Kiếm Sắc Và Nghi Ngờ
Bóng tối trong hầm ngục Phủ Tổng đốc đặc quánh như hắc ín, lạnh lẽo và nồng nặc mùi rỉ sắt của máu cùng sương muối biên thùy. Trình Dạ nằm im trên nền đá ẩm ướt, từng hơi thở khò khè kéo theo cơn đau buốt nhói từ bả vai phải — nơi những vết roi sắt của Lôi Hổ đã quật nát da thịt, để lộ cả xương trắng. Xiềng Xích Sắt Đen Biên Thùy nặng nề siết chặt lấy cổ tay cổ chân anh, mỗi lần chuyển động nhẹ là những đường phù văn khóa mana lại lóe lên thứ ánh sáng tím mờ nhạt, dội một luồng xung lực lạnh buốt vào khí hải trống rỗng.
Đột ngột, một tiếng động cực nhẹ vang lên bên ngoài hành lang tối tăm. Đó không phải là tiếng bước chân nặng nề, nồng nặc mùi rượu của Lôi Hổ, mà là một nhịp chuyển động êm ái, gần như không tiếng động của một kẻ am tường khinh công thượng thừa.
"Két..."
Tiếng bản lề cửa sắt rít lên một âm thanh mảnh như sợi chỉ rồi im bặt. Một bóng đen thon gọn lách vào phòng giam, theo sau là một bóng người khác thấp hơn, khoác chiến phục da cũ sờn màu đỏ sẫm.
Trình Dạ không cử động, nhưng đôi mắt anh ẩn sau mái tóc rối bù lập tức nheo lại. Dưới ánh sáng yếu ớt của ngọn đuốc hành lang hắt qua khe cửa, anh nhận ra người đi đầu là Lục Vô Song, nữ hộ vệ câm của tiền chủ. Cô lướt đi như một bóng ma, thanh kiếm đen không vỏ Ảnh Thệ cầm trên tay tĩnh lặng đến đáng sợ. Người đi sau cô, với mái tóc đuôi ngựa buộc cao bằng dây thừng gai và eo đeo thanh kiếm gãy, chính là Vân Dao — con gái mười bảy tuổi của Vân Hoài Phong.
Nhưng không hề có một cuộc đoàn tụ đẫm nước mắt nào diễn ra.
*Xoạt!*
Một luồng kiếm khí lạnh ngắt như băng tuyết biên cương đột ngột bùng phát. Vân Dao tiến một bước dài, cổ tay xoay nhẹ, thanh kiếm gãy Đoạn Vân Kiếm rít lên một tiếng sắc lạnh rồi dừng lại ngay sát yết hầu của Trình Dạ. Lưỡi kiếm rỉ sét nhưng mang theo Tật Phong Kiếm Ý sắc bén vô ngần, chỉ cần anh nhúc nhích một li, huyết quản trên cổ sẽ lập tức bị cắt đứt.
"Ngươi không phải cha ta," Vân Dao khàn giọng nói, đôi mắt cô đỏ hoe, ngập tràn sự phẫn nộ, đau đớn và một sát ý lạnh lùng không chút dao động. "Nói! Ngươi là tà hồn phương nào đoạt xá thân xác này? Nếu không nói, ta sẽ dùng Đoạn Vân Kiếm băm vằm linh hồn ngươi thành trăm mảnh!"
Lục Vô Song đứng yên trong góc tối, thanh kiếm Ảnh Thệ của cô hơi hạ xuống, đôi mắt sâu thẳm nhìn Trình Dạ với một sự phức tạp khó tả. Cô biết anh không phải Vân Hoài Phong thật, nhưng cô chọn im lặng bảo vệ anh vì đại cục của gia tộc Vân thị.
Trình Dạ nằm im, cảm nhận rõ cái lạnh buốt của mũi kiếm gãy đang đè lên da cổ mình. Một vệt máu đỏ tươi bắt đầu rỉ ra, chảy dọc theo lưỡi kiếm rỉ sét. Thân thể này quá yếu ớt, kinh mạch phế rách khiến anh không thể vận động một tia mana nào để chống đỡ. Nhưng bộ não của một nhà đàm phán khủng hoảng hiện đại trong anh lại hoạt động với sự tỉnh táo cực hạn.
Anh áp dụng kỹ năng Đọc Vị Tâm Lý Lâm Sàng để phân tích đối phương:
*Vân Dao đang run rẩy. Khớp ngón tay cô siết chặt chuôi kiếm đến mức trắng bệch, nhịp thở dồn dập nhưng nông, cơ vai căng cứng. Cô ấy đang cực kỳ hoảng sợ và đau lòng, nhưng cố che giấu bằng vẻ ngoài tàn nhẫn. Cô ấy không muốn giết cha mình, cô ấy chỉ đang tìm kiếm một sự phủ nhận để bám víu vào hy vọng.*
"Dao Nhi..." Trình Dạ khàn giọng lên tiếng, giọng nói mang theo sự trầm khàn, mệt mỏi của một phế nhân nhưng lại tĩnh lặng như nước hồ thu.
"Câm miệng! Đừng dùng giọng nói của cha ta để gọi tên ta!" Vân Dao hét khẽ, mũi kiếm ấn sâu thêm một li, máu tươi chảy ra nhiều hơn. "Chiều nay, khi lính canh mang nước vào, ta đã đứng bên ngoài hành lang nhìn thấy tất cả. Ngươi đã dùng tay trái để cầm chén nước đưa lên miệng. Cha ta — Vân Hoài Phong — mười lăm tuổi đã cầm thương ra trận, tay phải của ông là cánh tay sắt bảo vệ biên cương, ông chưa bao giờ dùng tay trái để làm những việc nhỏ nhặt như vậy! Thói quen cầm chén bằng tay trái của ngươi đã bán đứng ngươi!"
Trình Dạ giật mình ngầm trong lòng. Một sơ hở nhỏ nhặt như vậy lại bị cô con gái sắc sảo này nhìn thấu. Nhưng anh không hề hoảng loạn. Đôi tay bị xiềng xích sắt đen khóa chặt của anh khẽ nhúc nhích, những ngón tay bắt đầu gõ nhẹ lên vòng xích sắt.
*Cộc... cộc... cộc...*
Tiếng kim loại va chạm vang lên đều đặn, tĩnh lặng, duy trì ở tần số đúng 60 nhịp một phút. Đây là kỹ năng Gõ Nhịp Tính Toán — một thủ thuật tâm lý học lâm sàng hiện đại dùng để tạo ra một tần số sóng âm ổn định, làm nhiễu loạn sự tập trung tinh thần và hạ thấp nhịp tim đang kích động của đối thủ.
"Dao Nhi," Trình Dạ nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ hoe của cô, ánh mắt anh sâu thẳm, dịu dàng nhưng đầy sức nặng. "Lôi Hổ đã quất nát bả vai phải của ta bằng roi gai sắt... xương vai phải của ta đã nứt vỡ... Ngươi muốn ta dùng cánh tay sắt đã gãy nát này để cầm chén nước sao?"
Lời nói của anh như một gáo nước lạnh dội thẳng vào tâm trí Vân Dao. Cô khẽ run lên, ánh mắt lướt nhanh xuống bả vai phải đẫm máu, lộ cả xương trắng của anh. Sự nghi ngờ trong mắt cô dao động, nhưng thanh kiếm gãy vẫn không hề hạ xuống.
"Ngụy biện!" Vân Dao cắn răng nói, nước mắt bắt đầu rơi lã chã trên gương mặt thanh tú nhưng bướng bỉnh. "Dù tay phải ngươi bị thương, nhưng thần thái của ngươi... ánh mắt của ngươi... hoàn toàn không phải của cha ta! Cha ta là một chiến tướng kiêu hùng, ánh mắt ông luôn bừng bừng sát khí bộc trực, không bao giờ thâm trầm, lạnh lùng và đầy tính toán như ngươi! Ngươi rốt cuộc là ai?"
Để ép Trình Dạ lộ sơ hở, Vân Dao đột ngột bộc phát Tật Phong Kiếm Ý mạnh mẽ hơn. Luồng kiếm khí sắc bén như gió lốc tràn ngập phòng giam, đè nặng lên linh hồn Trình Dạ, cố gắng ép buộc bản năng tự vệ của một tà hồn phải bộc phát mana để kháng cự.
Nếu Trình Dạ vận dụng một tia mana ngoại lai nào, thân phận đoạt xá của anh sẽ bị phơi bày lập tức. Nhưng anh chọn endure — chịu đựng hoàn toàn áp lực vật lý và tinh thần lực mà không có một sự phản kháng ma pháp nào. Vết cắt trên cổ anh sâu thêm, máu tươi chảy thành dòng xuống ngực áo tù rách nát.
Anh tiếp tục gõ nhịp ngón tay đều đặn: *Cộc... cộc... cộc...*
"Ký ức của ta... giống như một chiếc gương vỡ vụn sau trận chiến dưới lòng đất," Trình Dạ thì thào, giọng nói mông lung như kẻ mộng du nhưng chứa đựng một nỗi đau thương sâu thẳm được khơi gợi từ tàn niệm của Vân Hoài Phong trong tâm thức. "Ta không nhớ rõ nhiều thứ... Ta không nhớ danh sách Hắc Vũ giấu ở đâu... Nhưng ta nhớ..."
Anh dừng lại một chút, ánh mắt hướng về phía khoảng không vô định, giọng nói dịu đi:
"Ta nhớ chiếc hộp nhạc cơ khí bằng đồng của mẫu thân ngươi — Thẩm Hoài An. Chiếc hộp nhạc có khóa chín tầng bằng gỗ đàn hương... Mỗi lần ngươi khóc nhè khi lên mười tuổi, ta lại lên dây cót để nó phát ra giai điệu 'Thiên Sơn Tuyết'... Ta nhớ ta đã hứa với nàng sẽ bảo vệ ngươi... bảo vệ Vân gia..."
Khi nhắc đến tên Thẩm Hoài An và chiếc hộp nhạc cơ khí, một luồng oán niệm buồn thương tột độ của tiền chủ đột ngột bùng phát trong tâm thức Trình Dạ. Sự đồng điệu linh hồn của anh khẽ dao động, mắt trái của anh đột ngột lóe lên một tia sáng xanh lam nhạt đầy u uất.
Thanh kiếm gãy Đoạn Vân Kiếm trong tay Vân Dao khẽ run rẩy dữ dội. Giai điệu 'Thiên Sơn Tuyết' và chiếc hộp nhạc khóa chín tầng là kỷ niệm tuyệt mật chỉ có ba người trong gia đình họ biết. Ngay cả Lục Vô Song hay các trưởng lão cũng không hề hay biết.
"Cha..." Vân Dao nấc lên một tiếng, sát khí trong mắt cô hoàn toàn tan biến, thay vào đó là sự giằng xé đau đớn tột cùng. Cô hạ kiếm xuống một chút, nhưng sự lý trí của một võ giả luyện thể đỉnh phong vẫn khiến cô kìm hãm cảm xúc. "Nếu ngươi thực sự là cha... tại sao ngươi lại chọn giả điên hèn nhát trước Khương Hàn? Tại sao ngươi không dẫn dắt nghĩa quân tử chiến báo thù, mà lại dùng thông tin lăng mộ tổ tiên để cầu xin sự sống từ kẻ thù? Cha ta thà đứng chết chứ không bao giờ quỳ sống!"
Trình Dạ khẽ thở ra một hơi, áp lực từ kiếm ý đã giảm bớt. Anh nhìn cô con gái bướng bỉnh, nghiêm túc nói:
"Tử chiến báo thù? Để rồi hơn một trăm tộc nhân Vân gia, bao gồm cả bé Vân Diệu mười tuổi đang thoi thóp vì độc khí, và Vân Triều đang bị hành hạ ở mỏ đá, tất cả phải làm bạn với đất lạnh sao? Đàm phán không phải là hèn nhát, Dao Nhi. Đó là nghệ thuật kéo dài thời gian để tìm kiếm một con đường sống thực sự cho cả gia tộc. Nếu ta chọn đứng chết oai hùng, Vân gia sẽ diệt môn ngay trong ngày mai. Ngươi muốn danh dự của một xác chết, hay muốn tộc nhân của mình được sống sót?"
Những lời lập luận logic, lạnh lùng nhưng đầy thấu cảm của một nhà đàm phán hiện đại dội thẳng vào tư duy non nớt của cô thiếu nữ mười bảy tuổi. Vân Dao đứng lặng người dưới bóng tối hầm ngục, thanh kiếm gãy Đoạn Vân Kiếm hoàn toàn buông thõng xuống đất. Cô nhận ra người cha trước mặt mình tuy xa lạ về thần thái, nhưng lòng trung nghĩa bảo vệ gia tộc của ông lại chân thực hơn bất kỳ ai.
"Ta tạm thời tin ngươi," Vân Dao cắn răng, lau nước mắt trên mặt, ánh mắt cô lấy lại sự sắc bén của một giám sát viên nguy hiểm. "Nhưng ta sẽ giám sát ngươi từng bước một. Nếu ta phát hiện ngươi có bất kỳ hành vi bán đứng Vân gia hay thỏa hiệp hèn nhát nào với Tổng đốc Tiêu Thừa Vũ, Đoạn Vân Kiếm của ta sẽ không nể tình xưa nữa."
Trình Dạ khẽ mỉm cười nhạt: "Thỏa ước được thiết lập."
Đột ngột, Lục Vô Song từ góc tối bước nhanh tới, cô nắm chặt lấy chuôi kiếm đen Ảnh Thệ, gương mặt thanh tú biến sắc đầy báo động. Cô không thể nói, nhưng đôi mắt cô rực sáng sát khí, tay cô thực hiện những ký hiệu nhanh gọn hướng về phía Trình Dạ.
Trình Dạ đọc vị chuyển động tay của cô: *Mật vụ của Khương Hàn đang tiến sát khu vực phòng giam.*
Tiếng bước chân rầm rộ và tiếng xích sắt va đập loảng xoảng từ phía xa của hành lang ngục tối bắt đầu vang vọng lại, phá vỡ sự tĩnh lặng chết chóc của đêm lạnh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!