Nhạc nềnWuxia3

Sắc Chỉ Đỏ Và Canh Bạc Đầu Tiên

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng xích sắt va đập loảng xoảng loang loãng trong hành lang ngục tối như tiếng gọi của quỷ vô thường kéo dài trên nền đá ẩm ướt.


*Cộc. Cộc. Cộc.*


Tiếng bước chân dồn dập, nặng nề rầm rộ đang tiến thẳng về phía phòng giam tối tăm nhất dưới lòng đất của Phủ Tổng đốc Biên cảnh. Sát khí lạnh ngắt tỏa ra từ những ngọn đuốc hắt bóng loang lổ lên vách tường đá xám bám đầy sương muối.


"Lùi lại! Mau ẩn vào bóng tối!" Trình Dạ khàn giọng thì thầm, âm thanh nhỏ như muỗi kêu nhưng đầy uy lực ép buộc.


Vân Dao cắn chặt môi, đôi mắt đỏ hoe ngập tràn sự giằng xé nhìn vết máu tươi đang rỉ ra từ cổ Trình Dạ — vết cắt do chính thanh kiếm gãy Đoạn Vân Kiếm của cô để lại. Nhưng trước tiếng bước chân đang cận kề, cô không thể do dự. Lục Vô Song nhẹ nhàng như một bóng ma câm lặng, nắm lấy vai Vân Dao, cả hai nhún người lướt lên, bám chặt vào những thanh xà gỗ đen kịt, ẩm mốc trên trần ngục cao hơn năm mét, hoàn toàn hòa mình vào bóng tối đặc quánh của trần đá.


*Rầm!*


Cánh cửa sắt nặng nề bị đá văng ra. Cai ngục trưởng Lôi Hổ bước vào, gương mặt khổng lồ sặc sụa mùi rượu rẻ tiền và đầy sát khí. Đi sau gã là hai tên lính canh ngục mặc giáp da thô, tay lăm lăm những thanh đao rộng bản.


"Vân Hoài Phong! Ngươi còn sống chứ hả?" Lôi Hổ gầm lên, tiếng hét dội vào vách đá vang vọng nhức óc. Gã dậm mạnh chiếc ủng da xuống nền đất, giơ ngọn đuốc rực lửa sát gần gương mặt bết bát bùn đất và máu khô của Trình Dạ.


Đột ngột, ánh mắt xảo quyệt của Lôi Hổ dừng lại ở cổ của Trình Dạ. Ngọn đuốc soi rõ một vệt máu đỏ tươi, còn ấm nóng đang chảy dọc xuống ngực áo tù rách nát. Đó là vết thương mới, hoàn toàn không phải vết roi cũ từ chiều nay.


"Máu mới?" Đôi lông mày rậm rạp của Lôi Hổ dựng ngược lên. Gã tiến một bước dài, tay trái thô ráp nắm chặt lấy chuôi đao bên hông. "Có kẻ đột nhập? Ngươi vừa gặp ai?"


Không khí trong phòng giam lập tức đông cứng lại. Trên trần nhà đen kịt, bàn tay Vân Dao siết chặt lấy chuôi kiếm gãy, khớp xương trắng bệch. Chỉ cần Lôi Hổ phát hiện ra sơ hở nhỏ nhất, một trận huyết chiến sinh tử sẽ bùng nổ ngay tại ngục tối này.


Nhưng bộ não của một nhà đàm phán khủng hoảng hiện đại trong Trình Dạ đã phản xạ nhanh hơn bất kỳ võ học nào. Anh không hề hoảng loạn. Ngay lập tức, anh kích hoạt kỹ năng Ngụy Trang Mất Trí Nhớ Hoàn Hảo kết hợp với Đọc Vị Tâm Lý Lâm Sàng.


*Lôi Hổ đang nghi ngờ, nhưng gã sặc mùi rượu và tính khí bốc đồng. Gã sợ trách nhiệm để xẩy ra bạo loạn trong ca trực của mình hơn là sợ ta chết.*


"Hư không... vết nứt... đừng đến đây!" Trình Dạ đột ngột trợn trừng hai mắt, đồng tử co rụt lại đầy kinh hoàng. Anh điên cuồng cào cấu hai tay xuống nền đá ẩm ướt, làm xích sắt đen va đập loảng xoảng điên loạn. Tay trái anh đưa lên, cào mạnh vào vết thương trên cổ, cố tình smear — bôi rộng vệt máu tươi ra khắp cổ và cằm, tạo thành những vết cào xé nham nhở như thể tự mình hành hạ.


"Lũ quỷ không mặt... các ngươi muốn linh hồn của ta sao? Đừng hòng!" Trình Dạ hét lên một tiếng khàn đặc, cơ thể co giật dữ dội, bọt mép sủi ra nhẹ. Anh đập mạnh đầu vào vách đá phía sau, tạo ra một tiếng *bộp* khô khốc, gương mặt ngơ ngác, hoảng loạn tột độ của một kẻ điên loạn thực sự.


Lôi Hổ lùi lại nửa bước, vẻ mặt đầy sự khinh bỉ và chán ghét. Gã nhìn những vệt móng tay rách nát tự cào cấu trên cổ Trình Dạ và vệt máu đỏ loang lổ.


"Mẹ kiếp, lại phát điên rồi sao?" Lôi Hổ nhổ một bãi nước bọt đầy kinh tởm xuống đất. Gã dùng mũi ủng da đá mạnh vào bả vai phải nát thịt của Trình Dạ, khiến anh đau đớn đến mức suýt ngất lịm đi, nhưng vẫn phải cắn răng duy trì biểu cảm điên dại. "Đại phán quan dùng độc chú Phệ Hồn tra khảo hồn phách gã chiều nay, chắc chắn tàn dư nguyền rủa đang cắn trả khiến gã tự hành xác. Đúng là một phế vật mất trí!"


"Cai ngục trưởng, chúng ta có cần lục soát phòng giam không?" Tên lính canh đi sau lo lắng hỏi.


"Lục cái rắm!" Lôi Hổ gầm gừ, xoa xoa khớp vai trái bị thương cũ của mình. "Một tên phế nhân kinh mạch rách nát bị khóa bằng xích sắt nặng hai mươi cân, tự cào cổ mình thì có gì lạ? Khương phán quan đang đợi chúng ta báo cáo ở sảnh ngoài. Đi mau!"


Gã quay lưng bước đi, không hề nghi ngờ gì thêm. Tiếng cửa sắt đóng sập lại một lần nữa mang theo sự im lặng chết chóc trở lại phòng giam.


Từ trên trần ngục, Vân Dao và Lục Vô Song nhẹ nhàng đáp xuống đất. Vân Dao nhìn vệt máu nham nhở trên cổ Trình Dạ, ánh mắt cô phức tạp vô ngần. Sự nghi ngờ đoạt xá vẫn còn đó, nhưng lòng khâm phục trước sự điềm tĩnh và khả năng ngụy trang đến đáng sợ của người đàn ông này đã bắt đầu nhen nhóm.


"Ngươi... tự hành xác để cứu chúng ta?" Vân Dao khàn giọng hỏi.


"Đi mau," Trình Dạ thở hổn hển, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Anh dùng tay trái lau bớt máu trên cổ. "Mật vụ của Khương Hàn đang thắt chặt tuần tra đêm. Các ngươi ở lại đây một giây là thêm một phần nguy hiểm. Hãy tìm cách liên lạc với nghĩa quân ngoài thành, nhưng tuyệt đối không được bộc phát vũ lực tự phát. Hãy đợi lệnh của ta."


Lục Vô Song nhìn Trình Dạ một cái sâu sắc, khẽ gật đầu. Cô nắm lấy tay Vân Dao, lách người vào bóng tối của hành lang thông gió, biến mất nhanh chóng như cách họ xuất hiện.


Một mình Trình Dạ nằm lại trong phòng giam tối tăm, cái lạnh thấu xương của đêm biên cảnh bắt đầu tràn vào qua khe hở đá. Anh nhắm mắt lại, cố gắng chịu đựng cơn đau buốt từ bả vai phải và vết thương trên cổ. Nhưng anh biết, canh bạc sinh tử thực sự chỉ mới bắt đầu.


---


Sáng hôm sau, bầu trời biên thùy Thiên Sơn xám xịt như tro tàn, những bông tuyết đầu mùa bắt đầu rơi lác đác, mang theo luồng khí lạnh ngắt từ vực thẳm hư không thổi tràn qua thành trì cổ.


Tiếng bước chân tập tễnh của một người già vang lên ngoài cửa phòng giam. Bạch lão đầu — lão cai ngục năm mươi lăm tuổi với dáng người còng xơ xác, mặc bộ đồng phục lính canh phủ tổng đốc cũ rách — bước vào với chiếc khay gỗ đựng bát cháo loãng nguội ngắt.


Gương mặt của Bạch lão đầu xám ngoét, đôi mắt láo liên đầy sợ hãi, chùm chìa khóa sắt trong tay lão run lên bần bật phát ra những tiếng loảng xoảng bất thường.


Trình Dạ lập tức ngồi dậy, ánh mắt sắc sảo như chim ưng khóa chặt lấy biểu cảm của lão già. Anh sử dụng kỹ năng Đọc Vị Tâm Lý Lâm Sàng.


*Lão Bạch đang cực kỳ hoảng loạn. Nhịp thở dồn dập, cơ mặt co rúm, bước đi run rẩy. Có một biến cố cực lớn vừa xảy ra ngoài thành, và biến cố đó đe dọa trực tiếp đến tính mạng của lão hoặc gia đình lão.*


"Lão Bạch," Trình Dạ khẽ gọi, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy sức nặng áp chế tinh thần. "Biên giới có biến phải không?"


Bạch lão đầu giật nảy mình, suýt làm rơi khay cháo. Lão nhìn quanh hành lang vắng vẻ, rồi vội vã quỳ sụp xuống bên cạnh song sắt phòng giam Trình Dạ, khóc không thành tiếng:


"Vân thống lĩnh... không, Vân gia chủ! Tiêu đời rồi! Toàn bộ biên cảnh này sắp đại họa lâm đầu rồi!"


"Nói rõ xem," Trình Dạ nhíu mày.


"Sắc chỉ đỏ... Sắc Lệnh Tru Di Cửu Tộc từ hoàng thành vừa mới ập xuống phủ tổng đốc cách đây một canh giờ!" Bạch lão đầu thì thào trong nước mắt, giọng nói run rẩy đến mức nghẹn ngào. "Thần Hoàng Thiên Khải ban lệnh, kết tội Vân gia mưu phản quốc gia, yêu cầu Đại phán quan Khương Hàn lập tức thiết lập pháp trường, hành quyết công khai toàn bộ gia tộc Vân thị tại quảng trường trung tâm thành vào trưa ngày mai! Không cần xét xử, không cần thẩm vấn thêm nữa!"


Trình Dạ cảm thấy tim mình đập mạnh một nhịp. Sắc lệnh tru di cửu tộc của hoàng gia đã ập xuống sớm hơn dự kiến. Đây chính là thảm họa tối thượng đe dọa xóa sổ toàn bộ kế hoạch sinh tồn của anh. Khương Hàn dốc toàn lực chuẩn bị pháp trường hành quyết dã man để lập công với hoàng triều. Hơn một trăm tộc nhân Vân gia tị nạn đang bị giam lỏng ngoài biên giới, bé Vân Diệu mười tuổi, cháu trai Vân Triều ở mỏ đá... tất cả sẽ bị đưa lên đoạn đầu đài.


"Khương Hàn đang làm gì?" Trình Dạ lạnh lùng hỏi.


"Khương phán quan đang điều động cấm vệ quân phong tỏa toàn bộ đường ra vào thành! Gã tuyên bố sẽ không để sót một con chuột nào của Vân gia." Bạch lão đầu khóc ròng. "Gia đình ta... con trai ta cũng làm phu dịch trong phủ tri phủ, nếu thành phố này xảy ra binh biến bạo loạn giữa nghĩa quân và triều đình, Slums (khu ổ chuột) nơi gia đình ta ở sẽ bị thiêu rụi đầu tiên! Ta phải làm sao đây, Vân gia chủ?"


Trình Dạ nhắm mắt lại trong ba giây. Bộ não của một nhà đàm phán khủng hoảng hiện đại bắt đầu hoạt động với công suất tối đa, phân tích chuỗi thông tin bất đối xứng từ những mảnh Giấy Vụn Phủ Tổng Đốc mà Vân Nhã thu thập được từ sọt rác thư phòng tổng đốc trước đó.


*Khương Hàn là một phán quan hoàng gia, gã chỉ muốn lập công nhanh chóng để thăng quan tiến chức về hoàng thành. Nhưng Tổng đốc Tiêu Thừa Vũ thì khác. Tiêu Thừa Vũ là một chính trị gia trẻ tuổi đầy dã tâm, gã muốn giữ thế lực cát cứ tại biên cảnh để mưu đồ đại sự tranh đoạt ngai vàng. Tiêu Thừa Vũ cực kỳ ghét việc triều đình gửi phán quan đến can thiệp vào địa bàn của mình. Nếu Vân gia bị tiêu diệt hoàn toàn, Khương Hàn sẽ nắm giữ toàn bộ công trạng và mạng lưới tình báo Hắc Vũ, biến tổng đốc thành một bù nhìn không có giá trị thực tế.*


Đây chính là kẽ hở chính trị chí mạng giữa Tổng đốc và Phán quan!


Trình Dạ mở mắt ra, ánh mắt rực sáng một tia lửa xanh lam lạnh lùng. Anh thò tay trái qua khe sắt, nắm lấy cổ áo bẩn thỉu của Bạch lão đầu, kéo sát lão vào phòng giam.


"Lão Bạch, ngài muốn cứu gia đình mình không?"


"Muốn! Ta thề chết cũng muốn cứu con trai ta!" Bạch lão đầu run rẩy gật đầu.


"Vậy thì nghe đây. Ta có một bức thư mật cần ngài chuyển trực tiếp đến tay Tổng đốc Tiêu Thừa Vũ ngay trong ca trực trưa nay." Trình Dạ lạnh lùng nói.


Bạch lão đầu nghe thấy hai chữ "Tổng đốc" liền hoảng sợ co rúm người lại, cố gắng giật cổ áo ra khỏi tay Trình Dạ:


"Không được! Gửi thư cho tổng đốc lúc này là phạm tội thông đồng với phản tặc! Nếu Khương phán quan phát hiện, cả nhà ta sẽ bị lột da! Ta không dám làm, ta không dám đâu!"


Trình Dạ không hề thả tay, anh siết chặt hơn, sử dụng kỹ năng Đọc Vị Tâm Lý Lâm Sàng và Đánh Vào Nỗi Sợ Hãi cực hạn:


"Lão Bạch, ngài nghĩ nếu ngài không gửi thư, gia đình ngài sẽ an toàn sao? Sắc lệnh tru di một khi thực thi, tàn quân nghĩa binh Vân gia ngoài thành sẽ điên cuồng tấn công tự sát vào phủ tổng đốc để báo thù. Chiến tranh bùng nổ, kỵ binh thiết giáp càn quét, khu ổ chuột của ngài sẽ là nơi đầu tiên bị san phẳng thành bình địa. Con trai ngài sẽ chết trong loạn tiễn!"


Anh dừng lại một nhịp, giọng nói dịu xuống nhưng đầy sự răn đe sinh tử:


"Nhưng nếu ngài chuyển bức thư này cho Tiêu Thừa Vũ, tổng đốc sẽ nhận ra Vân gia là con bài tẩy duy nhất giúp gã kìm hãm Khương Hàn và giữ vững binh quyền biên cảnh. Tổng đốc sẽ bảo hộ ngầm cho Vân gia, dẹp loạn pháp trường, và gia đình ngài sẽ được tổng đốc che chở tuyệt đối an toàn. Ngài chọn đứng nhìn con trai mình chết cháy, hay chọn mạo hiểm một lần để có được sự bảo hộ của tổng đốc?"


Những lời lập luận sắc bén, đánh thẳng vào nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của Bạch lão đầu khiến lão hoàn toàn rụng rời ý chí kháng cự. Lão nhìn chằm chằm vào ánh mắt sâu thẳm, tĩnh lặng của Trình Dạ, hàm răng va vào nhau lập cập:


"Ta... ta phải làm thế nào?"


Trình Dạ buông cổ áo lão ra, rút từ trong giày của thân xác tiền chủ ra ba đồng tiền xu vàng cuối cùng — số tiền vàng dự trữ ít ỏi mà Lục Vô Song đã lén nhét vào cho anh đêm qua. Anh đặt chúng vào lòng bàn tay run rẩy của Bạch lão đầu.


"Đây là tiền đặt cọc cho mạng sống của gia đình ngài. Bây giờ, mang cho ta một mảnh than củi nhỏ từ lò sưởi hành lang. Nhanh lên!"


Bạch lão đầu nhìn ba đồng tiền vàng rực rỡ, cắn chặt răng, vội vã tập tễnh chạy ra ngoài hành lang rồi nhanh chóng quay lại với một mẩu than củi đen nhỏ giấu trong tay áo.


Trình Dạ ngồi bệt xuống góc tối phòng giam, tránh khỏi tầm quan sát của camera tinh thần lực từ xa của ngục tối. Anh lôi từ trong ngực áo ra những mảnh Giấy Vụn Phủ Tổng Đốc bị xé nhỏ bám bụi đường mà anh luôn cất giữ cẩn thận.


Sử dụng kỹ năng Phân Tích Chuỗi Logic, anh xếp các mảnh giấy vụn lên nền đá ẩm ướt, ghép nối các số liệu tài chính về quặng sắt và muối lậu biên giới của Tiêu Thừa Vũ. Đầu óc của một nhà đàm phán khủng hoảng hiện đại nhanh chóng tái cấu trúc lại dã tâm của tổng đốc: *Tiêu Thừa Vũ đang bí mật tích trữ quặng sắt chịu lực để rèn đúc giáp sắt nặng cho lực lượng kỵ binh riêng, chuẩn bị cho cuộc nổi dậy tranh đoạt ngai vàng hoàng gia tương lai. Gã cực kỳ thèm khát mạng lưới tình báo Hắc Vũ để theo dõi động thái của các hoàng tử đối thủ tại hoàng đô.*


Trình Dạ dùng mẩu than củi viết nhanh lên mặt sau của mảnh giấy vụn phủ tổng đốc. Anh áp dụng Giao Thức Liên Lạc Hai Chiều Hắc Vũ — sử dụng các ký hiệu mật mã kết hợp tiếng Anh hiện đại ngụy trang thành các ký tự Thần Khải cổ tự tinh vi, đảm bảo không một mật thám cổ đại nào của Khương Hàn có thể giải mã nổi nếu bức thư bị chặn đường.


Nội dung bức thư mật viết bằng mật mã:


*"Gửi Tổng đốc Tiêu Thừa Vũ.*


*Sắc lệnh tru di của Thần Hoàng thực chất là con bài của mật viện nhằm tước đoạt quyền kiểm soát mỏ đá lạnh và quặng sắt chịu lực biên thùy khỏi tay Tiêu gia. Nếu Vân gia bị hành quyết công khai ngày mai, Khương Hàn sẽ nắm giữ toàn bộ binh quyền truy quét địa phương, biến tổng đốc thành một quân cờ vô dụng chờ ngày bị triệu hồi về hoàng đô tước tước vị.*


*Vân Hoài Phong tuy mất trí nhớ, nhưng tàn niệm của ta vẫn giữ chìa khóa kích hoạt mạng lưới tình báo Hắc Vũ toàn đại lục và sơ đồ các lối mòn ngầm tránh sương mù nguyền rủa. Hãy dùng quyền tổng đốc hoãn thi hành án tử hình trong vòng 24 giờ để điều tra thêm về Hắc Vũ. Vân gia sống sót sẽ làm lá chắn ngầm bảo vệ mỏ sắt của Tiêu gia, giúp ngài có đủ tài nguyên rèn giáp Thiết Giáp Quân tranh đoạt ngai vàng.*


*Nếu ngài chọn làm con chó trung thành của triều đình, hãy để Khương Hàn chặt đầu chúng ta ngày mai. Nhưng nếu ngài muốn làm chủ nhân của ngai vàng, hãy hoãn binh.*"


Trình Dạ gấp nhỏ mảnh giấy vụn lại, nhét vào trong một chiếc túi thơm rách nát thêu hoa mai của Vân Dao để lại, rồi giao nó cho Bạch lão đầu.


"Lão Bạch, khi ngài mang quần áo giặt là bẩn của tổng đốc vào phòng tắm trưa nay, hãy lén nhét chiếc túi thơm này vào dưới đế khay trà của tổng đốc. Tuyệt đối không được để cận vệ Triệu Vũ nhìn thấy. Hiểu chưa?"


Bạch lão đầu nắm chặt chiếc túi thơm, gương mặt đầy sự kiên định liều mạng của một kẻ bị dồn vào chân tường chính trị:


"Vân gia chủ yên tâm, ta dù nhát gan, nhưng vì con trai ta, ta thề sẽ đưa tận tay tổng đốc!"


Lão vội vã thu dọn khay cháo loãng, tập tễnh bước nhanh ra ngoài cửa sắt phòng giam.


Một mình Trình Dạ nằm lại dưới phòng giam tối tăm, xiềng xích sắt đen đè nặng lên cơ thể suy kiệt. Anh nhìn ra khe thông gió nhỏ trên cao, nơi những bông tuyết trắng buốt đang rơi dồn dập hơn.


*Canh bạc đầu tiên đã được tung ra. Tiêu Thừa Vũ có đủ dã tâm và sự dũng cảm để đối đầu với sắc lệnh đỏ của hoàng đế, hay gã sẽ chọn an toàn chặt đầu Vân gia để lập công?*


Thời gian trôi qua hằng giờ đầy căng thẳng nghẹt thở. Tiếng chuông đồng báo giờ của phủ tổng đốc vang lên từng nhịp khô khốc ngoài thành phố. Trưa đã qua, chiều tà dần buông xuống, bóng tối một lần nữa bao phủ hầm ngục ẩm ướt.


Đột ngột, tiếng xích sắt loảng xoảng ngoài hành lang vang lên dồn dập bất thường.


Cửa phòng giam bị mở ra một cách thô bạo. Nhưng người bước vào không phải là Bạch lão đầu mang tin mừng hoãn binh, cũng không phải Lôi Hổ bạo lực.


Đó là một người đàn ông gầy yếu rộc người, da mặt xám xịt nổi đầy gân xanh quái dị, mặc y phục tỳ tử phủ tổng đốc cũ rách sẫm màu. Ánh mắt gã lạnh lùng, lầm lì như một con rắn độc trong bóng tối hầm mộ. Tay gã bưng một chiếc khay gỗ đựng một bát canh súp ấm nóng nghi ngút khói.


Hàn Độc — độc sư ngầm của phủ tổng đốc, kẻ chuyên nhận mệnh lệnh bỏ độc ngầm từ mật viện hoàng gia.


"Vân thống lĩnh," Hàn Độc cất giọng khàn khàn, âm thanh bốc lên mùi tử khí hôi thối. Gã đặt khay gỗ xuống cạnh song sắt, gương mặt nổi gân xanh khẽ co rúm thành một nụ cười tàn nhẫn. "Đại phán quan Khương Hàn có lòng tốt, biết ngài sắp lên đường ngày mai nên đặc biệt sai ta mang bát canh sâm bổ dưỡng này đến để ngài ấm lòng trước giờ hành quyết."


Trình Dạ ngồi dậy, nhìn chằm chằm vào bát canh súp ấm.


Dưới gầm giường phòng giam tối tăm, chú chó săn huấn luyện A Lang bất ngờ khẽ gầm gừ nhẹ một tiếng tần số thấp, hai tai nó dựng đứng lên đầy cảnh giác. Mũi nó chun lại, cào cào chân xuống đất hướng về phía bát canh.


Trình Dạ lập tức nhận diện tín hiệu cảnh báo nguy hiểm sinh học: *Bát canh này có độc! Công Thức Độc Của Hàn Độc — 'Hư Thần Tán' — loại độc mãn tính không màu không mùi làm suy giảm trí tuệ và linh hồn lực dần dần, gieo rắc tử thần thầm lặng.*


Khương Hàn muốn dùng bát canh độc này để bẻ gãy hoàn toàn tinh thần lực của Trình Dạ trước khi đưa anh lên pháp trường, phòng ngừa anh bộc phát bí mật hay phản kháng tâm linh trước đám đông bách tính.


"Uống đi, Vân thống lĩnh," Hàn Độc tiến sát lại song sắt, đôi mắt ti hí xảo quyệt khóa chặt lấy từng cử động của Trình Dạ. "Đừng phụ lòng tốt của Đại phán quan."


Áp lực tử thần ngưng tụ trong căn phòng giam chật hẹp. Trình Dạ mang xiềng xích sắt đen nặng nề, không thể vận mana kháng cự vật lý. Nếu anh từ chối uống, Hàn Độc và lính canh sẽ dùng vũ lực bạo lực cưỡng ép đổ độc vào miệng anh, lộ ra sự tỉnh táo của linh hồn ngoại lai. Nhưng nếu anh uống bát canh độc 'Hư Thần Tán' này, linh hồn hiện đại của anh sẽ bị ăn mòn rách nát, biến anh thành một phế nhân điên loạn thực sự trước khi kịp đàm phán với tổng đốc.


Đôi ngón tay Trình Dạ khẽ nhúc nhích, gõ nhẹ lên vòng xích sắt đen phát ra tiếng *cộc, cộc* đều đặn dưới bóng tối ngục tối tăm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!