Thương Lượng Với Thương Hội
Luồng uy áp của tu vi Nguyên Anh trung kỳ từ Mật sứ Trần Bá tràn vào sảnh đường như một cơn sóng thủy triều đen kịt, bóp nghẹt lấy từng hơi thở ẩm ướt của nha môn tri phủ Vân Trung Thành. Tiếng tuyết quất sầm sập ngoài cửa sổ bỗng chốc như bị át đi bởi tiếng rít gào của dòng linh lực vô hình.
Tào Ngụy, kẻ vừa mới quỳ sụp dưới chân Trình Dạ để ký tờ lệnh giải phong tỏa lương thực, giờ đây run lẩy bẩy như cầy sấy. Gã vội vã bò dậy, quan phục màu lục nhạt lấm lem vệt mực đỏ chưa kịp khô, gương mặt mập mạp bóng dầu xám ngoét không còn một giọt máu. Gã không ngờ Trần Bá lại đến sớm như vậy. Sự xuất hiện của vị mật sứ hoàng thành này đồng nghĩa với việc mọi hành vi tự ý giải tỏa tài sản của gã sẽ bị phơi bày trước ánh sáng hoàng quyền.
Trình Dạ đứng sừng sững giữa công đường, hai tay mang Xiềng Xích Sắt Đen Biên Thùy nặng trịch. Kinh mạch cánh tay phải của anh co rút từng cơn đau đớn dữ dội, vết rạn nứt từ trận mỏ đá lạnh gặp luồng uy áp Nguyên Anh ép tới như muốn nứt toác ra. Vết kiếm cắt mỏng trên cổ do Đoạn Vân Kiếm của Vân Dao để lại đêm trước nay râm ran rát buốt. Tuy nhiên, chiếc Nhẫn Ngọc Khắc Hổ trên ngón tay cái bàn tay trái của anh khẽ tỏa ra luồng hơi ấm mỏng manh, âm thầm tạo thành một màng chắn vô hình trung hòa bớt luồng sát khí đang đè nặng lên lồng ngực.
Anh là một nhà đàm phán khủng hoảng hiện đại. Trong từ điển của anh, biến số càng lớn nghĩa là kẽ hở chính trị càng nhiều.
Trần Bá chậm rãi bước từng bước nặng nề tiến vào sảnh đường. Lão già ngoài sáu mươi tuổi, râu tóc bạc phơ xơ xác nhưng đôi mắt ti hí lấp lánh sát khí lạnh lùng. Bộ triều phục mật sứ màu đỏ sẫm thêu hoa văn chim hạc vàng rực rỡ tung bay theo mỗi bước đi, mang theo hơi lạnh thấu xương của bão tuyết ngoài kia. Tay lão cầm một cuộn sắc chỉ màu vàng ròng, tỏa ra luồng uy áp tinh thần của Thần Hoàng cực mạnh.
"Tào Ngụy!" Giọng Trần Bá khàn đặc nhưng âm vang như tiếng sấm nổ bên tai: "Ngươi đang làm cái gì thế này? Tại sao nha dịch lại rút lui, và tại sao tên phản tặc Vân Hoài Phong này lại đứng tự do trên công đường của ngươi?"
Tào Ngụy rụng rời chân tay, gã nhìn Trình Dạ với ánh mắt cầu cứu tuyệt vọng. Gã biết nếu Trình Dạ tung cuốn sổ sách tham nhũng gốc ra ngay lúc này, gã sẽ mất đầu trước tiên. Nhưng nếu gã không giải thích được tờ lệnh giải phong tỏa đóng dấu đỏ rực trên tay Trình Dạ, Trần Bá cũng sẽ chém gã tội mưu phản.
Trình Dạ khẽ nhếch môi, thản nhiên bước lên nửa bước, tiếng xích sắt va chạm *loảng xoảng* kéo dài phá vỡ sự tĩnh lặng ngột ngạt. Anh không hề cúi đầu, ánh mắt sâu thẳm tĩnh lặng nhìn thẳng vào Mật sứ hoàng thành:
"Trần mật sứ đến thật đúng lúc. Tào đại nhân vừa mới thay mặt phủ tổng đốc ký lệnh giải phóng khẩn cấp một ngàn lượng bạc lương thực và muối lậu để phục vụ chiến dịch 'quân nhu phòng dịch biên giới' của Tổng đốc Tiêu Thừa Vũ."
"Cái gì?!" Trần Bá nheo mắt, luồng linh lực Nguyên Anh rục rịch bộc phát quanh thân lão: "Quân nhu phòng dịch? Sắc lệnh của hoàng đế là tru di cửu tộc Vân thị, tịch thu toàn bộ tài sản! Tào Ngụy, ngươi dám cả gan chống lệnh hoàng triều?!"
"Mật sứ bớt giận!" Tào Ngụy vội vã quỳ sụp xuống, mồ hôi hột chảy ròng ròng làm nhòe cả vệt mực trên tay gã: "Tiểu nhân... tiểu nhân không dám! Thực sự là... là do phủ tổng đốc có lệnh báo cáo về dịch bệnh sương mù nguyền rủa đang tràn qua biên giới sớm. Nếu không giải tỏa lương thực để ổn định tị dân ngoài thung lũng, dịch bệnh biến dị sẽ bùng phát tràn vào thành trì... Tổng đốc Tiêu Thừa Vũ đã dùng Nhẫn Ngọc Khắc Hổ bảo hộ tạm thời cho việc này!"
Trình Dạ khẽ xoay nhẹ chiếc Nhẫn Ngọc Khắc Hổ trên ngón tay cái, để lộ hình hổ trảo khắc chìm rực sáng mờ dưới ánh nến sáp ong. Sự hiện diện của chiếc nhẫn ngọc kết hợp với lời khai bị ép buộc của Tào Ngụy tạo thành một lá chắn pháp lý hoàn hảo.
Trần Bá nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn ngọc, chân mày lão nhíu chặt lại. Lão biết Tiêu Thừa Vũ là chính trị gia trẻ tuổi đầy dã tâm, và phủ tổng đốc nắm giữ binh quyền quân sự địa phương tuyệt đối tại biên cảnh này. Lão là mật sứ triều đình, nhưng nếu công khai xé bỏ lệnh phòng dịch của tổng đốc giữa lúc dịch sương mù đang biến dị bách tính ngoài thành, hậu quả quân sự sụp đổ biên giới sẽ đổ hoàn toàn lên đầu lão.
"Hừ, Tiêu Thừa Vũ thật biết cách dùng quyền!" Trần Bá cười lạnh, ánh mắt sắc lẹm lướt qua người Trình Dạ: "Vân Hoài Phong, ngươi đừng tưởng có tổng đốc che chở là giữ được mạng. Sắc chỉ của Thần Hoàng tối cao không ai có thể trì hoãn quá ba ngày. Tào Ngụy, thu hồi tờ lệnh giải phong tỏa lại cho ta!"
"Trần mật sứ," Trình Dạ thản nhiên cắt ngang, giọng nói điềm tĩnh gãy gọn vang lên: "Tờ lệnh này đã được đóng dấu ấn tín chính thức của nha môn thuế và được Triệu Vũ cận vệ trưởng của tổng đốc đứng ngoài thềm đá chứng kiến pháp lý. Nếu mật sứ muốn thu hồi, xin hãy bước ra ngoài cửa nha môn và nói chuyện trực tiếp với hai ngàn quân tuần biên thiết giáp đang chờ lệnh của tổng đốc."
Trần Bá hướng mắt ra ngoài cửa đại sảnh. Dưới màn mưa tuyết trắng xóa, gã khổng lồ Triệu Vũ đang sừng sững đứng khoanh tay, cặp bao tay hắc thiết thiên thạch nặng nề bên hông tỏa ra luồng sát khí dũng mãnh sẵn sàng chiến đấu. Binh lực quân sự địa phương của tổng đốc là một thực tế răn đe vật lý mà Trần Bá không thể coi thường.
Lão mật sứ siết chặt cuộn sắc chỉ vàng ròng, luồng linh lực Nguyên Anh quanh thân dao động dữ dội nhưng cuối cùng cũng phải thu liễm lại. Lão biết mình không thể khơi mào một cuộc xung đột vũ trang trực tiếp với tổng đốc khi chưa có sự phối hợp của Phán quan Khương Hàn.
"Tốt! Rất tốt!" Trần Bá nghiến răng, giọng nói đầy sát khí hăm dọa: "Vân Hoài Phong, ta sẽ để ngươi sống thêm ba ngày nữa. Để xem khi Khương Hàn mang cấm thuật từ lăng mộ cổ trở về, cái đầu trên cổ ngươi sẽ giữ được thế nào! Tào Ngụy, đi theo ta đến thư phòng phủ tri phủ, ta muốn kiểm tra lại toàn bộ sổ sách thuế khóa biên giới hằng năm!"
Nói rồi, Trần Bá phất mạnh vạt áo triều hạc đỏ sẫm, quay người bước nhanh ra khỏi sảnh đường, mang theo luồng bão tuyết lạnh ngắt tràn ngập công đường. Tào Ngụy run rẩy đứng dậy, lén nhìn Trình Dạ với ánh mắt đầy sợ hãi rồi vội vã chạy lạch bạch theo sau mật sứ.
Cánh cửa gỗ dày của nha môn đóng sầm lại.
Trình Dạ khẽ thở phào nhẹ nhõm, khóe miệng rỉ ra một vệt máu mỏng do áp lực tinh thần lực Nguyên Anh vừa rút đi. Anh nhanh chóng lau vệt máu, ánh mắt sắc sảo nhìn xuống tờ lệnh giải phong tỏa khẩn cấp đóng dấu đỏ rực trên tay.
Thời gian không còn nhiều. Sức ép từ Trần Bá và sự trở lại dự kiến của Khương Hàn buộc anh phải lập tức triển khai kế hoạch tiếp theo.
Anh bước nhanh ra phía sau công đường, nơi Bạch lão đầu — lão cai ngục tốt bụng đang đứng ẩn mình trong bóng tối hành lang rỉ sét. Trình Dạ đưa tờ lệnh giải phong tỏa khẩn cấp cho lão, nói bằng giọng trầm thấp nhưng vô cùng dứt khoát:
"Bạch lão đầu, hãy mang tờ lệnh này qua mật đạo giặt là truyền ngay ra ngoài thành cho phó tướng Tần Thiết. Bảo ông ấy lập tức điều động nghĩa quân vận chuyển toàn bộ số lương thực và muối lậu bị niêm phong về Doanh trại Vân gia quân ngay trong đêm nay. Tuyệt đối không được chậm trễ một khắc!"
"Đại nhân yên tâm, tiểu nhân thề chết hoàn thành nhiệm vụ!" Bạch lão đầu nhận lấy tờ lệnh, giấu kỹ vào trong vạt áo rách nát rồi lẩn nhanh vào bóng tối mật đạo.
Mắt xích cứu mạng một trăm tộc nhân Vân gia đang đối mặt với nạn đói rét ngoài thung lũng đã được giải quyết thành công. Nhưng Trình Dạ biết, số lương thực muối lậu này chỉ là giải pháp cứu đói tạm thời trong vòng một tháng. Để xây dựng một thế lực tự vệ độc lập lâu dài và phá vỡ thế phong tỏa kinh tế tàn bạo của triều đình, anh cần một nguồn cung cấp nhu yếu phẩm chiến lược bền vững hơn.
Và người duy nhất tại biên cảnh Thiên Sơn này có thể cung cấp nguồn lực đó chính là Lục Vân — thiếu chủ thương hội Lục Thị.
***
Đêm hôm đó, bão tuyết biên cảnh gầm rú dữ dội hơn. Những cơn gió buốt lạnh thổi qua các khe đá dốc của thành cổ Vân Trung, cuốn theo những bông tuyết trắng xóa che khuất hoàn toàn tầm nhìn đường phố.
Trình Dạ khoác chiếc áo choàng lông sói xám cũ sờn che giấu xiềng xích sắt đen, lặng lẽ di chuyển dưới sự hộ vệ thầm lặng của Lục Vô Song. Họ tiến sâu vào hệ thống cống ngầm cổ đại dưới lòng thành phố — nơi tọa lạc của Chợ đen Vân Trung sầm uất và hỗn loạn.
Bên trong một căn phòng mật thất sang trọng được cải tạo từ một nhánh cống ngầm cổ, không khí ấm áp và thoang thoảng mùi trầm hương gỗ đàn hương dễ chịu. Khác hẳn với sự nghèo khổ, lầy lội của khu ổ chuột phía trên, căn phòng này được lót thảm gấm dày màu đỏ sẫm, tường đá được trang trí bằng những bức họa cổ tự và các kệ gỗ chứa đầy cổ vật cơ khí tinh xảo.
Lục Vân ngồi thong thả trên chiếc ghế bành bọc lụa xanh thêu chỉ bạc tinh tế. Thanh niên hai mươi lăm tuổi sở hữu gương mặt thông minh sắc sảo, đôi mắt hẹp dài luôn lấp lánh tính toán của một thương nhân lão luyện. Ngón tay thon dài của gã đeo chiếc nhẫn ngọc quý lớn, đang thong thả xoay nhẹ chiếc cân tiểu ly bằng vàng ròng — bảo vật chuyên dụng để đo lường độ tinh khiết của muối ma pháp.
Nhìn thấy Trình Dạ bước vào phòng giam mật thất mang theo tiếng xích sắt va chạm khẽ lách cách, Lục Vân không hề đứng dậy. Gã chỉ khẽ nâng chén trà nóng bốc khói nghi ngút, nhấp một ngụm nhỏ rồi mỉm cười xảo quyệt:
"Vân thống lĩnh... à không, hiện tại ta nên gọi ngài là phản tặc tử tù Vân Hoài Phong mới đúng chứ nhỉ? Ngài mạo hiểm mạng sống trốn khỏi ngục tối để hẹn gặp ta tại chợ đen này, không sợ cấm vệ quân của Khương Hàn hay mật thám của mật viện hoàng gia tóm cổ sao?"
Trình Dạ thản nhiên cởi chiếc áo choàng lông sói xám, ngồi xuống chiếc ghế đối diện Lục Vân. Tiếng xích sắt đen va chạm vào cạnh bàn gỗ mun phát ra tiếng rít kim loại nặng nề. Anh thong thả gõ nhẹ ngón tay trỏ xuống mặt bàn theo nhịp điệu đều đặn 60 lần một phút, tạo ra một áp lực tâm lý tĩnh lặng vô hình.
"Lục thiếu chủ," Trình Dạ điềm tĩnh lên tiếng, giọng nói khàn đặc nhưng vô cùng sắc bén: "Nếu tôi sợ chết, tôi đã không đứng vững trên công đường nha môn sáng nay để tước đoạt uy thế pháp lý của Tào Ngụy. Tôi đến đây để đưa cho thương hội Lục Thị một thỏa ước kinh tế muối sắt chiến lược mà gã không thể từ chối."
Lục Vân khẽ cười lạnh, gã đặt chén trà xuống bàn, ánh mắt lấp lánh vẻ khinh miệt:
"Thỏa ước muối sắt? Vân thống lĩnh, ngài đang nói đùa sao? Gia tộc Vân thị của ngài đang gánh án tru di cửu tộc, bách tính tị nạn ngoài thung lũng đang đói khát rét mướt chờ chết hằng ngày. Thương hội Lục Thị của ta kiểm soát toàn bộ huyết mạch giao thương lương thực và muối biên giới, tại sao ta phải mạo hiểm cả gia sản, tính mạng dòng họ để giao dịch với một lũ phản tặc sắp lên đoạn đầu đài?"
Gã rướn người về phía trước, giọng nói đầy sự cảnh giác răn đe:
"Giao dịch với phản tặc là tội mưu phản triều đình. Cấm vệ quân hoàng gia sẽ lập tức tịch thu toàn bộ thương hội của ta nếu phát hiện ra một bao lương thực nào được chuyển vào thung lũng của các ngươi. Tiền vàng của ngài lúc này không đáng để ta gánh rủi ro chính trị lớn như vậy đâu!"
Đây chính là chướng ngại vật đàm phán lớn nhất: sự thận trọng tránh né rủi ro chính trị của một thương nhân lão luyện. Lục Vân không thiếu tiền, gã sợ nhất là sự trừng phạt pháp lý của hoàng quyền triều đình.
Trình Dạ vẫn thản nhiên gõ nhịp ngón tay xuống bàn. Anh đã tính toán trước phản ứng này dựa trên kỹ năng Đọc Vị Tâm Lý Lâm Sàng của mình. Anh biết thương nhân chỉ di chuyển vì lợi nhuận cực hạn, và nỗi sợ hãi chính trị chỉ có thể bị đánh bại bởi một nguồn lợi nhuận khổng lồ gấp mười lần rủi ro.
"Lục thiếu chủ, gã nghĩ tôi định dùng tiền vàng để mua chịu lương thực của gã sao?" Trình Dạ khẽ mỉm cười lạnh lùng, lắc đầu: "Không. Tiền mặt không giải quyết được rủi ro pháp lý của thương hội gã. Tôi đề xuất một Thỏa Ước Lợi Ích Bất Đối Xứng: thương hội Lục Thị sẽ được quyền khai thác độc quyền nguồn Quặng Sắt Chịu Lực Biên Thùy giá rẻ tại mỏ đá lạnh vừa giải phóng, đổi lại gã phải cung cấp lương thực muối định mức dài hạn cho trại tị nạn của chúng tôi."
Đồng tử mắt Lục Vân lập tức co rụt lại. Chiếc cân tiểu ly bằng vàng ròng trên tay gã khẽ run nhẹ.
"Quặng sắt chịu lực?" Giọng Lục Vân trở nên trầm thấp, mang theo sự kinh ngạc tột độ: "Mỏ đá lạnh biên giới đang nằm dưới sự kiểm soát nghiêm ngặt của cai ngục Hà lão đại và binh lính giáp sắt của phủ tổng đốc. Làm sao ngài có thể..."
"Hà lão đại đã chết, mỏ đá lạnh hiện tại đã hoàn toàn nằm dưới sự kiểm soát ngầm của nghĩa quân Vân gia quân chúng tôi." Trình Dạ dứt khoát cắt ngang, anh lấy ra một mảnh quặng sắt thô màu xám đen rực sáng ánh kim loại đặt lên bàn: "Đây chính là quặng sắt chịu lực thô chất lượng cao nhất vừa được khai thác. Gã biết rõ giá trị của loại quặng này trên chợ đen hoàng đô lớn thế nào rồi chứ?"
Lục Vân run rẩy đưa tay nhặt mảnh quặng sắt lên, dùng thấu kính ma pháp của nhẫn ngọc để kiểm tra độ tinh khiết. Ánh mắt gã bừng sáng lên một dã tâm kinh doanh điên cuồng. Quặng sắt chịu lực là vật liệu chiến lược bị triều đình kiểm soát nghiêm ngặt hòng chế tạo giáp sắt hoàng gia. Một tấn quặng sắt này trên chợ đen có giá trị bằng cả trăm xe lương thực.
"Nhưng... làm sao ta có thể vận chuyển số quặng sắt này ra khỏi biên giới mà không bị đội tuần tra của Bạch Lộ phát hiện?" Lục Vân nhanh chóng chỉ ra kẽ hở logic vận tải: "Ải biên thùy Thiên Sơn canh phòng nghiêm ngặt, kỵ binh tuần biên sẽ tịch thu toàn bộ xe quặng sắt lậu ngay lập tức!"
Trình Dạ khẽ nhếch môi, tung ra bản kế hoạch kinh tế phi tập trung tinh vi mà anh đã mưu hoạch suốt đêm qua:
"Chúng ta sẽ mượn danh nghĩa vận chuyển quân nhu phòng dịch của Phủ Tổng đốc Biên cảnh. Tôi đã dùng Nhẫn Ngọc Khắc Hổ để buộc Tào Ngụy ký lệnh giải phóng khẩn cấp vận chuyển quặng sắt làm vật liệu gia cố pháo đài biên phòng. Xe ngựa của thương hội gã sẽ chở lương thực muối ngụy trang dưới danh nghĩa hàng hóa cứu trợ dịch bệnh của phủ tổng đốc tiến vào thung lũng của chúng tôi, sau khi dỡ lương thực xuống, các xe ngựa trống sẽ nạp đầy quặng sắt chịu lực thô và vận chuyển ra ngoài thành dưới danh nghĩa quân nhu rác thải được phủ tổng đốc phê duyệt."
Anh chỉ tay lên Bản Đồ Ngầm Hắc Vũ đang trải rộng trên bàn, vạch ra một lộ trình di chuyển hoàn hảo:
"Toàn bộ lộ trình vận chuyển sẽ đi qua các mật đạo ngầm của Hắc Vũ bến tàu bến sông, hoàn toàn tránh khỏi tầm mắt kiểm tra của các trạm gác tuần biên chính thức. Tổng đốc Tiêu Thừa Vũ đã nhận mật thư ngụy tạo và ký khế ước máu ngầm bảo hộ cho việc này để đổi lấy phần trăm quặng sắt rèn giáp. Gã nghĩ triều đình có dám tịch thu xe ngựa mang lệnh bài chính thức của tổng đốc biên cảnh không?"
Lục Vân nghe đến đây, toàn thân chấn động mạnh. Gã đứng phắt dậy, đi qua đi lại trong phòng mật thất với vẻ mặt đầy sự đấu tranh tâm lý dữ dội.
Bản kế hoạch kinh tế của Trình Dạ quá mức hoàn hảo và tinh vi. Nó biến một phi vụ buôn lậu phản nghịch thành một hoạt động quân nhu hợp pháp dưới danh nghĩa của tổng đốc, sử dụng chính kẽ hở phòng dịch để ngụy trang vận chuyển hàng hóa. Lợi nhuận từ việc độc quyền quặng sắt chịu lực sẽ giúp thương hội Lục Thị mở rộng thế lực tài chính vượt ra ngoài tầm kiểm soát của hoàng gia, mang lại lợi ích khổng lồ gấp mười lần rủi ro chính trị ban đầu.
"Vân thống lĩnh... ngài thực sự là một con quỷ đàm phán đáng sợ." Lục Vân dừng bước chân, hướng đôi mắt sắc sảo nhìn thẳng vào Trình Dạ, giọng nói đầy sự khâm phục lẫn kiêng dè: "Nước cờ đi dây hai phía giữa tổng đốc và thương hội này, chỉ có một bộ óc điên rồ mới có thể nghĩ ra được. Tốt! Thương hội Lục Thị đồng ý ký kết khế ước thương mại muối sắt dài hạn này với Vân gia!"
Lục Vân cầm bút lông, chuẩn bị nhỏ máu ký tên đóng dấu khế ước máu ngầm lên cuộn da thú.
Tuy nhiên, ngay khi ngọn bút chuẩn bị chạm vào bề mặt da thú, Lục Vân đột ngột dừng tay lại. Khóe môi gã nhếch lên một vệt cười xảo quyệt đầy ranh ma thương trường:
"Nhưng... Vân thống lĩnh, trước khi khế ước này có hiệu lực thực tế, ngài phải giúp ta giải quyết một rắc rối nhỏ hóc búa tại cửa ải biên giới."
Trình Dạ nheo mắt, gõ nhịp ngón tay chậm lại:
"Rắc rối gì?"
"Một lô hàng cấm gồm năm mươi bao tinh thể muối ma pháp cao cấp của thương hội ta đang bị Đội Tuần Tra Bạch Lộ chặn giữ nghiêm ngặt tại Trạm gác Ải Biên Thùy." Lục Vân thở dài giả tạo, lắc đầu: "Bạch Lộ là nữ thống lĩnh cứng nhắc, tuyệt đối không nhận hối lộ tiền vàng và luôn thực thi pháp luật biên phòng một cách dã man. Nếu lô hàng muối đó bị tịch thu và rà soát kỹ lưỡng, nó sẽ làm lộ ra toàn bộ chuỗi cung ứng ngầm của thương hội ta, và ta sẽ không còn đủ tài chính hay xe ngựa để bắt đầu phi vụ quặng sắt với ngài đâu."
Gã nhìn Trình Dạ với ánh mắt đầy thách thức và gài bẫy:
"Nếu Vân thống lĩnh có thể dùng mưu kế bẻ gãy sự phong tỏa của Bạch Lộ để đưa lô hàng muối cấm đó qua ải an toàn trong ngày mai, ta sẽ lập tức đóng dấu khế ước này và vận chuyển chuyến lương thực đầu tiên cứu đói cho tộc nhân của ngài."
Không khí trong mật thất bỗng chốc trở nên lạnh ngắt. Trình Dạ biết Bạch Lộ là kẻ thực thi pháp luật cứng nhắc nguy hiểm nhất biên giới, đối phó với cô ta khó hơn vạn lần gã quan thuế tham lam Tào Ngụy. Đây chính là cái bẫy thử thách vũ lực và mưu lược mà Lục Vân cố tình đặt ra để vắt kiệt giá trị của anh trước khi ký khế ước.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!