà anh vừa tìm thấy trong mảnh vỡ ký ức ngắn của Vân Hoài Phong khi nãy.
*H-A-C-A-N-H... T-A-L-A-V-A-N-H-O-A-I-P-H-O-N-G...*
Tiếng gõ sắt thanh mảnh vang lên qua khe nứt tường đá ẩm ướt.
Hắc Ảnh đang nằm oằn mình dưới đất đột ngột khựng lại. Đôi mắt còn lại của hắn trợn trừng lên, hướng thẳng về phía khe nứt tối tăm trên bức tường đá granite ngăn cách hai phòng giam. Hắn nhận ra nhịp gõ ấy. Đó là tín hiệu quân sự tối mật của Vân gia quân, thứ mà chỉ có thống lĩnh Vân Hoài Phong mới biết cách gõ chính xác tần số.
*Thống lĩnh... ngài vẫn còn sống... ngài đang ở ngay bên cạnh ta...*
Một tia sáng hy vọng và trung nghĩa bùng lên trong đôi mắt rỉ máu của Hắc Ảnh. Hắn khẽ gật đầu nhẹ một nhịp cực nhỏ hướng về phía khe nứt, ra hiệu rằng hắn đã nhận được tín hiệu.
"Ngươi câm điếc rồi sao?!" Lôi Hổ điên cuồng quất thêm hai nhát roi nữa vào lưng Hắc Ảnh. Gã thở hổn hển, mồ hôi dầu chảy ròng ròng trên mặt. "Hàn Độc! Lấy lọ dược chất ảo giác 'Mộng Điệp' của Độc Cô Diễm đến đây! Ta không tin thần trí của hắn có thể chống chịu được ảo ảnh tra khảo linh hồn!"
Hàn Độc vội vàng lục lọi trong túi áo, lấy ra một lọ gốm nhỏ màu tím sẫm bốc khói đen nhẹ. Gã bắt đầu đổ bột thuốc vào một chiếc lư hương đồng nhỏ, chuẩn bị châm lửa để tạo ra độc khí gây ảo giác.
*Không ổn. Nếu Hàn Độc sử dụng dược chất ảo giác, Hắc Ảnh trong tình trạng suy kiệt này chắc chắn sẽ bị tổn thương linh hồn vĩnh viễn, hoặc vô tình bộc lộ vị trí của mật hộp trước khi kịp tự sát.*
Trình Dạ lập tức hành động. Anh giả vờ lên cơn co giật dữ dội hơn, dùng xích sắt đập mạnh vào song sắt phòng giam của mình tạo ra những tiếng động chói tai liên tục:
"Lửa... lửa đang cháy trên đầu ta! Khương Hàn! Ngươi muốn cướp bản đồ của ta sao?! Ta không đưa... ta chôn nó dưới mộ rồi! Ha ha ha!"
Tiếng gào rít điên loạn và thông tin về "lăng mộ" lập tức đánh trúng tâm lý tham lam của Lôi Hổ. Gã cai ngục trưởng khựng tay roi lại, quay đầu nhìn trừng trừng về phía phòng giam của Trình Dạ.
"Lăng mộ? Tên điên này vừa nhắc đến lăng mộ tổ tiên Vân gia?!" Lôi Hổ híp mắt lại, lòng tham trong gã bùng lên. Gã biết lăng mộ cổ Vân gia là nơi chôn cất hàng vạn tướng sĩ phản loạn và chứa đựng vô số bảo vật cấm thuật.
Lôi Hổ quay sang bảo Hàn Độc: "Ngươi canh giữ tên này ở đây. Ta phải sang phòng tên điên kia để ép gã khai rõ hơn về tọa độ lăng mộ!"
Ngay khi Lôi Hổ vừa quay lưng bước ra khỏi phòng giam của Hắc Ảnh, và Hàn Độc đang bận rộn châm lửa cho chiếc lư hương đồng, Hắc Ảnh biết đây là cơ hội duy nhất và cuối cùng của mình.
Hắn dùng chút hơi tàn lực cuối cùng, vận chuyển một luồng khí hải mỏng manh còn sót lại trong kinh mạch rách nát — Hắc Vũ Ẩn Thân Thuật. Cơ thể hắn khẽ trượt đi trên nền đá ẩm ướt như một bóng ma không tiếng động, áp sát vào bức tường đá granite nơi có khe nứt dọc.
Hắc Ảnh đưa bàn tay đẫm máu, run rẩy qua khe nứt hẹp hòi.
Trong lòng bàn tay hắn là hai vật phẩm nhuốm máu tươi: một cuốn sổ tay nhỏ quấn bằng da thú màu đen bóng (`Sổ Tay Mật Mã Hắc Vù) và một cuộn giấy da thú cổ xưa được niêm phong bằng sáp đỏ (`Di Chúc Da Thú Của Tiền Chù).
"Thống... thống lĩnh..." Hắc Ảnh thầm thì bằng một giọng cực nhỏ qua khe đá, chỉ đủ cho Trình Dạ nghe thấy. "Hắc Ảnh... hoàn thành sứ mệnh... Hãy sống sót... và báo thù cho Vân gia..."
Trình Dạ nhanh như cắt đưa bàn tay trái mang xích qua khe nứt, đón lấy cuốn sổ tay và cuộn di chúc da thú. Cảm giác ấm nóng của máu tươi Hắc Ảnh thấm qua các ngón tay anh, mang theo một luồng lạnh ngắt của tà khí hư không ăn mòn.
Anh lập tức giấu hai vật phẩm vào bên trong lớp áo tù rách nát, dùng xích sắt đen đè chặt lên ngực để ngụy trang.
Ngay sau đó, qua khe nứt, Trình Dạ nhìn thấy Hắc Ảnh khẽ mỉm cười dịu dàng. Đôi mắt hắn tràn đầy sự thanh thản và lòng trung nghĩa tuyệt đối.
*Khặc...*
Hắc Ảnh quyết tuyệt cắn đứt đầu lưỡi của mình. Máu tươi trào ra nhuộm đỏ cả khóe môi rách nát. Luồng khí hải cuối cùng trong cơ thể hắn tự bạo, nứt vỡ hoàn toàn kinh mạch phế phủ để tự sát, triệt tiêu mọi khả năng bị tra khảo bằng ảo giác của tà giáo.
Thân ảnh đẫm máu của Hắc Ảnh đổ sụp xuống nền đá lạnh, đôi mắt vẫn hướng về phía khe nứt tường đá, canh giữ lối đi an toàn cho thống lĩnh đến hơi thở cuối cùng.
"Hắc Ảnh! Ngươi làm cái gì thế?!" Hàn Độc kinh hoàng hét lên khi nhìn thấy máu tươi trào ra từ miệng Hắc Ảnh. Gã lao tới, bắt mạch cổ của hắn, nhưng mạch đập đã hoàn toàn biến mất. "Cai ngục trưởng! Tên này cắn lưỡi tự sát rồi! Gã tự bạo khí hải rồi!"
Lôi Hổ đang định bước vào phòng giam của Trình Dạ liền khựng lại, mặt xám xịt chạy ngược về phòng giam kế bên. Gã điên cuồng đá mạnh vào xác chết của Hắc Ảnh, gầm rú trong tuyệt vọng:
"Mẹ kiếp! Con chó chết tiệt này! Ngươi dám chết trước khi khai ra mật mã sao?!"
Cái chết bi tráng của Hắc Ảnh ngay trước mắt kích hoạt một vụ nổ cảm xúc oán hận khủng liệt chưa từng có từ sâu trong linh hồn tàn dư của Vân Hoài Phong đang ẩn giấu trong thân xác Trình Dạ.
*Hắc Ảnh... người huynh đệ trung nghĩa nhất của ta... kẻ đã cùng ta vào sinh ra tử tại Ải Biên Thùy Thiên Sơn... ngươi lại chết thảm hại thế này sao?! Triều đình Thần Khải! Khương Hàn! Lôi Hổ! Ta thề sẽ dùng máu của các ngươi để tế vong linh của hắn!*
Cơn thịnh nộ oán hận rực lửa xanh lam bùng phát dữ dội trong tâm thức Trình Dạ.
"A... A... A!" Trình Dạ đột ngột ôm đầu gào thét thảm thiết.
Lần này, đó không phải là diễn xuất. Cơn đau đầu dữ dội như có hàng vạn mũi khoan sắt đang đâm thẳng vào đại não anh. Luồng mana oán hận màu xanh lam nhạt từ di cốt và máu tươi của Hắc Ảnh thấm qua khe nứt, bị hút thẳng vào cơ thể Trình Dạ qua sự cảm ứng của hai vật phẩm anh đang giữ trên ngực.
Sự đồng điệu linh hồn giữa Trình Dạ và Vân Hoài Phong bốc cao với tốc độ chóng mặt, vượt qua ngưỡng cũ, đột phá thẳng lên **Đồng điệu 10% - 15%**.
Trong tâm thức của Trình Dạ, không gian tối tăm đột ngột sụp đổ, nhường chỗ cho một vùng mộng cảnh sương mù xanh lam mờ ảo.
Giữa vùng mộng cảnh ấy, thần ảnh mờ ảo của một vị tướng trẻ tuổi mặc chiến giáp rách nát, gương mặt cương nghị nhưng tràn đầy u uất và oán hận hiện ra. Đôi mắt hắn rực lửa xanh lam nhạt, nhìn thẳng vào linh hồn hiện đại của Trình Dạ.
Đó làVân Hoài Phong (Tàn niệm)`.
"Kẻ ngoại lai..." Giọng nói của Vân Hoài Phong vang lên hollow, trầm uất như tiếng vọng từ hầm mộ cổ. "Ngươi đã tiếp nhận di sản bằng máu của ta. Ngươi gánh vác nợ máu của mười vạn tướng sĩ Vân gia quân. Ta giao cho ngươi mạng lưới Hắc Vũ... nhưng hãy cẩn thận..."
Thần ảnh của Vân Hoài Phong khẽ tiến lại gần, bàn tay mang xích sắt của hắn đặt lên vai Trình Dạ. Cơn đau nhức nhối từ bả vai phải bị nứt xương của Trình Dạ ở thế giới thực lập tức truyền thẳng vào mộng cảnh.
"Có kẻ phản bội... một nội gián đang nằm vùng ngay trong nội bộ gia tộc Vân thị... kẻ đã bán đứng kế hoạch hành quân của ta cho Khương Hàn... Hãy tìm ra hắn... trước khi hắn dâng nộp thủ cấp của Dao'er cho triều đình..."
Cảnh báo chí mạng của tiền chủ vừa dứt, thần ảnh của hắn tan biến thành hàng vạn đốm sáng xanh lam nhạt, tràn ngập vào linh hồn Trình Dạ.
Cùng lúc đó, phần ký ức đầu tiên của Vân Hoài Phong được mở khóa hoàn chỉnh trong tâm trí Trình Dạ. Bản đồ ngầm của trạm liên lạc Hắc Vũ đầu tiên tại Vân Trung Thành hiện ra rành mạch, rõ ràng đến từng ngõ ngách.
Nhưng luồng mana oán hận khổng lồ đi kèm với ký ức đang điên cuồng tàn phá hệ thần kinh của Trình Dạ, đe dọa xóa sạch ý thức hiện đại của anh.
*Kháng Độc Chú Tự Nhiên! Kích hoạt!*
Ý chí logic cực hạn của một nhà đàm phán hiện đại bùng lên như một chiếc neo sắt kiên cố giữ chặt lấy bản ngã của Trình Dạ giữa cơn bão oán niệm cổ đại. Linh hồn ngoại lai không mang ma lực bẩm sinh của anh hoạt động như một bộ lọc tự nhiên, vô hiệu hóa hoàn toàn nguyền chú tâm linh tàn dư của tiền chủ, ép luồng mana bạo động màu xanh lam phải ổn định lại xung quanh kinh mạch.
Trình Dạ mở bừng mắt ra, thở hổn hển trên nền đá lạnh. Mắt trái của anh khẽ rực sáng một tia lửa xanh lam nhạt trong tích tắc trước khi ẩn đi dưới mái tóc rối bù.
Anh đã vượt qua **Cửa Ải Đồng Điệu 15%** an toàn.
Bên ngoài phòng giam, Lôi Hổ đang điên cuồng quát tháo lính canh ngục:
"Lục soát! Lục soát toàn bộ người của Hắc Ảnh và phòng giam của hắn ngay lập tức! Cuốn sổ mật mã và di chúc da thú chắc chắn phải ở quanh đây! Gã vừa bị bắt giữ chưa đầy nửa canh giờ, không thể tẩu tán đi đâu được!"
Tiếng bước chân nha dịch dồn dập vang lên ngoài hành lang. Chúng bắt đầu lục soát bạo lực phòng giam của Hắc Ảnh, lật tung từng viên đá ẩm ướt.
Trình Dạ nằm yên trong bóng tối, một tay đè chặt lên ngực áo tù rách nát — nơi cuốn sổ tay mật mã và di chúc da thú đang áp sát vào da thịt anh ấm nóng.
*Lôi Hổ sẽ sớm lục soát sang phòng giam của ta. Ta bắt buộc phải giải mã cuốn sổ mật mã này bằng thuật toán tiếng Anh hiện đại ngay đêm nay để biến nó thành một thứ phế liệu vô nghĩa trước mắt chúng, đồng thời chuẩn bị cho cuộc đàm phán hoãn binh quyết định với tổng đốc.*
Tiếng bước chân sắt của Lôi Hổ đang tiến sát đến cửa phòng giam của Trình Dạ, mang theo sát khí lạnh ngắt của một cuộc lục soát sinh tử cận kề.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!