Chén Canh Độc Trong Ngục Tối
Bóng tối dưới lòng Hầm ngục Phủ Tổng đốc đặc quánh như một lớp nhựa đường nguội lạnh, chỉ có tiếng tuyết lở từ dãy Thiên Sơn dội vào những khe thông gió hẹp trên cao, mang theo hơi lạnh buốt xương của một đêm dài biên cảnh.
Trình Dạ ngồi bất động trên nền đá ẩm ướt, đôi tay mang Xiềng Xích Sắt Đen Biên Thùy khẽ nhúc nhích. Tiếng kim loại va chạm loảng xoảng loang loãng vào vách đá, vang lên những nhịp *cộc, cộc* đều đặn. Đó không phải là sự vô thức của một kẻ điên, mà là nhịp gõ tính toán của một nhà đàm phán khủng hoảng đang cô lập nỗi đau vật lý từ bả vai phải bị roi sắt đánh nát thịt và vết thương rỉ máu trên cổ.
"Vân thống lĩnh, uống đi chứ. Đừng phụ lòng tốt của Đại phán quan."
Giọng nói khàn khàn, mỏng dính như giấy ráp của Hàn Độc vang lên ngoài song sắt. Gã là độc sư ngầm của phủ tổng đốc, một kẻ có thân hình gầy gò rộc người, da mặt xám xịt nổi đầy những đường gân xanh quái dị do tu luyện độc công của môn phái Vạn Độc Quyết. Hàn Độc đưa bàn tay gầy trơ xương, móng tay thâm đen đầy cặn độc, đẩy bát canh sâm súp ấm nóng nghi ngút khói qua khe hở song sắt.
Hương sâm nồng đậm lập tức tỏa ra, che phủ đi mùi ẩm mốc của ngục tối. Nhưng bên dưới làn khói ấm áp ấy, một mùi hương ngọt lịm, hơi có vị kim loại rỉ sét cực kỳ mỏng nhẹ lẩn khuất vào không khí.
*Hừm...*
Từ sâu dưới gầm chiếc giường gỗ mục nát ở góc phòng giam, một tiếng gầm gừ cực nhỏ, chỉ là một rung động tần số thấp trong lồng ngực vang lên. A Lang — chú chó săn giống sói xám biên thùy khổng lồ — khẽ nhúc nhích cơ thể dưới bóng tối. Đôi tai dày, nhọn của nó dựng đứng, đôi mắt tinh anh rực sáng như hai đốm lửa xanh lục trong đêm tối canh gác. Nó dùng mũi hít hà luồng khí nóng bay ra từ bát canh, rồi khẽ dùng móng vuốt cào nhẹ ba nhịp xuống nền đất ẩm.
Đó là tín hiệu cảnh báo sinh học mà Trình Dạ đã dạy cho nó bằng phương pháp Thử Độc Bằng Khuyển Săn.
*Bát canh này có độc. Công Thức Độc Của Hàn Độc — 'Hư Thần Tán' hay còn gọi là Mạn Tính Phệ Hồn Tán. Một loại kịch độc mãn tính không màu, không mùi, chuyên dùng để tàn phá đại não và gặm nhấm linh hồn lực của tu sĩ. Khương Hàn muốn ta uống thứ này để biến ta thành một kẻ đần độn thực sự trước khi bước lên pháp trường ngày mai, triệt tiêu mọi khả năng phản kháng tâm linh hay bộc lộ bí mật của tiền chủ trước bách tính.*
Trong đàm phán khủng hoảng hiện đại, khi đối thủ đưa ra một tối hậu thư chết chóc mang tính vật lý, việc từ chối thẳng thừng hay lật đổ bàn đàm phán chỉ chứng minh rằng ngươi còn tỉnh táo và có giá trị để họ tiếp tục cưỡng chế bằng bạo lực. Hàn Độc đang đứng đó để giám sát. Nếu anh không uống, gã sẽ lập tức gọi lính canh ngục xông vào khống chế, đè nghiến anh xuống để đổ thuốc. Khi đó, lớp ngụy trang mất trí nhớ của anh sẽ hoàn toàn sụp đổ.
"Sao thế?" Hàn Độc nheo đôi mắt ti hí xảo quyệt, gõ nhẹ ngón tay lên song sắt. "Ngài chê canh sâm của phủ tổng đốc không hợp khẩu vị sao? Hay là... trí nhớ của ngài vẫn còn giữ lại chút gì đó cảnh giác?"
Sát khí từ cơ thể gầy gò của gã độc sư bắt đầu dao động. Hai tên lính canh ngục mặc giáp da thô đứng sau gã lập tức đặt tay lên chuôi đao rộng bản, ánh mắt lạnh lùng khóa chặt lấy Trình Dạ.
Một trong hai tên lính canh là một gã béo ú, trên tay đang bưng một bát canh thịt cừu nóng hổi — Khẩu Phần Ăn Đặc Biệt Của Cai Ngục — tỏa ra mùi hành tây và mỡ cừu béo ngậy để chống chọi cái lạnh biên ải. Hắn đặt bát canh của mình lên chiếc bàn gỗ mục nát ngay sát song sắt phòng giam, khoanh tay đứng nhìn Trình Dạ đầy chế giễu.
*Bát canh thịt cừu sạch ở ngay cự ly một cánh tay.*
Trình Dạ khẽ rủ mi mắt, che giấu tia sáng lạnh lùng trong đồng tử. Bộ não của anh phân tích nhanh chóng: *Kinh mạch của thân xác này đã phế rách, không thể vận dụng mana để đập vỡ bát canh hay dùng lực lượng để phản kháng. Kháng Độc Chú Tự Nhiên của linh hồn ngoại lai có thể bảo vệ ý thức của ta không bị tiêu diệt, nhưng cơ thể phàm trần của Vân Hoài Phong đã quá suy kiệt, nếu chịu thêm độc tính của Hư Thần Tán, các tế bào thần kinh sẽ bị hoại tử, ta sẽ mất đi khả năng nói và tư duy logic. Ta bắt buộc phải thực hiện cuộc Hoán Đổi Thức Ăn Ngầm.*
"Hư không... sương mù... đừng đến đây!" Trình Dạ đột ngột gầm lên một tiếng khàn đặc, cơ thể co giật dữ dội. Anh lao mạnh người về phía trước, xiềng xích sắt đen va chạm loảng xoảng vào song sắt tạo ra một tiếng động chói tai cực lớn.
Anh chộp lấy bát canh sâm độc từ tay Hàn Độc, đưa lên miệng hớp một ngụm lớn.
"Tốt lắm!" Hàn Độc khẽ cười lạnh, sự cảnh giác trong mắt gã giảm đi một nửa khi nhìn thấy Trình Dạ uống thuốc.
Nhưng ngay khi ngụm nước canh nóng bỏng vừa chạm vào đầu lưỡi, Trình Dạ đã dùng lưỡi chặn dòng nước lại dưới vòm họng, không cho nó trôi xuống thực quản. Ngay lập tức, anh trợn trừng hai mắt, bọt mép sủi ra nhẹ, cơ thể đổ sụp về phía trước vấp phải xích sắt gãy. Anh ho lên một tiếng dữ dội, điên cuồng phun mạnh ngụm nước canh ra ngoài, hướng thẳng về phía mặt của hai tên lính canh ngục.
"Khặc... khặc... máu! Có máu trong canh! Các ngươi muốn giết ta!" Trình Dạ điên cuồng cào cấu hai tay lên cổ, smear — bôi rộng vết máu cũ trên cổ ra nham nhở, tạo thành một cảnh tượng vô cùng hỗn loạn và kinh tởm.
"Mẹ kiếp! Tên điên này!" Hai tên lính canh ngục hốt hoảng chửi rủa, vội vàng lùi lại mấy bước để tránh bãi nước canh bẩn thỉu trộn lẫn máu tươi mà Trình Dạ vừa phun ra.
Sự chú ý của Hàn Độc và lính canh hoàn toàn bị đánh lạc hướng trong vòng hai giây ngắn ngủi bởi phản ứng điên loạn tự hành xác của Trình Dạ.
Chính trong khoảnh khắc hỗn loạn cực hạn đó, Trình Dạ vận dụng toàn bộ kỹ thuật nhanh tay khéo léo của một nhà đàm phán từng học ảo thuật cự ly gần ở thế giới hiện đại. Tiếng xích sắt đen va đập loảng xoảng chói tai trên song sắt chính là công cụ tạo ra tiếng ồn nền hoàn hảo để che giấu chuyển động vật lý.
Cánh tay trái mang xích của anh lướt qua khe song sắt nhanh như một bóng ma không để lại dấu vết. Anh chộp lấy bát canh thịt cừu sạch của tên lính canh béo đặt trên chiếc bàn gỗ mục ngoài song sắt, đồng thời đặt bát canh sâm độc (vẫn còn đầy hơn hai phần ba) vào đúng vị trí cũ của bát canh thịt cừu.
Động tác tráo đổi diễn ra chỉ trong vòng nửa giây, chuẩn xác đến từng milimet.
Nhưng ngay khi Trình Dạ vừa thu tay về phòng giam, tên lính canh béo ú bực tức bước lên phía trước. Hắn không phát hiện ra sự tráo đổi, nhưng sự tức giận vì bị tên điên phun nước bẩn khiến hắn trút giận bằng cách dậm mạnh ủng da xuống đất, rồi dùng mũi chân đá mạnh một cú vào gầm giường gỗ mục nát nơi gã nghe thấy tiếng động nhỏ.
*Bộp! Xin rên rỉ nhẹ...*
A Lang nằm sâu dưới gầm giường bị cú đá của tên lính canh trúng ngay sát tai trái. Mảnh tinh thể ma pháp nhỏ khảm trên vòng cổ của nó khẽ lóe sáng để hấp thụ bớt lực chấn động, nhưng cú đá bằng ủng sắt vẫn khiến tai của chú chó săn bị rách một đường nhỏ, máu xám rỉ ra ẩm ướt. Đau đớn cực độ, nhưng A Lang là một linh thú huấn luyện trung dũng vô song. Nó cắn chặt răng, không hề phát ra một tiếng sủa hay tiếng gầm gừ nào để tránh làm lộ vị trí ẩn nấp của mình, cơ thể nó run lên bần bật dưới bóng tối ngầm.
Trình Dạ nhìn vệt máu xám khẽ rỉ ra trên nền đá dưới gầm giường, ánh mắt anh lạnh ngắt như băng tuyết Thiên Sơn. Một luồng sát khí thầm lặng, lạnh lùng ngưng tụ trong lồng ngực anh.
*Nợ máu này, ta sẽ bắt các ngươi phải trả gấp trăm lần.*
"Được rồi, tên điên này đã uống một ngụm lớn Hư Thần Tán, độc tính đã thấm vào kinh mạch thần kinh của gã." Hàn Độc nhìn Trình Dạ đang nằm co quắp trên nền đất ho khan, gương mặt gã độc sư lộ ra vẻ thỏa mãn tột cùng. Gã quay sang bảo hai tên lính canh ngục: "Giam gã lại chặt chẽ. Đêm nay độc tính phát tác hoàn toàn, ngày mai gã sẽ chỉ là một cái xác không hồn biết đi trên pháp trường."
"Mẹ kiếp, lạnh quá." Tên lính canh béo ú lầm bầm chửi rủa, kéo lại chiếc giáp da thô bám đầy sương muối. Hắn bước lại gần chiếc bàn gỗ mục, không hề nghi ngờ gì, chộp lấy bát canh đặt trên bàn — bát canh sâm độc đã bị Trình Dạ tráo đổi — rồi ngửa cổ uống một ngụm lớn để sưởi ấm cơ thể.
"Nước canh thịt cừu hôm nay sao lại có vị hơi ngọt và metallic thế này..." Tên lính canh béo khẽ nhíu mày, lầm bầm tự hỏi.
Nhưng hắn chưa kịp nói hết câu, đôi đồng tử của hắn đột ngột co rụt lại thành hai chấm nhỏ.
*Hự! Khặc... khặc...*
Chiếc bát gỗ trên tay tên lính canh rơi bộp xuống đất, nước canh loang lổ trên nền đá. Hắn trợn trừng mắt, hai tay điên cuồng cào cấu vào cổ họng, toàn thân nổi đầy những đường gân xanh tím dị dạng bốc khói đen nhẹ. Độc tố 'Hư Thần Tán' cực mạnh bộc phát thẳng vào mạch máu của một kẻ không có tu vi cao kháng độc, lập tức tàn phá hệ thần kinh của hắn.
Tên lính canh béo ngã nhào xuống đất, cơ thể co giật dữ dội, bọt mép sủi ra loang lổ máu tươi ngay trước mặt Hàn Độc.
"Cái gì?!" Hàn Độc biến sắc, kinh hoàng nhìn tên lính canh đang co giật dưới đất. "Ngộ độc Hư Thần Tán? Tại sao bát canh của hắn lại có độc?!"
*Rầm!*
Cánh cửa sắt của hầm ngục bị đá văng ra một lần nữa với một lực lượng bạo lực khổng lồ. Cai ngục trưởng Lôi Hổ bước vào, gương mặt khổng lồ sặc sụa mùi rượu đỏ bừng lên vì giận dữ, tay cầm chiếc roi da gai sắt rỉ máu khô rít lên sấm sét:
"Có chuyện gì thế này?! Tại sao lính của ta lại ngộ độc co giật ngay trước phòng giam phản tặc?!"
Không khí trong Hầm ngục Phủ Tổng đốc lập tức bị đẩy vào trạng thái báo động đỏ, sát khí dâng cao tột cùng dưới bóng tối lạnh lẽo.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!